Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Vinh Hưởng ngậm điếu thuốc trong miệng, còn chưa châm lửa. Nhìn về phía màn hình máy vi tính, tâm tư đã phiêu dạt tới nơi nào. Nghe thấy tiếng gõ cửa, anh quay lại, nắm đấm cửa nhẹ nhàng xoay, Hồng Mộ đã bước vào. Vinh Hưởng vội vàng rút điếu thuốc trong miệng, ném thẳng vào thùng rác.

Hồng Mộ cười liếc anh một cái: “Giấu cái gì, đã sớm biết rồi.”

Vinh Hưởng hậm hực xoay ghế tiếp tục rê chuột. Hồng Mộ đi tới chiếc sofa bên cạnh anh ngồi, ánh mắt thâm trầm dõi theo khuôn mặt anh hồi lâu.

“Mẹ và cha con chuẩn bị làm thủ tục ly thân.”

“Oh.”

Hồng Mộ nhìn vẻ mặt bình tĩnh của con trai, trong lòng thoáng thở phào nhẹ nhõm, “Con có trách mẹ không?”

Vinh Hưởng dừng tay, từ từ xoay người nhìn bà, “Tại sao? Mẹ nên làm như thế từ sớm.”

Hồng Mộ có chút kinh ngạc, bà còn cho rằng con trai hoặc ít hoặc nhiều sẽ nói ra vài câu oán giận. Không nghĩ tới, con trai bà lại lý trí như vậy, so với mình còn rõ ràng hơn. Bà hé miệng cười, “Con đã không phản đối, vậy mẹ sẽ làm như thế.”

“Mẹ luôn không muốn như vậy, vì sao bây giờ lại đột nhiên đồng ý?” Vinh Hưởng có chút kinh ngạc, nếu như anh đoán không sai, chắc chắn là do người đàn bà kia rồi.

“Ba người chúng ta dây dưa lâu như vậy, trước kia là mẹ không cam lòng. Bây giờ nghĩ lại, không cam lòng cũng chỉ là đem bản thân trở thành tình cảnh khó cả đôi đường. Cứ hành hạ lẫn nhau, nếu bọn họ yêu nhau …… Cũng nên tác thành cho ông ấy.” Hồng Mộ nói như mây trôi nước chảy, yên lặng rũ mắt, che dấu hết những cảm xúc đang sôi trào nơi đáy mắt.

Lông mày lưỡi mác của Vinh Hưởng chau lại, có vẻ hiểu nhưng lại có vẻ không hiểu. Không phải Hồng Mộ chưa từng yêu Vinh Kiến Nhạc sao? Dáng vẻ mất mát bây giờ, không lẽ là do anh ảo giác?

“Mẹ, có phải ……”

Hồng Mộ ngắt lời anh, khẽ mỉm cười, “Được rồi, mẹ chỉ muốn cho con biết quyết định của mình. Còn bốn tháng nữa là con thi tốt nghiệp trung học rồi, chờ kỳ thi kết thúc, mẹ con ta sẽ sang Mỹ với bà ngoại. Về sau sẽ định cư ở Mỹ.”

Vinh Hưởng kinh ngạc nhìn Hồng Mộ, bà quyết định bất thình lình như thế khiến cho anh không biết phải làm sao. Rời khỏi nơi này chính là quyết định lúc trước của anh, lúc đó do quá chán nản cảnh cha mẹ cãi vã nhau. Vậy mà hôm nay, thật sự định rời đi? Vinh Nhung phải làm thế nào? Vinh Hưởng gian nan mở miệng, “Mẹ, vì sao quyết định đột ngột thế, chúng ta phải tới chỗ bà ngoại sao? Ở lại chỗ này cũng có thể bắt đầu lại mà ……” Nói tới câu cuối cùng, chính anh cũng cảm thấy thật gượng ép, vì vậy đành trở nên trầm mặc.

Hồng Mộ nhíu mày quan sát anh, hình như có vẻ ngoài ý muốn khi thấy phản ứng của anh.

“Không phải trước kia con luôn muốn cùng mẹ rời khỏi nơi này sao?”

Vinh Hưởng quay người không dám đối diện với bà, hạ thấp mắt lên tiếng: “Hiện tại không muốn nữa.”

“Vì sao?”

“…”

Hồng Mộ chăm chú nhìn anh, lông mày càng chau càng sâu, “Tiểu Hưởng, có phải là

con …...”

“Không phải!” Vinh Hưởng chưa thèm nghĩ ngợi đã vội phủ nhận, anh thậm chí còn chưa biết Hồng Mộ định nói gì. Chỉ là lúc đó nhịp tim không tự chủ mà đập loạn.

Hồng Mộ cười cười, dáng vẻ vẫn ôn hòa như cũ, “Mẹ còn chưa kịp nói hết đã phủ nhận rồi, là như vậy đúng không?” Bà trêu chọc con trai, “Không ngờ con trai mẹ cũng biết yêu sớm, là con gái nhà ai thế, cô gái đó như thế nào? Nói mẹ nghe xem, mẹ con rất sáng suốt đó. Chỉ cần không ảnh hưởng đến học tập, mẹ sẽ không phản đối.”

“Mẹ nói bậy gì vậy!” Vinh Hưởng thở phào nhẹ nhõm, làm mặt lanh không để ý đến Hồng Mộ.

Hồng Mộ dựa vào máy tính bên cạnh anh, nâng cằm anh nhìn ngắm, “Con trai mẹ đẹp trai như vậy, chắc hẳn cô nữ sinh kia cũng rất xinh đẹp?”

Trong đầu Vinh Hưởng hiện lên ngũ quan thanh tú của Vinh Nhung, trong lòng không khỏi cười nhẹ, có chỗ nào xinh đẹp chứ, chính là một con chim sẻ nhỏ.

Hồng Mộ nhìn thấy mặt anh hiện ra vẻ nhu hòa, không khỏi cười thầm, từ từ nói, “Không phải là cô bé Tưởng Mạch thường tới nhà chơi đó chưa? Dáng dấp rất dễ thương.”

Vinh Hưởng thiếu chút nữa nghẹn thở trừng mắt nhìn Hồng Mộ, “Mẹ chớ nói nhảm.”

“…..” Hồng Mộ mím chặt môi làm động tác kéo khóa, trong lòng lại mơ hồ có chút lo lắng. Nếu như Vinh Hưởng không muốn, bà sẽ không éo buộc anh. Nhưng để anh một mình ở lại thì bà thật sự không làm được.

Lúc Hồng Mộ đi tới cửa thì Vinh Hưởng chợt gọi bà. “Mẹ …..”

“Sao thế?”

Vinh Hưởng nhìn bà một lúc “Nếu như mẹ yêu ba thì không nên dễ dàng từ bỏ, nếu như đã không yêu, thì mẹ quyết định làm gì con cũng đều ủng hộ.”

Hồng Mộ chỉ cười, không hề nói gì. Vinh Hưởng suy nghĩ một chút là nói tiếp, “Nếu như mẹ muốn con cùng mẹ rời đi, con …. Đồng ý.”

“Dì.”

Hồng Mộ vừa mở cửa phòng Vinh Hưởng ra đã thấy Vinh Nhung đang giơ tay chuẩn bị gõ cửa. Vinh Hưởng cũng nhìn thấy cô qua khe hở nhỏ, có chút khẩn trương nhìn bóng lưng Hồng Mộ. Chỉ sợ Hồng Mộ vì chuyện của Tống Hải Thanh mà giận chó đánh mèo lên Vinh Nhung.

Vinh Nhung cũng sợ sệt nhìn Hồng Mộ. Ánh mắt của Hồng Mộ cũng dừng lên người cô vài giây rồi xoay người đi, khiến Vinh Nhung có chút kinh ngạc. Tính huống khác thường như vậy cô không thích ứng kịp. Mỗi lần Hồng Mộ nhìn thấy cô đều sẽ chê cười hoặc dung ánh mắt khinh bỉ, hôm nay ánh mắt của bà nhìn có chút phức tạp khiến cô thực sự khó hiểu?

“Đứng ngốc ở đấy làm gì. Vào đi” Vinh Hưởng cau mày trừng cô, nhìn dáng vẻ ngây ngốc của cô sẽ nhịn không được mà chêu chọc.

Vinh Nhung “Oh” một tiếng rồi vội vàng vào phòng. Vinh Hưởng nhìn cô buồn buồn không vui, kéo cô qua dựa vào chiếc máy tính đối diện, nhẹ nhàng xoa những ngón tay mềm mại của cô, “Sao thế?”

Vinh Nhung lắc đầu, ánh mắt lại nhìn chằm anh. Vinh Hưởng cau mày, nhéo chóp mũi cô, “Mặt mũi giống như bà cụ tám mươi ý, nhăn nhó như thế còn dám bảo không có việc gì.”

Vinh Nhung vòng tay ra ôm anh, cọ cọ bên cổ anh, “Anh à, dì hình như rất tức giận.”

Vinh Hưởng im lặng ôm cô thật chặt, giữa bọn họ một khi nhắc đến đề tài về Hồng Mộ hoặc Tống Hải Thanh đều sẽ chán nản. Giờ phút này đứng là hai người nhất thời đều lâm vào trầm mặc. Vinh Hưởng nhẹ nhàng siết chặt tay, cô mềm mại dựa vào anh, nhu thuận giống như con mèo nhỏ. Vinh Hưởng rất hưởng thụ cảm giác mềm mại của cô, anh thực sự chỉ cần cứ như thế này mà chìm vào yên tĩnh.

“Mẹ muốn ly thân với cha.”

Vinh Nhung vùng ra từ trong ngực anh, trừng mắt kinh ngạc, “Cha đồng ý sao?”

“Có đồng ý hay không chúng ta cũng không cần chen vào, bọn họ đều là người lớn, cho dù có phạm sai lầm thì cũng nên có dũng khí gánh chịu.” Anh nắm tay cô nâng lên, hôn nhẹ lên mu bàn tay, “Cho nên anh cũng chỉ quan tâm em, đối với Tống Hải Thanh hoàn toàn không liên quan.”

Vinh Nhung lộ vẻ xúc động, hốc mắt ê ẩm. Yên lặng dựa vào vai anh, Vinh Hưởng xoa lưng cô, cười khẽ, “Anh nói từ nãy tới giờ, sao em đều không có phản ứng?”

“Ừ.”

“Chỉ như vậy.”

“…”

“Mới được một câu đã im rồi.”

“Anh, anh thực sự sẽ đi cùng dì sao?”

Thì ra cô nghe thấy. Vinh Hưởng cân nhắc tìm từ. “Nhung Nhung, nếu như cha mẹ ly hôn, anh sẽ không ở lại nhà họ Vinh. Có thể chấp nhận em không có nghĩa là anh có thể chấp nhận Tống Hải Thanh. Mặc kệ anh cùng mẹ đi đâu, anh đều sẽ dẫn em theo. Tống Hải Thanh đối xử với em như thế nào anh đều rõ, anh không yên tâm để em với bà ta. Mẹ anh chỉ cần rời khỏi nơi này là có thể bắt đầu cuộc sống mới, anh có thế yên lòng. Đến lúc đó …” Giọng nói trầm thấp nồng đậm của anh mang theo vẻ trịnh trọng. “Chúng ta sẽ có cuộc sống riêng, không có bất kỳ au trong nhà họ Vinh. Chỉ có hai chúng ta.”

Trong lòng Vinh Nhung vô cùng ấm áp, nhưng vẫn cố ý cười anh, “Nói bậy, anh còn chưa tốt nghiệp đại học, lấy gì để nuôi em?”

Vinh Hưởng chỉ cười, không nói câu nào. Anh mặc dù trầm mặc, nhưng Vinh Nhung biết Vinh Hưởng rất có tiền, bình thường cô cũng biết anh chơi cổ phiếu, đầu tư gì đó thì cô không hiểu rõ, nhưng cô biết từ nhỏ Vinh Hưởng đã rất thông minh. Hơn nữa, hai năm đã được Vinh Kiến Nhạc huấn luyện nghiêm túc, anh vẫn được huấn luyện trên tư cách là người kế nghiệp Vinh thị. Hai năm qua, Vinh thị rửa sạch không ít

vụ buôn bán, Vinh Kiến Nhạc chính là muốn xây dựng cho con trai một sản nghiệp “sạch sẽ” trong tương lai.

Vinh Hưởng thấy cô lại đang ngẩn người, nhéo cái mũi nhỏ của cô rồi hôn. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vinh Nhung thoáng chốc đỏ bừng, ô ô hừ ra. Vinh Hưởng tha cho cái mũi của cô, nhưng lưỡi anh vẫn còn ở trong miệng cô khuấy đảo, đem cô giam cầm giữa hai cánh tay, “Anh không nuôi nổi em sẽ đem em đi bán, để tự nuôi sống bản thân.”

Vinh Nhung trợn trắng mắt, “Em không đáng bao nhiêu tiền.”

“Tiểu Trư nuôi lâu như vậy rồi chắc sẽ bán được giá, anh dung ánh mắt để đầu tư, tuyệt đối không sai.”

“Em là cổ phiếu tiềm năng?”

“Heo tiềm năng.”

“…” đầu Vinh Nhung hiện lên toàn vạch đen, Vinh Hưởng đúng là quỷ ấu trĩ! Đối thoại nhiều với anh quả nhiên sẽ khiến đầu óc không được bình thường.

Vinh Kiến Nhạc kể từ buổi tối hôm Hồng Mộ nói muốn ly thân với ông ta, rất ít khi trở về biệt thự nhà họ Vinh. Ông ta biết không thể tránh khỏi nhưng cũng không đủ dũng khí để tiếp nhận sư thật rằng Hồng Mộ sẽ thực sự rời đi. Ông ta biết không còn cách nào để giữ bà ấy lại, nhưng cũng không muốn buông tay. Sau vài ngày tự giận bản thân, vẫn quyết định tranh thủ một lần cuối cùng.

Tìm Tống Hải Thanh ngả bài, Tống Hải Thanh cũng không hề tức giận, tỉnh táo, kiềm chế nhìn ông ta, “Chuyện tới nước này ông vẫn không chịu buông tay, không ngờ ông si tình đến thế.”

Vinh Kiến Nhạc trước khi tới đây đã chuẩn bị tốt, cho dù Hồng Mộ có kiên trì tới như nào, thì ông ta cũng sẽ không để bà đi. Những tín nhiệm đã mất ông ta sẽ từng chút từng chút bù lại, nhưng mà đầu tiên phải giải quyết được vấn đề của Tống Hải Thanh đã. Nhân từ nương tay không phải là bản tính của ông ta, đối với người phụ nữ kia càng không thể thương hại. Tâm tư của bà ta so với bất kỳ người nào khác cũng đều kín đáo gấp vạn lần, ông nên cực kỳ thận trọng.

Cho nên đối mặt với sự chế nhạo và khiêu khích của bà ta, ông đều cố gắng bình tĩnh, bản tính ông vốn nóng vội, một khi bị chọc giận sẽ dễ dàng đánh mất lý trí, nhất là về chuyện của Hồng Mộ. Cho nên ông tận lực đem mọi tức giận đè xuống, để lý trí thực sự tỉnh táo đối mặt với bà ta.

“Bà muốn bồi thường cái gì cũng được, dừng lại mấy trò xiếc kia đi, đừng tìm cô ấy nữa. Nếu không đừng trách tôi không khách khí.”

“Không khách khí? Ông đã bao giờ khách khí với tôi chưa?”

Tống Hải Thanh cười như không cười, yên lặng rũ mắt xuống vuốt ve điếu thuốc lá kẹp ở tay. “Xem ra, những tấm hình cùng video kia không khống chế được ông rồi.”

Vinh Kiến Nhạc dụi điếu thuốc tàn trong tay, khóe miệng cong lên, “Cũng chỉ là một chút phong hoa gặp dịp thì chơi thôi. Hơn nữa, bà thực sự ngây thơ tới mức tin rằng tòa soạn sẽ dám đăng mấy bức hình đó sao?”

Huyệt thái dương của Tống Hải Thanh giật giật, thế lực hắc đạo của Vinh Kiến Nhạc ở thành phố N bà rất rõ ràng. Dĩ nhiên cũng biết ông ta có bao nhiêu biện pháp để ngăn cản việc công bố nhưng tấm hình kia ra ngoài. Nhưng mà, bà không thể nhận thua dễ dàng như vậy được.

“Tôi đã nói trước rồi, tôi không có tính nhẫn nại. Không nên đem lòng nhân từ của tôi ra để đặt cược, tôi không phải người lương thiện gì, bà nên rõ mới phải.” Ông đứng dậy tiến lại gần bà ta, hai tay chống vào ghế sofa hai bên bà ta, nhìn xuống từ trên cao mang tới cảm giác vô cùng áp bức, “Ép tôi, ngay cả biến mất như thế nào bà cũng không biết.” Vinh Kiến Nhạc chậm rãi đứng dậy, trên mặt mang nụ cười nhàn nhạt khẽ vuốt phẳng tay áo “Tự giải quyết cho tốt.”

Tống Hải Thanh vòng tay trước ngực, hai bả vai không nhịn được mà phát run.

Vinh Kiến Nhạc lạnh lùng sắc bén như vậy bà đã sớm biết từ lâu, cũng vì bộ dạng này của ông ta mà bị hấp dẫn. Khi bà phát hiện được Hồng Mộ chính là nhược điểm của ông ta, bèn lợi dụng người ở trong lòng Hồng Mộ để tàn nhẫn kích động ông ta. Rốt cuộc khiến ông ta chiếm đoạt bà trên giường. Rốt cuộc cũng có đứa trẻ của ông ta theo ý nguyện, nhưng kết quả thì thế nào? Vì sao cùng là phụ nữ, cùng lúc quen biết ông ta, so với Hồng Mộ thì tình cảm của bà càng thêm sâu sắc. Vậy mà kết quả cuối cùng lại không giống nhau? Ông ta hết lần này đến lần khác đánh mất tự trọng đến thê thảm mà yêu người đàn bà kia, còn đối với thâm tình của bà lại làm như không thây, chà đạp khinh bỉ.

Bà càng nghĩ thì càng bộc phát những tích tụ trong lòng, hung hăng cắn răng. Vinh Kiến Nhạc, ông bất nhân thì đừng trách tôi bất nghĩa!

Sau hết thảy mọi chuyện đều vượt ra khỏi quỹ đạo. Vinh Nhung vẫn cho là, cô và Vĩnh Hưởng sẽ có kết quả tốt đẹp cùng nhay tay trong tay. Cho tới sau này cô mới nhận ra, thì ra người nắm giữ tương lai của bọn họ, chính là mẹ ruột của cô, chính là Tống Hải Thanh.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Giai Thoại Anh Và Em

BÌNH LUẬN FACEBOOK