Trang Chủ
Ngôn Tình
Hạnh Phúc Quả Táo Chín
Nỗi Xấu Hổ Của Quan Thục Di

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Phần 1

Dịch: Hoài Phạm

Sinh ra, trưởng thành, lớn lên. Chúng ta làm hết mọi việc để cuối cùng nằm vào lòng đất. Con người là một thứ cỏ cây cố sức chui từ dưới đất lên, cố gắng nẩy mầm, cố gắng trưởng thành, rồi lặng lẽ lụi tàn. Đó là một quá trình. Lẽ tất nhiên, vẫn có vài sự khác biệt.

Người có kỷ niệm, cỏ cây thì không.

****

Một người sinh ra ở thành thị, chậm rãi lớn lên. Cùng bạn bè thơ ấu chơi đùa, trưởng thành. Tiểu học, trung học, sau đó dang cánh bay ra thế giới bên ngoài.

Tần Tri từ nhỏ đã tự ti. Tính cách của anh, bởi chuyện thị lực mà khiến anh luôn tự thu mình lại. Bình thường, những khi học tập, những đứa trẻ cá tính ôn hòa luôn được thầy cô yêu thích, nhưng vì Tần Tri khác biệt, các thầycô giáo đều đối xử với anh rất cẩn thận. Đôi khi làm anh có cảm giác họ đang đối đãi với người tàn tật.

Trong một lần tuyển hai học sinh làm cán bộ trường, một người bạn chung lớp Tần Tri viết một bài diễn văn tự đề cử với toàn thể giáo viên và bạn học, trong đó có một câu:

“Sống đoàn kết, nhiệt tình với bạn bè, yêu thương gia đình. Mỗi Chủ nhật, sau khi giúp đỡ các cụ ông sức yếu làm việc, em còn giúp đỡ bạn Tần Tri, vì bạn Tần Tri không thể tự sinh hoạt……”

Sau đó không lâu, Tần Tri chuyển trường – ở một chỗ rất xa. Anh giấu kín căn bệnh của mình, giấu kín những cảm xúc thầm kín của bản thân. Anh không thích kết giao, không thích nói chuyện, cũng không cần ai giúp đỡ anh.

Anh không sinh ra ở thành phố, nhưng lớn lên ở thành phố. Ở quê cũ, anh không có bạn, người bạn kia có lẽ đã sớm quên anh. Tần Tri cũng hiểu, những người đó làm sao có thể nhớ được anh.

Quan Thục Di sinh ra ở bệnh viện thị trấn. Vừa ra đời, nàng đã khóc đến xé gan đứt ruột, dọa cả nhà nàng sợ chết khiếp. Nàng sinh non, bao cả chăn vẫn không được hai ký rưỡi. Mẹ nàng lúc mang thai nàng đi gánh nước, bất ngờ chuyển dạ .

Rất nhiều người nói Quan Thục Di quá yếu ớt, có lẽ không sống được, nhưng nàng vẫn trưởng thành, còn sống rất tốt.

Bởi vì từ nhỏ thân thể đã không tốt, nàng được người trong nhà vô cùng quan tâm. Khi tiểu học, sân nhà nàng lớn, lại nuôi nhiều gia cầm, mỗi ngày nàng đều kết bè với đám con nít trong xóm chơi trốn tìm, đuổi gà, cưỡi trâu, tiện thể gây họa cho mấy con dê. Nàng không thiếu bạn.

Thành phố càng lúc càng mở rộng, nhà xây càng lúc càng cao, nhưng sự thay đổi không làm mất đi cá tính của Quan Thục Di, nàng vẫn được hoan nghênh. Tiểu học, sơ trung, trung học, sau đó là bốn năm đại học, bây giờ là ở công ty, tất cả đều là bằng hữu của nàng.

Quan Thục Di vĩnh viễn không cô quạnh. Những người quen biết nàng đều thích nàng.

Đương nhiên, ngoại trừ một người.

Ô Hồng Ngọc.

Đối thủ một mất một còn của Quan Thục Di.

Kẻ thù số một!

Quan Thục Di không còn nhớ nổi bắt đầu từ khi nào thì trở thành đối thủ của Ô Hồng Ngọc.Theo trí nhớ của nàng thì từ tiểu học đến trung học, nàng và cô ta vừa nhìn thấy nhau thì lập tức lao vào đánh đấm, nếu không cũng nguyền rủa tổ tiên tám đời của nhau. Thời điểm năm nhất trung học còn có một lần túm tóc, phun nước miếng vào nhau như mưa.

Số mệnh xui khiến. Nàng và cô ta làm việc cùng công ty, hận thù càng sôi sục.

Con người lớn lên, nếu có một ưu điểm nổi bật, thì đó là: Dù có bao nhiêu thâm thù đại hận, trước mặt nhau vẫn tay bắt mặt mừng, mỉm cười thân thiết.

Như tình huống hiện giờ, hai đạo quân vô tình chạm mặt ở hành lang, hoa lửa tung tóe trong phạm vi mười mét xung quanh, khói đen mù mịt chậm rãi bốc lên đầu cả hai phía. Âm thầm phân cao thấp bằng ánh mắt xẹt lửa trù ẻo đối phương trong khoảng mười giây, đột ngột hai nụ cười tươi như gió mùa xuân đồng loạt hé ra, trong phút chốc, trăm hoa như cùng nhau đua nở.

Xoay tròn quyến luyến nha, hai người vô cùng thân thiết đứng lại gần nhau.

“Quan Thục Di, váy cậu mua ở đâu. Thật là đẹp mắt!” Ô Hồng Ngọc ôm tài liệu, đon đả tiến lại gần Quan Thục Di. Nàng cũng trưng vẻ mặt tươi cười khích lệ: “Đâu có. Tiểu Hồng vốn là người biết thưởng thức hơn mình mà, mình chỉ là một đứa con gái nhà quê thôi. Giầy này…… Mình thấy ở đâu rồi ta…… Để nghĩ coi……”

Quan Thục Di làm bộ ngẩm nghĩ một hồi, vỗ tay một cái: “A, nhớ ra rồi, đôi giày này giá bốn ngàn ba, mình đã nhìn thấy ở trung tâm mua sắm Uy Liêm! Ai da, Tiểu Hồng, cậu thật nhiều tiền.”

Ô Hồng Ngọc cười tươi rói, cả người rung động, cô ta quẹt đầu mũi chiếc giày đáng yêu vào sàn, như không chút để ý, không dấu vẻ tự hào: “Mình đã nói anh ấy đừng mua, mình chỉ là một nhân viên nhỏ. Mua giày đắt rồi cũng hư thôi. Chị Lục cùng phòng với mình cũng hỏi mình mua giày ở đâu, mình nói mua 50 tệ ở vỉa hè. A ha ha…… Cho nên mới nói, năng lực giỏi thì có là gì. Là phụ nữ tốt nhất là nên tìm một người nhiều tiền một chút. Ai, thật hâm mộ các cậu, không có bạn trai, muốn đi đâu cũng được. Mình thì không thể rồi, tháng sau mình đã kết hôn, mệt chết đi được. Biết không, áo cưới của mình là hàng ở Hongkong làm theo yêu cầu ……”

Quan Thục Di nhướng mày, chuẩn bị tặng Ô Hồng Ngọc một con ngựa. Khi nào thì đến lượt con nhỏ này trêu vào nàng? Không có người yêu thì sao? Không có đàn ông trời giáng sấm sét sao?

Nàng liếc nhìn hai đầu hành lang, sau đó đột nhiên túm chặt Ô Hồng Ngọc, lôi đến một góc, hung hăng ấn vào vách tường, hai tay chống tường giam cô ta lại, hạ giọng nói nhỏ một cách ẩn ý: “Hồng Ngọc, không phải mình nói đến cậu. Trong mắt mình, cậu là một cô gái giỏi giang khôn khéo. Họp lớp năm ngoái, cậu nói về việc cậu định đi nơi khác phát triển sự nghiệp, tuy mình không nghe được, nhưng có người nói với mình, thật sự rất khâm phục, có phải mấy tháng trước cậu ứng cử vào vị trí chủ quản trong công ty đó không?”

Ô Hồng Ngọc gật đầu, sắc mặt đỏ lên, bởi vì trận đó cô thảm bại nặng nề.

Quan Thục Di kéo tay cô, bất đắc dĩ thở dài thật sâu: “Có lời này, mình muốn nói với cậu, vì tình bạn nhiều năm nay. Cho cậu biết, vị trí đó vốn là của cậu. Nhưng có người báo với tổng giám đốc nơi đó, cậu đã kết hôn, còn đang có thai. Cho nên…… Là như vậy đó. Cậu biết rồi đó, sếp của chúng mình là em trai đại Boss, cho nên ……”

Sắc mặt Ô Hồng Ngọc tái xanh, rồi trắng bệch, sau đó đỏ bừng…… Cô cắn răng: “Mình không có thai.”

Quan Thục Di vỗ vai cô: “Thật đáng tiếc, cậu muốn đi, sao còn dùng giầy người ta mua tặng? Đi rồi, cậu muốn bao nhiêu mà chẳng có. Ai, may là mình hiểu cậu, không thì còn tưởng cậu vì tiền mà bán mình. Tuy rằng bây giờ đó không phải là chuyện đáng mất mặt cho lắm nhưng…… Ai da, mình đi trước, sếp mình đang tìm ……”

Ô Hồng Ngọc đứng ngây ngốc một hồi, dùng đôi giày bốn ngàn ba hung hăng đá tường, dồn hết sức đá, hung hăng đá, liên tiếp đá……

“Cậu lại hù dọa gì Ô Hồng Ngọc nữa rồi?” Ngụy Cầm đột nhiên ló ra từ góc tường đối diện, cười cười nhìn Quan Thục Di.

Nàng xoay qua, sắc mặt đã bình thường như cũ: “Cô ta châm chọc mình ế, tìm không được đàn ông, đánh người không nhìn mặt, mắng chửi người không nói đúng chỗ yếu. Đây đúng là đạo đức truyền thống của dân tộc Trung Hoa!”

Ngụy Cầm vuốt đầu nàng: “Hơi quá đáng, nhưng cũng không thể nói ra sự thật như vậy! Tuy rằng đều đã qua hai lăm tuổi, nhưng giá cả thị trường của chúng ta không giảm đi. Nhìn ngực mình, nhìn mông cậu đi, toàn bộ đều là hàng chợ hiếm khi mới gặp!”

Quan Thục Di đang vuốt cằm vẻ lo lắng bỗng giật mình, vờ như đột ngột hiểu ra: “A, đúng vậy, mình như hoa xuân nở rộ, tuổi trẻ còn dài, bây giờ chưa tìm thấy, không có nghĩa là tương lai tìm không thấy…… A, Trang Ny Ny, cảm ơn trời, a, cảm ơn cậu, không có cậu, mình sẽ bị cuốn vào cơn lốc xoáy tình cảm! A a a! Cậu! Cậu! Cậu ! Trang Ny Ny xin cậu yên tâm, từ nay về sau, Tiểu Phương Phương sẽ hăng hái vùng lên, dựa vào cái mông tròn dễ đẻ của mình, mình sẽ đi lừa cái……”

Cô gái đứng ở hành lang bắt đầu lên cơn động kinh, hoàn toàn không thấy được vẻ mặt bạn thân Trang Ny Ny đã hoàn toàn trắng bệch, miệng mấp máy như muốn nói gì với nàng. Cho đến khi trong cơn hưng phấn, lưng nàng đụng vào một người, Quan Thục Di quay qua, trong chốc lát mặt cháy bừng lên.

Mải diễn tập trò chơi, nàng không thấy đại Boss đứng sau, đi cùng còn có một người đàn ông rất phong độ đang tủm tỉm cười nhìn nàng và Ngụy Cầm.

Mưa giữa trưa hè! Quan Thục Di đã bị chó cắn, máu chảy đầm đìa.

Ngụy Cầm lướt tới, nâng Quan Thục Di đơ như Từ Hải nhanh như chớp rời khỏi hiện trường.

Phần 2

Dịch: Hoài Phạm

Chương Nam Chính nhìn Đậu Kiến Nghiệp, phì cười: “Công ty các cậu thật thú vị.”

Đậu Kiến Nghiệp lướt tay qua tấm thiệp cưới: “Đúng vậy, mấy cô gái đơn thuần kiểu đó sắp thành động vật tuyệt chủng hết rồi. Đó là nguyên nhân mình thích nơi này. Bạn tốt, nhờ thư ký đưa là được rồi, còn tự mình qua đây gửi thiệp. Cậu an tâm, ngày cậu kết hôn mình nhất định có mặt……”

Vượt qua một ngày khó khăn, Quan Thục Di hồn vía lên mây, không biết mình đang làm gì. Sau khi về nhà, náo loạn nửa giờ, nàng chạy qua tìm Tần Tri phát tiết.

“…… Boss của tôi sau khi quay lại, cười tủm tỉm vỗ vai tôi, động viên: Tiểu Quan, tin tưởng tôi, chỉ bằng cái mông vừa tròn vừa to của cô, có thể làm Vương phi Diana!” Quan Thục Di buồn bực thở dài.

Tần Tri rất là cẩn thận nhìn “bộ phận” kia của Quan Thục Di, anh cũng rất không phúc hậu toét miệng nở một nụ cười tươi rói.

“Nén bi thương đi.”

Nàng lại thở dài, gật đầu: “Nhưng tôi vẫn muốn chết đi cho rồi.”

“Đừng để ý, mọi người sẽ quên nhanh thôi.” Tần Tri an ủi nàng.

“Cả đời này, chỉ cần nhớ tới bi kịch ngày hôm nay, tôi sẽ xấu hổ vô cùng. Dù làm cái gì, chỉ cần nghĩ tới chuyện này, cuộc đời tôi sẽ trở nên vô cùng bất hạnh. Tôi xong rồi, Nút chai…… Làm sao bây giờ ?!” Quan Thục Di kêu thảm thiết.

“Ăn táo đi! Ăn bao nhiêu tùy ý.” Tần Tri dụ dỗ.

“Vô ích, Nút chai, táo chỉ có thể tạm thời giảm bớt nỗi đau của tôi. Nhưng kể từ giờ phút này, cuộc sống của tôi đã tràn ngập bi thương, không thể kềm chế…… Trừ khi chết đi, tôi mới có thể thoát khỏi móng vuốt nó.”

“Này! Không phải Quả Quả sao?” Theo đinh đinh của tiếng chuông, một chiếc xe đạp dừng lại bên đường, người lái xe là một cụ bà.

Quan Thục Di vội vàng đứng lên chào hỏi: “Dì Chu.”

Cùng Quan Thục Di ra ngoài, qua một con phố, tổng cộng có tám người đứng lại chào hỏi nàng. Lúc đó, Quan Thục Di sẽ báo cáo cho người ta nàng đang đi đâu, làm gì. Gặp người thân thiết, còn dừng lại nói chuyện phiếm, khi thì 10 phút, khi thì nửa giờ. Tần Tri đôi lúc nghĩ anh giống như một con chó nhỏ, mỗi khi chạng vạng, sẽ bị chủ nhân mang ra ngoài thông khí. Đương nhiên, anh và chó có khác nhau, anh không hở chút là chạy đi tiểu. (Bó tay! >o<)

“Quả Quả, lâu không gặp con, ba mẹ khỏe không?” Bà cụ vuốt tóc Quan Thục Di.

Hai người phụ nữ bắt đầu thầm thì nói nói một hồi, ân cần thăm hỏi thân thích người kia hồi lâu, bà cụ Chu chỉ vào Tần Tri hỏi: “Cậu này là…?”

“Cháu trai nhặt được của Tần nãi nãi ạ.” Quan Thục Di quay xe lăn. Tần Tri lập tức hợp thời hợp lẽ mỉm cười.

Vẻ mặt Dì Chu kinh ngạc, chỉ vào anh, kích động la to: “Ủa, là Khuông Khuông? Bao nhiêu năm rồi không thấy?”

Tần Tri ngơ ngác, không biết phản ứng thế nào. Hiển nhiên anh không quen bà cụ này.

“Chào dì, dì Chu.” Anh vẫn mỉm cười chào hỏi.

“Ai da, còn khách sáo nữa. Không phải lúc con cởi truồng, dì phóng cho con một cái kim, con còn cắn dì?”

A?

Đây là tình huống gì?

“Khuông Khuông, chân con làm sao vậy?”

“Trợt cỏ lọt hố.”

“Bị thương nặng không?”

“Bị gãy chân.”

“Vậy phải đóng đinh rồi? Mấy cây đinh? Gãy chân phải nằmbất động cả trăm ngày!”

“……”

“Đền nhiều tiền không?”

“……”

“Bó thạch cao khi nào?”

Lại một loạt câu hỏi, như trước đây……

Suốt nửa giờ, bà dì lôi kéo Tần Tri không buông tay, vẻ mặt vui mừng. Phần lớn nhắc lại những chuyện trước đây của anh. Bà không chút khách khí hỏi thăm Tần Tri đã có đối tượng chưa. Quan Thục Di lắc đầu. Sau đó hai người quyết định làm mối cho anh.

Tần Tri toát mồ hôi, co rúm khóe miệng cười mếu. Nhớ tới lúc nãy Quan Thục Di than vãn nàng muốn chết, bây giờ thì cười to nói lớn. Cô gái này thực sự là vô tâm quá sức.

Dì Chu nghe xong điện thoại, quay lại hai người tiếc nuối: “Dì quên phải ra đây mua đồ ăn. Trong nhà người lớn người bé bị bỏ đói hết rồi.”

Sau đó, …… Dì Chu đi xa, Tần Tri vẫn không nhớ ra bà là ai.

Quan Thục Di đẩy xe đưa anh trở về, cử chỉ nặng nề.

“Khụ…… À …ừ, cái đó……” Tần Tri ho khan một tiếng, lại không biết gọi nàng thế nào. Quả Quả? Tiểu Phương Phương? Hay vẫn gọi tên nàng?

“Anh muốn đi toilet?” Quan Thục Di hỏi anh.

“Không phải…… Tôi chỉ muốn hỏi, dì đó……”

“Dì Chu, dì ấy làm sao?”

“Tôi không nhớ dì ấy.”

Quan Thục Di dừng xe lăn, đỡ anh đi vào công viên, ngồi xuống một băng ghế đá, sắc mặt nàng nặng nề khủng khiếp. Tần Tri không thể bỏ đi, đành phải tiếp tục chờ nàng.

“Con của dì Chu, anh ấy là mối tình đầu của tôi.” Quan Thục Di chậm chạp nói.

“À.” Tần Tri đành đáp lại một câu. Chuyện này có gì liên quan đến anh?

“Lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy, tôi cảm thấy anh ấy rất được. Anh ấy, giống như đồng xu bạc.”

“À.”

“Khi dẫn anh ấy cùng đi chơi, mọi người đều muốn nói chuyện với anh ấy, nhưng anh ấy chỉ quan tâm tới tôi.”

“Ừ. Những chuyện trước đây rất đáng để chúng ta ghi nhớ.”

“Sau đó… chúng tôi chậm rãi lớn lên, anh ấy vẫn đối xử với tôi tốt nhất.”

“Thật tốt. Bạn tốt như vậy, tôi cũng không có.”

“Sau đó… Ai cũng nói anh ấy là bạn trai của tôi. Anh ấy cũng nói sẽ bảo vệ tôi cả đời.”

“Vì sao hai người chia tay ?” Tần Tri cẩn thận hỏi. Anh cảm thấy đây là một câu hỏi quá riêng tư, nhưng vẻ suy sụp của Quan Thục Di rõ ràng là muốn nói với anh: Ngươi hỏi ta mau đi, ta cần ngươi hỏi ta, ngươi không hỏi ta hôm nay đừng mong trở về.

Quan Thục Di rốt cục trào nước mắt, nghẹn ngào: “Tôi nói với anh ấy: Cậu đừng đi! Cậu không được đi! Cậu mà đi tôi sẽ mách mẹ cậu!

Nhưng anh ấy nói anh ấy sẽ cho tôi tất cả thẻ bài Vua trò chơi mà anh ấy có. Tôi nói vậy thì tôi không mách mẹ câu nữa!

Sau đó…… Anh ấy chết đuối!”

Sét đánh giữa trời quang!

Tần Tri đã bị thiên lôi đả chết.

Phương thức giao tiếp trên voi dưới chuột này, anh vĩnh viễn không thích ứng nổi.

Tần Tri từng xem qua mọi tư liệu phân tích về cá tính phụ nữ, trên đó ghi rõ, phụ nữ hay thay đổi, vừa giảo hoạt, vừa đáng yêu, vừa kỳ lạ, vừa thâm thúy …… Nhưng đây là tình huống gì? Anh nhìn Quan Thục Di đang khóc không dứt, nàng bao nhiêu tuổi? Chắc phải hơn hai lăm rồi?

Anh ngẩng đầu, bất đắc dĩ hỏi: “Cậu ta chết đuối năm bao nhiêu tuổi?”

Quan Thục Di nghẹn ngào: “8 tuổi.”

Cái này gọi là không biết nói sao cho phải. Mới vừa rồi anh còn nghĩ cô gái này dù sao cũng còn vài nét nữ tính mềm mại, thì ngay lập tức nàng lại quay về kiểu cách nhàm chán vô tư. Tần Tri nắm bánh xe lăn định tự đi về, Quan Thục Di lại lau nước mắt, cười thê lương: “Đến giờ tôi vẫn không dám nói với Dì Chu chuyện tôi biết con dì đi tắm sông. Thời gian càng dài, đoạn trí nhớ kia càng sâu, tra tấn càng lớn. Con người không thể tự làm chuyện thẹn với lòng để cả đời áy náy, bất an, cho nên không còn cách nào khác.”

Tần Tri chậm rãi buông tay, đưa khăn tay cho Quan Thục Di.

Nhìn nàng lau nước mũi, lau nước mũi.

Nhìn nàng không ngừng trước lau nước mũi, rồi lau nước mắt.

“Tôi thấy hơi kỳ lạ, sao dì Chu biết tôi, tôi không nhớ nổi dì ấy là ai.” Tần Tri chuyển đề tài.

“Lúc trước, dì Chu là y tá thôn, mông của mỗi người trong thôn dì ấy đều đã sờ qua. Không ai trong chúng tôi thoát khỏi mũi kim của dì ấy. Ngày xưa tôi nhìn thấy dì ấy là khóc.”

“Bây giờ nhìn thấy dì ấy cô cũng khóc.” Tần Tri nói.

Quan Thục Di ngây người một chút, chậm rãi đứng lên, đẩy xe lăn của Tần Tri trở về, thở dài: “Đúng vậy. Đúng là làm người thì không nên giấu giếm, nếu không cả đời sẽ bị tra tấn.”

Tần Tri vỗ tay nàng : “Cô mang viên đá bên kia cho tôi.”

Quan Thục Di không biết anh định làm gì, nhưng vẫn nhặt viên đá ven đường đưa cho anh.

Tần Tri đặt nó lên tay nàng, nắm chặt tay nàng, khẽ khàng: “Quả Quả! Đối với sao hỏa, sao kim, hay mặt trời, đây chỉ là một viên đá, nó cũng chỉ là một ngôi sao nhỏ bé nhất. Với con người cũng vậy, cô cảm thấy đó là chuyện lớn, nhưng với người khác, nó chỉ là một khối vân thạch vô tình rơi xuống, cũng không gây hậu quả gì. Nó thậm chí là một vật hoàn toàn không có quan hệ với cô. Chỉ là trong lúc vô ý, một người nhỏ tuổi gây ra một chuyện nhỏ. Cho nên…… lấy nó ra khỏi đầu, quên chuyện không thoải mái đó đi.”

Quan Thục Di nhìn Tần Tri, nhìn thật lâu. Sau đó……

Nàng nói: “Anh nên xem phim truyền hình Đài Loan thì hơn!”

Hết chương 7

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hạnh Phúc Quả Táo Chín

Avatar
Trần Bảo Anh18:03 20/03/2015
rốt cuộc Tần Tri nó có về không zậy......kết kiểu gì đây

BÌNH LUẬN FACEBOOK