Giai Nhân Và Luật Sư

Chương 461: THƯƠNG HOA TIẾC NGỌC

Triều Ca Như

04/05/2021

Đan Diễn Vy choáng váng đầu óc, trước mắt là một mảnh mơ hồ, xe bị đụng buộc phải dừng lại, kính chắn gió phía trước cũng bể thành như mạng nhện.

Trong mơ hồ, dương như thấy có mấy người đi xuống từ một chiếc xe, đi về phía cô.

Mà chiếc xe kia, chính là chiếc xe trước đó cô chú ý tới.

Mí mắt khó khăn mở ra, nhìn người bên ngoài tay chân lưu loát cạy mở cửa xe, Đan Diễn Vy hôn mê bất tỉnh.

Lập tức, một chiếc xe tải nghênh ngang rời đi.

Chạy với tốc độ gấp gáp, cũng không chú ý tới phía sau cách đó không xa ẩn núp một trạch viện, chiếc xe màu đen sáng lên khiêm tốn ẩn núp dưới bóng cây, nhanh chóng đi theo.

“Sếp, xảy ra chuyện, cô Đan bị người ta bắt đi!” Đồng thời, một cú điện thoại nhanh chóng gọi tới tay Trương Tinh Nhiên.

Chuyện của Đan Diễn Vy chính là chuyện lớn hàng đầu.

Trương Tinh Nhiên không dám thờ ơ, vội vàng gọi điện thoại cho Lục Trình Thiên.

Sở sự vụ, Vũ Thư lúc này nghe báo cáo lại những ngày này của Vũ Thiên Dương, dính Lục Trình Thiên không buông lỏng, khiến Lục Trình Thiên không chán thì phiền.

Vào lúc này nhận được điện thoại của Trương Tinh Nhiên, trong nháy mắt trên trán ra một lớp mồ hôi lạnh, không kịp suy nghĩ nhiều, xách áo khoác đi ra ngoài.

“Thiên, anh đi đâu vậy?” Vũ Thư cau mày, làm bộ tiến lên ngăn lại.

Lục Trình Thiên đẩy người ra, cũng không thèm nhìn tới.

“Lão đại, cô Đan mới vừa xảy ra tai nạn xe, hình như hôn mê rồi.”

Khoảnh khắc lúc anh đi qua bên người cô ta, cô ta nghe rõ ràng trong điện thoại truyền tới giọng nói.

Vũ Thư cắn răng, Đan Diễn Vy, lại là con tiện nhân Đan Diễn Vy kia!

Chờ đó, cô ta nhất định sẽ không bỏ qua cho con ả đó!

Đan Diễn Vy bị âm thanh huyên náo bên ngoài đánh thức, chóp mũi chợt chui vào một mùi hôi thối rõ ràng.

Đan Diễn Vy nhíu mày, khuôn mặt trắng nõn nhỏ nhắn cũng nhăn lại thành một cục.

Trán có chút đau, nhẹ động một cái, lại cắn răng chịu đựng.

Từ từ mở mắt ra, cô xoa đầu nhìn bốn phía, nhất thời hít ngược lại một hơi khí lạnh.

Chỗ này cũng không biết là nơi hoang vu hẻo lánh nào, một đống xe cũ nát bỏ hoang đậu sát ở nơi này, dầm mưa dải nắng cũng đâm ra rỉ sét.

Vào lúc này không biết ở đâu truyền tới một mùi hôi thối, xen lẫn mùi rỉ sét khó ngửi, khiến người ta như muốn nôn mửa.

“Con nhỏ đó cũng không biết tỉnh chưa, tao đi xem thử.” Đột nhiên, âm thanh ồn ào của tên đó truyền tới, giọng nói người đàn ông mang theo ác ý khiến Đan Diễn Vy sợ hãi run lên.

Đan Diễn Vy hoảng sợ quay đầu nhìn.

Người đàn ông dường như không ngờ tới cô tỉnh sớm như vậy, đôi lông mày đen thô nhướng lên một chút, chợt đùa cợt: “Yo, tỉnh rồi!”

“Các người là ai?” Đan Diễn Vy phòng bị lui về phía sau một chút, trừng hai mắt nhìn sang.

Người nọ toét miệng cười một tiếng, cái răng cửa ố vàng lộ ra, dường như còn có thể ngửi được mùi thúi trong miệng.

Đan Diễn Vy biết mình lúc này phải bình tĩnh lại, nhưng sợ rằng trên thế giới này không có ai trong thời điểm bị bắt cóc còn có thể bình tĩnh được có phải không?

Người kia cũng không nóng nảy, hai tay vòng trước ngực, từ trên cao nhìn xuống Đan Diễn Vy: “Bọn tôi là ai cô không cần phải để ý đến, dù sao không phải người tốt lành gì!”

Sắc mặt Đan Diễn Vy thay đổi liên tục, nghi ngờ không yên, cắn răng: “Ai phái các người tới? Vũ Thư?”

“Vũ Thư? Con gái của phó sở trưởng Vũ?” Người nọ nhăn mày, dường như đối với đại danh của Vũ Thư từng nghe qua, chợt nhếch mép lên cười xấu xa một tiếng: “Thì ra người cô đắc tội không chỉ có một, tình cảm tốt như vậy, lần này sau khi chụp ảnh xong nói không chừng còn có thể bán được một khoản tiền, không tệ, không tệ mà!”

Người kia ha ha cười to, vẻ mặt nhìn Đan Diễn Vy giống như là nhìn con dê béo có thể bán ra giá cao vậy, trên gương mặt hung dữ thịt cũng tụ lại một chỗ, cao hứng không thôi.

Sắc mặt Đan Diễn Vy trắng nhợt.

“Các người… Muốn làm gì?”

Vừa nói chuyện vừa lui về phía sau, trong đầu cô đã ý thức được hắn ta nói kiểu hình gì.

Cách để một người phụ nữ thân bại danh liệt nhanh nhất, đơn giản chính là…

Chụp kiểu hình đó.

Người kia thấy cô lảo đảo lại đứng lên, ánh mắt ngược lại sáng lên: “Xem ra cô còn có chút sức lực, đúng lúc, cũng đỡ phí sức anh em bọn tôi.”

“Các anh em, cô nàng này tỉnh rồi, đều lên đi!” Tên răng cửa ố vàng rống lên một tiếng, mấy người bên kia đang nói chuyện nhất thời bị gọi tới.

Đan Diễn Vy bị dọa sợ nhấc chân muốn chạy.

Nhưng vốn là vừa trải qua tai nạn xe, người còn mềm nhũn, lúc sức mạnh tốt nhất cũng không bằng mấy tên đàn ông, huống chi vào lúc này chứ?

Mới vừa chạy không được hai bước, bị một sức lực cực lớn sau lưng bắt được.

“Chạy gì mà chạy, gần chỗ này chim còn không đẻ trứng chỉ có mấy người chúng ta, cô có thể chạy đi đâu chứ?” Cái tên răng ố vàng cười gằn một tiếng, đắc ý nhìn dáng vẻ cô giãy giụa.

Sắc mặt Đan Diễn Vy tái nhợt bị người ta tùy ý ném xuống đất.

Cơ thể ngã xuống đất làm đau đớn.

“Ây yo tao nói mày nhẹ một chút, tiểu mỹ nhân da mỏng thịt non như vậy mày cũng xuống tay được, đừng có làm cho bảo bối này đau.” Một tên đàn ông cao gầy thô bỉ tiến lên, quở trách tên trẻ tuổi vừa ném cô xuống.

Mấy tên đàn ông khác cũng ha ha cười to: “Đúng vậy, người trẻ tuổi chính là không biết nặng nhẹ, còn không bằng anh Cao chúng ta biết thương hương tiếc ngọc.”

“Anh Cao, phát súng mở đầu hôm nay giao cho anh, anh phải biểu hiện tốt một chút đó!”

“Anh Cao trước giờ chưa từng làm chúng ta thất vọng, ha ha ha ha…”

Sắc mặt Đan Diễn Vy càng ngày càng khó nhìn, cả người cũng run lẩy bẩy.

Mặt cô trắng bệch run lập cập: “Các người không phải là đòi tiền sao, tôi cho các người tiền, các người muốn bao nhiêu, tôi đều có thể cho các người, bỏ qua cho tôi, tôi…”

“Được rồi, tiểu mỹ nhân, mặc dù dáng dấp cô không tệ, nhưng huynh đệ chúng tôi làm ăn cũng chú trọng uy tín, cô cũng đừng phí tâm, người chúng tôi muốn chính là cô!” Người nọ cười ha ha một tiếng, hướng về phía Đan Diễn Vy khinh thường mở miệng.

Đan Diễn Vy siết chặt ngón tay, sợ hãi không ngừng nhích về phía sau, sắc mặt mang theo sợ hãi khó che giấu.

Tên răng ố vàng không có thời gian rảnh rỗi, nhìn đồng hồ trên cổ tay một cái, phất tay: “Được rồi được rồi, nhanh lên một chút mang những thứ đó lên, không còn thời gian nữa!”

Tiếng nói vừa dứt, hai người đàn ông đi ra sau chiếc xe phế liệu bên cạnh cầm một cái máy đã sớm chuẩn bị xong, mấy người khác kéo tay Đan Diễn Vy ra.

“Buông tôi ra… ông buông tôi ra… A…” Đan Diễn Vy liều mạng lôi kéo quần áo trên người, tâm tư bị tập kích làm sợ hãi, nước mắt trên mặt rơi đầy.

Nhưng người đàn ông dường như thích loại cảm giác cầu xin tha thứ này, cô càng khàn cả giọng, những người này càng hưng phấn.

Hai mắt Đan Diễn Vy ngấn lệ mơ hồ, nước mắt giàn giụa, nắm chặt quần áo, thét lên: “… A… Đi ra… Khốn kiếp… Đi ra…”

“Tiểu mỹ nữ, đừng vùng vẫy nữa, ngoan ngoãn phối hợp cô cũng ít phải chịu khổ, nếu không, những huynh đệ này của chúng tôi không ngại động thủ đâu!” Những tên kia cau mày, lúc cô ngăn lại bị đạp mấy cái. Đau đớn âm thầm mắng mẹ.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Giai Nhân Và Luật Sư

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook