Hạ Vũ

Chương 13: Hạ ra ở riêng

Helenhua

16/11/2020

Thời gian sau đó Hạ xin bố mẹ cho ra ở riêng, đằng nào thì ông bà cũng có một căn chung cư được phân mà vẫn bỏ trống. Hạ muốn làm lại tất cả. Muốn bắt đầu một sự thay đổi và muốn tìm kiếm một mối quan hệ khác. Vả lại cô lớn rồi, cuộc sống ngày càng hiện đại việc thanh niên tự lập bây giờ không hiếm mà điển hình ngay cạnh cô đấy thôi. Vũ đã tự tin bước vào tương lai. Bố mẹ Hạ lúc đầu còn do dự nhưng nghe Hạ nài nỉ thống thiết quá lại thêm có Vũ cũng ủng hộ nên ông bà cũng dằn lòng mà "Ừ".

Thấm thoắt đến sinh nhật Hạ, Vũ đã mua tặng Hạ một chiếc lọ bằng phalê tuyệt đẹp, Vũ phải kỳ công đặt nó cả tháng trời người ta mới hàng về. Vũ thích phalê vì nó tượng trưng cho sự thanh tao, trong sáng. Hạ không làm sinh nhật ở nhà mà tổ chức ở một nhà hàng. Bạn bè Hạ không mời nhiều, chỉ có Hương, Hồng, Đức, mấy người nữa và tất nhiên nhân vật quan trọng không thể thiếu là Vũ.. Hôm nay vui nên Hạ uống tí chút, màu đỏ ửng hồng trên đôi má Hạ càng làm Hạ thêm phần quyến rũ. Vũ không dời mắt khỏi Hạ, Hạ giả vờ không thấy nhưng Hạ cũng trộm ngắm Vũ nhiều lần. Trong bóng tối Hạ vẫn thấy ánh mắt sáng đang nhìn mình.

Huy cũng vẫn nhớ sinh nhật Hạ, tuy cậu ta bị Hạ cho đo ván và xua đuổi như đuổi tà nhưng cậu ta vẫn không ngừng tấn công Hạ. Và lần này dù không được mời nhưng cậu ta vẫn đứng dưới cửa và gọi điện thoại cho Hạ. Vũ thấy Hạ nghe điện thoại xong vội đi ra ngoài, một lát sau Hạ lên tay xách theo một túi quà. Vũ băn khoăn không biết ai tặng cô ấy vậy. Tiệc sinh nhật kết thúc, Hạ bảo Vũ chờ mình và đưa mình về nhà. Muộn rồi nên Hạ về nhà bố mẹ, ông bà cũng muốn con gái về để còn tặng quà SN. Vũ xuống trước dắt xe ra cổng đứng chờ Hạ. Bỗng Vũ thấy Huy đứng đó từ bao giờ. Vũ thấy vậy không đi nữa mà đứng lại chờ xem có chuyện gì.

Một lát sau Hạ xuống, thấy Huy đứng đó Hạ hỏi:

-Anh vẫn chưa về sao?

Chưa về? Thế là thế nào nhỉ, k lẽ túi quà vừa rồi là của Huy. Vũ thấy có điều gì đó tò mò. Cậu đứng nghe tiếp :

-Tôi đã nói rồi tôi nhận quà coi như đã nể mặt anh lắm rồi nhưng xin đừng đeo bám theo tôi nữa.

-Hạ, xin em đấy, anh vẫn còn yêu em rất nhiều.

-Để dành nó cho người khác thì tốt hơn.

Nói xong Hạ dắt xe đi thẳng, nhìn quanh không thấy Vũ đâu, Hạ ngỡ Vũ về rồi nên cũng không gọi điện. Vũ đứng đó thấy Huy rút ĐT gọi cho ai đó rồi bỏ đi ngay. Cậu thấy nghi nghi thế nào ấy bèn lên xe đuổi theo Hạ.

Vũ chạy chầm chậm, cố không để Hạ biết. Vũ thấy ngạc nhiên khi Hạ đi tắt qua một con ngõ nhỏ, qua đây thì nhanh hơn nhưng lối này nó tối lăm lại vắng vẻ, Vũ thấy bất an quá. Qua khỏi con ngõ, Vũ giật mình đã thấy một con ZX với hai thằng thanh niên trên đó lừng lững trước mắt từ bao giờ. Chúng ở đâu ra thế nhỉ, chúng đi ở giữa Hạ và Vũ, linh tính là 2 thằng bất lương này sẽ giở trò gì đó. Vũ rối lên, không một tấc sắt trên tay, nó lại có 2 tên, gay quá.

Vũ nhìn quanh quất thấy có một đống cành cây CT môi trường mới cắt tỉa còn đang xếp trên vỉa hè. Vũ quơ vội một đoạn chừng 70phân, to cỡ cổ tay Vũ, giắt nó vào xe và tắt pha lặng lẽ bám theo đối tượng. Đến một đoạn đường rộng và ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn đường yếu ớt không đủ soi rõ mặt người, hai tên kia bắt đầu giở trò, chúng ép xe Hạ vào lề đường, giở giọng nói:

-Cô em! Đi đâu giờ này mà muộn thế? Bọn anh đói thuốc quá, cho xin tí cloxit đi?

Mặt Hạ tái mét :

-Các...các...anh...c..ầ...n gì?

-Cô em có gì thì cho bọn anh cái đó.

Chúng vẫn cười nham nhở.

Hạ lúc này mặt đã không còn tí máu nào. Hạ run run lấy túi xách đang định đưa cho bọn chúng thì có tiếng gọi :

-Hạ ơi!

Cả ba vừa quay ra thì Vũ chờ tới, không kịp gạt chân chống, Vũ cho xe đổ nghiêng, lao ra đứng trứoc mặt Hạ, tay lăm lăm khúc gỗ.

-Mày là đứa nào thế định ra góp vui à?

-Chúng mày muốn gì?

Không đợi Vũ nói hết câu hai thằng kia nhảy bổ vào đánh Vũ. Vũ chống trả quyết liệt và Vũ nhận thấy rõ là 2 thằng này không biết đấm đá gì cả chắc không phải dân chuyên nghiệp hoặc là nghiện nặng quá nên sức khỏe có chùng mực, oánh chừng 15p thì một thằng đau quá chạy mất, thằng còn lại dang lồm cồm bò dậy thì bị Vũ vác gậy đứng chờ. Sợ quá, nó ngồi ngửa xuống đất, hai tay chống xuống, ngửa cổ lên xin Vũ khi thấy Vũ giơ cái gậy lên :

-Xin anh à, xin...xin cậu! Tha cho tôi, tôi chỉ làm hộ thôi.

Vũ và Hạ cùng nhìn nhau sững người. Vũ hất hàm hỏi :

-Làm hộ là sao hả? Ai sai mày?

-Dạ! Tôi...tôi...k thể nói được ạ!

-Này! lần cuối cùng nhé! Có nói k?

-Dạ. Không!

Vũ dứ dứ khúc gỗ lên trước mặt thằng này rồi nói :

-Tao mà vung lên một lần nữa là bánh chè mày coi như đi tong đấy.

Thằng này bắt đầu hoảng :

-Dạ!Dạ! Là thhằng Huy nó nhờ ạ!

Cả Hạ và Vũ lại ngớ người, k hiểu đang xảy ra chuyện gì nữa:

-Nhờ là nhờ thế nào?

-Nó bảo chỉ ra doạ cô kia thôi sau đó nó sẽ ra cứu cô ấy, nó bảo làm thế cô ấy sẽ quay lại với nó.

-Thế Huy đâu? Vũ hét.

-Nó hẹn chờ sẵn đằng kia.

Thằng này lấy tay chỉ ra phía mấy căn biệt thự rồi tiếp :

-Nhưng Chắc thấy tình thế thế này thì nó không ở đây nữa đâu.

Thấy thằng này nói vậy và động cơ của nó không phải thực sự là ăn cắp hay làm gì thật. Vũ mủi lòng, thương hại đổi giọng bảo :

-Thôi được rồi! Cậu đứng lên! Đáng ra thì tôi phải cho cậu một gậy vì dám là Hạ sợ nhưng mà nể tình cậu cũng thành thật nên tôi tha cho. Nhưng cậu phải nói với Huy một câu này, nói y chang đấy, nghe chưa!

-Vâng! Giọng ngượng ngùng

-Nói với Huy "Cái việc anh nhờ em, em đã làm xong nhưng đến đoạn anh định làm anh hùng cứu mỹ nhân thì có thằng khác nó làm thay phần anh rồi ạ" nhớ chưa!

Hạ vẫn còn đang chưa hoàn hồn nhưng thấy Vũ nói thế cũng không nhịn được cười. Người đâu mà lúc nào, hoàn cảnh nào cũng giàu óc hài hước thế k bíet.

Hai thằng kia đi rồi, Hạ mới nhìn xuống tay Vũ:

-Ôi kìa! Tay cậu chảy máu!

Vũ cúi xuống, thấy máu cứ theo ngón giữa chảy xuống, chắc lúc đánh đấm sơ ý cũng nên, cứ mải đánh nhau cũng quên mất cả đau:

-Cậu cho tớ cái khăn quàng của cậu đi, mình băng lại là được thôi.

Hạ cởi cái khăn trên cổ mình đưa cho Vũ. Vũ nhanh nhẹn, khéo léo băng một vòng quanh cổ tay, máu thôi không chảy nữa.

-Nào! Giờ muốn về chưa, thưa cô!

Hạ gật nhẹ cái đầu xinh đẹp.

Về đén cổng nhà, Hạ bảo Vũ vào để băng lại vết thương. Vũ không đồng ý vì sợ làm kinh động 2 thân già trong nhà. Hạ cũng không ép nữa nên chào Vũ và vào nhà. Rồi như chợt nhớ ra điều gì , cô chạy ra bảo Vũ:

-Cảm ơn cậu về món quà, về sự việc vừa qua nữa.

-Cậu đã biết mình tặng gì đâu mà cảm ơn.

-Mình biết rồi, mình đã mở nó ngay trong lúc mọi người đang tắt nến đấy. Vì mình thấy quà của cậu rất quan trọng mà.

Vũ sướng âm ỉ, đêm đó thức gần đến sáng.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Hạ Vũ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook