Giả O Sẽ Bị Cắn

Chương 58

Kháp Đáo Hảo Xử

09/11/2020

Editor: Lầu trên có XB

"Muốn, " Đoạn Từ quyết đoán mà nhận lấy, đồng thời đem phần bánh của mình đẩy tới chỗ bàn của Lâm Dữ, "Em ăn của tôi."

Phần bánh của Lâm Dữ được cậu ăn bắt đầu từ góc, bơ trên đĩa cũng được ăn sạch.

Còn phần của Đoạn Từ thì thảm hơn, hắn vốn không thích bơ, nên mới đem bơ bỏ riêng lại một cái đĩa, nhìn kỹ một chút còn có chút buồn nôn.

Lâm Dữ ghét bỏ mà nói: "Tôi không muốn."

"Vậy tôi cắt cho em một miếng khác nhé."

Đoạn Từ cắn một miếng bánh trong đĩa của bé con xong, mới hài lòng đứng dậy mà đi ra hàng sau để cắt bánh.

Lâm Dữ cắn cái nĩa, bắt gặp vẻ mặt sững sờ của Trần Thần.

Cậu nghi ngờ kêu: "Trần Thần?"

Trần Thần nuốt một ngụm nước bọt, khó khăn phun ra vài chữ:

"Cậu... Đoạn thần..."

Lâm Dữ không rõ: "Cái gì?"

Trần Thần nín một hồi lâu, nói rằng: "Không có gì, không có gì."

Rồi vội vàng xoay người ngồi lại chỗ mình, vừa định hỏi Lục Vưu vừa rồi có nhìn thấy Lâm Dữ cùng Đoạn Từ nắm tay không, liền bị chét lại một mặt bơ.

Lục Vưu mang nửa khuôn mặt dính bơ nói: "Tốt lắm, thế là hoà rồi nhé."

Trần Thần hiện tại không có tâm tư để chơi, cậu chàng lau mặt, giọng khó nhịn có chút kích động:

"Cậu mới vừa rồi có nhìn thấy không? Lâm Dữ cùng Đoạn Thần ấy."

Lục Vưu suy nghĩ một hồi, chuyện vừa nãy bọn họ làm cũng bình thường thôi mà.

Y thăm dò hỏi: "Nắm tay?"

"Đúng vậy!" Trần Thần vô cùng thần bí mà nói, "Cậu nói có phải bọn họ đang lén lút hẹn hò hay không?"

"Tôi đã nói rồi mà, Đoạn Thần làm sao lại có thể khi không đối tốt với Tiểu Lâm như vậy chứ."

"Chẳng trách bầu không khí lúc ăn lẩu lại kỳ quái như vậy! Sao lúc đó tôi lại ngu ngốc như vậy chứ!"

Lục Vưu rất cao hứng khi biết được bạn cùng bàn đương nhiệm của mình đã phát hiện ra cậu ta ngu ngốc đến mức nào.

Nhưng có một chuyện là hàng giả.

Y lắc đầu nói: "Hai người bọn họ vốn không phải đang hẹn hò."

Trần Thần không tin: "Không hẹn hò thì sao có khả năng lại nắm tay, còn là mười ngón tay đan chặt vào nhau nữa chứ."

Trần Thần chỉ vào mắt của mình nói: "Đôi mắt lớn này của tôi nhìn thấy rõ ràng mà."

"Thật sự không có......"

Lục Vưu cũng không biết nên giải thích như thế nào, chẳng lẽ muốn y trực tiếp nói cho Trần Thần biết 99% là Đoạn Thần đang lưu manh đùa giỡn sao?

"Cậu có thể đi hỏi thẳng bọn họ."

Trần Thần lén lút liếc nhìn về phía sau, khi Đoạn Từ và Lâm Dữ thân thiết, bầu không khí đó rất đặc biệt, nhưng đó không phải là sự ngọt ngào của một cặp đôi đang yêu nhau.

Cậu chàng thưởng thức trong phút chốc, chợt nói: "Chẳng lẽ bây giờ đang ở thời kỳ ám muội?"

Lục Vưu trầm mặc trong chốc lát: "Cậu nghĩ như vậy cũng rất có thể."

Chỉ là thời kỳ ám muội của hai người bọn họ có chút vượt mức quy định.

Hai người bọn họ lúc nói chuyện thỉnh thoảng có liếc về phía sau xem, Lâm Dữ dù ngu ngốc đến mấy cũng có thể đoán được bọn họ đang nói chuyện về mình.

Cậu chủ động hỏi: "Làm sao vậy?"

Lục Vưu chỉ lo Trần Thần nói ra lời gì không nên nói, dẫn trước mở miệng nói:

"Không có gì đâu, tôi cảm thấy bánh ngọt ăn ngon, còn Trần Thần thì ngược lại."

"Nên mới đang muốn hỏi một chút cảm giác của cậu như thế nào thôi."

Lâm Dữ cười cười: "Ăn rất ngon."

Lục Vưu cười giả tạo nói: "Ha ha, vậy thì tốt."

Chuông vào học vang, cả phòng học ồn ào bỗng trở nên yên tĩnh.

"Bánh ngọt."

Đoạn Từ đem bánh ngọt đặt lên trên bàn Lâm Dữ.

Phần bánh do Đoạn Từ cắt vẫn y như đĩa trước, trên nĩa và phần mép đĩa đều bị dính bơ.

Lâm Dữ ăn xong bánh, tay không tránh khỏi bị dính một chút bơ.

Cậu dùng giấy lau tay, nhưng vẫn còn thấy dính dính, rất khó chịu.

Lâm Dữ lấy cùi chỏ đụng vào người Đoạn Từ, nhỏ giọng nói:

"Tôi muốn ra ngoài rửa cái tay."

Đoạn Từ hơi dịch chuyển ghế tựa, Lâm Dữ vốn nghĩ rằng hắn sẽ nhường đường cho mình đi ra, kết quả lại thấy Đoạn Từ xịch ghế chặn lại đường.

Lâm Dữ chọt chọt cánh tay hắn, lập lại: "Tôi muốn đi ra ngoài để rửa cái tay."

Đoạn Từ nhẹ giọng nói: "Nói cái gì đó dễ nghe xong tôi liền cho em đi ra."

Lâm Dữ sao có thể cho hắn toại nguyện.

Cậu lườm một cái, lấy tay quết vết bơ dư trên khay bánh, chét thẳng lên mặt Đoạn Từ

"Hài lòng chưa? Đoạn thần?"

Khóe miệng và chóp mũi của Đoạn Từ đều bị dính bơ.

Nhưng hắn không hề tức giận, trái lại bật cười.

"Không hài lòng."

Lâm Dữ kinh ngạc, hỏi: "Thêm nữa sao?"

Đoạn Từ nhướng mày, gật đầu nói:

"Thêm nữa."

Lâm Dữ sửng sốt, rồi cười nói: "Sở thích này của cậu đúng là rất đặc biệt nha."

Đoạn Từ không tỏ rõ ý kiến.

Lâm Dữ liền quết bơ tiếp lên ngón tay, mới vừa chọc lên trên mặt hắn, tay liền bị người kia tóm lấy.

Đoạn Từ cầm lấy tay cậu, chậm rãi kéo xuống, dừng ở bên môi, đưa lưỡi liếm đầu ngón tay cậu đến khi khóe miệng toàn màu trắng của bơ.

Lâm Dữ bỗng cảm thấy có chút nóng khó hiểu.

Vội vã thu tay về, đỏ mặt nói: "Cậu là chó à!"

Liếm cái gì mà liếm chứ!

Cảm giác gợi cảm kỳ, kỳ lạ!

Đoạn Từ không phủ nhận, mà hỏi lại:

"Cậu thích chó sao?"

Lâm Dữ ngửi được tia âm mưu, liền vội vàng nói:

"Không thích, tôi thích mèo."

"Như vậy à..." Đoạn Từ giơ tay phải lên, làm động tác của mèo chiêu tài*, "Meow, meow, meow?"

Nếu như lúc bình thường Đoạn Từ làm cái hành động này, Lâm Dữ không chừng sẽ cảm thấy hắn thật đáng yêu.

Thế nhưng bây giờ trên mặt Đoạn Từ lại dính đầy bơ trắng cùng một miếng mứt đỏ, trông rất buồn cười.

Lâm Dữ bị hắn chọc phát cười: "Đoạn mèo, tôi thích lông bù xù, mèo có lông nhiều để chải ấy!"

Đoạn Từ cúi đầu, nhìn chằm chằm vào mắt của bé con, bỡn cợt nói:

"Em yêu thích loại lông bù xù nào ?"

"Tôi đều có hết."

Mặt Lâm Dữ trong nháy mắt đỏ lên, cậu đem người đẩy ra, lắp bắp nói:

"Cậu, cậu mau đàng hoàng lại đi!"

"Không thể nói chuyện bình thường được à !"

Đoạn Từ buông tay, vô tội sờ tóc mình:

"Tôi chỉ là muốn nói tôi có mái tóc đặc biệt dày thôi mà."

Hắn híp mắt: "Bé con, em đang nghĩ đến đâu thế? Hả?"

Từ 'Hả' kéo dài cuối câu này khiến mặt Lâm Dữ càng đỏ hơn, cậu xấu hổ nói:

"Tôi muốn đi rửa tay!"

Đoạn Từ thưởng thức vẻ mặt sinh động của bé con một hồi, rốt cục cũng chịu dời ghế tựa.

Hắn miễn cưỡng hỏi: "Muốn tôi bồi em đi không?"

"Không cần!"

Lâm Dữ thở phì phò đi đến nhà vệ sinh.

Đài rửa mặt được Alpha, Beta, Omega dùng chung, trên tường có gắn tấm gương lớn, sau khi đi vệ sinh xong các bạn học vẫn còn phải ở trước gương nhìn bản thân mình rất lâu, mãi đến tận bạn đi cùng giục mới bằng lòng rời đi.

Lâm Dữ chen tới vòi rửa tay, chậm rãi để dòng nước chảy lên tay, dòng nước mát lạnh miễn cưỡng đánh tan luồng khô nóng kia trong cơ thể cậu.

Đoạn Từ cái con người này quá bất chính rồi!

"Học trưởng, lại gặp rồi."

Lâm Dữ nghiêng đầu, là Alpha mà cậu đã gặp ở trung tâm hoạt động ngày hôm nay.

Bùi, Bùi cái gì nhỉ.

Như hiểu rõ Lâm Dữ đang suy nghĩ gì, Bùi Tài Triết giơ tay:

"Bùi Tài Triết, vẫn còn chưa biết học trưởng tên gì."

"Lâm Dữ."

Lâm Dữ cầm lại tay y.

Bùi Tài Triết rất nhanh liền buông tay ra, kéo tay cầm vòi nước đến mức nước nóng:

"Mùa đông vẫn nên dùng nước nóng để rửa tay thì tốt hơn."

Lâm Dữ cười cười không lên tiếng.

Bùi Tài Triết đọc tên Lâm Dữ lần nữa, cười nói:

"Học trưởng đứng ở top đầu nhỉ, tôi hình như đã nghe nói qua, thi tháng lớp lần trước anh đứng ở vị trí thứ mười."

Lâm Dữ không có thói quen cùng người lạ tán gẫu, kéo kéo khóe miệng nói:

"Thôi tôi phải về lớp học rồi."

"Được, học trưởng lần sau gặp."

Bùi Tài Triết cười phất phất tay, y nhìn bóng lưng Lâm Dữ rời đi, vẫn luôn đứng nguyên ở chỗ cũ.

Mãi đến khi mùi hương thoang thoảng trong không khí tiêu tan hết, y mới nhấc chân đi về dãy lớp 11.

Lâm Dữ mới vừa ngồi xuống, Đoạn Từ đã đưa đầu lại gần, cúi đầu ngửi một cái, hắn cau mày nói:

"Alpha?"

Lâm Dữ gật gật đầu: "Chính là cái cậu tên Bùi Tài Triết ngày hôm nay đã gặp phải đấy."

Mâu sắc Đoạn Từ chìm xuống: "Em sao lại gặp cậu ta?"

Lâm Dữ chớp mắt: "Còn không phải là đi vệ sinh rồi rửa tay à."

"Cậu ta là lớp 11."

Đoạn Từ nheo mắt lại, một tên học lớp 11 lại chạy tới dãy lớp 12 để rửa tay sao?

Bụng dạ khó lường!

"Ồ."

Lâm Dữ qua loa mà đáp một tiếng: "Nói không chừng là có việc gì đó á."

"Sao có khả năng có việc được."

Đoạn Từ duỗi cánh tay, chiếm nữa bàn của Lâm Dữ, không cho cậu làm bài tập nữa.

"Bé con, tôi ăn dấm."

Lâm Dữ thấy Đoạn Từ chính là đang "Phát bệnh", tiếp tục qua loa mà 'ồ' một tiếng.

"Sau đó thì sao?"

"Tôi muốn cắn em."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Giả O Sẽ Bị Cắn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook