Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
CHƯƠNG 17

“Trước đây vốn chỉ là người hầu, giờ lại là thượng khách.” Nhìn những người kia, Võ Kinh đột nhiên nghĩ tới, nếu bọn họ phát hiện ta là Võ Kinh, chẳng biết biểu tình của bọn họ có nam kham, xấu hổ hay không ?

Đồ ăn chưa được bưng ra, tất cả mọi người đều ngồi trên ghế tán gẫu.

“Nê hiền chất, ngươi nhất định phải ở Trần phủ ngoạn vài ngày ba. Mai để bọn chúng đưa ngươi ra Bình An trấn xem phong cảnh nơi đây.” Trần phu nhân không hề thành kiến cùng khinh thị, ôn nhu mà đoan trang nói với Võ Kinh.

“Đúng đấy. Thịnh nhi có rất ít bằng hữu tuổi tác không cách xa hắn” Vỗ vỗ vai Võ Kinh, Trần lão gia nói.

“Thịnh nhi, hôm nay còn hai vị khách nhân khác tới, xem ra bọn họ đã tới rồi.”

Võ Kinh nghiêng đầu nhìn, thấy một nam tử tầm bốn mươi tuổi trang phục quân nhân, phía sau có một thiếu nữ, ngay khi Võ Kinh vừa thấy thiếu nữ, y bỗng cảm thấy một dự cảm chẳng lành.

“Ha ha, đến chậm, đến chậm, Trần huynh.” Ôm quyền, nam tử sang sảng cười to nói.

“Lý huynh, quý khách tới chơi, chưa từng viễn nghênh. Lai lai, Thịnh nhi, mau tới gặp Lý bá bá ngươi.”

“Lý bá bá hảo.”

“Vị này hay Phiêu Thịnh hiền chất? Quả là một nhân tài ba.” Tỉ mỉ đánh giá thanh niên trước mặt, trên mặt lộ ra dáng tươi cười thỏa mãn. “Lai, đây là tiểu nữ, Ý Như. Mau tới bái kiến Trần thúc thúc, Trần di di đi.”

Không hề chú ý tới câu chuyện của bọn họ, Võ Kinh vẫn nhìn thiếu nữ. Kia có phải thê tử quá môn của Phiêu Thịnh hay không? Quan sát thiếu nữ một thân y phục vàng nhạt, dáng đi thướt tha, khuôn mặt như ngọc, khẽ cúi đầu, lộ ra cái gáy trắng mịn, đôi mắt đen tròn như nai con động lòng người, thường ngượng ngùng len lén quan sát Phiêu Thịnh đứng cạnh Trần phu nhân.

Tâm lại bắt đầu quặn đau, Võ Kinh cảm giác ngực lạnh lùng, chú ý tới sắc mặt Võ Kinh, Phiêu Thịnh len lén hỏi: “A Nê, ngươi không sao chứ? Sắc mặt trông không tốt.”

“Không… không. Hình như là cửu tật phát tác, nghỉ ngơi một chút là tốt rồi. Các ngươi cả nhà đoàn tụ, ta ngoại nhân ở đây cũng không tiện, chính xin cáo lui trước.” Không đợi Phiêu Thịnh trả lời, Võ Kinh cũng bất chấp kẻ khác nói gì, hướng Trần lão gia phu nhân giải thích, liền vội vã ly khai gian phòng.

Giống như có thứ gì đuổi tại phía sau, Võ Kinh vội vàng chạy trốn, thân thể lắc lư không ổn định. Về tới Hiên Văn các, chạy vào phòng, đóng chặt cửa lại. Hắn muốn kết hôn mạ? Ha ha. Tên nam nhân đã từng tại chính trong lòng, cư nhiên có một ngày hội kết hôn. Nắm chặt lấy chốt cửa chống đỡ thân thể khỏi ngã xuống, Võ Kinh cho rằng chính sẽ khóc, nhưng phát hiện một giọt lệ cũng không rơi xuống.

Chậm rãi hướng tới giường, ngã lên giường, nhìn trần nhà, nhĩ tới thiếu nữ vừa mới gặp, nghĩ tới Phiêu Thịnh. Đang suy nghĩ, Võ Kinh cảm giác chân lại bắt đầu đau nhức, đau nhức từ đầu khớp xương lan ra toàn thân, đau đến mức Võ Kinh lăn lộn tại trên giường. Liên tục gõ mạnh hai chân, đau đến mồ hôi lạnh chảy ra, tựa như trước đây từng làm mỗi khi đau đớn, Võ Kinh tự hại chính hai chân. Đau nhức trên da cùng cơ thể hội khả dĩ dời đi đau nhức đầu khớp xương.

“Đông, đông.” Có tiếng người gõ cửa.

“Ai?” Áp lực thống khổ, Võ Kinh bình tĩnh hỏi.

“Là ta, Trần Phiêu Thịnh. Ta nghĩ A Nê còn chưa có ăn, kêu Xuân Thanh mang tới chút cơm nước.”

Nửa người tựa trên giường, Võ Kinh một tay chống lên bàn, đang muốn đứng dậy chạy ra mở cửa, đột nhiên thấy dáng dấp của mình trong gương, tóc tán loạn, nhãn thần thống khổ, khóe miệng còn mang theo tơ máu, vẻ mặt tiều tụy, thậm chí y phục trên người cũng vô cùng nhàu nát. Không được, không thể để hắn thấy hình dánh ta hiện giờ, thái đáng sợ, rất giống quỷ.

“Cảm tạ, Trần thiếu gia. Ta hiện giờ đã ngủ. Ta không đói bụng.” Võ Kinh làm bộ buồn ngủ mông lung nói. Vô pháp thoát khỏi bóng mà cùng quá khứ, từ khi vào Trần phủ, Võ Kinh bất tự giác đã gọi Phiêu Thịnh là Trần thiếu gia.

“Nga, như vậy. Na a nê ngươi tựu nghỉ ngơi ba.”

Nghe tiếng bước chân càng ngày càng xa, dần dần tiêu thất, Võ Kinh về tới trên giường nằm xuống.

***

Võ Kinh không biết mấy ngày nay đúng trôi qua thế nào. Vốn du sơn ngoạn thụ đáng ra phải là một chuyện vui vẻ làm người ta thoải mái, nhưng y lúc nào cũng thấy căng thẳng, miễn cưỡng vui cười, nhìn Phiêu Thịnh đối với Lý tiểu thư ôn nhu hữu lễ săn sóc chiếu cố, nhìn Lý tiểu thư ngượng ngùng mang theo tình cảm nhìn Phiêu Thịnh, y lần đầu tiên thấy chính quả thực dư thừa, cực kỳ đố kỵ với Lý tiểu thư, ước ao, chua xót cùng đau khổ liên tục trùng kích tâm y, làm y sống một ngày bằng một năm.

Lý Ý Như không hổ là xuất thân đại gia, mặc dù chính thân tàn tật, khuôn mặt xấu xí, chỉ ngoại trừ lần đầu gặp mặt hơi lộ vẻ hoảng sợ, từ sau đó khi gặp lại tựu như người bình thường, khinh ngôn thuyết tiếu, không có chút nào khác với người thường, quả nhiên có thể trở thành thiếu phu nhân của Trần phủ. Võ Kinh nghĩ tới đây, tâm lại đau đớn. Y biết những người hầu sau lưng y luôn chê cười hắn tàn tật, chỉ cần nhìn kỹ vào mắt họ, y có thể thấy họ đang cười nhạo cùng coi thường y, y chỉ là một kẻ hạ đẳng không xứng đáng đứng cạnh thiếu gia bọn họ.

Hôm nay rất đẹp trời. Bầu trời trong xanh, thái dương cao cao, thời tiết tuy oi bức nhưng vẫn có những cơn gió mát thổi qua, chuẩn bị tốt mọi thứ để đi du thuyền, Võ Kinh rốt cuộc cũng không có tinh thần đi theo, chỉ phải dùng lý do thân thể không khỏe để từ chối.

Dọc theo đường đi, Võ Kinh đột nhiên nhớ tới Hiên Văn các trước đây, không kiềm chế được cường liệt hoài niệm, Võ Kinh thay đổi phương hướng. Dọc đường, cảnh sắc cũng không thay đổi mấy, cảnh vật đột nhiên hiện ra làm Võ Kinh dừng bước. Nhìn nơi kia, Võ Kinh bắt đầu thấy đầu óc quay cuồng, cố sức đỡ lấy bức tường bên cạnh, mở mắt nhìn cái nơi hắc ám kia, nơi ánh dương quang phản phất chẳng bao giờ chiếu tới, nơi mà cái ác sinh sôi.

Võ Kinh nghe thấy từ trong không trung truyền tới tiếng gậy gộc, tiếng roi, tiếng chửi mắng, tiếng đầu khớp xương bị gãy, mùi thịt cháy nhàn nhạt trôi nổi trong không gian, hay đó là mùi máu của y. Võ Kinh sợ hãi nhìn cái nơi tối tăm kia, một vết máu đỏ tươi xúc mục kinh tâm chậm rãi lan tràn trên mặt đất, nghe thấy tiếng máu lưu động, thấy vết máu đang chậm rãi càng ngày càng lan tràn, như có sinh mệnh không ngừng hướng tới bên ngoài. Lại nhớ tới buổi tối đó, buổi tối làm tâm ta vỡ nát, màu đỏ kia nhìn thấy mà đau lòng, ta nghe thấy đâu đây như có tiếng ác ma đang ngâm nga khe khẽ. Không muốn nhớ lại nữa, hình ảnh rõ nét như vậy, phảng phất như ta chưa từng ly khai đêm hôm đó, thời gian của ta như dừng tại nơi đây.

Vị toan càng ngày càng nhiều, từ yết hầu lan tới khoang miệng, toàn thân gắt gao dán chặt lên tường, dòng máu có chứa sinh mệnh từ đầu ngón chân chậm rãi kéo dài về phía trước, Võ Kinh cảm thấy dù chính đang đứng dưới ánh dương quang, toàn thân nhưng lạnh lẽo đến run rẩy, cường liệt tà ác từ vết máu của chính tương chính bao vây trong đó. Đó là máu của ta tám năm trước mạ? Vẫn ở nơi đây, thấm đẫm trong không khí nơi này, trong ánh dương quan, trong những bức tường, trong chính vết máu này mạ? Hiện tại muốn một lần nữa trở lại trong thân thể, hiện tại muốn xua đuổi ta rời khỏi thể xác này? Ta đã buông tha tất cả, nếu ngươi muốn trở về, vậy cứ tới lấy đi.

“Uy, ta nói cái tên A Nê thiếu gia kia, rốt cuộc là ai a, ta cứ thấy y lại thấy sợ hãi. Y như quỷ vậy. Khuôn mặt cùng chân y vì sao mà trở thành như vậy?”

“Phải chăng vì làm chuyện xấu mà bị người hủy dung? Nửa bên mặt y không che đã đáng sợ đến vậy, na nửa bên mặt bị che đi nhất định là hù chết người ba. Ngươi nói có đúng không? Thật không biết đại thiếu gia vì sao lưu lại hắn.”

“Đúng, đúng.”

“Uy, hai tên kia, các ngươi mau lên đi. Xá nhị dì muốn chửi mắng rồi kìa.” Không xa, ba nha hoàn đang vội vã chạy dưới ánh mặt trời chói chang.

Như ảo cảnh bị phá phôi, Võ Kinh nhìn cái góc tối kia, những điều vừa nghe vừa thấy hoàn toàn tiêu thất. Điệt điệt bán bán đi qua cái góc tối mang theo nụ cười của ác ma kia, cái nơi nhượng y nếm trải sự tàn khốc cùng khát máu của con người.

Chạy trốn, ngã sấp xuống, đứng lên, chạy, ngã sấp xuống, đứng lên, chạy, Võ Kinh phát hiện mình như một u linh sống nơi giáp ranh của thời gian, bị quá khứ truy đuổi, bị tương lai từ chối.

Sức cùng lực kiệt, Võ Kinh cũng thấy được phiến môn, cửa bị đóng chặt, đầy bụi bặm, tại trong Trần phủ lịch sự tao nhã cùng tươi vui kia, nơi đây lại là một thế giới khổ sáp hoang lương, bị con người vứt bỏ.

“Chi.” Cố sức mở cửa, ánh vào trong mắt chỉ thấy quang cảnh thê lương, những viên ngói bị vỡ vụn, gỗ mục tán loạn, cỏ dại mọc thành bụi, thái dương trải dài trên phiến lục sắc làm quang cảnh càng thê lương. Cách đó không xa, phế tích của các lâu vẫn tĩnh tĩnh đứng ở đó, âm trầm thâm ám nghênh tiếp người từ viễn phương trở về.

Cảnh đã mất, người cũng không còn như xưa. Võ Kinh đứng trước phế tích, phía trước đúng mái hiên đã bị phá hủy cùng bức tường đổ liêu xiêu, dưới chân đúng cỏ dại lẫn hoa, nhìn xung quanh, tìm kiếm ảnh tử xưa kia, tìm kiếm phong thụ mỹ lệ.

Phong thụ ta trôn giấu bí mật giờ ở đâu? Điên cuồng tìm kiếm, liên tục tìm kiếm, Võ Kinh nhìn cỏ dại đầy sân, còn vài cây cối yếu ớt. Phong thụ của ta không có ở đây, tha đã đâu mất rồi? Dựa vào vị trí phế tích, nơi Võ Kinh đang đứng phải là chỗ của phong thụ. Mờ mịt, hoảng loạn, vô thố. Phong thụ nơi lưu giữ cố sự cùng tâm tình của ta giờ ở nơi đâu, vô tung vô ảnh. Trái tim cường liệt đập.

Tượng như nổi điên, Võ Kinh quỳ xuống, tay cố sức đào đất. Còn ở phía dưới mạ? Phong thụ hẳn đã từng sinh trưởng tại đây, vậy thứ kia nhất định cũng ở đây, tha sẽ không bị tiêu diệt. Bí mật của ta cùng hắn, sắc hồng kia, thứ duy nhất gắn kết hai chúng ta, thứ duy nhất trong cuộc đời này có ta cùng hắn.

“Uy, ngươi đang làm gì?” Đứng cách đó không xa tại cửa viện, một lão nhân mãn kiểm hồ tử kêu to.

Như bị hù dọa, Võ Kinh nhảy dựng lên, nhìn lướt qua người vừa tới, thấy khuôn mặt quen thuộc, chính trước đây tại Trần phủ đã từng gặp qua.

“Ta, ta, ta thấy ở đây rất đẹp, bởi vậy… bởi vậy…” Võ Kinh lắp bắp giải thích.

“Nga.” Lão giả ánh mắt hoài nghi nhìn xung quanh một chút, đi tới cạnh Võ Kinh, “Đúng, đúng là rất đẹp, đáng tiếc ban đầu đẹp hơn rất nhiều, đặc biệt phong thụ kia, chính chỗ ngươi đang đứng đó, vô cùng mỹ lệ, yêu kiều, đáng tiếc, đáng tiếc…” Không nói gì nữa, lão giả chỉ liên tục lắc đầu, khẩu khí tiếc hận nói.

“Đáng tiếc cái gì?” Võ Kinh chỉ cảm thấy yết hầu khô khốc, trừng lớn mắt nhìn lão giả.

“Xem ra ngươi không phải người ở đây. Được rồi, ta sẽ nói cho ngươi biết.” Lão giả nhìn ra ngoài cửa, thấy không có bóng người, rất thần bí tới trước mặt Võ Kinh, đè thấp thanh âm thuyết, “Na phong thụ thành tinh.” Đăng bởi: admin

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hải Âu Chi Thương

BÌNH LUẬN FACEBOOK