Trang Chủ
Ngôn Tình
Giai Thoại Anh Và Em
Chương 9

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Vinh Hưởng nhìn gương mặt trắng nõn của cô đỏ ửng lên, lông mi còn chớp chớp. Trong mắt hiện ra một chút giảo hoạt, nghiêng mặt kề sát cô, thấp giọng cười nói: “Cái này… Chắc hẳn là cùng một bộ với cái trước nhỉ?”

Vinh Nhung nhớ đến lần trước ở trong phòng bị anh nhìn xuyên qua cổ áo, trên mặt lại càng nóng hơn. Mập mờ mắng không rõ: “Ai cần anh lo, em thích quái thú nhỏ, thì sao nào?”

Lúc Vinh Hưởng cười thì lồng ngực lên xuống nhè nhẹ, bờ vai dán vào cánh tay của cô thuận thế mà tạo ra một chút ma sát làm cho cô cảm thấy nóng rực. Vinh Nhung cảm thấy có một luồn điện khác thường xuyên qua lớp áo mỏng thấm vào trái tim. Lồng ngực có một cảm giác rung động kỳ lạ, giống như có cái thứ gì đó ngứa ngứa khó nhịn ở trong lòng. Cô nâng mắt nhìn anh, đôi mắt sâu thẩm sáng ngời làm nổi bật ngũ quan tuấn tú của anh giống như phát ra một tầng ánh sáng.

Vinh Hưởng nghiêng đầu, gò má cách cô rất gần, hơi thở như có như không thổi vào trên mặt cô. Nhìn khuôn mặt hàm chứa tức giận của cô, ánh mắt của Vinh Hưởng không tự chủ được mà nhìn cô thật lâu không rời, ngón tay cũng bất giác thuận theo sợi tóc mềm mại của cô liên tục mơn mớn.

Tim Vinh Nhung giống như sắp nổ tung, bên tai đều là tiếng hô hấp nồng đậm và tiếng tim đập dồn dập của mình. Ánh mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào anh, hai tay đang đặt trên đầu gối luống cuống dùng lực nắm chặt lại.

Cảm xúc mềm mại dịu dàng trong tay giống như tính tình nhu thuận hiểu chuyện của cô, Vinh Hưởng có chút tham luyến vuốt ve sợi tóc mềm mại của cô. Ánh mắt nóng bỏng di chuyển đến cánh môi đang khẽ mím lại, cánh môi căng mọng xinh xắn lộ ra màu hồng, hô hấp của Vinh Hưởng bắt đầu từ từ trở nên dồn dập. Bàn tay đặt ở phía sau đầu cô hơi dùng lực kéo cô về phía mình, kìm lòng không được từ từ ghé sát vào cô.

Vinh Nhung khẩn trương nhắm mắt lại, trong đầu ngây ngô dại dột. Chỉ cảm nhận được lòng bàn tay ấm áp của anh xuyên qua sợi tóc truyền trái tim sớm đã đập loạn nhịp. Lúc Vinh Hưởng cảm nhận được trên mặt cô có mùi hương nhàn nhạt thơm ngát, chóp mũi nhẹ nhàng cọ cọ chóp mũi nhỏ xinh của cô. Hơi thở nóng bỏng của hai người đều thổi vào khuôn mặt đối phương.

Thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, lần đầu tiên thân mật với người khác giới. Đầu óc của hai người đều đã trống rỗng, dựa vào dục vọng và bản năng vốn có trong một phần thân thể kia mà điều kiển. Môi của Vinh Hưởng rất lạnh, nhẹ nhàng dán lên chóp mũi của cô. Vinh Nhung run rẩy một chút, tay không tự chủ được mà nắm lấy vạt áo sơ mi của anh.

Một tay còn lại của Vinh Hưởng vòng ở trên eo cô, nhẹ nhàng vuốt ve. Mang theo một luồn điện chỉ dừng lại ở đó mà không tiến tới, anh chỉ vuốt ve làn da nhẵn nhụi của cô, như thế nào cũng không tiến thêm bước nữa. Đôi môi dán vào gương mặt trắng nõn bóng loáng của cô mà nhẹ nhàng cọ xát. Vinh Nhung cảm thấy toàn thân mình đều giống như bị mất nước, toàn bộ sức lực và ý thức đều không biết chạy đi nơi nào. Yếu ớt dựa vào lồng ngực của anh.

Hai tay Vinh Hưởng nâng mặt của cô lên, môi di chuyển ở trên gò má của cô, nhẹ nhàng và dịu dàng giống như đang cầm một món đồ quý giá. Cả người Vinh Nhung đều ngồi ở trong lòng ngực của anh, cảm xúc mềm mại từ người cô truyền đến giống như có một ngọn lửa đang thiêu đốt lồng ngực của anh. Vinh Hưởng hôn cô, nhưng lại không chạm đến môi của cô. Chỉ làở trên mặt của cô nhẹ nhàng vuốt ve hôn mút, Vinh Nhung có chút động tình, hai mắt mê mang nhìn vào người quen thuộc trước mặt.

Mắt Vinh Hưởng như hồ sâu không đáy, sâu xa nhìn kỹ cô, trong lúc cánh môi của cô chỉ một milimet thì cúi đầu nỉ non gọi: “ Nhung Nhung… Nhung Nhung…”

Tay của Vinh Nhung gắt gao ôm chặt lấy thắt lưng của anh, dùng ánh mắt gần như vỡ vụn mê ly ngẩng đầu lên nhìn anh. Vinh Hưởng nhìn dáng vẻ lúc này của cô, nhẹ nhàng thu tất cả vào trong mắt, trên mặt là nụ cười nhàn nhạt: “Nha đầu ngốc.”

*

Vinh Hưởng cứ như vậy mà buông mình ra rồi rời đi sao, thật lâu sau Vinh Nhung mới lấy lại tinh thần. Toàn thân giống như còn vương vấn mùi hương nhẹ nhàng mê hoặc của anh, cô ngửa đầu, nước ấm từ vòi sen bao bọc lấy cô, cơ thể đắm chìm trong hơi thở dày đặc nhưng ấm áp. Trong đầu vẫn không ngừng vang vọng mấy tiếng anh khàn khàn nỉ non gọi ‘Nhung Nhung’.

Vinh Nhung nhịn không được mà suy nghĩ, rốt cuộc thì tâm tư của Vinh Hưởng như thế nào lại có những hành động này. Anh dường như không khống chế được mình, nhưng dường như lý trí cũng rất tỉnh táo. Trong lòng Vinh Nhung cực kỳ mâu thuẫn, một giây này, trong lòng cô nghĩ đều nhớ đến Vinh Hưởng. Cho dù anh đối với cô như thế nào, đụng vào cô như thế nào, cô đều không chán ghét. Thậm chí còn vô cùng tham luyến, dưới sự vuốt ve đụng chạm của anh, cô thậm chí còn đạt được một loại cảm giác yên tâm chưa bao giờ có.

Vinh Nhung biết mình rất ghê tởm, loại tình cảm trái với luân thường đạo đức này sẽ bị người đời khinh bỉ như thế nào. Chỉ là, dường như từ bé cô đã có tình cảm không giống người thường đối với Vinh Hưởng. Người này, bắt đầu từ khi cô còn nhỏ, vẫn luôn yêu thương sủng nịnh cô, bảo hộ chiếu cố, sắm vai người bảo vệ trong sinh mệnh vốn thiếu hụt tình cảm của cô. Từ khi cô bắt đầu hiểu chuyện thì đã cảm thấy, cả đời anh là của cô, chỉ có thể là của cô.

Cho dù anh có là anh trai của cô, cô cũng chưa từng nhìn thẳng vào phần huyết thống này mà thay đổi.

Bởi vì Tống Hải Thanh mà mấy năm qua Vinh Hưởng vẫn luôn hận cô, trong lòng vừa chịu hành hạ gấp đôi đồng thời cũng vừa ghê tởm và an ủi chính mình….

Anh hận cô, nếu như vậy cả đời cũng sẽ không quên được cô. Những thứ tình cảm biến thái này đã phong tỏa rất nhiều năm ở trong lòng cô, thậm chí cô không dám đụng vào. Sợ chỉ cần chạm vào một góc, tất cả đều đổ vỡ.

Mấy năm nay, lúc nào Vinh Hưởng nhìn cô cũng đều là dáng vẻ lạnh lùng hờ hững, người ở bên ngoài nhìn bọn họ giống như là nước với lửa, oán hận lẫn nhau.

Nhưng chỉ có Vinh Nhung biết, lúc cô sinh bệnh thì Vinh Hưởng đã từng lén bỏ hộp thuốc vào trong túi của cô, Vinh Hưởng đã từng ở ngoài trường học đánh nam học sinh nam quấy rầy cô đến gãy xương. Ở sau lưng cô, Vinh Hưởng dùng phương thức vừa kỳ cục lại vụng về để quan tâm cô, cô không phá vỡ nó, vừa hưởng thụ cũng vừa đau khổ.

*

Vinh Hưởng ngồi trên hành lang dài ở ngoài hội quán, ngẩn người nhìn bể cá cách đó không xa. Điếu thuốc lá ở giữa ngón tay đã hết, lúc ngón tay cảm nhận được nhiệt độ nóng mới vội vàng ấn điếu thuốc vào trong cái gạt tàn thuốc trên bàn thủy tinh. Ngọn đèn màu xanh dương âm u chiếu vào bể cá, tiếng nước chảy ào ào luôn ở bên tai. Vinh Hưởng nhắm mắt lại, yên lặng nhìn ngón tay thon dài của chính mình.

Vinh Nhung là em gái của anh, anh hận chuyện này hơi bất cứ người nào. Anh vẫn hận Tống Hải Thanh, giận chó đánh mèo làm liên lụy đến Vinh Nhung. Nhưng hai người bọn họ lại có duyên ngoài dự tính, cho dù anh đi đến trường nào, Vinh Nhung cũng sẽ học cùng trường với anh. Anh nghĩ, nhất định là Tống Hải Thanh để cho Vinh Nhung dính lấy anh cho nên mới tốn công sức sắp xếp cho bọn họ học cùng một ngôi trường. Vì thế, anh lại càng tỏ ra chán ghét Vinh Nhung.

Vinh Nhung là con rối, cái gì cô cũng tin vào Tống Hải Thanh. Ngay cả lúc trước ở chung một chỗ với anh, đôi mắt phát ra ánh sáng ngây thơ nói cái gì mà tương lai nhất định phải gả cho anh đều là những kịch bản của Tống Hải Thanh. Từ khi còn nhỏ Vinh Hưởng đã chôn xuống thù hận đối với Vinh Nhung, bị lừa gạt bị tính kế. Anh vô cùng chán ghét sự chân thành của mình bị người khác giẫm đạt.

Cho dù anh bắt nạt hay đùa cợt làm cho cô nhục nhã như thế nào, thì cũng không có cách nào thỏa mãn được cơn giận và cảm giác trống trải trong lòng. Lúc nào Vinh Nhung cũng yên lặng chịu đựng anh làm nhục và giận chó đánh mèo, nhìn vẻ mặt nhịn nhục và dáng vẻ quật cường của cô. Vinh Hưởng chỉ cảm thấy có một cỗ lửa giận trong lòng kia không ngừng tuỳ tiện thiêu đốt.

Chính anh cũng không biết tình cảm của anh dành cho cô là như thế nào, cho dù làm như thế nào thì anh cũng không thấy thoải mái. Cô giống như một cây kim chôn ở trong tim anh, làm cho anh không dám tùy tiện hành động. Vừa động, máu thịt sẽ lẫn lộn.

Mãi đến năm anh mười sáu tuổi, trong lúc vô tình nhìn thấy mấy học sinh nam lạ mặt chặn Vinh Nhung ở ngoài trường học. Mấy học sinh nam kia có dáng người cao cao vây xung quanh cô. Vẻ mặt Vinh Nhung tràn đầy đề phòng, một đôi mắt lạnh lùng trừng mắt nhìn học sinh nam cao hơn cô cả một cái đầu. Vinh Hưởng đứng ở cổng trường chờ tài xế đến đón anh, thờ ơ nhìn toàn bộ mọi chuyện.

Có nên giúp cô không? Vinh Hưởng còn chưa suy nghĩ kỹ thì nhìn thấy Vinh Nhung bị một học sinh nam trong số đó mạnh mẽ kéo vào trong ngực, Vinh Hưởng không nghe rõ bọn họ đang nói gì. Tầm mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào cánh tay đang khoác lên vai cô, lúc này trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ, dường như thứ gì đó của mình đã bị xâm phạm. Cái gì anh cũng không kịp suy nghĩ đã xông lên đánh một đấm vào mặt học sinh nam kia.

Năm đó, lần đầu tiên Vinh Hưởng vì một học sinh nữ mà đánh nhau. Cũng là lần đầu tiên vì đánh nhau mà bị trường học ghi lỗi, Vinh Nhung ôm túi sách sợ hãi đi theo phía sau anh, một lúc lâu cũng không dám nói câu nào. Vinh Hưởng dừng lại ở rừng cây nhỏ trong trường, xoay người nói với cô: “Đừng đi theo tôi nữa! Tôi nhìn thấy cô là phát phiền rồi.”

Vinh Nhung im lặng không lên tiếng lấy ra bình thuốc mỡ từ trong túi sách, run rẩy đưa đến trước mặt anh, khuôn mặt nhỏ nhắn bởi vì thiếu dinh dưỡng mà tái nhợt nhìn vào anh. Vinh Hưởng nhìn chằm chằm cô một hồi, sau đó mới ngồi xuống ghế đá ở bên cạnh.

Vinh Nhung giúp anh thoa thuốc lên vết thương ở trên mặt, thuốc mỡ lạnh lẽo thoa lên ở khóe môi. Rõ ràng là rất lạnh nhưng ngón tay mảnh khảnh của cô lại giống như mang theo ma lực, thoa ở bên môi anh tạo ra một sựk ấm áp. Đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa khóe môi của anh, thỉnh thoảng không cẩn thận chạm đến cánh môi. Ánh mắt của Vinh Hưởng phức tạp cúi đầu nhìn cô.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của anh, Vinh Nhung ngừng động tác trong tay lại, mở to mắt nhìn anh.

Khuôn mặt kia, chỉ vài năm không gặp từ lúc nào đã trở nên xinh đẹp đến như vậy? Vinh Hưởng nhìn vào đôi mắt to trong suốt của cô đang chăm chú nhìn mình, không biết tại sao anh lại cảm thấy hơi chóng mặt. Cái miệng nhỏ của Vinh Nhung vểnh lên, vẫn giống như hồi còn bé, lộ ra cái răng khểnh nhìn anh vui vẻ cười nói: “Anh, lúc anh đánh nhau thực sự rất đẹp trai.”

Vinh Hưởng chỉ gắt gao nhìn chăm chú vào ngũ quan xinh xắn kia, trong ngực có chút tình cảm khác thường quấy nhiễu đến đại não của anh, trong nháy mắt không có khả năng tự hỏi. Anh không biết là vì cái gì lại hôn lên đôi môi của cô. Chỉ là môi kề môi, lướt qua rồi dừng lại một như một cái hôn.

Trong nháy mắt thân thể Vinh Nhung cứng ngắc không dám chớp mắt nhìn chằm chằm vào anh, giống như bị hù dọa nhưng lại giống như có chút u mê luống cuống. Vinh Hưởng bị hành động của mình làm cho sợ hãi, im lặng một lúc lâu rồi rời đi, anh vẫn giữ khoảng cách như vậy đối với cô, nhìn chằm chằm vào dáng vẻ lo sợ giống như con thỏ nhỏ. Anh chỉ cảm thấy hô hấp dần dần trở nên nặng nề, qua một hồi lâu mới mặt lạnh đẩy cô ra.

“Về sau không được gọi tôi là anh, nếu không sẽ phạt cô giống như hôm nay!” Dáng vẻ hung tợn của anh khiến Vinh Nhung co người lại ngồi ở đó cái gì cũng không dám hỏi.

Vinh Hưởng đứng dậy mau chóng rời đi, anh chán nản lo âu, trong lòng cảm thấy vừa oán giận lại vừa khinh bỉ. Rốt cuộc thì anh bị cô hạ thuốc gì mà lại giống như gặp quỷ, tự nhiên lại đi hôn một cô bé mới có mười lăm tuổi. Hơn nữa điều nguy hiểm nhất chính là cô là em gái ruột của anh, là con gái của Tống Hải Thanh! Mỗi một thứ đều đủ để anh khinh bỉ chính mình một trăm lần.

Anh càng thêm xác định, Vinh Nhung giống như Tống Hải Thanh, là yêu tinh, là hồ ly tinh giỏi nhất về việc quyến rũ người khác!

Đêm đó, lần đầu tiên Vinh Hưởng mơ thấy Vinh Nhung. Xa cách gần chín năm, Vinh Nhung ở dưới thân anh khó khăn nhận lấy vui vẻ, dịu dàng xinh đẹp như nước. Vinh Hưởng bị giấc mơ của mình làm cho giật mình tỉnh giấc, cái loại mơ mộng biến thái kinh tởm này rốt cuộc đã bắt đầu từ khi nào? Nhưng mà, cô luôn luôn có mặt ở mọi nơi, hoàn toàn cắm rễ trong lòng anh. Có lẽ…. Thật lâu trước kia, côđãở trong lòng anh, lặng yên không một tiếng động, chậm rãi ăn mòn. Mang theo anh, rơi vào vực sâu tội ác tối tăm kia.

*

Buổi tối có vũ hội, được tổ chức ở bên ngoài, mọi người tụ năm tụ ba ở cùng một chỗ vui đùa ầm ĩ. Vinh Hưởng và đám người Dịch Phong ngồi ở một bàn ngoài rìa, thỉnh thoảng vang lên tiếng cười. Lúc Vinh Nhung bị Tưởng Mạc kéo đến gần chỗ bọn họ thì bước chân gần như không ổn định. Vinh Nhung có chút không biết nên đối mặt với anh như thế nào, anh có thể cảm thấy xấu hổ hay không? Nhưng bất ngờ, lúc Vinh Hưởng nhìn thấy cô lại tự nhiên nở nụ cười.

Vinh Nhung cảm thấy mình là một người rất buồn cười.

Lạc Lăng cũng ở đó, ngồi ở giữa Chu Tư Thành và Vinh Hưởng, bởi vì uống rượu mà hai gò má đỏ ửng lên. Lúc nhìn về phía Vinh Hưởng ngồi ở bên cạnh thì ánh mắt cực kỳ tỏa sáng, bỗng nhiên trong đầu Vinh Nhung nhớ lại một câu ‘đưa tình ẩn tình’. Tương Mạch không vui khi bị Dịch Phong lôi kéo tới ngồi ở bên cạnh anh ta, thỉnh thoảng hai người lại nói nhỏ vài câu với nhau. Vinh Nhung ngồi nghiêng người về phía Vinh Hưởng, ngồi đối diện cô chính là Chu Tư Thành. Trên bàn dài có rất nhiều người, đều là bạn học của bọn họ.

Nam nữ trẻ tuổi vô cùng náo nhiệt, nói mấy câu liền tổ chức chơi trò chơi. Có người la hét nói chơi đại mạo hiểm, tất cả mọi người đều đồng ý. Lúc Vinh Nhung muốn rời đi thì đã không kịp, Tương Mạch ở dưới bàn kéo lấy tay cô.

Cũng may, chơi mấy vòng vận khí của Vinh Nhung đều rất tốt, không bị phạt lần nào. Càng về sau thì càng hứng khởi, không khí cũng theo âm nhạc đinh tai nhức óc mà lên cao, Vinh Hưởng giống như ở trạng thái vắng mặt, vậy mà qua mấy vòng lại cũng có lúc thua. Các bạn nam đều cười xấu xa, có một người đưa ra vấn đề: “ Không bằng cậu nói một chút vềđối tượng trong mộng của cậu là ai đi, cần phải có trong hiện thực, không phải là cái gì mà Thương Tỉnh Không, Ozawa Maria à.”

“…” Vinh Nhung trợn mắt há hốc mồm nhìn mấy học sinh nam kia, hỏi như vậy liệu Vinh Hưởng có tức giận không?

Hình như Vinh Hưởng cũng sửng sốt, sau cùng ánh mắt nhẹ nhàng lóe sáng lên, cười nói: “Vậy mình chọn đại mạo hiểm.”

Một đám nam sinh lại nháo lên, bỗng nhiên Chu Tư Thành đề nghị: “Nếu như chọn đại mạo hiểm… thì không bằng cậu hôn Lạc Lăng của chúng ta một cái, như thế nào?”

Lạc Lăng đỏ mặt đánh Chu Tư Thành vài cái: “Đáng ghét, tại sao lại lôi tớ ra.” Nhưng ánh mắt lại len lén nhìn về phía Vinh Hưởng.

Vinh Nhung khẩn trương nhìn Vinh Hưởng, Vinh Hưởng nhìn thoáng qua cô, cái nhìn kia, vừa nhanh lại vừa mơ hồ. Thậm chí Vinh Nhung không kịp nắm bắt hàm ýở trong đó. Khóe miệng của Vinh Hưởng mang theo một chút ý cười, thật sựđưa tay vòng qua bả vai Lạc Lăng: “Được, nhưng đừng chảy máu mũi đấy.”

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Giai Thoại Anh Và Em

BÌNH LUẬN FACEBOOK