Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ôm lấy mèo nhỏ chạy khỏi phòng ngủ, A Trà ở hành lang đối cánh cửa kia suy nghĩ thật lâu. Hải Uyên càng ngày càng kỳ cục, cư nhiên đùa giỡn loại chuyện này, còn muốn lấy di động chụp ảnh con dâu hắn.

A Trà ôm mèo nhỏ, sờ sờ đầu, nói: “Yên tâm, ba sẽ không để cái hầu tử kia đối ngươi xằng bậy.”

Tiếp qua mấy gian phòng ngủ phía trước, Thái Chính Nam cầm một khỏa bắp cải đang muốn trở về phòng vừa vặn nhìn thấy A Trà đứng trên hành lang, hắn thanh thanh yết hầu hô to: “Trạch Phương, muốn hay không đến đây ăn lẩu?”

A Trà lấy lại tinh thần, nhìn Thái đồng học, lại nhìn đến khỏa bắp cải tròn vo kia, giương lên tươi cười sáng láng đi tới chỗ Thái đồng học. “Ăn lẩu, xá giam không phải nói trong phòng ngủ không thể nấu đồ ăn sao!”

Thái đồng học cười cười, vội vàng gọi A Trà, sau đó hai người đi vào phòng ngủ “Hai O hai”, bên trong còn hai người khác đang ở dùng bếp điện nấu canh, trong canh cái gì cũng có, Thái đồng học đem bắp cải từng mảnh từng mảnh lột xuống ném vào trong nồi.

Nguyên bản vài người trước kia không quá hòa hợp, sau khi ở chung một đoạn thời gian, mọi người cũng chậm rãi đối A Trà thay đổi hẳn.

Bọn họ phát giác A Trà ở chung rất tốt, lâu dần tâm phòng bị xây dựng lúc trước cũng triệt hạ.

Bốn người vây lấy nấu nồi thịt heo, uống nước canh nóng hầm hập, cắn miếng thịt thơm ngào ngạt.

Mèo nhỏ đuổi theo khỏa bắp cải bị lột chỉ còn tâm hình cầu, ở phòng ngủ chạy tới chạy lui, hiếu động vô cùng, một khắc cũng dừng không được.

Kết quả bình tương bị đánh ngã, tương bên trong bắn tung tóe, mọi người kinh hoảng cầm lấy giấy vệ sinh liều mạng lau, trong phòng ngủ biến thành lách cách vang, mèo nhỏ cũng liều mạng “Yêu yêu” kêu. Trên người nó tất cả đều là tương.

Đột nhiên phòng ngủ cách vách truyền đến tiếng rống giận dữ, điều này làm cho bốn người đang vui vẻ nấu canh bị dọa nhảy dựng. Tiếp theo tường gỗ cách vách bị một đòn cực nghiêm trọng, cả ký túc xá đều bởi vậy mà hơi hơi chấn động.

Trong chấn động, còn xen lẫn tiếng ho khan sâu cạn không đồng nhất của đối phương. Khi thanh âm ngừng lại tất cả mọi người liền run rẩy, bởi vì bọn họ phát hiện đại ma vương khủng bố Quan Nhật Thanh ở “Hai O một” cách vách đã trở lại.

“Hư...... Nhỏ giọng chút sẽ không sao......” Thái đồng học rụt lui cổ, rút ra giấy vệ sinh lau cho mèo nhỏ cùng sàn nhà.

Mèo nhỏ lại đuổi theo khối bắp cải đang lăn qua lăn lại, sau đó không cẩn thận đụng phải chân bàn.

“Ai u uy a!” A Trà đau lòng vội vàng chạy tới trước, khiến gỗ sàn nhà vang tiếng dát chi dát chi. Hắn nắm lên mèo nhỏ, đau lòng sờ sờ đầu nó. “Có hay không làm sao? Đụng một tiếng rất lớn a.”

Mèo nhỏ nhìn A Trà, đáng thương hề hề “Yêu ” một tiếng.

“Ba xoa xoa, không đau không đau.” A Trà vội vàng nói.

Người cách vách rốt cục chịu không nổi gian phòng này liên tục phát ra tạp âm, liền đi tới dùng sức đạp cửa, rống giận: “Các ngươi từ nãy đến giờ ồn liên tục, rốt cuộc đang ồn cái gì!”

“Ách......” A Trà vừa quay đầu lại, nhìn thấy đứng ở cửa chính là Nhật Thanh hung thần ác sát.

Nhật Thanh gặp A Trà, cũng là sửng sốt một chút.

“Chúng ta...... Đang ăn lẩu......” A Trà khẩn trương cười cười. “Ngươi đói bụng chưa? Muốn hay không đến ăn một chén cao lệ thái?”

Trong phòng ngủ lặng ngắt như tờ, chỉ có A Trà đủ dũng khí dám cùng Nhật Thanh đối thoại.

Mèo nhỏ trong tay A Trà ngọ ngoạy vài cái, cũng ngưỡng đầu nhìn về phía Nhật Thanh.

“Không cần, ta không đói bụng.” Nhật Thanh thu hồi khuôn mặt khủng bố, chậm rãi buông lỏng cửa phòng ngủ, tiếp theo dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, thu liễm tức giận, rời khỏi gian phòng.

“Hắn đi rồi......” Thái đồng học không dám tin.

“Chúng ta tiếp tục ăn lẩu đi!” A Trà vội vàng chạy tới đóng cửa, sau đó trở lại trải báo chí lên tấm ván gỗ trên mặt đất, ôm lấy mèo nhỏ im lặng ngồi xuống.

“Nói nhỏ thôi.” Trong đám đồng học có người lên tiếng.

Nồi lẩu vẫn tiếp tục ăn nhưng mọi người không ai dám nói chuyện quá lớn tiếng, chỉ có mèo nhỏ không biết sống chết lăn lộn khỏa bắp cải kia, gây ra tiếng vang khách lạp lạp.

Tới khi sắp thấy được đáy nồi, A Trà nghĩ đến Nhật Thanh một mình cô đơn ở cách vách, trong lòng có chút không đành.

Nhật Thanh nói thế nào cũng là thân nhân của Hải Uyên, hơn nữa lại là bạn trai của Trạch Phương. Hiện tại Trạch Phương mất, không ai để ý tới hắn, kia hắn so với Hải Uyên còn đáng thương hơn!

Nghĩ nghĩ nghĩ, A Trà liền cầm cái bát trống không, gắp chút bắp cải để vào bên trong.

“Ta lấy này đó qua cho hắn ăn.” Hắn đứng lên, hạ quyết tâm, cố lấy dũng khí, chính mình dùng thân thể Trạch Phương, tổng giúp Trạch Phương làm chút sự tình bồi thường mới đúng.

A Trà kiên quyết dùng sức gật đầu, sau đó lấy tinh thần thấy chết không sờn, hướng cách vách đi đến.

Gõ gõ cửa, bên trong “Hai O một” không ai đáp lại.

A Trà tiếp theo nhẹ nhàng đẩy cửa ra, phát giác đèn trong phòng đều đã tắt.

Hắn sờ sờ chốt mở trên vách tường, bật đèn lên.

Nguyên bản nằm trên giường chuẩn bị ngủ, Nhật Thanh cũng vì A Trà quấy rầy mà tỉnh dậy.

“Có việc sao không?” Thanh âm Nhật Thanh không còn dáng vẻ kiêu ngạo bệ vệ ngày thường.

Sau khi xuất viện tay trái vẫn còn bó thạch cao sắc mặt Nhật Thanh có chút tiều tụy, A Trà thấy vẻ mặt tái nhợt kia, trong phút chốc, còn tưởng rằng mình gặp được Trạch Phương.

Khuôn mặt Trạch Phương nhợt nhạt không huyết sắc nháy mắt hiện về, tâm A Trà nhói đau, nhìn người thanh niên này, lại nhớ tới tôn tử sớm rời đi nhân thế của hắn. Trong khoảnh khắc, biết bao đau thương không ngừng hiện lên.

A Trà hoàn toàn quên người trước mặt đối đãi hắn như thế nào, còn hại hắn thiếu chút nữa mất mạng, hắn hiện tại chỉ cảm thấy Nhật Thanh thực đáng thương, giống như hắn, đều không còn được gặp Trạch Phương.

A Trà đưa bát canh còn nóng tới trước mặt Nhật Thanh. “Đồng học cách vách cho ngươi, thừa dịp còn nóng nhanh ăn đi!”

Nhật Thanh lắc lắc đầu, nở nụ cười chua sót.

Hai người đột nhiên lâm vào trầm mặc, Nhật Thanh không có mở miệng, A Trà cũng không hiểu kế tiếp phải nói cái gì.

“Trạch Phương hắn......” Nhật Thanh sau một lúc lâu, muốn nói lại thôi, hốc mắt đỏ hồng, nghẹn ngào không thể tiếp tục.

Tối hôm qua A Trà đi rồi, Nhật Thanh quay về phòng bệnh gặp Trạch Phương. Trạch Phương chỉ nói là luyến tiếc hắn, nên trở về nhìn xem, nói nói mấy câu muốn hắn đừng làm khó dễ A Trà, liền ở trước mặt hắn chậm rãi tiêu thất.

Nhật Thanh qua thật lâu mới có thể chấp nhận chuyện này, nguyên lai người hắn vẫn yêu, thật sự đã sớm bỏ hắn mà đi.

A Trà nhìn Nhật Thanh khổ sở, trong lòng cũng đau buồn.

Hai người một kẻ đứng một kẻ ngồi, chén bắp cải ở giữa không trung không ai muốn nhận, không khí bi thương chậm rãi lan tràn, bọn họ mất đi là cùng một người.

A Trà cố gắng tìm chút đề tài mà nói, làm cho không khí đừng xấu hổ như vậy, cuối cùng hắn mở miệng hỏi: “Ngươi muốn hay không xem ảnh chụp hồi nhỏ của Trạch Phương, ta có mang đến ký túc xá a!”

Nhật Thanh không có trả lời, vẫn là cúi thấp đầu.

“Ta trở về lấy, ngươi chờ ta.” A Trà đem chén bắp cải đặt trên bàn học, sau đó giẫm lên dép lê ba huề ba huề trở về phòng ngủ của mình.

Mở ra cửa phòng ngủ, Hải Uyên không ở bên trong, chỉ có một mình Thiên Tuế đang xem sách giáo khoa.

A Trà mở rương quần áo xuất ra hộp bánh hỉ rỉ sắt, hỏi: “Tiểu Uyên đâu, ngày mai sẽ thi rồi, hắn không đọc sách, lại chạy đi nơi nào?”

“Đi mua ăn khuya đi?” Thiên Tuế cũng không rõ. “Ta vừa mới nghe thấy hắn la đói bụng. Hiện tại cả ký túc xá đều là mùi lẩu, hắn đại khái chịu không nổi, cho nên chạy ra ngoài ăn.”

“Ai u, cũng sẽ không chịu nói với ta một tiếng. Tiểu Thái mua rất nhiều đồ này nọ lại ăn không xong, hắn nói một cái ta sẽ bưng qua cho hắn a! Thật là, tay bị thương còn chạy ra ngoài, chờ một chút lại xảy ra chuyện làm sao bây giờ?” A Trà không ngừng niệm niệm, ôm lấy hộp bánh hỉ màu đỏ đi ra ngoài.

Hắn trở lại phòng Nhật Thanh, khi đi vào cũng tiện tay khép hờ cửa, không dám đóng lại. Như vậy nếu xảy ra chuyện gì, muốn chạy cũng sẽ nhanh hơn.

A Trà kéo ghế dựa đến ngồi, sau đó chậm rãi mở hộp sắt ra.

Hắn xuất ra một ít ảnh chụp Trạch Phương trong hộp, sau đó đưa cho Nhật Thanh.

“Này là Trạch Phương khi còn nhỏ, ba hắn giúp hắn chụp.” Lúc A Trà đưa cho Nhật Thanh, tự mình cũng xem lại một lần, gặp bộ dáng nho nhỏ của Trạch Phương, nhớ tới cái thời điểm hắn nghịch ngợm gây sự, A Trà cũng nhịn không được mỉm cười.

“Trạch Phương thật sự rất đáng yêu, trong xóm Trạch Phương nhà chúng ta là đáng yêu nhất, lúc ra sinh ra bộ dạng vừa trắng vừa béo, cánh tay từng đoạn từng đoạn giống củ sen mềm mềm mập mạp, ai u, thật là người gặp người khen.” A Trà nhẹ nhàng thở dài.

Nhật Thanh yên lặng tiếp nhận ảnh chụp của Trạch Phương, chậm rãi quan sát, vẻ không muốn tràn đầy trên khuôn mặt, còn mang theo một chút bi thương.

“Còn cái này, đây là thời điểm ba mẹ Trạch Phương kết hôn.” A Trà đem bảo bối trong hộp đều lấy ra cấp Nhật Thanh xem.

“Ngươi xem chỗ này.” A Trà chỉ chỉ cái bụng tròn bên dưới áo cưới của con dâu. “Lúc đó Trạch Phương đã ở bên trong, hai người bọn họ là mời khách trước kết hôn, đến khi có Trạch Phương mới chịu bổ sung ảnh chụp áo cưới.”

Nhật Thanh sờ sờ ảnh chụp, hạ thấp đầu gợi lên nụ cười chua xót.

“Còn có này, đây là ảnh chụp lúc con ta một tuổi, cùng Trạch Phương rất giống đi! Cha con bọn họ trừ bỏ một đứa có mũi to, một đứa có mũi cao ra, quả thực là giống nhau như đúc.” A Trà vui vẻ nói, tựa như hiến vật quý đem từng kiện tiếp từng kiện này đó trong hộp sắt lấy ra.

Nhật Thanh nhìn không nói một lời.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Hạ Nhật Ngọ Hậu Đích Lão Nhân Trà

BÌNH LUẬN FACEBOOK