Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Đến nơi, nó lại gần, nhấn vào chiếc chuông cửa. “Tính…tong”- một âm thanh vui tai vang lên nhưng không ai mở cửa. Nó ấn thêm lần nữa, rồi lại lần nữa nhưng vẫn không ai ra mở cửa. Tiếng chuông kêu inh ỏi khiến mọi người xung quanh không khỏi tức giận. Cũng may là hắn ra đúng lúc chứ không chắc nó sẽ bị mọi người xung quanh chửi cho té tát mất. Với lại sức chịu đựng của nó cũng qua giới hạn rồi ( Lời t/g :thông cảm, sức chịu đựng của em ấy kém lắm). Nếu không phải hắn là khách hàng thì chắc chắn nó sẽ xông vào và chửi cho hắn một trận tơi bời khói lửa rồi. Vậy mà hắn còn quát nó rõ to:

- Này cái cô kia, cô không định để cho ai ngủ hết hả, mới có 6h thôi đấy.- hắn

Nó thực sự đang rất muốn quát lại rằng: “ Anh nghĩ tôi muốn phá giấc ngủ của anh lắm sao hả. Nếu anh không muốn sự việc này tiếp diễn thêm lần nữa thì tốt nhất là đừng mua báo nữa, tôi sẽ cảm ơn rất nhiều đấy ạ!” nhưng vì công việc nên nó đành nuốt những lời nói ấy lại. Nó ngẩng đầu lên, nhìn xem hắn như thế nào mà dám chửi nó như vậy. Và, khi vừa mới nhìn thấy khuôn mặt hắn thì những gì nó nghĩ ngay bây giờ lập tức bay đi đâu hết. “Đôi mắt hắn sáng tựa như một vì sao, đôi lông mày rậm, làn da hơi ngăm đen trông rất nam tính. Nói chung là…đẹp”- nó nhìn như muốn đục sâu khuôn mặt của hắn ra rồi nhận xét, tâm hồn của nó thì không biết đang lưu lạc ở phương trời nào

- Ê này, cô nhìn đủ chưa vậy hả. Bộ tôi đẹp trai lắm hay sao mà cô nhìn tôi với ánh mắt của một tên biến thái vậy hả? Lại còn chảy cả nước miếng nữa kìa, kinh quá đi!- những câu nói của hắn kéo nó về thực tại, nói cho nó biết rằng người trức mặt cô tuy đẹp trai thật đây nhưng lại vô cùng vô cùng vô cùng…kiêu căng.

Nó tưởng hắn nói thật, vội vội vàng vàng đưa tay lên chùi mép nhưng… không hề thấy gì.

- Hahaha- tiếng cười to của hắn cho nó biết nó vừa bị lừa. Nó giận run người, ánh mắt như đang chiếu hàng vạn tia la-de vào khuôn mặt đẹp trai đểu cáng của hắn.

- Anh…anh…được…lắm- nó giận quá, lắp bắp mãi không nên lời

- Quá khen, quá khen rồi- hắn đáp lại, môi hơi nhếch lên cười.

- Anh…-nó định chửi lai nhưng đúng lúc ấy hình ảnh khuôn mặt đứa em gái và đồng tiền lại hiện lên trong đầu, nhanh chóng chặn lại những tiếng nói vô cùng “tử tế” mà nó định phát ra. Nó chỉ kịp lẩm bẩm trong đầu: “ May cho anh là tôi đang trong giờ làm việc đấy nhá.”

Nhưng, dù nghĩ thế thì nó vẫn cả thấy rất tức giận, vẫn muốn trả thù hắn. Và cuối cùng thì nó cũng đã thua chính nó. Nó quyết định sẽ trả thù hắn, cho dù nó có bị đuổi việc đi nữa. Nó liếc mắt xung quanh, khi phát hiện ra thứ mình cần, Minh Thư cười đắc chí. Lợi dụng một chút sơ hở của hắn, nó chạy nhanh ra bê một cục đá khá to. May mà từ nhỏ nó đã học võ nên cục đá ấy không hề hấn gì. Vừa bê được cục đá ấy thì cũng vừa lúc hắn ra.

- Báo của tôi đâu?- hắn hỏi, mắt nhìn thấy cục đá nhưng tưởng cô dùg để làm gì đó nên cũng chả hỏi.

- A! Đẹp chưa kìa!- nó sau khi đưa tờ báo cho hắn thì thốt lên, tay chỉ lên bầu trời. Hắn ngạc nhiên, quay đầu lại xem. Nhân lúc hắn đang tìm vật “ vô hình” trên trời, nó nhanh chóng bê cục đá đã chuẩn bị trước, thả một cách rất “nhẹ nhàng” xuống chân hắn.

- Á ui! Đau quá!- hắn phản ứng rất nhanh, chỉ khoảng 1s sau là ngay lập tức nhưng tiếng “kêu la thảm thiết” vang lên còn mặt của hắn thì nhăn như đít khỉ.

Sợ bị đuổi theo, nó phóng xe thạt nhanh nhưng không quên quay lại lè lưỡi trêu chọc hắn. “ Đáng đời, ai bảo anh trêu tôi”

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Giọt Nước Mắt Bị Che Dấu

BÌNH LUẬN FACEBOOK