Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
"Vậy thì anh đi đi, dì mà nhìn thấy em sẽ không vui đâu." Vinh Nhung đi vài bước rồi đứng lại ở sau lưng Vinh Hưởng, tay nắm chặt khung cửa không chịu buông tay, cả gương mặt đều nịt nọt lấy lòng anh.

Vinh Hưởng dừng bước chân, nhìn cô khẩn trương và đề phòng như vậy làm cho anh có chút buồn cười cũng đồng thời có chút buồn bực: "Buổi tối cũng phải gặp, hôm nay là sinh nhật của mẹ chắc hẳn mẹ sẽ rất vui vẻ, vậy nên chắc mẹ sẽ không làm khó gì em đâu. Em và anh chỉ cùng nhau đi đón mẹ thôi mà, sợ cái gì chứ?" Nói xong lại dùng sức lôi kéo cô, ai mà biết cô nhóc này nhìn ốm tong ốm teo nhưng sức lại không yếu tí nào. Nếu dùng sức tiếp thì anh sợ sẽ làm cô bị thương.

Vinh Nhung kiên quyết lắc đầu: "Đừng mà, dì đi Mỹ vui chơi giải sầu vừa mới về mà còn phải nhìn em nữa thì tâm tình không chừng sẽ trở nên xấu đi đó." Cô bây giờ là thật rất sợ gặp lại Hồng Mộ, nếu không cẩn thận sẽ nổ tung cả bãi mìn, nói không chừng quan hệ mỏng như băng đối với Vinh Hưởng cũng sẽ bị đánh nát.

Vinh Hưởng nhíu mày, trong lòng có chút bất đắc dĩ. Sức dùng ở tay buông lỏng đi nhiều: "Vậy em để tài xế chỡ mình về nhà rồi đợi ở nhà đi, anh sẽ đón xe đi ra sân bay."

"Không cần đâu tự em sẽ ngồi xe buýt về. Anh cũng mau đi đi, trời lạnh như vậy đừng bắt dì phải đợi."

Trên mặt Vinh Hưởng có chút nụ cười, lặng lẽ ôm cô một cái rồi cúi người nói nhỏ bên tai của cô: "Nhanh như vậy đã biết yêu thương mẹ chồng, có cô dâu thân thiết như vậy thật muốn lấy về nhà sớm một chút để thương mà ."

"...."

Vinh Nhung đỏ mặt đẩy anh ra, nhìn xunh quanh không ai chú ý tới cử động của bọn họ. Anh thấy hàng động của cô thì suy nghĩ xem ra lá gan của cô cũng lớn hơn rồi, dám nhăn mặt nhíu mày le lưỡi làm động tác xấu còn cố ý trêu chọc anh: "Vậy thì em sẽ coi tình hình rồi mới chịu lấy anh."

Vinh Hưởng nhìn dáng vẻ cười nói ríu rít của cô, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng nhìn cực kỳ mê người làm cho trong lòng của anh trở nên ngứa ngáy. Nhưng cái gì cũng không thể làm, nên chỉ có thể cắn răng nghiến lợi hù dọa cô: "Ngứa da rồi à, để coi buổi tối anh sẽ trị em thế nào đây."

Vinh Nhung híp mắt, nhướng chân lên giống như con cáo nhỏ, giọng nói mập mờ trầm: "Buổi tối em sẽ không khóa cửa chờ anh.... Để xem trong hai chúng ta ai sẽ trừng trị người nào." Nói xong rồi cô còn nháy mắt mấy cái với anh.

Một cơn máu nóng xông lên đại não, Vinh Hưởng đưa tay muốn bấm gáy cô thì Vinh Nhung chợt lui về phía sau một bước: "Dịch Phong, anh đến tìm anh trai của em à."

Vinh Hưởng thu vẻ mặt lại, giận tái mặt quay ra phía sau nhưng sau lưng làm gì có ai tên Dịch Phong? Trong lúc nhất thời anh hiểu rõ mình bị cô chơi đùa, chờ lúc anh xoay người lại thì Vinh Nhung đã ngồi ở trong đóng bạn học nữ khiêu khích cười nhìn về phía anh. Vinh Hưởng nghiến răng, híp mắt cười, dùng khẩu hình miệng nói một câu: “Em chờ đi.”

*

Lúc Vinh Hưởng tới sân bay thì Hồng Mộ đã đứng đợi ở cửa rất lâu rồi. Do bà khá cao nên đứng ở trong đám người lúc nào cũng nổi bật lên. Vinh Hưởng đến gần bà, còn tài xế thì giúp đỡ bà cất đồ vào xe. Hồng Mộ nhéo lên cánh tay của Vinh Hưởng, "Không gặp nữa tháng mà mẹ lại có cảm giác con đã khỏe mạnh hơn rồi."

"Vì không có ma âm của mẹ ở bên tai nên con ăn được ngủ được, tinh thần cũng khỏe hẳn lên. Cho nên cũng lớn nhanh hơn nhiều."

Hồng Mộ liếc mắt nhìn anh, hừ một tiếng: "Con đừng có kinh thường người khác chờ lúc mẹ con đây mất đi, thì con sẽ rất nhớ mẹ, cầu cho những ngày trước kia quay trở lại."

"Vâng ạ. Không phải mẹ vội vàng trở về để đoán sinh nhật cùng với ai đó sao?” Vinh Hưởng cười quỷ dị. Hồng Mộ liền biến sắc, trừng mắt liếc nhìn anh một cái rồi dùng dáng vẻ rất hung hăng đi về phía xe đang đậu.

Trước khi Hồng Mộ đi đã nói qua một lần với Vinh Kiến Nhạc, Vinh Kiến Nhạc chết sống không muốn ở riêng, vì vậy Hồng Mộ mới đi tới Mĩ để giải sầu. Thế nhưng chuyện sớm muộn gì cũng vẫn phải giải quyết. Bà có chút lo lắng dựa vào xe ngồi yên không lên tiếng, Vinh Hưởng nhìn thấy bà như vậy liền biết bản thân đã nói sai. Anh cố ý nói sang chuyện khác: "Đúng rồi, bà ngoại vẫn khỏe chứ?"

"Con còn nói, bà ngoại của con cả ngày đều nhắc tới con nói con lớn rồi chả có tí lương tâm nào. Lâu như vậy mà không hề đi thăm bà." Trên mặt Hồng Mộ có chút nụ cười, suy nghĩ một chút rồi cười rất thần bí nhích tới gần Vinh Hưởng, "Con trai, con còn nhớ Tô Mộng không?"

"Ai?"

Hồng Mộ trợn trắng mắt, "Năm con mười lăm tuổi tới San Francisco với mẹ, sát vách nhà bà ngoại của con có một em gái người Hoa đó, con bé mắt to xinh đẹp đó."

"Không nhớ rõ." Vinh Hưởng trả lời qua loa. Hồng Mộ im lặng, con trai của bà đúng là người vô cùng hiếm thấy, con gái mười người thì hết chín người nó đã không nhớ mắt, trừ khi là quen nhau ba năm trở lên. Mà bạn học cùng lớp thì chả có mấy ai hợp nhau.

Hồng Mộ nhiều chuyện vỗ vỗ vai anh: "Con trai, con nói thật với mẹ đi có phải con thích nam không? Nếu đúng như thì con nên nói sớm với mẹ để mẹ chuẩn bị tốt tâm lý trước vài năm."

"? !"

Vinh Hưởng lười phản ứng lại, ánh mắt chuyển qua ngoài cửa sổ. Hồng Mộ nhìn dáng vẻ của con trai như vậy, thì kinh ngạc há to mồm: "Mẹ đoán trúng rồi sao?"

"Có cha mẹ nào như mẹ đâu chứ, cả ngày không quan tâm con trai học tập, chỉ khích lệ con trai yêu sớm."

Bị Vinh Hưởng ghét bỏ, Hồng Mộ quả nhiên lộ vẻ tức giận ngậm miệng lại. Vinh Hưởng cong khóe môi, ôm Hồng Mộ nói: "Mẹ yên tâm, giới tính của con trai mẹ vô cùng bình thường. Mẹ nên quan tâm nhiều tới chuyện của mình đi...."

Hồng Mộ từ từ thở dài, nghiêm mặt nói: "Chuyện của mẹ....vẫn còn như vậy, lần này mẹ trở lại là muốn nói cho cha của con biết, mẹ...."

Lời còn chưa dứt thì hai người đã cảm thấy sườn xe bị va chạm mãnh liệt với thứ gì đó. Vinh Hưởng quay đầu nhìn lại, phía sau là một chiếc màu đen Volvo. Bảng số xe không nhìn rõ được, nhưng mà cho dù biển số thế nào thì chắc chắn chiếc xe đó không có ý tốt gì. Sau đó là âm thanh hoảng loạn của chú Lưu làm tài xế, "Phu nhân, thiếu gia ngồi sau...."

Chiếc xe tăng lực lên làm cho chiếc xe của họ lao thẳng tới chỗ hàng rào chắn xung quanh, lúc chú Lưu dùng sức đánh tay lái đi, thì phía bên phải đột nhiên xuất hiện một xe hàng lớn. Vì tránh né xe hàng, chiếc xe đành đâm vỡ hàng rào chắc, rồi rơi thẳng xuống đồi. Cỏ mọc trên đồi vào mùa đông trở nên vô cùng trơn trượt, chiếc xe trược một đường dài xuống dưới, trên đường còn va chạm vào tảng đá mấy lần. Cuối cùng đâm thẳng xuống khe núi.

Sườn xe lắc lư kịch liệt cuối cùng biến thành lăn lộn, Vinh Hưởng trong lúc mơ hồ chỉ nhớ rõ Hồng Mộ đã che chỡ anh rất kỹ. Cũng không biết rõ rốt cuộc chiếc xe đã rơi xuống nơi nào, vô tri vô giác mà chìm vào bóng tối.

Chiếc xe lắc lư cuối cùng cũng ngừng lại, cả người anh cứng ngắc không động đậy được. Vinh Hưởng mơ mơ màng màng cảm thấy vô cùng mệt mỏi cứ muốn ngủ, bên tai đều là âm thanh ong ong. Trước khi anh mất đi ý thức thì có nghe thấy một giọng nam như có như không vang lên: "Chết chưa?"

"Chết rồi."

....

Trong khoảng không gian tối đen, âm thanh Hồng Mộ vang vẵng bên tai: "Tiểu Hưởng, hãy sống cho thật tốt vì mẹ nhé."

Khi Vinh Hưởng tỉnh lại thì nhình thấy Vinh Nhung đang ngồi bên cạnh giường bệnh, đôi mắt anh tập trung nhìn thật lâu mới nhận ra cô. Muốn mở miệng nói chuyện, nhưng một lúc lâu cũng không nói ra được từ nào, cuối cùng mới hé miệng nói nhẹ với cô: "Mẹ anh đâu?"

Ánh mắt Vinh Nhung trở nên buồn bã, nặn ra nụ cười: "Anh có khát không? Em đi rót nước cho anh." Nói xong cô lặp tức đứng dậy, kể cả liếc mắt nhì anh cũng không có tí dũng khí nào.

Vinh Hưởng suy yếu nhưng nghe rất rõ lời của cô, "Mẹ anh đâu?"

Vinh Nhung nắm chặt lấy ly thủy tinh, không ngừng hít thở mấy lần mới nhìn thẳng vào anh mà nói: "Dì....đi rồi."

Đôi mắt Vinh Hưởng như lửa đốt nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt kia sắc bén đầy uy hiếp, làm cho cô trở nên vô cùng hoảng sợ. Cô nuốt nước bọt, cẩn thận kéo tay của anh: "Anh...."

Vinh Hưởng không biết lấy hơi sức ở đâu ra, dùng sức hất cô ra rồi bám người như muốn đứng dậy. Vinh Nhung vội vàng đỡ anh, lại bị anh hất ra, "Anh, anh bình tĩnh chút đi."

"Cút ngay." Vinh Hưởng rống to với cô, "Anh không tin, Vừa rồi mẹ anh còn rất tốt mà. Mẹ còn nói chuyện với anh, em nói bậy...." Vinh Hưởng đi chân trần, thậm chí còn không để ý tới việc mang giày cứ thế mà chạy ra ngoài. Vừa mới mở ra cửa thì nhìn thấy Vinh Kiến Nhạc. Đôi mắt của Vinh Kiến Nhạc trở nên đỏ ửng, trên cằm còn nhìn thấy râu mọc ra. Khi nhìn thấy Vinh Hưởng, con ngươi của ông trở nên co rút lại: "Đã tỉnh rồi sao? Chạy loạn cái gì, mau về giường nằm."

"Con đi tìm mẹ con. Mẹ con đâu?"

Vinh Kiến Nhạc nhìn Vinh Hưởng, vẻ mặt lạnh lùng, chậm rãi nói ra vài chữ rất rõ ràng: "Mẹ con đi rồi."

Vinh Hưởng nắm chặt tay lại, nhìn người trước mặt rất bình tĩnh mà nói ra những lời này. Sau đó anh dùng lực đẩy Vinh Kiến Nhạc ra rồi chạy thẳng ra ngoài, "Nói bậy, con không tin!" Mới vừa rồi rõ ràng mẹ còn luôn cười nói với anh, làm sao có thể nhanh như vậy đã không còn. Rõ ràng là mẹ còn cười mới mình, tại sao lại đột nhiên nói là đã mất.

Hốc mắt Vinh Nhung trở nên ương ướt nhìn dáng vẻ mất khống chế của Vinh Hưởng. Vinh Kiến Nhạc giữ chặt anh từ phía sau, nói khàn cả giọng: "Vinh Hưởng, con tỉnh táo lại cho cha. Mẹ con đã đi rồi, đi rồi, là chết con có hiểu hay không!"

Đột nhiên cả phòng trở nên yên tĩnh, Vinh Hưởng cũng ngừng giãy giụa, lồng ngực lên xuống liên tục. Anh từ từ xoay người lại nhìn Vinh Kiến Nhạc: "Cha nói lại một lần nữa."

"Tiểu Hưởng, để cho me con được ngủ yên ổn đi. Mẹ con không muốn nhìn thấy dáng vẻ của con như vậy đâu...." Giờ phút này cả người Vinh Kiến Nhạc cũng lộ ra sự cô đơn và bi thương, trong nháy mắt dường như là tiều tụy đi rất nhiều. Sau khi biết tin tức Hồng Mộ chết, ông là người đau lòng hơn bất cứ ai. Ông còn nhiều lời chưa kịp nói với cô, làm nhiều chuyện sai lầm như vậy chưa kịp đền bù.

Vinh Hưởng chợt bình tĩnh lại, ánh mắt dường như xuyên thấu qua Vinh Kiến Nhạc nhìn về chỗ khác, một lúc lâu sau mới nói ra một câu: "Mẹ ở chỗ nào?"

*

Vải trắng lạnh lẽo trang nghiêm được kéo ra, Hồng Mộ yên lặng nằm đó. Vinh Hưởng ngồi ở trên ghế trước giường bệnh, một câu cũng nói không nên lời, chỉ biết ngây ngốc nhìn chăm chú vào bà. Một lúc lâu sau cặp mắt mơ hồ càng ngày càng nhìn không rõ, nhưng vẫn là gượng ép cười nói: "Có phải là mẹ bị lệch múi giờ không? Rõ ràng là chỉ mệt mỏi trong người, muốn ngủ một chút thôi, có phải không?"

Nhìn Hồng Mộ không hề có sức sống, sắc mặt tái nhợt, Vinh Hưởng vùi mặt vào giữa đôi tay. Tất cả đều đang tốt đẹp, sao lại đột nhiên biến thành dáng vẻ như bây giờ. Tay Vinh Hưởng đều là tràn đầy chất lỏng mặn, anh chậm rãi ngẩng đầu lên, sau só lập tức gục xuống, siết thật chặt bả vai Hồng Mộ, "Mẹ...."

Vinh Nhung che miệng đứng ở bên ngoài phòng bệnh, nhỏ giọng nghẹn ngào, nhìn dáng vẻ của Vinh Hưởng làm cho lòng của cô như bị nhéo từng cái. Tất cả đều tới quá nhanh, thậm chí đến bây giờ cô không thể nào tin nổi Hồng Mộ cứ như vậy mà ra đi. Rõ rang là sinh mạng đang sống sờ sờ cứ như vậy mà biến mất, Vinh Hưởng khổ sở cô có thể tưởng tượng được, nhưng cô không chia sẻ được. Cô chỉ hi vọng có thể đau thay anh nhiều một chút.

*

Tang lễ của Hồng Mộ rất đơn giản, bà vốn cũng không phải là người thích màu mè. Trời vào đông, lại cộng thêm trời cứ mua dầm làm cho tâm tình của người khác như bị ức chế. Vinh Hưởng mặc áo khoác màu đen đứng ở trước mộ bia, mưa rơi tí tách thắm lên trên tóc của anh. Nhưng anh vẫn cuối đầu, trên lông mi hiện lên một tầng hơi nước thật mỏng.

Vinh Nhung mặc váy lông cừu màu đen, yên lặng đứng ở anh sau lưng.

Lúc Tổng Hải Thanh đi tới thì Vinh Nhung có chút khẩn trương. Cô không hiểu lúc này Tống Hải Thanh tới để làm gì, cô cứ như vậy mà thấp thỏm nhìn Vinh Hưởng. Những ngày qua Vinh Hưởng cực kỳ im lặng, cô thật sợ tất cả tức giận anh đè nén sẽ bộc phát trong nháy mắt.

Đầu tiên Tống Hải Thanh nói mấy câu với Vinh Kiến Nhạc, Vinh Kiến Nhạc hiển nhiên cũng không có gì tâm trạng tiếp bà. Nhưng mà ở trước mặt người ngoài ông thật sự không thể bạo phát nên để mặc cho bà trình diễn.

Vinh Hưởng lạnh lùng nhìn bà một cái rồi dời ánh mắt đi chỗ khác. Vinh Nhung thở phào nhẹ nhõm, có lẽ trong ngày như thế này, Vinh Hưởng không muốn Hồng Mộ đi mà không an lòng.

Tống Hải Thanh tháo kính mát xuống đứng ở trước mộ bia, có lẽ giờ phút này không ai biết trong lòng bà đang tính toán những gì. Nhưng mà người ngoài nhìn vào thì bà giống như đau buồn vì một người bạn cũ. Bà từ từ đến gần Vinh Hưởng, tỉ mỉ nhìn chăm chú anh một hồi. Vinh Nhung nhìn dáng vẻ kia của bà, thì trong lòng không cầm được mà có chút rụt rè.

Không biết Tống Hải Thanh và Vinh Hưởng đã nói những gì, nhưng ánh mắt Vinh Hưởng chợt trở nên phức tạp nhìn Vinh Nhung một cái. Cái nhìn kia làm cho Vinh Nhung chợt có một loại cảm giác như rơi vào hầm băng tội lỗi. Tại sao.... giờ phút này cô lại cảm thấy anh xa xôi đến thế. Xa tới mức không thể nào đuổi theo được, cũng không nhìn thấy được tí bóng dáng nào của anh.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Giai Thoại Anh Và Em

BÌNH LUẬN FACEBOOK