Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân
Giấc ngủ đêm nay dường như đặc biệt sâu. Từ khi bị phản bội, cô mất ngủ cả đêm, đã thật lâu không có một giấc ngủ an ổn như vậy.

Tất cả là nhờ… người đàn ông này sao?

Cô lắc đầu, tự nói với mình: Tô Mộc Vũ, đây không phải là người hợp với mày, mày cần phải tỉnh táo. Đây chỉ là một cuộc giao dịch, mà tất cả quyền lợi đều nằm trong tay hắn, một khi hắn thấy chán, thất cả liền chấm dứt. Kết quả của sự tham lam thì cũng chỉ là một lần thương tổn đến tận xương tuỷ mà thôi.

Phong Kính nói được thì làm được, lúc chiều quả nhiên trở về đón cô.

Hắn từ trong túi lấy ra một phong thư ném cho cô, nói: “Đây là giấy báo nhập học, tuần sau bắt đầu đến trung tâm nghệ nhân gốm sứ trình diện”

Kinh ngạc nhìn phong thư, là trung tâm nghệ nhân gốm sứ lớn nhất thành phố S, cả nước một năm chỉ tuyển chọn mười mấy học viên. Nắm thật chặt phong thư trong tay, Tô Mộc Vũ cảm kích vạn phần: “Cám ơn”. Hắn đi ra ngoài từ sáng sớm chính là vì điều này sao?

“Đổi lại, tối nay theo tôi tham dự một buổi tiệc” Nói xong, hắn nắm lấy tay cô kéo ra ngoài.

Tài xế xe Tiểu Hàn đã chờ ở bên ngoài từ sớm, đầu tiên dừng lại trong một salon thời trang.

Phong Kính lôi kéo Tô Mộc Vũ ném cho một nhà tạo mẫu bên cạnh nói: “Marie, trang điểm thật kỹ người này cho tôi, đừng khiến tôi mất mặt”

Nữ tạo mẫu tên Marie che miệng nở nụ cười nói: “Vâng”

Tô Mộc Vũ bị kéo vào một phòng hóa trang, lúc đi ra dường như hoàn toàn thay đổi thành một con người khác.

Mái tóc dài bị kéo, uốn, dùng một vật trang sức bằng thạch anh cài lên, chiếc áo sơmi cùng quần dài cũ kỹ bị bắt cởi ra, thay vào đó là một bộ lễ phục màu tím điểm tô những phụ kiện trắng, tay được đeo vào một chiếc vòng càng khiến cho cổ tay có vẻ thon gọn trắng trẻo, dưới chân váy là một đôi giày cao gót màu bạc.

Tô Mộc Vũ nhìn thấy người trong gương, hít nhẹ một hơi, thật nhận không ra chính mình.

Phong Kính đi tới, từ phía sau ôm lấy cô, cằm đặt trên đỉnh đầu, môi khẽ nhếch: “Lúc này mới ra hình dáng nữ nhân của tôi”

Đôi con ngươi tà mị cùng mang theo một chút ôn nhu làm cho lòng người không thể thoát ra.

Đến lúc xuất hiện trong hội sảnh, Tô Mộc Vũ còn có chút hốt hoảng. Mình như thế này, vẫn là chính mình sao?

Phong Kính đứng ở phía trước, hướng cô vươn cánh tay: “Vào đi, tôi dạy cô khoá học thứ nhất”

Tô Mộc Vũ nhìn thấy cánh tay kia, chậm rãi nâng tay mình lên, giao nó cho hắn.

Vừa tiến vào chỉ thấy hai hàng bàn dài từ lối vào kéo dài đến tận bên trong. Trên những chiếc bàn trải khăn trắng là vô vàn các món ăn mỹ vị. Nhóm nhân viên nam mặc âu phục trắng lịch lãm phục vụ khách trong khi rất nhiều nữ nhân đơn thuần một sắc hoa xinh đẹp giống như hoa tươi đang kỳ nở rộ.

Phong Kính tao nhã kéo cô đi, mang cô xuyên qua đám đông.

Hơi nóng nhè nhẹ lướt qua tai. Phong Kính nói nhỏ, đôi môi nhẹ nhàng chạm vào gương mặt cô: “Nhìn những cô gái kia, nhìn bọn họ từ đầu tới đuôi, nhìn xem tư thái, biểu tình trên mặt của bọn họ, nhìn ánh mắt của đám nam nhân xung quanh”

Tô Mộc Vũ nhìn thấy những cô gái này như những bông hoa điểm xuyến cho yến hội, bọn họ hoặc tư thế tao nhã, có tri thức hiểu lễ nghĩa, giọng nói trong suốt như dòng nước ngọt ngào, hoặc nhiệt tình như lửa, không thay đổi chính là mỗi một gương mặt đều mang theo dung nhan và ý cười hoàn mỹ.

“Trong bọn họ, ba phần tư là tình nhân”

Tô Mộc Vũ kinh ngạc mở to hai mắt nhìn. Những cô gái này… toàn bộ đều xinh đẹp như con nhà hoàng gia.

Phong Kính ôm cô từ phía sau, nhìn như vậy giống như cực kỳ thân mật: “Cô có biết mỗi ngày có bao nhiêu thiếu phu nhân nhà giàu có bởi vì bọn họ mà bị đuổi ra khỏi nhà không? Nữ nhân như vậy khiến cho nam nhân có thể diện, có ý chí, có dục vọng. Bọn hắn tình nguyện mang những người phụ nữ xinh đẹp, khéo léo, thực tế ra ngoài còn hơn đưa những người vợ không chút hấp dẫn đi theo. Đừng choáng váng, không có nam nhân nào lại không thích những người phụ nữ xinh đẹp. Cho dù hắn là người có đạo đức, một khi người đàn bà kia có thể dụ dỗ hắn thì cái gì gọi là đạo đức đều biến thành đồ bỏ đi, biết chưa?”

“Cô thua là thua như vậy, thua cuộc mà vẫn không biết rút ra kinh nghiệm, tiểu ngu ngốc. Đây là thế giới cá lớn nuốt cá bé, cô càng đơn giản càng thuần khiết bao nhiêu thì càng dễ dàng trở thành thức ăn dưới tay của người khác bấy nhiêu. Nếu muốn sinh tồn, chỉ có thể trở nên mạnh mẽ, trở nên bướng bỉnh hơn so với bất luận kẻ nào khác”

Trái tim Tô Mộc Vũ hung hăng chấn động. Nỗi lòng vẫn cố gắng giữ cho bình tĩnh, thế nhưng lại bị nam nhân này một phen hoàn toàn xé mở.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm

Avatar
Quang ThanH12:09 02/09/2019
Chuyện quá hay ln rất tình cảm
Avatar
Vũ Kim Thoại22:05 23/05/2019
Hazzz haazzzzz hazzzzz Không biết nói gì nữa hazzz haazzz hazzz .... Hazzz ... ... .. Tức thiệt
Avatar
Mờ Yu21:12 19/12/2015
#Khóc_2019_dòng_sông ...
Avatar
Yến Nhi15:10 02/10/2015
Truyện hay, không có lời nào để nói thêm
Avatar
minh anh08:08 14/08/2015
t/g vit hay lem do nha.
Avatar
duong ly14:01 19/01/2015
great like like like
Avatar
hương22:12 04/12/2014
truyện này cũng hay. các tình tiết không cảm thấy dư thừa.
Avatar
Trang to09:10 26/10/2014
Cau chuyện nay kẹt thuc rát hay va cam dong day co gọi la chan tinh hay khong biet sai ma Súa thi cung nén tha thu
Avatar
thich doc truyen21:09 06/09/2014
câu chuyện của mỗi cặp đều hay và cảm động quá có thể thành phim cũng hay đó!.
Avatar
thich doc truyen12:09 06/09/2014
truyen hay do!.

BÌNH LUẬN FACEBOOK