Giúp Ba Cua Lại Mẹ Nhé

Chương 790: Dối lòng

Lạc Thanh Du

08/04/2021

“Tỉnh rồi?” Không có cảm xúc trong giọng nói của mình.

Nghiêm Linh Trang suy yếu hỏi: “Tại sao tôi lại ở đây? Đúng rồi, Anh Nguyệt đâu? “

“Em ấy có việc quan trọng trở về đế đô.

Cô bị thương và cần phải được điều trị tốt. “

Bị Chiến Hàn Quân nhắc nhở như vậy, Nghiêm Linh Trang nhớ tới chuyện xảy ra ở biệt thự miền núi Cô bị Dư Nhân bắt cóc, anh ta chạy tới cứu Anh Nguyệt, cô vui vẻ chạy tới gặp anh ta, anh ta một câu quan tâm đến lời nói của cô cũng không có, bổ đầu che mặt chính là oán trách cô mang theo Anh Nguyệt.

Cô thực sự buồn.

Nghiêm Linh Trang quan sát căn phòng quen thuộc này, rất nhanh cô liền nhận ra, đây là hoa viên lịch sử a.

“Làm thế nào tôi có thể ở đây?” Cô nghiêng đầu nhìn anh.

Đôi mắt mang theo một tia hy vọng xa vời. Cô hy vọng anh ta có thể nói điều gì đó quan tâm đến cô ấy.

Nhưng ông nói: “Anh Nguyệt ủy thác cho tôi phải cứu cô.”

Ánh sao trong đáy mắt Nghiêm Linh Trang trong nháy mắt ảm đạm.

Thở dài yếu đuối, bỗng nhiên cay đẳng tự giễu cười Còn phải tự mình đa tình đến khi nào?

“Hàn Quân ngoài cửa, bạn gái của Chiến Hàn Quân đứng ở cửa, trong tay bưng đĩa trái cây. “Đây là quả việt quất Chile yêu thích của anh, em đặc biệt yêu cầu mọi người mang về. Anh có muốn nếm thử không?”

Chiến Hàn Quân nói với Nghiêm Linh Trang: “Nghỉ ngơi thật tốt đi. Sau đó xoay người ra ngoài. “Nghe nói gần đây anh cũng không có nghỉ ngơi tốt?” Nữ nhân kia nũng nịu đối với Chiến Hàn Quân làm nũng.

“Gần đây công việc có chút bận rộn.”

Chiến Hàn Quân nói.

Nghiêm Linh Trang nghe tiếng hàn huyên thân mật của bọn họ, trong lòng lạnh như băng.

Cô nhìn túi truyền dịch ở đầu giường, tên thuốc trên đó cũng không phải cô hiểu được, cô bỗng nhiên rút kim tiêm ra.

Cô chậm rãi đứng dậy, đầu nặng chân nhẹ, thân thể hư mềm vô lực.

Nhưng cô một chút cũng không muốn ở lại cái chỗ này, cái chỗ này rõ ràng mang theo rất nhiều hồi ức đẹp đẽ của cô. Nhưng bây giờ lại muốn xem anh ta và các nữ nhân khác tú ân ái, cô chỉ cảm thấy hô hấp cũng sắp hít thở không thông.

Hai chân cô rơi xuống đất, vừa đi vài bước, bỗng nhiên phốc một tiếng liền ngất xuống đất.

Chiến Hàn Quân bên ngoài nghe được sau lưng truyền đến thanh âm to lớn này, sống lưng đều cứng ngắc. Đợi hồi tinh thần lại, cơ hồ là trước tiên xoay xe lăn, đi về phía phòng bệnh.

Đẩy cửa phòng bệnh ra, liền thấy Linh Trang giãy dụa đứng lên, khuôn mặt trắng bệch một chút huyết sắc cũng không có, giống như cương thi trắng bệch.

“Cô đang làm gì?” Anh hét lên Linh Trang lảo đảo đi ra ngoài, “Quấy rầy anh nhiều ngày rồi, tôi nên về nhà. Cám ơn. “

Nàng nói điểm số khách khí bên ngoài, nhưng chữ tru tru trong lòng Chiến Hàn Quân.

“Vết thương của cô còn chưa tốt, hiện tại còn không thể đi.” Chiến Hàn Quân nói.

Nghiêm Linh Trang không trả lời anh ta, lại quật cường đi ra ngoài Cơ thể của cô giống như một con bướm nổi, không có sức lực. Cô giống như giẫm lên bông, khi đi ngang qua anh, cô không dám ở lại, bước chân đi nhanh hơn. Cô thật vất vả chạy đến cửa, giống như đạt được chiến thẳng cột mốc, cười nhạt. Lần này thả lỏng, cả người cô bỗng nhiên ho khan kịch liệt.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Giúp Ba Cua Lại Mẹ Nhé

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook