Giả O Sẽ Bị Cắn

Chương 40

Kháp Đáo Hảo Xử

09/11/2020

Editor: Lầu trên có XB

Lâm Dữ chậm rãi đánh chữ: 【 Trần Thần rất nhớ cậu. 】

Mới vừa gửi đi, liền nghe vang lên âm thanh "Tích tích".

Là tiếng nhắc tin nhắn đến của WeChat.

Lâm Dữ quay đầu về sau xem, cửa sau bị đẩy ra.

Đoạn Từ đi vào, hắn không mặc áo khoác, chỉ mặc áo sơ mi mỏng manh, trên đầu, trên bả vai đều là hoa tuyết.

Theo hắn tiêu sái gần, là một trận khí lạnh phả vào mặt.

Lâm Dữ thấy hai tay hắn cóng đến tím bầm, hiểu ra tại sao hắn đánh chữ chậm như vậy.

"Áo khoác cậu đâu?"

Mặt Đoạn Từ bị lạnh nên có chút cứng ngắc.

Hắn khó khăn kéo kéo khóe miệng: "Quên mất."

Sau khi ngồi xuống, Đoạn Từ nhanh bỏ tay vào trong túi áo Lâm Dữ:

"Cho tôi sưởi ấm chút đi."

Cách lớp quần áo Lâm Dữ cũng có thể cảm nhận được đối phương đang lạnh đến mức tay run rẩy.

Cậu lấy áo khoác ra, che lên trên người Đoạn Từ:

"Tôi đi cho cậu chén nước nóng nhé."

Đoạn Từ ôm lấy áo khoác thơm ngát, miễn cưỡng đồng ý: "Được."

Lâm Dữ từ trong nhẫn chứa đồ lấy ra râu nhân sâm, ép thành phấn rải vào trong nước.

Cậu trở lại chỗ ngồi, đem chén nước đưa cho Đoạn Từ:

"Uống nước đi."

Đoạn Từ chú ý tới sự lo lắng trong mắt bé con.

Hắn uống nước, cũng cảm thấy vị ngọt.

Tâm không cẩn thận cũng ngọt theo.

Phòng học rất ấm áp, hoa tuyết trên người Đoạn Từ rất nhanh liền hóa thành giọt nước, lăn trên sợi tóc ẩm ướt ở trán, lúc chớp mắt, nước trên lông mi lăn theo rớt xuống.

Lâm Dữ lần đầu nhìn thấy dáng vẻ chật vật này của Đoạn Từ, hỏi hắn:

"Làm sao vậy?"

Đoạn Từ mím môi, chuyện sốt ruột trong nhà hắn không muốn để cho bé con biết.

Lâm Dữ tỏ vẻ đã hiểu hỏi: "Cậu và Quý Hoằng cãi nhau sao?"

Đoạn Từ nghe cậu hỏi thì tỉnh táo hẳn, cảm thấy đây chính là thời điểm cùng Quý Hoằng "Chia tay".

Hắn nhớ về dáng vẻ Quý Hoằng chia tay lúc trước, nghiêm mặt gật đầu, nói ra một chữ:

"Ừm."

Lâm Dữ không nghĩ tới mình một câu thành tiên tri, không biết nên nói với Đoạn Từ cái gì.

Đoạn Từ chậm rãi mở miệng: "Tôi muốn cùng cậu ấy chia tay."

"Hai người các cậu làm sao vậy?"

Lâm Dữ kinh ngạc, thứ bảy không phải còn rất tốt đẹp sao?

Cậu lắp bắp khuyên nhủ: "Cái kia, các cặp tình nhân cãi nhau là điều rất bình thường, phu thê đều phải cãi nhau, không nên chia tay..."

Nghe được giọng nói mềm mại của cậu, mù mịt mấy ngày trước từ từ biến mất.

Đoạn Từ không nhịn được mà nhéo mặt Lâm Dữ, khóe miệng hơi giương lên.

Nhìn thấy nụ cười trên mặt hắn, Lâm Dữ hồ nghi nói:

"Cậu không đang dối gạt tôi chứ?"

Đoạn Từ thu liễm ý cười: "Không có, là sự thật."

"Tôi muốn cùng cậu ấy chia tay."

Lâm Dữ hỏi : "Tại sao vậy?"

Đoạn Từ rũ mắt xuống, trong lúc nhất thời không nghĩ ra được lý do thích hợp.

Qua một hồi lâu, hắn mới chậm rãi nói:

"Bởi vì tôi không thích cậu ấy nữa."

Lâm Dữ mở to hai mắt, cả kinh nói: "Sao có thể, các cậu đã có mười mấy năm tình cảm mà."

Đoạn Từ bổ sung: "Không làm được người yêu thì chúng tôi vẫn còn có thể làm bằng hữu mà."

Thần sắc Lâm Dữ phức tạp, thứ bảy còn phát kẹo, thứ hai đã phát dao dài tận bốn mươi mét.

"Hai người các cậu đã quyết định rồi sao?"

Đoạn Từ nói: "Không khác biệt lắm."

Còn thiếu là Quý Hoằng chưa biết đến chuyện này thôi.

Lúc Lục Vưu trở lại thì thấy Đoạn Từ đang giảng bài cho Lâm Dữ.

Y đem bánh sandwich cùng sữa bò bỏ lên trên bàn, nghĩ thầm may mà mua hai phần.

"Của cậu có vẻ ngon hơn."

"Ăn không ngon."

"Vậy tôi cho cậu ăn."

......

Lục Vưu yên lặng mà lấy sách ra, xem ra không cần biết là mua vài phần hay một phần cũng sẽ bị ép nhét thức ăn chó.

Nói hết các bài, Đoạn Từ không nhịn được mà ngáp một cái.

Lâm Dữ nhìn tơ máu trong mắt hắn, hỏi:

"Cậu có muốn về phòng ngủ ngủ bù không?"

Đoạn Từ gục xuống bàn, đè lên áo khoác của Lâm Dữ, nói giọng khàn khàn:

"Tôi ở phòng học nằm ngủ một chút."

Lâm Dữ nhớ Đoạn Từ có nói qua, ở phòng học hắn ngủ không được.

Cậu đang muốn khuyên, thì thấy Đoạn Từ nhắm mắt lại, phát ra tiếng hít thở có quy luật.

Mệt đến mức có thể ở phòng học ngủ à.

Ái tình ...

Lâm Dữ khẽ thở dài một hơi, cúi đầu đọc sách.

Bởi vì hai ngày sau là thi tháng, các thầy cô giáo không giao bài tập nữa, giờ tự học buổi tối chuyên để cho bọn họ đọc sách, sửa bài.

Thỉnh thoảng sẽ có các lão sư lại đây kiểm tra, giải thích cho các nhóm bạn học những nghi vấn, cho dù là lúc tan học, phòng học vẫn đều thập phần yên tĩnh.

Đào Hoành Dật đi tới, thấy Đoạn Từ đang ngủ, liền đem thẻ cho Lâm Dữ.

Lâm Dữ cúi đầu nhìn, là thẻ ID của Đoạn Từ.

Thẻ trắng đen, người trong ảnh trong mắt đều là sự lạnh lùng xa cách.

Là một Đoạn Từ mà cậu không biết.

Trần Thần lộn lại, nhỏ giọng hướng Lâm Dữ giải thích:

"Tất cả đều lấy theo thi đại học làm chuẩn, thi tháng cùng cuộc thi cuối kỳ đều phải chuẩn bị thẻ ID, không mang liền không được thi."

"Nếu bị mất thì phải nhanh nói cho Chung lão sư."

Nói xong, Trần Thần chú ý tới trên tay Lâm Dữ chính là thẻ ID của Đoạn Từ .

Cậu chàng cười hì hì nói: "Đây là bức ảnh chụp lúc lớp 10, Đoạn Thần trước kia không phải rất tuấn tú sao?"

Lâm Dữ liền liếc nhìn thẻ ID, nhỏ giọng thầm thì:

"Nhìn rất hung dữ."

Phát xong hết thảy thẻ ID, Đào Hoành Dật đi tới trên bục giảng hỏi:

"Ai còn chưa có lấy thẻ ID?"

Lâm Dữ nhấc tay.

Đào Hoành Dật đi xuống nhìn cậu nói: "Thẻ ID của cậu đang được làm, ngày mai cứ dùng chứng minh thư trước đi."

"Có thể sau ngày mai mới làm xong."

"Được."

Lâm Dữ gật đầu, lục trong cặp sách tìm chứng minh thư.

Tìm thấy chứng minh thư, Trần Thần liếc mắt nhìn sang.

Cậu chàng sờ cằm, nhìn chằm chằm Lâm Dữ nói:

"Tiểu Lâm, tôi chợt phát hiện cậu hình như cao lớn hơn không ít đấy."

Trần Thần nhớ về lúc trước nói: "Tôi nhớ lúc cậu vừa tới không phải là bộ dáng trong chứng minh thư sao?"

"Lúc này mới qua được bao lâu chứ."

Lâm Dữ vội vã giải thích: "Thức ăn nhất trung tương đối tốt, lớn nhanh."

Đương nhiên cũng không thể không kể tới thức ăn chính là Đoạn Từ.

Trần Thần cũng không nghĩ nhiều, nhìn Lâm Dữ nói:

"Cậu cứ bồi bổ thêm đi, nói không chừng còn có thể phát triển thêm."

Lâm Dữ gật đầu liên tục: "Tôi hiểu rồi."

Chuông vào học vang lên, Trần Thần không tán gẫu nữa, quay người đọc sách.

Lâm Dữ đem Đoạn Từ thẻ ID tới trên bàn hắn, lại sợ tay hắn không thành thật, đảy rớt thẻ ID xuống đất.

Nghĩ tới nghĩ lui hay là trước cứ thay hắn bảo quản đi, chờ tỉnh ngủ rồi nói.

Mãi đến cuối buổi tự học buổi tối kết thúc, Đoạn Từ cũng không có tỉnh lại.

Lâm Dữ đợi hắn mười mấy phút, thấy hắn không có bất kỳ dấu hiệu tỉnh ngủ nào, đẩy tay Đoạn Từ một cái.

Lúc tay mới vừa đụng tới, Đoạn Từ đột nhiên mở mắt ra.

Con ngươi màu nhạt, lại đặc biệt u ám, lạnh lẽo như phát ra khí lạnh.

Đặc biệt giống với trong bức ảnh của thẻ ID.

Lâm Dữ ngây ngẩn cả người, nửa ngày mới tìm được giọng mình:

"Cậu mơ thấy ác mộng sao?"

Nghe thấy giọng nói của bé con, Đoạn Từ lấy lại tinh thần.

Hắn chớp mắt, khôi phục lại dáng vẻ mà Lâm Dữ quen biết.

Hắn nói với giọng khàn khàn: "Ừm, tôi còn tưởng rằng đang ở nhà."

Lời này khiến Lâm Dữ có chút mờ mịt, ở nhà chính là ác mộng sao?

Đoạn Từ quét mắt nhìn phòng học, chỉ còn dư lại hai người bọn họ.

Hắn sờ sờ Lâm Dữ đầu: "Đi, về ký túc thôi."

"Cậu ngày mai có đi thi không."

Lâm Dữ đeo cặp sách trên lưng, hỏi: "Cậu không phải cũng phải thi sao?"

Đoạn Từ lười biếng nói: "Cậu phải chăm chỉ thi, còn tôi là tùy tiện thi."

"Tính chất không giống nhau."

Hai người đi tới lầu ba, thì đụng phải Quý Hoằng.

Quý Hoằng rõ ràng ăn mặc rất đẹp, mặc một chiếc áo khoác mỏng chỉ cần có phong thái chứ không cần ấm áp, trên đầu có keo xịt tóc, mùi nước hoa mờ nhạt trên cơ thể.

Lâm Dữ nhìn hoa hồng trong tay Quý Hoằng, hóa ra Quý Hoằng đang ở đây chờ Đoạn Từ.

Cậu thập phần tự giác nói: "Tôi đi trước đây, các cậu cứ tiếp tục."

Quý Hoằng nghi hoặc: "Tiểu Lâm làm sao vậy?"

Đoạn Từ hỏi ngược lại: "Đang đợi ai?"

Quý Hoằng phất tay trên bó hoa, cười nói:

"Omega chứ ai, chẳng lẽ chờ cậu hay sao?"

"Ồ."

Đoạn Từ lạnh nhạt mà đáp một tiếng, tìm được một lý do thích hợp để chia tay.

Nghĩ đến bộ dáng bận tâm của bé con vì tình yêu của bọn họ, Đoạn Từ mở miệng nói:

"Lão Quý, chúng ta chia tay đi."

Quý Hoằng sợ đến mức sặc nước miếng: "Khặc, khặc —— "

"Cậu, cậu nói cái gì? !"

"Lão tử mẹ nó từ khi nào cùng với cậu hẹn hò hả?"

"Cậu đang muốn làm bẩn thanh danh của lão tử sao!"

Đoạn Từ bình tĩnh mà giải thích: "Bé con cho là hai chúng ta đang cùng nhau."

Quý Hoằng sợ ngây người: "Cậu lặp lại lần nữa xem? ?"

Y bỗng nhiên tỉnh ngộ, chẳng trách ánh mắt của Tiểu Lâm nhìn y cùng Đoạn Từ cứ kỳ kỳ quái quái thế nào ấy, còn nói những chuyện kỳ lạ.

Đoạn Từ an ủi: "Không có chuyện gì đâu, hiện tại chúng ta đã chia tay."

"Cậu có thể tự do yêu đương."

Nói xong, hắn quay người xuống lầu.

Quý Hoằng còn đang muốn đuổi theo để hỏi cho rõ ràng, thì phía sau vang lên giọng nói rụt rè:

"Quý Hoằng, có chuyện gì vậy?"

Quý Hoằng hắng giọng một cái, chỉnh lại biểu tình.

Y lấy ra hoa hồng mà đối phương thích nhất, thâm tình chân thành hỏi:

"Hầu Vũ Sam, em có nguyện ý làm bạn gái của tôi không?"

Hầu Vũ Sam có chút lúng túng: "Tôi, tôi đã có Alpha."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Giả O Sẽ Bị Cắn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook