Hạ Cánh Trên Trái Tim Anh

Chương 14: Vậy anh nên mượn ông trời thêm năm trăm năm nữa đi.

Kiều Diêu

09/11/2020

Edit: Shun An

Beta: Be Lười

“Tổng giám đốc Phó! Bộ phận điều phối vừa gọi điện đến nói hủy bỏ khẩn các chuyến bay thuộc bên bộ phận tuyến bay Bắc Băng Dương ngày mai, cần……”

Bách Dương cầm di động đi vào, bước chân vội vàng, đến lúc bước đến sau lưng Phó Minh Dư, mới phát hiện hiện bầu không khí có chút kỳ lạ, thanh âm tự nhiên chậm xuống: “Cần có ngài ký tên xác nhận……”

“Nguyễn Tư Nhàn, cô có ý gì?”

Phó Minh Dư giống như không nghe được lời Bách Dương nói, nhìn thẳng Nguyễn Tư Nhàn, nghi ngờ từ lâu trong lòng đã được chứng thực, đáp án hình như vô cùng sinh động, chỉ chờ người trước mặt mở miệng nói.

“Tôi có ý gì? Ngược lại là anh có ý gì? Cái gì mà tôi có vẻ có ý với anh? Anh nghĩ anh là ai?”

Nguyễn Tư Nhàn tự nhận nói đến đoạn này bị líu lưỡi nhưng ánh mắt sắc bén, biểu cảm lạnh lùng, cô đã làm rất tốt còn mang theo kinh thường. Từ nơi căn bản nhất đánh vào chỗ đau của Phó Minh Dư, hơn nữa thành công làm bùng lên lửa giận của anh.

Ánh mắt của Phó Minh Dư quả nhiên lạnh xuống.

Bách Dương sờ sờ cổ, cảm giác như không khí trong nháy mắt giảm xuống tầm mười độ.

Yến An cố tình quay đầu lại xem, dùng một câu nghi vấn chen ngang vào hai người ở trước mặt.

“Gì thế?”

Thật mất mặt.

Nguyễn Tư Nhàn cảm thấy cho dù là cô, hay là Phó Minh Dư, đều rất mất mặt.

“Không có gì.” Nghiêng nghiêng đầu, Nguyễn Tư Nhàn duy trì phong độ một nửa xem thường nhìn anh ta bằng nửa con mắt, làm người đầu tiên xoay người đi ra.

“Đi thôi, tổng giám đốc Yến.”

“Nguyễn Tư Nhàn, cô quay lại cho tôi.”

Ở phía sau kia vang lên giọng nói cực lãnh đạm lại ẩn chứa sự tức giận sâu kín vang lên, ngay cả bước chân của Yến An cũng dừng lại.

Mà Nguyễn Tư Nhàn lại giống không nghe thấy, hình như còn bước đi về phía xe Yến An nhanh hơn.

Ánh mắt Yến An đánh giá giữa bóng lưng của Nguyễn Tư Nhàn và sắc mặt của Phó Minh Dư, hơi cân nhắc một chút, rồi lựa chọn theo sau.

Không tiếp tục hỏi đề tài vừa rồi, cũng không tìm tòi nghiên cứu biểu cảm của Nguyễn Tư Nhàn, lập tức mở cửa xe cho cô, đây là cách Yến An cho là xử lý thuận buồm xuôi gió.

Sau khi Nguyễn Tư Nhàn lên xe, từ khe hở cách người Yến An, liếc nhìn Phó Minh Dư một cái.

Cũng làm cái nhìn bằng nửa con mắt thành cả mắt.

Ánh mắt Bách Dương nháy liên tiếp, ngóc đầu lên tìm tòi nghiên cứu, âm thanh cậu ta đột nhiên yếu đi.

Chuyện cũ phức tạp, bí mật lăn lăn lộn lộn trong đầu, có chút hồi ức rất nhỏ ngoi đầu lên, lại trước sau không lộ toàn cảnh này, cuối cùng cô dùng sức đóng cửa lại đột nhiên im bật.

Buổi sáng, gió xuyên qua từ lá cây, thổi vào đại sảnh, có một hương vị tươi mát sau cơn mưa, Phó Minh Dư lại cảm thấy bực bội đến cực điểm, nới lỏng cà vạt, bước đi nhanh hơn.

Bách Dương dù không biết chuyện cũng có thể cảm giác được thái độ vừa rồi của Nguyễn Tư Nhàn không đúng lắm, nghĩ một chút, cậu ta nhẹ giọng nói: “Cô Nguyễn sao thế? Đây là thái độ đối với cấp trên sao?……”

Phó Minh Dư quay đầu lại liếc cậu ta một cái, giữa ánh mắt sáng tối, khóe môi nở một nụ cười không hề có chút độ ấm.

Thật sự rất tức giận, Bách Dương cảm nhận lần này Phó Minh Dư là thật sự rất tức giận.

Dù sao không phải ai đều có thể đối một người phụ nữ một lần rồi lại một lần đều có thể dễ dàng tha thứ.

Trong xe, Nguyễn Tư Nhàn ngồi đến ngay ngắn, mắt nhìn thẳng, nhưng không có nghĩa cô không nhận thấy được cái nhìn liên tục của Yến An.

“Sao thế?”

Yến An đưa tay che miệng, giấu không được ý cười, “Tuy rằng tôi không biết cô và Phó Minh Dư có khúc mắc gì, nhưng mà đây là lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy thấy cậu ta bị người khác không chừa mặt mũi, tôi thật sự rất thoả mãn.”

Nghe Yến An lời này có chút ẩn ý muốn tìm hiểu nội tình, nhưng không có biểu đạt ra ngoài, cho Nguyễn Tư Nhàn lựa chọn một đường sống.

Cô tự nhiên quăng vấn đề lại cho anh ta.

“Anh và anh ta lại có ân oán gì sao?”

Người này thật đúng là đi gây thù chuốc oán khắp nơi.

Yến An ho xong, hàm hồ nói: “Đối thủ cạnh tranh không phải sao?.”

Lời này Nguyễn Tư Nhàn lại không tin, hai công ty hàng không vốn là một thể rồi phân ra, cho tới bây giờ vẫn kiên trì không phải là con số không và dùng hình thức như đánh cờ, vừa nhau cạnh tranh vừa hợp tác với nhau, đôi bên cùng có lợi. Ai không biết chủ tịch Thế Hàng và chủ tịch Bắc Hàng còn thường hay hẹn nhau đi đánh golf, đi thưởng trà, nên hai người thừa kế đời thứ hai là Phó Minh Dư và Yến An cũng coi như là lớn lên cùng nhau.

Nhưng Nguyễn Tư Nhàn không tin, Yến An cũng ngượng ngùng nói ra lời thật lòng.

Khi còn nhỏ anh ta và Phó Minh Dư đã không hợp, anh ta luôn lập chí làm phú nhị đại được ghi tên vào sổ đạo đức của giáo viên(1), nhưng bởi vì quản giáo trong nhà, những chuyện quá khác người anh ta không dám làm. Thế cho nên anh ta vẫn luôn cảm thấy bản thân thật không xứng với cái biệt danh công tử bột mà giáo viên đã tặng cho.

(1)Phú Nhị Đại:thế hệ nhà giàu thứ 2 ở TQ, hưởng thụ sự giàu có từ đời cha ông. Sổ đạo đức giống kiểu sổ đàu bài và học bạ ở VN mà giáo viên theo dõi đánh giá hs.

Nhưng Phó Minh Dư và nhóm người cùng tuổi này lại không giống như nhau, ranh giới rõ ràng.

Nhưng bạn nói anh ấy nhiều quy củ cũng không phải, việc làm khác biệt với học sinh trung học cũng không ít, không biết là gương mặt đó quá lừa người hay là phiếu điểm cuối kỳ quá đẹp mắt, giáo viên trước nay đều đặt anh ấy ở trong lòng, ngay cả kỳ nghỉ đông năm đó anh ấy mặc đồng phục mà đi lái xe thể thao bị người ta chụp được ảnh lái xe, còn gây ra ồn ào trong trường, kết quả không đợi phụ huynh ra mặt đã bị giáo viên đè xuống.

Đương nhiên ở trong mắt Yến An chuyện này không xem là chuyện gì to tát, chuyện làm anh ta vẫn luôn canh cánh ở trong lòng chính là: Nữ thần anh ta yêu thầm đến hai năm cũng chưa dám ra tay, thế mà lại chủ động làm quen với anh ta, làm bạn bè trong một tháng, sinh nhật còn đặc biệt mời anh ta, làm cho anh ta mê mẩm đến thần hồn điên đảo, kết quả cuối cùng người ta lại đi nói một câu: “Có thể rủ Phó Minh Dư đến được không?”

Chuyện này nói ra thì mất mặt, nhưng Yến An thật sự ghi hận Phó Minh Dư sắp được 10 năm.

Nhưng hôm nay, Yến Anh anh ta như con cá nước mặn xoay người, Nguyễn Tư Nhàn thật đúng là lấy lại mặt mũi cho anh ta.

Nghĩ đến đây, Yến An cảm thấy thiện cảm của anh ta đối với Nguyễn Tư Nhàn tăng thêm vài phần, đánh giá đồng phục trên người cô vài lần, thở dài nói: “Ai, không nói Phó Minh Dư, bây giờ tôi nghĩ đến việc cô không đến Bắc Hàng, tôi vẫn còn đang tiếc, nhưng mà con người tôi rất rộng lượng, nhất định hy vọng cô ở nơi nào cũng công thành danh toại.”

Nguyễn Tư Nhàn sờ sờ huy chương, cười nói: “Cảm ơn.”

“Cảm ơn gì chứ? Lát nữa cô đến sân bay còn có kinh hỉ(2).”

(2)kinh hỉ: Kinh ngạc và vui mừng.

“Cái gì?”

“Một lát cô sẽ biết.”

Không khí bên trong xe là một khung cảnh hài hoà. Lúc này, có người ở bộ phận tiếp viên của Thế Hàng cũng đang thăng quan tiến chức thuận lợi.

Giang Tử Duyệt nhanh chóng kéo vali đi đến phòng hội nghị, đôi giày da màu đen đế bằng phát ra những âm thanh vang dội ở trên mặt đất sạch không có chút bụi nào, nhưng không làm ảnh hưởng đến khí thế của cô ta một chút nào.

Cô ta bước đi nhanh hơn, nụ cười rạng rỡ trên môi ngày càng rõ ràng.

Nghê Đồng đi nửa đường gặp được chị ta, cười tủm tỉm, đi qua đi chào hỏi: “Chị! Chào buổi sáng, hôm nay chị thật xinh đẹp.”

Giang Tử Duyệt dừng lại, hai tay giao nhau đặt lên tay kéo của vali phi hành, hai chân bước chéo lên như đi sàn chữ T.

“Em còn rất nhàn rỗi đáy, vẫn chưa lên máy bay sao?”

“Vẫn chưa bắt đầu mà.” Nghê Đồng chớp chớp mắt.

“Tâm trạng hôm nay của chị cũng thật quá tốt, lát nữa máy ảnh của toàn bộ phóng viên sẽ chụp chị, nhớ để lộ góc mặt bên trái nhiều hơn đó, bên kia có lúm đồng tiền, nhìn càng đẹp hơn.”

Giang Tử Duyệt hưởng thụ sự nịnh nọt của cô ta, nói chuyện một chút sau đó quay đầu lại kéo vali phi hành tiếp tục sải bước đi vào thang máy.

Trong phòng hội nghị đã có năm nữ tiếp viên hàng không ngồi vào, đều là những người được tuyển chọn ra trong hàng ngàn người, ngũ quan đoan trang, dáng người cao gầy, đang tụm lại nói chuyện phiếm, cho người ta một loại cảm giác cảnh đẹp ý vui.

Có người thấy Giang Tử Duyệt đến, chào hỏi với chị ta, lại không thấy có thân thiện nhiều lắm.

Dù sao thành viên của tổ tiếp viên rất nhiều, mà Giang Tử Duyệt lại là vừa từ bên đường bay hàng không quốc tế chuyển về bên đường bay hàng không quốc nội, tiếp viên hàng không ở đây phần lớn cô ta đều không quen.

Hơn nữa đề tài mấy cô tiếp viên này tám chuyện lại liên quan đến cô ta, không nói bậy, nhưng cũng không phải lời tốt đẹp gì, cho nên tự nhiên mà ngậm miệng lại.

Vốn dĩ tiếp viên trưởng hôm nay không phải là Giang Tử Duyệt, mà là một người tiếp viên trưởng lão làng kinh nghiệm phong phú bên đường bay quốc nội.

Chuyện này bản thân Giang Tử Duyệt cũng nhầm, không biết danh sách mà cô ta nhìn thấy ở chỗ Vương Nhạc Khang chỉ là dự bị, vui vui vẻ vẻ từ Tây Ban Nha trở về, kiểm tra lại danh sách, không có nhìn thấy phân công bay trong chuyến bay đầu tiên của ACJ31, lại nghe ngóng một chút những chỗ khác, cuối cùng mới biết được mình không được chọn.

Tuy rằng là tự mình hiểu lầm làm bản thân không vui mừng một hồi, nhưng cô ta đã nói qua chuyện này với những người thân quen, bây giờ tự tặng mình một cái tát, trong lòng nghẹn khuất, tối hôm qua còn kéo theo mấy cô chị em đi giải toả.

Ai biết được về nhà liền nhận được điện thoại của Vương Nhạc Khang, nói là tiếp viên trưởng được chọn kia bị viêm ruột thừa cấp tính, để cho cô ta thay thế.

Trong khoảnh khắc đó, Giang Tử Duyệt có cảm giác giống như bản thân trước sau cũng không tránh thoát được, thận chí còn có cảm đồ vật bị cướp đi đã lấy lại được, lập tức từ trên giường bò dậy đắp một miếng mặt nạ hoa mai vàng.

Vừa rồi trong phòng hội nghị cũng nói đến chuyện này, đều nói Giang Tử Duyệt cũng quá may mắn rồi.

Các cô là tiếp viên hàng không, nhìn bề ngoài là một ngành nghề hãnh diện, nhưng chua xót bên trong người ngoài lại có thể biết được bao nhiêu? Phóng xạ trên không, tạp âm khi bay, không dễ dàng tý nào.

Nghề nghiệp bay trên không này cũng có hạn chế, có đôi khi hoàn toàn không đặt ra được kế hoạch lâu dài, hơn nữa chỉ cần là nghề nghiệp phục vụ, ngày thường bị kinh thường không ít, bao nhiêu người bị mài đến mức không còn tính khí nóng nảy còn không thể thể hiện một chút không kiên nhẫn với khách hàng.

Cho nên với việc được bay trong mô hình máy bay mới, có truyền thông đưa tin, có ý nghĩa kỷ niệm, có máy ảnh chụp hình, đăng lên báo, cũng được coi là một trong những thời khác vinh quang trong cái nghề này.

Đột nhiên bị người khác lấy mất chỗ tốt, những người khác không thể nói đau xót, những cũng âm thầm thấy đáng tiếc cho người tiếp viên trưởng cũ kia.

Thật ra Giang Tử Duyệt có thể cảm nhận được cảm xúc của mọi người, cũng không thèm để ý, thoải mái hào phóng mà ngồi xuống, nói:

” Mấy người Cơ trưởng đã đến chưa?”

Một người trong số đó nói: “Vẫn chưa đến nữa, chắc là nhanh thôi.”

Giang Tử Duyệt gật gật đầu, lấy danh sách hành khách ra.

Làm tiếp viên trong huyến bay lần này không bình thường, chỗ ngồi cũng không bán ra toàn bộ với bên ngoài, phần lớn hành khách là được mời đến trải nghiệm, ngoại trừ một số người thuộc bên truyền thông, còn có một số người hoạt động truyền thông trên internet, ngoài những người đó còn có Phó Minh Dư trong danh sách.

Từ chỗ bộ phận tiếp viên biết được là anh không có ý định ngồi chuyến bay lần này, chỉ là hôm nay trùng hợp phải đi công tác ở thành phố Lâm, thời gian lại trùng khớp.

Giang Tử Duyệt xác nhận lại danh sách hàng khách một lần nữa, rồi xem sang danh sách đội bay và tổ tiếp viên.

Ngày hôm qua nhận được điện thoại, chị ta vội vàng đắp mặt nạ, chỉ tỉ mỉ xem danh sách hành khách, danh sách đội bay và tổ tiếp viên còn chưa kịp xem đến.

Ánh mắt vừa mới chạm đến, tin tức lan truyền, bên tai đã có đã có tiếng tiếp tục bàn luận: “Gì? Nữ phi công đó cũng ở trong chuyến bay lần này của chúng ta sao? Không phải nói sắp xếp cô ấy đi cùng cơ trưởng chuyến bay nước ngoài sao?”

“Cô mới nhận ra à? Tôi hôm qua tôi đã biết, lúc danh sách còn chưa ra đã nghe nói rồi.”

Ánh mắt Giang Tử Duyệt hơi dừng lại, vừa lướt xuống vừa xem, lại chỉ thấy được hai cái tên “Phạm Minh Tri” và “Du Dương Sóc” trong danh sách đội bay, rõ ràng đều là tên nam.

“Nữ phi công nào?”

“Cô không download à?” Một cô tiếp viên hàng không nói: “Danh sách phi hành mới đổi vào sáng nay, nữ phi công mới đến đó nằm trong chuyến bay của chúng ta.”

Đối phương đẩy danh sách qua. Đồng thời, tiếp tục bàn luận bên tai.

“Cái tên này có chút quen tai……”

“Tôi chưa nghe nói qua?”

“Sao tôi lại cảm thấy nghe nói qua rồi đấy?”

Tiếng bước chân bên ngoài dần dần nhỏ đi, cửa phòng họp bị đẩy ra, ba người mặc đồng phục trắng, huân chương màu đen xuất hiện.

Một giọng nam trầm mạnh vang lên: “Mọi người đều tới rồi?”

Giang Tử Duyệt nghe theo giọng nói nhìn qua, thấy được người hôm qua chị ta mới gặp đứng bên cạnh hai người đàn ông.

“……”

Phòng họp trong nháy mắt lặng im.

Những nữ tiếp viên khác trầm mặc là bởi vì gương mặt của nữ phi công này thật sự xinh đẹp hơn gấp 10 lần trong tưởng tượng, kinh diễm rất nhiều, cũng có một số cô gái hâm mộ và sùng bái.

Mà một người khác im lặng, lại là bởi vì đang giãy giụa trong lòng.

Rõ ràng tối hôm qua cô ta còn ở quán bar……

Sao lại……

Trong lúc hoảng loạn, Giang Tử Duyệt nhìn thấy ánh mắt Nguyễn Tư Nhàn đang đối diện với ánh mắt của mình.

Trong nháy mắt đó, Giang Tử Duyệt cảm thấy hình như cô đều biết mọi chuyện.

Mặt Giang Tử Duyệt thoáng chốc đỏ lên, một luồng nhiệt xông thẳng lên đại não, bàn tay âm thầm cuộn tròn lại, móng tay không nặng không nhẹ mà bấu vào lòng bàn tay, đau đớn rất nhỏ nhưng có thể áp chế được tiếng ong ong trong đầu.

Trước nay không ngờ Nguyễn Tư Nhàn còn xuất hiện ở Thế Hàng, cho nên khi nhìn thấy cô, trong nháy mắt khiến cô ta như đóng đinh trên nền nhà, giống như thấy Nguyễn Tư Nhàn có thể quay về bất cứ lúc nào để chất vấn mình.

Mọi người đều đứng dậy chào hỏi, cơ trưởng Phạm vẫy vẫy tay: “Mọi người không cần khách sáo như vậy, ngồi đi!.”

Lúc này Giang Tử Duyệt mới lấy lại tinh thần, muốn đứng lên, lại thấy mọi người đều đã ngồi xuống.

Chị ta thấy Nguyễn Tư Nhàn ngồi xuống, khóe miệng mỉm cười, nhìn cô ta gật gật đầu, giống như đang nói “Đã lâu không gặp.”.

Đã lâu không gặp gì chứ……

Giang Tử Duyệt nhớ đến tin nhắn Wechat tối qua, cảm thấy câu “Sau này có rất nhiều cơ hội” của Nguyễn Tư Nhàn hình như có ý khác.

Nghĩ đến chuyện này, Giang Tử Duyệt không có cách nào ngẩng đầu lên đối diện với Nguyễn Tư Nhàn.

Thật ra Nguyễn Tư Nhàn thật không có ý gì khác, cô chỉ là cảm thấy ở trường hợp này tuỳ tiện ôn lại chuyện xưa thì rất kỳ cục.

Phạm Minh Tri lật ra hai tuyến bản đồ đường hàng không, đứng dậy nói: “Xin tự giới thiệu với mọi người. Tôi là cơ trưởng trong chuyến bay lần này – Phạm Minh Tri.”

Du Dương Sóc ở kế bên nói tiếp: “Tôi là cơ phó trong chuyến bay lần này – Du Dương Sóc.”

Lúc giọng anh ta vang xuống rồi, ánh mắt năm cô tiếp viên hàng không ngồi đối diện đều sôi nổi dính trên người Nguyễn Tư Nhàn.

Cô đứng lên, giọng nhẹ nhàng nói:

“Tôi là cơ phó thực tập trong chuyến bay lần này – Nguyễn Tư Nhàn.”

Nói xong, cô nhìn lướt qua năm tiếp viên hàng không đang ngồi đối diện:

“Trên mặt tôi có gì sao?”

Cô gái ngồi đằng trước mím môi cười: “Không có, nhìn cô đẹp thật đó.”

Một câu nói làm cho không khí của toàn bộ phòng họp trở nên nhẹ nhàng hơn, dường như nơi này bây giờ chỉ có Giang Tử Duyệt bay bổng ở bên ngoài.

Nguyễn Tư Nhàn nhìn qua vài lần, mỗi khi ánh mắt chạm nhau, chị ta đều mất tự nhiên mà quay đầu đi.

Bây giờ thì còn có gì tốt mà nói, biểu cảm này đã chứng thực phỏng đoán của Nguyễn Tư Nhàn.

Thật không thú vị.

Nguyễn Tư Nhàn dựa vào ghế ngồi, cơ trưởng đột nhiên gọi cô: “Cô có vấn đề gì không?”

“À?” Nguyễn Tư Nhàn lập tức ngồi thẳng.

“Tôi không có.”

“Vậy được! Cuối cùng tôi nói một chút những việc cần chú ý.” Cơ trưởng cầm tờ đơn, gằn từng chữ: “Thứ nhất, hôm nay có truyền thông đưa tin, khách hàng sẽ lên máy bay trước hai mươi phút. Thứ hai, sau khi cất cánh được 1h5 phút có thể có xóc nảy, nên làm tốt công tác nhắc nhở. Còn nữa chính nếu có tình huống cháy nổ khẩn cấp, phải báo cáo kịp thời cho khoang điều khiển.”

Nói xong anh ta nhìn về phía Giang Tử Duyệt, đối phương không phản ứng.

Nguyễn Tư Nhàn lấy bút gõ gõ bàn:

“Tiếp viên trưởng?”

Giang Tử Duyệt chợt hoàn hồn lại, há miệng thở dốc, đối diện với ánh mắt của Nguyễn Tư Nhàn, đột nhiên không nói gì.

“Sao thế?” Cơ trưởng hỏi.

“Có vấn đề gì sao?”

“Không có không có.” Giang Tử Duyệt lập tức đứng lên, hít một bụng khí, nói:

“Tôi chỉ nói hai điều, một là bình nước ấm là 37 độ, chú ý độ ấm, tránh làm hành khách bị bỏng. Còn nữa, đối với hành khách tùy ý đổi chỗ ngồi cần theo dõi nhiều hơn, tránh trường hợp không cân bằng trên máy bay.”

“Ừm, được! Hai người thì sao?”

Cơ trưởng quay đầu hỏi Nguyễn Tư Nhàn và Du Dương Sóc.

Du Dương Sóc lắc đầu, Nguyễn Tư Nhàn xoay bút, nghiêng đầu nói: “Tôi nói bổ sung một chút ngoài lề.”

Mọi người trong phòng họp đều nhìn cô, đặc biệt là mấy nữ tiếp viên, cười tủm tỉm, cười tươi như hoa.

“Tình hình hôm nay đặc biệt, có truyền thông đưa tin, mọi người chú ý lời nói một chút.” Nguyễn Tư Nhàn nhìn lướt qua Giang Tử Duyệt.

“Nếu không biết nên nói gì, cứ yên lặng là được rồi, biết chưa?”

Giang Tử Duyệt nhìn Nguyễn Tư Nhàn, lòng bàn tay nóng lên, nhưng vẫn ra lộ ra nụ cười chuyên nghiệp.

“Được, đã biết.”

“Được.” Cơ trưởng đứng dậy nói:

“Chúng ta đi thôi.”

Mọi người lưu loát đứng dậy, Nguyễn Tư Nhàn đi theo sau cơ trưởng, mấy nữ tiếp viên đi đến gần trò chuyện với cô, Nguyễn Tư Nhàn đáp lại một hai câu, quay đầu lại nhìn thấy Giang Tử Duyệt đi ở cuối.

Nguyễn Tư Nhàn dừng một bước, nghiêng đầu nhìn chị ta,

“Chị Giang?”

Giang Tử Duyệt nghe thấy tiếng mà dừng chân lại, cách Nguyễn Tư Nhàn 2m.

“Sao thế?”

Nguyễn Tư Nhàn đang muốn mở miệng nói gì, thì ở phía trước có những tiếng hô vang nho nhỏ, cô ngẩng đầu nhìn qua, nhìn thấy một người đàn ông mặc một bộ âu phục, tay ôm bó hoa hồng đỏ rực đi đến.

Một bó hoa đỏ rực, trông có vẻ là hơn 100 đóa hoa, bó hoa là che hết nửa thân của người đàn ông kia, tất nhiên khiến cho những người ở đây chú ý đến.

Người đàn ông kia dưới ánh nhìn của nhiều người đi thẳng đến chỗ của Nguyễn Tư Nhàn.

Nguyễn tiểu thư(3), hoa của cô.”

(3)Tiểu thư: Cách gọi lịch sự và tôn trọng bên Trung.

Vô cớ lại nhận được một bó hoa, Nguyễn Tư Nhàn suy nghĩ một lúc, mới nhớ tới “Kinh hỉ” mà Yến An nói lúc ở trên xe.

Đúng là thật đủ kinh hỉ.

Nguyễn Tư Nhàn cứng đờ mà cười cười, tiếp nhận hoa, tìm được card bên trong, quả nhiên là Yến An, chúc cô lần đầu tiên bay thuận lợi.

“Cảm ơn.”

Người đàn ông kia là tiếp tân của Thế Hàng, mang hoa đến xong thì rời đi.

Ở trong ánh mắt cực kỳ hâm mộ của mọi người, Nguyễn Tư Nhàn ôm bó hoa đó, có chút không biết nên làm gì.

Cô không thể mang nó đi chiếm diện tích phi cơ.

Đang đưa mắt nhìn xung quanh để tìm chỗ xử lí bó hoa, cửa phòng họp tổ bay quốc tế ở đối diện mở ra, hai cô gái mặc đồng phục mở cửa ra đứng ở bên ngoài, Phó Minh Dư đi ra khỏi phòng, phía sau còn có Bách Dương và mười mấy nhân viên tham gia cuộc họp đi ra sau.

Cả đám người vẻ mặt nghiêm túc, còn có sắc mặt của hai ba người quản lí không được tốt lắm, nhìn từ xa cũng biết là có lẽ họ bị phê bình trong cuộc họp.

Bầu không khí nghiêm túc bên kia cũng lây nhiễm đến bên Nguyễn Tư Nhàn, nhóm tiếp viên đằng sau cũng im lặng ngay lập tức.

Ngay khi ánh mắt Phó Minh Dư đảo qua, bọn họ nhanh chóng kéo vali phi hành đi đường vòng, sợ bản thân không cẩn thận chọc phải lửa.

Nguyễn Tư Nhàn bị hoa che đi nửa khuôn mặt, lộ ra một đôi mắt thẳng tắp nhìn Phó Minh Dư.

Xung quanh giống như bị ấn nút tắt tiếng lặng ngắt như tờ.

Cho nên tiếng bước chân của Phó Minh Dư vô tình được phóng to lên, anh từng bước từng bước về phía Nguyễn Tư Nhàn, đứng yên ở trước mặt cô, đôi mắt cụp xuống quét qua bó hoa kia, khóe miệng chợt có một độ cong nhàn nhạt.

Độ cong đó đặc biệt khiến cho Nguyễn Tư Nhàn cảm thấy chói mắt.

Tôi nhận một bó hoa thì làm sao?

Nguyễn Tư Nhàn tôi đi đến đâu người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, tổng giám đốc thấy tổng giám đốc cũng cảm mến, cần anh ở đây cười âm dương quái khí à?

Lời anh nói lúc sáng tôi còn chưa tính sổ anh, còn ở đây tặng tôi một nụ cười lạnh?

“Có chuyện?”

Nguyễn Tư Nhàn hỏi.

Phó Minh Dư giống như chướng mắt với đóa hoa kia, đưa tay đẩy đó hoa ra, để lộ cả khuôn mặt của Nguyễn Tư Nhàn.

“Sau khi trở về địa điểm xuất phát, cô tốt nhất giải thích rõ cho tôi lời cô nói lúc sáng là có ý gì.”

Nguyễn Tư Nhàn nhìn đôi mắt của anh, ánh mắt giống như “Nếu cô không nói cho rõ ràng nguyên nhân thì cô sẽ xong đời”.

Cho nên, ông chủ à, anh tự mình gây nghiệp còn bắt tôi nhắc lại?

Nguyễn Tư Nhàn cũng học lại dáng vẻ của anh cong miệng cười: “Ai biết khi nào trở về địa điểm xuất phát chứ? Chuyện thời tiết cũng không nói trước được.”

Người có thói quen ra lệnh và không cho thương lượng như Phó Minh Dư tất nhiên không có thời gian nhiều lời như vậy, vẫn còn một đống lớn danh sách dự án MEL CDL(4)đang chờ anh kiểm tra trước khi lên máy bay.

“Tôi có thể chờ cô.”

Nói xong liền xoay người, lại nghe một câu từ sau lưng vang lên.

” Vậy anh nên mượn ông trời thêm năm trăm năm nữa đi.”

“……”

Nháy mắt, không khí ở lối đi nhỏ như bị rút cạn, Giang Tử Duyệt – người vẫn luôn đứng ở một góc dựng lỗ tai nghe đoạn đối thoại giữa hai người cũng lặng lẽ lui vào một xó xỉnh.

Lúc này đây, Phó Minh Dư quay đầu nhìn Nguyễn Tư Nhàn, đôi mắt híp lại.

Cái này còn phải suy đoán gì nữa? Nguyễn Tư Nhàn chính là có thù với anh, hoặc là nói thật chính là ác ý sâu sắc.

Anh đặt lưỡi xuống hàm dưới, cười gật đầu, đi về phía trước.

Biểu cảm này khiến cho Bách Dương ở bên cạnh hiểu thành “Lần này còn tha cho cô diễu võ giương oai thì tôi uổng phí cổ phần trong công ty này rồi.”.

Ở trong lòng yên lặng vì Nguyễn Tư Nhàn châm cây nến, Bách Dương đi theo bên cạnh Phó Minh Dư, nhỏ giọng nói: “Vừa rồi đã bảo tổ nhân sự gửi sơ yếu lý lịch của Nguyễn Tư Nhàn đến, nhưng lý lịch của cô ấy chỉ có bên Hoa Phi. Tôi đã liên hệ với bên Hoa Phi, bởi vì cái này xem như là quyền riêng tư nên tôi phải làm việc với họ, nửa giờ sau tôi sẽ gửi sơ yếu lý lịch của cô ấy cho anh.

Người bên cạnh ngay cả cười lạnh một cái cũng không thèm.

Trong lòng Bách Dương đã vì Nguyễn Tư Nhàn mà đào sẵn một phần mộ.

Đây cũng quá đáng rồi, đừng nói là Phó Minh Dư, cho dù đổi lại là cậu ta, cũng sẽ cho Nguyễn Tư Nhàn cái người hết lần này đến lần khác khiêu chiến người khác liệt thẳng vào danh sách đen.

Cậu giương mắt nhìn nhìn khuôn mặt Phó Minh Dư, sắc mặt còn âm trầm hơn so với lúc mở họp.

Cậu ta đến đây đã hơn một năm, chưa từng thấy Phó Minh Dư tức giận như vậy.

Nửa giờ sau, cuộc họp của tổ bảo trì kết thúc, xe chuyên dụng của đội bay đã đợi sẵn ở dưới lầu, đưa Phó Minh Dư, Bách Dương và hai vị trợ lí đi đến ga sân bay.

Trên xe, Bách Dương đưa ra lý lịch sơ lược vừa nhận được.

Cậu ta xem sơ qua một chút, khi lật sang trang thứ hai, trong lòng lộp bộp một chút, tràn đầy khó hiểu.

Nhưng cái này không phải vấn đề của cậu ta, sau khi câu nhắc, nói: “Tổng giám đốc Phó, Nguyễn Tư Nhàn cô ấy……”

Không đợi Bách Dương nói xong, Phó Minh Dư lấy lý lịch sơ lược qua, không kiên nhẫn mở trang đầu tiên, xem qua qua loa, nét mặt không có gì thay đổi.

Cho đến khi đọc sang trang thứ hai “Công việc từng làm”, ánh mắt dừng lại.

Xe chợt dừng lại, Bách Dương lại nói: “Tổng giám đốc Phó, vào máy bay trước đã?”

Ánh mắt của Phó Minh Dư chậm rãi từ chỗ “Tiếp viên hàng không thuộc tổ 4, trụ sở chính Hằng Thế” dời đi, ngẩng đầu nhìn về phía cầu ống lồng.

Sau tấm kính trong suốt, có ba bóng dáng mặc đồng phục thoát ẩn thoát hiện đứng ở cửa cabin.

Ba năm trước……

Phó Minh Dư cất bước đi về phía cầu ống lồng. Hơn nữa, còn bảo Bách Dương gọi điện cho thư kí trước đang ở Bắc Phi.

Một ít manh mối ở trong đầu đã dần dần hiện lên, nhưng dường như quá giống kịch bản tỏng phim nên Phó Minh Dư cũng không dám xác định.

Khi bên Bắc Phi nhận điện thoại, Phó Minh Dư đã đi vào cầu ống lồng.

Không đến 20m, Nguyễn Tư Nhàn đứng ở bên cạnh cơ trưởng, dáng người thẳng thắn, ý cười dạt dào, ánh mắt chậm rãi chuyển qua trên người anh.

Bên tai Phó Minh Dư vang lên giọng nói của thư kí cũ.

“Nguyễn Tư Nhàn? Tôi nhớ rõ cô ấy, ấn tượng của tôi đối với cô ấy rất sâu sắc.”

“Ba năm trước, lúc đi Luân Đôn thu mua sân bay W.T, cô ấy liên tục xuất hiện nhiều lần.”

“Mang cafe mấy lần, ngài còn nhớ rõ không?”

Phó Minh Dư bỗng chốc nâng mắt, bước chân vẫn chưa dừng lại, ánh mắt lại mang theo vài phần bừng tỉnh.

Âm thanh bên tai vẫn tiếp tục.

“Sau đó ở buổi tiệc trên du thuyền của Alvin cô ấy cũng xuất hiện. Lúc đó, không phải ngài đã đưa cô ấy một thẻ phòng sao?”

“Sau ngày hôm đó, cô ấy liền từ chức, tôi cũng đã nói qua với ngài.”

“Vẫn còn chuyện khác… Chuyện tôi có ấn tượng duy nhất chính là trước khi tôi được điều đến Bắc Phi. Trong lúc chỉnh sửa lại họp thư của ngài, Phát hiện được, khoảng thời gian trước đó Nguyễn Tư Nhàn đã gửi cho ngài mười bức thư đều liên quan đến kế hoạch Phi Dương.”

“Tôi lúc đó thấy cô tình ý chân thành, liền tiện tay lấy tư liệu của cô ấy ra. Năm đó, cô ấy thông qua được khảo hạch của kế hoạch Phi Dương, là người tốt nhất được chọn.”

Cùng lúc thư kí lúc trước đang giải thích, Khoảng cách từ chỗ Phó Minh Dư đến cabin còn 2m.

“Vốn dĩ cũng không phải chuyện gì to tát, sau đó tôi cũng không nhắc lại, nhưng mà tôi cũng cảm thấy, có lẽ không chỉ là Boss ngài, ngay cả tôi cũng hiểu lầm cô gái kia.”

“Có lẽ cô ấy không có ý khác, chỉ là muốn được làm phi công mà thôi.”

Lời vừa dứt, Phó Minh Dư đã đứng ở trước mặt Nguyễn Tư Nhàn.

Khoảng cách giữa hai người còn không đến nửa bước.

Bên tai Phó Minh Dư giống như có gió thổi qua, cuốn đi lời thăm hỏi ân cần của cơ trưởng, chỉ còn lại người trước mắt.

Dáng người cô đĩnh đạt, đồng phục không chút cẩu thả, cấp hiệu trên vai lộ ra thân phận rõ ràng dễ thấy.

Cô cong cong khóe môi, cười yêu kiều nói: “Tổng giám đôc Phó, mời ngài lên máy bay, lần này cơ phó thực tập Nguyễn Tư Nhàn, sẽ hết lòng hết dạ phục vụ cho ngài.”

Rất lâu, có một cảm giác kì lạ trong bầu không khí.

Nguyễn Tư Nhàn ngẩng đầu, thấy Phó Minh Dư mở miệng.

“…… Ừm.”

Tác giả có lời muốn nói: Đừng học cách nói chuyện của cơ trưởng Nguyễn, Người nào không có hào quang của nhân vật chính mà đi nói như thế. Tôi đã thấy qua, cỏ xanh ở mộ phần đã cao lên 3m rồi.

Vô cùng cảm ơn mọi người đã ủng hộ tôi, tôi sẽ tiếp tục nỗ lực!

Chú thích:

(4) MEL: MEL Danh mục thiết bị tối thiểu(Minimum Equipment List)

CDL:DL Danh mục thay đổi trạng thái các hệ thống(Configuration Deviation List) nói chung cái này liên quan đến chuyên ngành bên hàng không nên mị xin phép không giải thích thêm nha, vì nó cũng lằng nhằng khó hiểu lắm.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Hạ Cánh Trên Trái Tim Anh

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook