Trang Chủ
Truyện Teen
Giấc Mớ Ngọt Ngào
Ký Ức..

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Đời sống thực vật ư ! Hắn như chết lặng, không tin vào tai mình nữa. đôi chân rắn chắc khụy xuống, không đứng vững nổi..Nước mắt rơi xuốnghắn đã khócngười nó thương yêu nhất đang nằm đấy, ngay trước mặt nó.nó chả còn biết phải làm gì nữa. xung quanh hắn đang tối xụp lại, đứng ngay đây, trong khoảnh khắc này. Hắn chỉ biết cầu nguyện cho nó :

- Cầu trời cho Thiên Thiên được bình an ! Nếu có thể xin hãy để người nằm đấy là tôi ! Hãy cho cô ấy được khỏe mạnh tỉnh dậy !

Nước mắt hắn vẫn cứ tuôn chảy như cuốn theo những đau thương, những nỗi niềm từ bấy lâu nay tồn tại và chất chứa trong lòng của hắn.không chỉ có hắn khóccòn con Chi, nó khóc to lên, Thiên Vũ thì ngồi im thin thít như tượng đá, không cử động, không nhúng nhích. Tất cả hiện giờ chỉ con trông đợi vào số phận

Hắn gượng đứng lên, bước vào nơi nó nằm. dây nhợ chằng chịt bao vây lấy nó. Nó phải thở bằng ống oxi. Trông nó thế này, hắn đau lắm, hai hằng nước mắt tuôn trào ra như suối

Hai ngàyĐã hai ngày trôi qua, hắn vẫn ngồi bên cạnh nó không rời nửa bước. hắn muốn khi nó tỉnh lại, người nó thấy đầu tiên sẽ là hắn

Ngày lại ngày hắn càng trở nên tiều tụy, gương mặt xanh xao nhưng vẫn giữa được vẻ đẹp thiên thần. Vũ bảo hắn về nhà ăn uống tắm rửa, vậy mà Con quỷ vương đó ở dơ thấy sợ. Vũ bảo thế nào thì hắn cũng không chịu vềHắn cứng đầu thật thế nên Thiên Vũ đành phải mua thức ăn vào cho hắn.

Hắn ngồi đấy như một cái xác không hồn cặp mắt của hắn dán thẳng vào nó không giây phút nào rời khỏi nó nắn chặt tay nó hắn hồi tưởng lại những khoảnh khắc khi hai đứa ở cùng bên nhau..hắn cười. không biết hắn đã nhớ những gì mà trên gương mặt hắn xuất hiện những nụ cười.Nhưng. nụ cười cất lên trong màn nước mắt mỏng manh, những giọt nước mắt vẫn làm ngơ, vẫn vô tình đua nhau chảy xiết trên gương mặt của hắn. Chợt chuông điện thoại vang lên :

" I guess our love was just a fantasyI guess our love was never meant to be..

you said Im not the one for youI cant make all your dreams come true.I have to let you go no matter how."

- Alo - hắn đáp, không hề có một chút sinh khí

- Thiên Thiên sao rồi hả Nam ?

Sau vụ việc chấn động đó thì Minh cũng đã nghe tin tức về Thiên và vô cùng lo lắng nên điện thoại về để hỏi thăm tình hình của cô tiểu thư bé bỏng nàyNghe câu hỏi của Minh.. hắn đau khổ, cắn chặt môi mà trả lời :

- vẫn vậy

Thấy hắn trong tình trạng thế này. Là bạn thân của hắn nên Minh cũng thấy buồn và khổ lắm. Hiện tại không thể làm được điều gì giúp cho hắn nên duy nhất Minh có thể làm chỉ là..chia sẽ ..và an ủi hắn :

- con bé sẽ tỉnh dậy mà. Mày đừng lo lắng nữa.. mày cứ như vậy hoài, nếu con bé biết được chắc nó cũng sẽ đau khổ như mày đấy.. phải kiên cường, vui vẻ lên để chờ đợi giây phút nó tỉnh dậy chứ ! Ráng lên đi.

- Nhất địnhnhất định sẽ tỉnhCô ấy nhất định sẽ tỉnh lại..

Hắn tràn trề hi vọng, hiện giờ hắn chỉ còn biết đặt cược với số mạng mà thôi ! Nếu thật sự đó là sự an bài cho nó thì hắn sẽ không bao giờ oán trách số phận. nhưng nếu chỉ còn một tia hy vọnghắn nhất định không bao giờ bỏ cuộc

- Cái lũ đó mày tính xử sao?

- Đánh..Đánh tụi nó cho tao.. Đánh chết hết cho tao.ĐánhĐánh.. !!

Hắn trút hết bao nhiêu căm hận vào tai thằng bạn.

- Ok, tao sẽ xử tụi nó, khi nào Thiên tỉnh nhớ điện nha. Bye mày !! Ráng bình tĩnh và đừng khụy xuống nhé ! Thiên cần mày đó !

-bíp bíp

Hắn lặng lẽ, ngồi nắm tay nó.

- Làm ơn tỉnh lại đi heo, làm ơn đi mà, đừng ngủ nữađừng như thế, tỉnh lại để mà rượt tui nữa chứ, mình sẽ chạy đua tới trường, đi chơi, nấu ăn. Đừng nằm như vậy nữa mà, làm ơnlàm ơn đi mà..làm ơn đi.tỉnh lại đi heo hắn ngồi mà lảm nhảm một mình với cái xác bất động chỉ còn thoi thóp thở. Nước mắt vẫn cứ tiếp tục rơi theo những lời nói.

Một tuần rồiđã một tuần trôi qua mà nó vẫn chưa tỉnh, nỗi lo sợ ngày càng lớn dần trong tâm trí hắn. hắn ngồi lảm nhảm kể chuyện gì đâu, rồi năn nỉ nó tỉnh lại, nhưng nó cứng đầu quá, cứ nằm im, không nhúc nhích.

Đền ngày thứ 9 . tay nó bắt đầu những cử động đầu tiên :

- Thiên, em tỉnh phải không ? Em tỉnh rồi.Đúng thật là em đã tỉnh rồi.. Nam, nó tỉnh rồi nàNam.

Thiên Vũ hét toáng lên khi Hắn đang ngủ gục bên giường của nó.

- Heo, heo, tỉnh rồi bác sĩ, bác sĩ, cô ấy tỉnh rồi

Hắn vội vã chạy tìm bác sĩ rồi dọt lẹ vào phòng .. Heo, cuối cùng cũng đã tỉnh rùi hắn mừng rỡ khôn xiết. không gì có thể diễn tả nỗi vui mừng của hắn ngay lúc này

Nó từ từ mở mắt ra, nheo nheo rùi xoa xoa cái đầu.

- Mày tỉnh rùi. Hihi, mày tỉnh thiệt rùi, làm tao lo quá

Liên Chi cười nhưng rơi cả nước mắt. cười vì vui mừngkhóc vì hạnh phúc

- Nhóc làm anh lo quá trời, thiệt tình, hơn cả tuần lễ

- AnhVũ ? Anh về khi nào vậy ? mà..mà em nằm như vậy đã bao lâu rồi ??

- Chín. Em nằm như thế đến nay đã chín ngày rồi đó. nhóc ngủ chín bữa là chín đêm thằng Nam nó thức trắng đó.

- Namnào ?

Nó hỏi, vẻ mặt ngạc nhiên :

- Bạn em có đứa nào tên Nam đâu?

- Em .em làm sao thế ?

Câu hỏi của nó làm hắn chết lặng, nó không biết thằng Nam, nó không nhớ hắn, nó mất trí nhớ rồi, nó quên tất cả về hắn, nó thật sự đã lãng quên hắn rồi. Giờ đây hắn chỉ là một con số không đối với nó. Hắn thấy nghẹn nghẹn, tim hắn dường như không còn co bóp gì nữa.

- Em sao vậy Thiên ? Thằng Nam cho em ở chung nhà đó, thằng nhóc đánh lộn vì em mà còn hay cãi nhau với em đó, em nhớ không, nó nè. Nó đây nè..!

Thiên Vũ nói với vẻ mặt lo lắng, vừa đẩy hắn lên cho nó nhìn rõ mặt hắn.Nhưng.

Hắn nhìn nó, ánh mắt khẩn thiết như van xin nó làm ơn đừng quên, đừng quên hắn, hãy nhớ hắn dù ở khía cạnh xấu xa cũng được, dù những kỉ niệm về hắn trong nó là một con người lạnh lùng, khó gần, vô duyên, xấu xa hay gì cũng được, miễn là nó nhớ được rồi

- Mìnhcó quen bạn không ?

Nó ngơ ngác hỏi hắn, câu hỏi này như xé trái tim hắn ra thành ngàn mảnh. Mắt hắn rưng rưng, cổ họng nghẹn lại không nói được câu nào.

Bác sĩ vào tới xem xét nó

- Bác sĩbác sĩ, em tôi nó bị sao vậy nè ? Nó bị gì vậy ?

- Theo tôi đoán chắc là lâm vào trường hợp hai

- Nhưng nó nhớ tôi mà

- Có lẽ bệnh nhân chỉ quên những việc gần nhất thôi, từ từ gây dựng lại kí ức cho cô ấy. có lẽ vẫn còn cơ hội để hồi phục lại phần ký ức đã bị quên lãng

Con Chi vội vàng chạy lại bên cạnh nó

- Thiên, mày nhớ tao không ? Mày nhớ tao không vậy Thiên ?

- Con này giỡn hoàimày bị khùng hả ? Tự nhiên hỏi điên giữ vậy ? mày là bạn thân của tao không lẽ tao không nhớ ? Tao bệnh chứ có phải mày đâu à ! Hỏi khùng hết biết.

- Vậy mày nhớ Nam không ? Nam đó, hay cãi nhau, gây sự với mày á, là bạn trai mày đó

Liên Chi làm hơi quá ! Cố để cho nó có lại ấn tượng nhưng rồi :

- Tao không biết không biết hắn. Mà bạn trai cái khỉ gì, mày khùng à ? Mày biết tao ghét con trai mà ui da, cái đầu nhức quá

- Hix.mày nằm xuống nghĩ đicó lẽ mày vừa tỉnh dậy. mày không nên suy nghĩ nhiều nữa có gì rồi từ từ cũng được

- Uhmmày ở lại với tao nha

- Uhm. Đương nhiên. Tao sẽ luôn ở bên cạnh mày mà

- .Cám ơn mày.

Hai thằng nhóc bước ra khỏi phòng, một thằng buồn còn một thằng đau khổ

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Giấc Mớ Ngọt Ngào

Avatar
xu.an9914:04 23/04/2014
hay đóa . tác giả cố lên nhák

BÌNH LUẬN FACEBOOK