Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
A Trà lần đầu tiên gặp phải tình hình khủng bố như vậy.

Tiểu hài tử đem quần lót của hắn lột xuống, sau đó còn vừa cắn vừa táp, liếm tới liếm lui.

Cắn cắn, liếm liếm còn chưa tính, tiểu hài tử này lại cố tình lấy tay ấn hạ thân của hắn, dùng sức nhu nhu, vân vê.

A Trà thoáng chốc như nhũn ra, bị gắt gao đè nặng vô pháp đứng dậy. Đầu hắn rối bời, vừa sinh khí vừa sợ hãi, đến tột cùng vì cái gì người thiếu niên này lại làm chuyện như vậy với hắn, rõ ràng cả hai đều là công a, hiện tại tiểu hài tử rốt cuộc là như thế nào, cư nhiên muốn áp liền áp.

“Ngươi không cần bóp nữa, đều sắp bị ngươi bóp nát rồi a!” A Trà cảm thấy hạ thân vừa đau vừa ngứa, thiếu niên trước mắt dùng lực rất lớn, cầm lấy nơi đó của hắn không tha.

“Tiểu Uyên a ——” a Trà tiếp tục kêu to.

“Câm miệng! Không cho phép ngươi gọi tên hắn.” Thiếu niên dừng lại động tác ngẩng đầu lên, hung tợn nhìn hắn. “Cư nhiên kêu thân thiết như vậy, mấy ngày qua ngươi cùng hắn đã làm gì đừng cho là ta không biết.”

“Cái gì cùng cái gì, oa long nghe mô lạp (ta đều nghe không hiểu a)!” A Trà nói: “Ngươi không cần bóp ta được không, đau muốn chết, sắp gãy rồi này!”

“Kêu ngươi không nên cử động, ngươi giãy dụa cái gì! Cùng Diệp Hải Uyên ngủ liền biến thành trinh tiết liệt nữ có phải hay không?” Thiếu niên trở tay cho a Trà hai cái tát, muốn hắn an tĩnh lại.

A Trà cảm giác ấn ký nóng rực trên gương mặt, hắn ngẩn người, mình thế nhưng bị ăn tát.

Hắn ghét nhất là dùng bạo lực, bởi vì đánh nhau dễ dàng gây thương tổn. Nhưng khi một người như thế nào cũng nói không nghe, không ngừng dùng vũ lực để thương tổn người khác, vậy không phải nhẫn nại là có thể giải quyết.

“Ngoan như vậy không phải tốt lắm sao.” Thiếu niên tóc vàng nhổ nước bọt, tách ra đầu gối người dưới thân.

A Trà mặc cho thiếu niên tóc vàng đem đầu gối của mình nâng lên, sau đó thừa dịp đối phương mất đi cảnh giác, đem tất cả sức mạnh tập trung lại, một cước hung hăng hướng bụng người kia đá tới.

Thiếu niên ngay cả ai cũng không kịp ai, cả người liền bị đá bay ra ngoài, đụng vào vách tường treo đầy khuông giấy khen, khuông gỗ từng cái từng cái rơi xuống, không ngừng đập lên đầu thiếu niên.

Thiếu niên không nghĩ tới a Trà công kích hắn, tức giận đứng lên, nổi trận lôi đình.

Cùng lúc cánh cửa đã khóa bị đá văng ra, Hải Uyên mặt lạnh đi vào phòng ngủ, nhìn nhìn a Trà, lại xem xem thiếu niên tóc vàng, sau đó đi đến bên cạnh thiếu niên động tác nhanh chóng đem hình thể cường tráng của thiếu niên bắt lại, dùng sức đánh vào cái đinh trên vách tường.

Không kịp phản ứng thiếu niên chỉ có thể kêu rên, đinh đâm vào da thịt, làm hắn thống khổ nói không nên lời.

“Quan Nhật Thanh, ngươi nghe rõ cho ta!” thanh âm Hải Uyên chứa đầy uy hiếp, ánh mắt hung ác nham hiểm như muốn giết người khiến kẻ khác không khỏi lạnh run.

Hắn chỉ vào a Trà: “Tên kia hiện tại là người của ta, ta trịnh trọng cảnh cáo ngươi, nếu ngươi dám gặp mặt hắn một chút, ta sẽ đem tay chân ngươi đánh gãy, sau đó đem ngươi phơi khô nơi cột cờ. Đến lúc đó, đừng nói là ai, cho dù là lão tử (cha) ngươi, cũng vô pháp cứu được ngươi!”

Hải Uyên ở bụng thiếu niên bổ một quyền, lực đạo cực lớn, ngay cả tường cũng không khỏi chấn động.

Hắn buông thiếu niên ra, thiếu niên liền chậm rãi trượt xuống mặt đất, trên tường gỗ vết máu loang lổ. Thiếu niên yếu ớt ngã trên đất, đau đến hôn mê bất tỉnh.

“Còn có các ngươi đứng xem cũng vậy!” Hải Uyên đối đám người vây quanh nơi cửa phòng nói.

Bọn học sinh ở cửa sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, lập tức như ong vỡ tổ, chạy trốn ngay cả bóng người cũng không thấy.

Hải Uyên đi đến bên giường, xem a Trà bộ dáng chật vật, không quá cao hứng hỏi: “Đứng lên được không?”

A Trà gật gật đầu.

“Đồ vật này nọ cầm theo ta trở về.” Hải Uyên xoay người bước đi. “Mới rời đi một chút liền phát sinh chuyện như vậy, ngươi thực làm người ta phát hỏa.”

“Uy, này cũng không phải ta nguyện ý, ta nào biết nói có người muốn cởi quần của ta.” A Trà lôi kéo phá bố (vải rách) trên người, một lần nữa đem quần đùi mặc vào, nhưng khi đứng lên mắt cá chân lại thoáng đau một cái.

“Như thế nào?” Hải Uyên liếc mắt nhìn thấy.

“Lúc đá hắn dùng nhiều sức, trẹo chân rồi!” A Trà khập khiểng đi đến bên cạnh bàn học, đem mấy thứ chưa kịp thu trong ngăn kéo nhanh chóng bỏ vào túi vải, chăn bông gối đầu cuốn cuốn ôm vào trong lòng, lại khập khiểng hướng Hải Uyên đi đến.

Hải Uyên lạnh lùng nhìn a Trà, vốn không muốn để ý tới hắn, ai kêu hắn tự dẫn phiền toái đến. Nhưng cuối cùng vẫn là xem không được bộ dáng a Trà đi đường, thân thủ liền đoạt lấy túi vải to lớn, cầm tay a Trà đem hắn tha vào phòng ngủ của mình.

A Trà trên mặt nửa điểm tươi cười cũng không có, chính hắn cũng không phải tự nguyện trêu chọc cái tên Quan Nhật Thanh gì đó, Hải Uyên sao lại lấy cái mặt đại tiện nhìn hắn?

“Tức chết ta, hiện tại đám trẻ tuổi các ngươi rốt cuộc suy nghĩ cái gì, toàn thân cao thấp đem ta trần truồng sờ sờ, trước kia ngay cả lão bà của ta cũng không sờ qua như vậy, thật sự là yêu thọ cốt (không biết ^^! Chắc mắng người ah).” A Trà một bên đi đường, một bên lầm bầm.



Khi Hải Uyên đem a Trà vào phòng ngủ của mình, bạn cùng phòng Cố Thiên Tuế đang ngoạn trò chơi quay đầu nhìn thấy một màn quái dị này, không khỏi sửng sốt một chút.

“Ta phải ở đây sao?” A Trà hỏi: “Nơi này cũng chỉ có hai cái giường.” Hắn thấy ký túc xá cũ hẳn đều là phòng đôi, cũng không có phòng cho ba người.

“Sàn nhà rất sạch sẽ, ngươi có thể nằm ngủ trên đất.” Hải Uyên đem a Trà phóng tới bên giường, tùy tiện cuộn cuộn chăn bông rồi đá một cước, chăn bông bị đá văng liền ngăn nắp mở ra trên mặt đất, ngay cả vị trí gối đầu cũng rất vừa vặn.

“Ngươi cùng Hạ Trạch Phương cảm tình khi nào thì biến tốt như vậy?” Thiên Tuế kinh ngạc nói.

“Gần đây.” Hải Uyên đơn giản trả lời.

“Đồng hài nhĩ hảo, thỉnh chỉ giáo nhiều hơn.” A Trà hướng Thiên Tuế cười cười, hô một tiếng, liền thẳng hướng chăn bông đã trải tốt trên đất ngồi xuống, chậm rãi mở ra túi vải, đem di vật của Trạch Phương nhất nhất lấy ra.

Hải Uyên từ bên trong kéo ra một kiện áo ngủ màu phấn hồng, cho a Trà thay trước.

“Vậy ngươi còn có chỗ nào đặt mấy thứ của Trạch Phương không?” A Trà ở trên giường thay xong áo ngủ, tiếp theo ngẩng đầu hỏi Hải Uyên. Hắn hướng nhìn mặt Hải Uyên, đã không còn tức giận như vừa rồi.

Hải Uyên đi khỏi phòng ngủ trong chốc lát, chỉ nghe thấy cách vách vang tiếng binh binh bang bang, khi trở về trong tay liền mang hai cái rương lớn. “Trước cứ như vậy đi.”

A Trà mơ hồ nghe thấy phòng ngủ cách vách có người đang khóc, hai cái này rương chỉ sợ là Hải Uyên dùng bạo lực cường ngạnh cướp về.

Hắn đem vật phẩm vụn vặt của Trạch Phương chậm rãi bỏ vào rương, miệng lầm bầm: “Ngươi đối bạn học đều là như vậy sao? Sao không chịu nhẹ nhàng, cứ nhất định phải cường ngạnh như thế.”

“Còn không mau lên.” Hải Uyên theo thói quen nói.

“Mẹ ngươi nhất định không biết được bộ dáng trong trường này của ngươi.” A Trà đã sớm biết Hải Uyên tính cách không tốt, nhưng càng ngày càng buồn bực, tôn tử là coi trọng hắn điểm nào?

Hải Uyên trừ bỏ bộ dạng so với tiểu hài tử bình thường đẹp hơn một ít, cũng quyết đoán hơn một ít, so với người khác ác hơn một ít, cũng chẳng còn gì khác a?

A Trà ngẩn ngơ, không nghĩ ra.

“Ngươi nói với mẹ ta, ta sẽ giết ngươi!” Hải Uyên lạnh lùng nhìn a Trà.

A Trà miệng mở thật to, sau một lúc lâu mới hồi phục tinh thần. “Ngươi này tiểu hài tử nói chuyện sao lại như vậy, không lớn không nhỏ.”

“Ngươi đã quên ngươi hiện tại thân phận gì sao?” Hải Uyên ngồi xổm xuống, cùng a Trà cao ngang nhau. Hắn hai tay bóp chặt đôi má hồng hồng của a Trà, xoay trái xoay phải. “Chúng ta tuổi tác giống nhau, ít ở trong này cậy già lên mặt.”

“Đau chết được.” A Trà đau đến nước mắt đều bị bức ra, hắn dùng lực phất tay, đem Hải Uyên đẩy ra.

“Cái tên Quan Nhật Thanh kia, ngươi về sau mặc kệ ở nơi nào nhìn thấy hắn, nhớ rõ cách xa hắn một chút.” Hải Uyên vẫn là ngồi chồm hổm, nhưng sắc mặt thận trọng đối a Trà nói.

“Người nào thanh?” A Trà nhu nhu da mặt phát đau.

“Tên cưỡng gian ngươi.” Hải Uyên nói.

A Trà vừa nghe hai chữ “Cưỡng gian” này tóc gáy dựng đứng, nháy mắt toàn thân căng thẳng, da gà rớt khắp nơi. “Vừa rồi cái kia...... Kêu cưỡng gian?” A Trà nuốt nước miếng một cái.

Hải Uyên gật đầu.

“Vì cái gì hắn muốn cưỡng gian ta?” A Trà kích động đứng lên. “Cả hai rõ ràng đều là nam nhân, tiểu hài tử các ngươi rốt cuộc đang làm cái gì, ký túc xá này rốt cuộc đang làm cái gì? Lão nhân gia ta trái tim rất không tốt, loạn thất bát tao đánh ta rồi lại cưỡng gian, lẽ nào muốn ta mỗi ngày đều phát bệnh tim sao?”

Hải Uyên ngửa đầu nhìn a Trà đang kích động không thôi, cảm thấy người này phản ứng quá độ thật đúng là thú vị.

“Hắn...... Với Trạch Phương nhà ta đã làm cái loại sự tình này sao?” A Trà đột nhiên hạ thấp âm lượng, con ngươi quan sát chung quanh, khom người nhẹ giọng hỏi Hải Uyên.

Hải Uyên gật đầu.

“A nương uy, kia an niết lạp (sa có thể như vậy)! Ta phải như thế nào đối mẹ Trạch Phương công đạo (ăn nói) đây!” A Trà kêu to lên. “Ta đây cho Trạch Phương trụ kí túc xá căn bản là sai rồi, Trạch Phương tiểu hài tử ngoan ngoãn, liền vì ta bảo hắn tới nơi này trụ, nên mới bị cái tên thanh thanh gì đó ức hiếp.”

“Ta thực xin lỗi ba mẹ Trạch Phương, ta không có mặt mũi đi gặp bọn họ nữa......” A Trà nhuyễn xuống, ngồi chồm hỗm ủ rũ trên chăn bông. “Con trai, con dâu a, ba đã không hảo hảo chăm sóc đứa nhỏ, ba không xứng làm ba các ngươi a, ngay cả điểm ấy sự tình đều làm không tốt. Trạch Phương tiểu hài tử ngoan như vậy......”

“Trước đem đồ vật này nọ sửa sang lại đi.” Hải Uyên vỗ vỗ vai a Trà.

A Trà hút hấp nước mũi, chán nản thu thập đồ vật này nọ.

Bạn cùng phòng Thiên Tuế vừa chơi điện tử vừa chú ý đối thoại hai người bên giường kia, nhưng khi hắn tiếp xúc đến ánh mắt Hải Uyên, đành đem tầm mắt mình dời đi.

Kỳ thật nếu hỏi Hải Uyên, y theo cá tính Hải Uyên đơn giản trực tiếp, nhất định sẽ nói cho hắn, nhưng Thiên Tuế lại cảm thấy không cần nhiều chuyện lại tốt hơn.

Cái người trước mặt này, cũng không phải Hạ Trạch Phương hắn nhận thức lúc trước. Ngữ khí nói chuyện, dáng vẻ đi đường của Hạ Trạch Phương mà hắn biết không giống như hiện tại.

Rõ ràng mùa xuân đã tới thật lâu rồi, vậy mà trong phòng ngủ lại tràn ngập hàn khí.

Rùng mình một cái, giả vờ như cái gì cũng không biết, tiếp tục tiến vào thế giới trò chơi của hắn.

Có một số việc không hiểu so với hiểu tốt hơn, không biết so với biết tốt hơn cho dù hiểu cũng phải giả vờ không hiểu, biết cũng phải nói không biết. Nhất là loại chuyện giống vầy...... Dễ dàng khiến da đầu kẻ khác run lên.

Ký túc xá học sinh quy định là hai người một gian phòng, trong phòng tả hữu cao thấp đều lót thảm, bên cạnh giường là tủ quần áo bên phải còn đặt một bàn học dài, bàn học phi thường lớn, phía trên là giá sách, phía dưới đặt máy tính, khoảng trống còn lại cho học sinh làm tủ sách.

Không gian hẹp dài còn lại, một bên là cửa phòng ngủ, một bên là cửa sổ. Nhà vệ sinh công cộng cùng phòng tắm đều thiết lập bên ngoài, mặt khác còn có máy giặt, máy sấy, máy nước lọc cùng các vật phẩm thiết yếu cung cấp cho cuộc sống học sinh.

Đêm đầu tiên ở ký túc xá, a Trà bị kinh hách không nhỏ, vì thế liền đi ngủ sớm.

Hắn trải chăn bông trên sàn nhà bên giường Hải Uyên, bởi vì trực tiếp tiếp xúc mặt đất, cho nên buổi tối ngủ thật lạnh lẽo.

Hơn bốn giờ sáng, không cần đồng hồ báo thức a Trà liền tự động chuyển tỉnh. Hắn dậy thật sớm, đem chăn bông gối đầu gấp hảo đặt dưới sàng, Thiên Tuế cùng phòng vừa đóng máy tính muốn đi ngủ.

Hắn đối Thiên Tuế gật đầu, nhỏ giọng nói: “Sớm!”

“Đã đói bụng chưa trên bàn ta có bánh bích quy, căn tin còn chưa có mở, ngươi trước ăn hết đi!” Thiên Tuế nói xong ngã đầu liền ngủ, đánh một đêm bằng món đồ chơi điện tử, hắn cũng mệt a.

Trong phòng lóe lên ánh đèn nhỏ, a Trà mặc áo ngủ hình phim hoạt hình màu phấn hồng của Trạch Phương, ngồi trên ghế trước bàn học, đột nhiên có loại cảm giác mờ mịt không biết kế tiếp mình nên làm gì. ( Tiểu Lang: áo ngủ màu phấn hồng sao … ôi ôi nhỏ dãi)

Hắn hiện tại biến thành Trạch Phương, đó không phải là muốn mình tiếp tục kế hoạch lúc trước đã đặt cho Trạch Phương sao.

Đầu tiên là đọc sách, đọc càng nhiều càng tốt, tốt nhất là có thể làm bác sĩ. Bởi vì Trạch Phương nhà bọn họ rất thông minh.

Sau đó thú lão bà, càng xinh đẹp càng tốt, bất quá nhất định phải mông bự. Bởi vì loại này sinh sản rất tốt. ( …)

Tiếp theo liền khai chi tán diệp, có thể sinh bao nhiêu liền sinh bấy nhiêu, vì Hạ gia lưu lại nhiều chút con cháu.

Hắn lúc trước là nghĩ muốn như thế này.

Nhưng hiện tại tất cả tình hình đều thay đổi.

Hắn không biết nên như thế nào giúp Trạch Phương đi học vì —— hắn không biết chữ.

Lão bà cũng không muốn kết hôn —— hắn chỉ có một lão bà là Ngọc Thiền.

Thế giới đại loạn.

Thỉnh thoảng lúc hắn bên cạnh Hải Uyên, hắn sẽ không nghĩ nhiều như vậy, vì muốn Hải Uyên đừng chạy loạn ngoan ngoãn đến trường liền tốn khí lực rất lớn, nào còn thời gian quan tâm chuyện khác.

Nhưng chỉ cần im lặng giống như bây giờ, tất cả mọi người đều ngủ nhưng hắn lại tỉnh, hắn liền nhịn không được loạn nghĩ, hơn nữa thực bất đắc dĩ muốn thở dài.

A Trà giơ lên tay phải của mình, nương theo ánh đèn mỏng manh mà nhìn. Cái dây tơ hồng kia không biết chạy đi đâu, có thể hay không lại xuất hiện? A Trà không ngừng nghĩ.

Vì cái gì sẽ mình đã muốn sáu mươi tuổi, đều sắp vào quan tài, lại gặp phải loại chuyện tình thần kỳ này?

Ăn nhiều muối như vậy, đi nhiều đường như vậy, hắn nghĩ hắn hẳn đã có thể thanh thản ra đi, nhưng rồi lại có người đưa hắn kéo về.

Là Ngọc Thiền sao? Là nàng sao?

Có phải hay không bởi vì bọn họ đã vuột mất quá nhiều thứ, nếu hắn tái rời đi, khi nàng tái sinh bọn họ liền không thể gặp mặt? Cho nên hắn mới có thể chạy đến trong thân thể Trạch Phương, ở lại chờ Ngọc Thiền xuất hiện.

Bọn họ còn có một cái ước định, là về thiền (ve).

Có lẽ là bởi vì hắn còn chưa đem con đại hắc thiền kia giao cho Ngọc Thiền, cho nên, lão thiên gia mới không cho hắn đi! Nghĩ đến đây, a Trà không khỏi nở nụ cười. Có lẽ thật là như vậy ác, Ngọc Thiền người kia rất cố chấp mà.

Trên giường Hải Uyên đánh tiếng hô, trở mình một cái, say ngủ.

Rời đi ghế dựa, a Trà rón ra rón rén ngồi xổm xuống trước giường Hải Uyên, nhìn gương mặt Hải Uyên lúc ngủ, a Trà phát giác chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt này, hắn sẽ có loại cảm giác an tâm.

“Tiểu Uyên ngươi phải ngoan một chút a!” A Trà nói xong: “Đừng làm cho mọi người lo lắng.”

Hắn chăm chú nhìn gương mặt tuấn mĩ đang say ngủ, tiểu hắc chí nho nhỏ gợi cảm dưới khóe mắt của Hải Uyên.

Lão bà Ngọc Thiền của hắn cũng có một khỏa chí (nốt ruồi) như vậy, hơn nữa cùng Hải Uyên giống nhau, trùng hợp sinh trưởng ở khóe mắt.

Nhìn thấy hắc chí này, nhớ tới Hải Uyên cùng lão bà hắn cá tính đều quật cường, a Trà lại ngắm Hải Uyên, không tự giác được mỉm cười.

“Hai người các ngươi thật sự rất giống nhau.”

Thật nhẹ nhàng, a Trà đưa tay vuốt ve Hải Uyên một chút, sau đó khẩn trương dời đi.

Cách vài phút sau, phát giác Hải Uyên cũng không có tỉnh lại, vì thế a Trà yên lòng, tái ôn nhu vuốt ve khóe mắt hắn lần nữa.

A Trà ngây ngốc cười, giọng nho nhỏ nói: “Vì cái gì nơi ấy lại giống như vậy? Thậm chí cả tính cách cũng như đúc.”

Giấc ngủ bị quấy rầy, Hải Uyên đột nhiên mở to mắt, thẳng ngoắc ngoắc nhìn a Trà.

A Trà kinh hách nhảy dựng lên, vội vàng lui tay về, bất ngờ mất trọng tâm té xuống, đặt mông ngồi trên sàn nhà lạnh lẽo.

“Nửa đêm không ngủ ở nơi nào niệm niệm, niệm không ngừng làm gì?” Hải Uyên liếc nhìn cái tên nhiễu mộng đẹp của mình.

“Ta ngủ no rồi.” A Trà thần sắc kích động đứng lên, vội vội vàng vàng đi ra bên ngoài.

“Hiện tại đi đâu?” Hải Uyên hỏi.

“Đi đại tiện.” A Trà cầm một bao giấy vệ sinh bỏ chạy.

Động tác sờ mặt Hải Uyên vừa rồi bị hắn thấy được, a Trà cảm thấy là lạ, không rõ ý tứ lắm.

Đầu một mảnh hỗn loạn, cả khuôn mặt đều thấu hồng lên. A Trà tự nhốt mình trong WC, cởi quần, giấy vệ sinh chuẩn bị hảo, ngồi chồm hổm liền ôm đầu buồn kêu.

Hắn vì cái gì nhịn không được chạy tới sờ mặt Hải Uyên? Hy vọng Hải Uyên không hiểu lầm. Hắn chính là cảm thấy rất muốn chạm Hải Uyên, nhưng chỉ cần chạm một chút là tốt rồi, thật sự không có ý tứ khác!

Trong phòng Hải Uyên gặp a Trà vẻ mặt quỷ dị, cũng không hiểu hắn là trúng tà cái gì.

Hải Uyên sờ sờ tiểu khỏa chí nơi khóe mắt, sau đó đánh đánh gối đầu, tiếp tục ngủ.



A Trà chưa bao giờ ngồi chồm hổm WC thời gian lâu như vậy.

Hắn đại khái bốn giờ rưỡi đi vào, nhưng là ngồi xỗm đến sáu giờ, mông đều muốn nứt ra, lại vẫn tắc trụ. Bên trong rõ ràng có cái gì, nhưng không chịu ra.

Thanh âm hơi gas trong bụng chạy tới chạy lui càng ngày càng vang, nhưng buồn phiền chính là, mặc cho bên trong thiên quân vạn mã quay cuồng tác cường, lại đáng thương đến cả cái rắm cũng ra không được. A Trà cuối cùng từ bỏ, hắn tùy tiện xoa xoa, kéo quần lên, bước ra WC.

Sáng sớm sáu giờ, cơ hồ đại bộ phận học sinh đều còn đang ngủ, a Trà nhàm chán đi tản bộ quanh ký túc xá. Bên ngoài kí túc xá là một tảng rừng lớn, cây cối thưa thớt, chỉ có thể miễn cưỡng che chắn ánh mặt trời.

A Trà từ cánh rừng trông ra liền thấy sân thể dục của trường học, bỏ qua sân thể dục sẽ thấy giảng đường. Khó trách đã trễ thế này học sinh cũng chưa chịu dậy, nguyên lai chỉ cần vài bước đã có thể đến phòng học, nghỉ lại cũng rất thuận tiện.

Dạo bên ngoài gần một giờ, đến bảy giờ bắt đầu trong kí túc xá liền tiếp truyền ra tiếng đồng hồ báo thức. A Trà lại dạo một chút, cảm thấy hẳn là nên trở về, liền trở về.

Vừa bước vào kí túc xá, a Trà liền cảm giác được rất nhiều ánh mắt đều chú mục trên người hắn.

Là hắn mặc áo ngủ rất bắt mắt sao? A Trà đi tới đi tới, sườn mắt lại nhìn đến mấy kẻ châu đầu ghé tai không biết đang nói cái gì.

Đột nhiên thoáng lảo đảo, hắn vướng vào cái gì đó, thân người liền ngả về phía trước, “Phanh –” một tiếng thật lớn, cả ký túc xá đều lâm vào chấn động.

Bên cạnh, có một cái chân vừa thu lại, rõ ràng là của kẻ theo sau a Trà nãy giờ.

Chung quanh truyền đến thanh âm che miệng cười trộm, sau đó đám người vây xem lại vội vàng tán đi.

A Trà hít một hơi thật sâu, nhịn xuống. Mình đều đã sống đến cái tuổi này, cũng không nên cùng tiểu hải tử tranh cãi. Ức hiếp thì cứ ức hiếp đi, dù sao cũng không mất miếng thịt nào, không sao cả.

A Trà từ sàn nhà gập ghềnh đứng lên, giẫm giẫm, phát giác bên trong đầu gỗ cũng bị sâu mọt không sai biệt lắm, như vậy thật sự rất nguy hiểm, hắn thấy trên hành lang dài này, có hai ba chỗ không được chắc chắn. Này nếu dùng sức giẫm, nói không chừng có thể rơi xuống lầu một đi.

Trở lại phòng Hải Uyên, hắn cùng Thiên Tuế cả hai đều còn đang ngủ.

A Trà đi đánh răng rửa mặt xong, cầm đồng phục của Trạch Phương, một bên chiếu gương một bên nghiên cứu nên mặc như thế nào. Chờ quần áo măc xong, bản thân cũng đổ đầy mồ hôi.

Cầm cà vạt màu lam thẳm, a Trà lắc lắc Hải Uyên đang say ngủ.

“Gì?” Hải Uyên cau mày, bị a Trà ngạnh kéo dậy.

“Này phải làm sao?” A Trà đem cà vạt đưa cho Hải Uyên.

“Làm như vầy.” Hải Uyên bị đánh thức, trong đầu phi thường khó chịu. Hắn cầm cà vạt cuộn quanh cổ a Trà, sau khi đan chéo liền dùng sức ghìm chặt. (Viêm: dã man ah =”=)

“A a a —-” a Trà ra sức vỗ đầu Hải Uyên.

Hải Uyên đầu bị đánh lệch một bên, cà vạt cũng thuận tay buông ra.

“Yêu thọ ác, nhờ một chút sao lại giận như vậy!” A Trà thở gấp.

Hải Uyên không để ý tới a Trà, trở về vù vù ngủ tiếp.

Kết quả Hải Uyên vẫn ngủ thẳng đến khi toàn bộ người trong ký túc xá đều đi hết, trường học kéo cờ điển lễ cũng xong, chỉ kém năm phút đồng hồ sẽ vào học, mới chịu chậm rãi từ trên giường ngồi dậy.

Hắn lưng đeo túi sách của mình, giúp a Trà thắt cà vạt, sau đó hai người chậm rãi hướng phòng học đi đến.

Tiết thứ nhất, giờ quốc văn.

Lão sư đã vào lớp, bọn họ hai người mới vào tới.

A Trà mang theo tâm tình không yên, trái tim phù phù phù phù không ngừng đập loạn. Hắn nhìn bàn ghế nơi phòng học, không biết đâu mới là chỗ mình ngồi.

“Tiểu Uyên, ta ngồi ở đâu?” A Trà hỏi.

Hải Uyên chỉ vị trí cuối lớp kế thùng rác cho hắn.

A Trà nơm nớp lo sợ đi đến chỗ ngồi, đặt túi sách xuống, sau đó cùng bạn học chung quanh ra tiếng tiếp đón, rồi lại từ trong túi sách xuất ra toàn bộ sách giáo khoa.

Hắn không hiểu nội dung khóa học này là cái gì, vì thế vừa ngồi xuống đã lập tức đứng lên xem bạn học phía trước lấy quyển sách hình gì, bởi động tác quá lớn khiến bạn học kế bên bị dọa sợ không thôi.

Xác nhận xong, a Trà liền khoái nhạc đem sách vở mở ra.

A Trà nhìn một chút Hải Uyên ngồi bàn đầu bên phía cửa sau, phát hiện hắn đã ghé vào trên bàn vù vù ngủ tiếp.

“Hiện tại mở ra trang thứ bảy mười tám......” Phía trước quốc văn lão sư bắt đầu giảng bài, đằng điều (cây mây) đặt trên bàn, liếc nhìn Hải Uyên một cái, nhưng lập tới dời mắt tập trung vào sách giáo khoa.

“Bạn nào số ba mươi tám, đứng lên đem này đoạn này đọc một chút.” Quốc văn lão sư gõ gõ đằng điều nói.

“Hạ Trạch Phương, gọi ngươi kìa!” Bên cạnh có người đá cái bàn hắn một chút.

Còn đang vui sướng được cầm sách giáo khoa, khoái hoạt đến đầu óc choáng váng a Trà đột nhiên bừng tỉnh, vội vàng đứng lên. Hắn nhìn thấy sách vở toàn chữ không hiểu, có chút buồn rầu nhìn lão sư, lại nhìn nhìn quyển sách.

“A, là ngươi a, Hạ Trạch Phương.” Quốc văn lão sư có chút kinh ngạc học sinh mình gọi là hắn.

A Trà gật gật đầu.

“Ngươi trước ngồi xuống đi!” Quốc văn lão sư lộ ra vẻ mặt quan tâm. “Thân thể có hay không đỡ hơn chút nào? Nếu không thoải mái, phải lập tức nói cho lão sư, lão sư cho ngươi đến phòng y tế.”

A Trà tái gật gật đầu. Kỳ thật hắn một chút cũng không hiểu lão sư này đang nói cái gì.

“Các vị bạn học, Hạ Trạch Phương gần nhất trong nhà xảy ra vài sự tình, hắn cũng vừa mới từ bệnh viện trở về. Mọi người nhất định phải quan tâm hắn một chút.”

Lão sư vừa nói khiến cho lớp học một trận xôn xao.

“Uy, ngươi hơn nửa tháng nay đều nằm viện sao? Ngươi làm sao vậy?” Bạn học phía trước tò mò quay đầu hỏi hắn.

“Ta từ tầng năm ngã xuống, thiếu chút nữa chết đi, bất quá đã sống trở lại.” A Trà tùy tiện nói nói, nhưng đây cũng là sự thật.

“Trời ạ!” Trong phòng học một người truyền một người, đợi cho tan học, cơ hồ cả lớp đều biết Hạ Trạch Phương lâu như vậy không có đi học, là bởi vì bị thương nằm viện.

“Chúng ta còn tưởng rằng ngươi và Diệp Hải Uyên cùng nhau trốn học đi.” Có học sinh đối a Trà nói như vậy.

Này khóa học vừa kết thúc, Hải Uyên liền đi đến bên người a Trà.

“U, ngươi tỉnh!” A trà lắc đầu. “Nào có học trò ngủ giống như ngươi.”

“Ngươi là muốn ta xiết chết ngươi?” Hải Uyên vươn tay giữ chặt cà vạt của a Trà.

A Trà gặp chuyện vội vàng đem cà vạt từ trong tay Hải Uyên kéo ra.

“Ngươi tới tìm ta làm gì?” Hắn hỏi.

“Chuyển nhà.” Hải Uyên hai tay nâng lên cái bàn của a Trà, một chân khác ôm lấy ghế dựa, đem cái bàn tha lại chỗ thứ hai ở cửa sau, cũng chính là vị trí bên cạnh hắn.

Tiếp theo người nguyên bản ngồi vị trí đó cũng nhanh chóng chuyển bàn ghế đến vị trí cạnh thùng rác.

Cái học sinh kia lộ ra biểu tình như được giải thoát, hỉ cực mà khóc, rốt cục có thể ly khai Diệp Hải Uyên đại ma đầu xấu xa này, hắn cao hứng vô cùng. ( Tiểu Lang: chả nhẽ thùng rác có giá hơn tiểu công sao =A=)

Thời gian kế tiếp, a Trà cũng rất thành thật mở sách giáo khoa ra. Mặc dù hắn cái gì cũng nghe không hiểu, nhưng khi lão sư nói chuyện cười tăng hứng thú cho học sinh, a Trà luôn là người thứ nhất hãnh diện cười lên.

Cho dù là tiết học đầu tiên của buổi chiều, mọi người luôn trong tình huống mê man không dậy nổi, a Trà lưng vẫn thẳng tắp, tầm mắt luân phiên qua lại giữa lão sư cùng sách vở.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hạ Nhật Ngọ Hậu Đích Lão Nhân Trà

BÌNH LUẬN FACEBOOK