Giả O Sẽ Bị Cắn

Chương 39

Kháp Đáo Hảo Xử

09/11/2020

Editor: Lầu trên có XB

Không ngờ Quý Hoằng sẽ có phản ứng lớn như vậy.

Lâm Dữ ngẩn người, nhìn y nói:

"Hai chúng ta đương nhiên là thuần khiết."

Trong phòng tắm truyền đến động tĩnh nhỏ, Quý Hoằng hạ thấp giọng hỏi:

"Lão Đoạn sao lại ăn dấm chua tôi vậy ?"

Y phải chú ý chú ý, mới có thể đề phòng cái lão dấm tinh chua lè này mới được.

Lâm Dữ ánh mắt phập phù: "Hình như là bởi vì ngày hôm qua, tại nhà ma, cậu cái kia..."

Đùa giỡn với nhân viên nhà ma chăng.

Quý Hoằng còn chưa biết Lâm Dữ nêu tội danh cho mình là gì, còn tưởng rằng đang nói về chuyện lớn ngoài nhà ma.

Y cật lực biện giải: "Anh của tôi tự mình tới nhà ma mà."

"Lại nói, tôi cũng không biết hai người các cậu, chuyện của hai người các cậu mà."

Lâm Dữ mê man: "Cậu đang nói cái gì?"

Tại sao lại kéo Quý thúc thúc vào rồi?

Đoạn Từ cũng không đến nỗi mà ăn dấm với anh em ruột bọn họ chứ.

Lâm Dữ mơ hồ phát hiện chuyện mà cậu và Quý Hoằng nói hình như không cùng một tần số thì phải.

Chuyện mà hai người đang nói như không cùng một chuyện.

Cùm cụp một tiếng, cửa phòng tắm mở ra.

Đoạn Từ đi ra, bên hông chỉ quấn một cái khăn tắm, lộ ra lưng rộng eo thon, giọt nước trên tóc theo gò má nhỏ xuống cơ ngực, rồi chậm rãi xẹt qua cơ bụng, cuối cùng bị khăn tắm giữ lại.

Cách nhau nửa cái phòng khách, mà Lâm Dữ lại như có thể cảm nhận được độ ấm trên người của hắn, hai má cậu hơi đỏ lên.

Đoạn Từ dùng khăn lau sơ tóc tay, bước nhanh về phòng ngủ.

Lúc tiến vào phòng ngủ, hắn cúi đầu nhìn cơ bụng của mình.

Có tám múi, có thể.

Trong nhà rất nóng, Đoạn Từ tùy tiện mặc cái áo T- shirt.

Bên ngoài phòng Quý Hoằng còn đang hướng Lâm Dữ giải thích:

"Lão Đoạn, cậu ta không phải cố ý đâu, cậu chớ để ý."

"Cậu dừng nhìn thấy cậu ta thông minh như thế mà lầm, khi ở trong nhà cậu ta liền lười động não..."

Lâm Dữ yên lặng mà nghe, bỗng có một loại cảm giác thê tử đang cùng bằng hữu phùn tào trượng phu của mình.

Đừng nói chuyện, im nghe liền xong việc.

Đoạn Từ giương mắt hỏi Quý Hoằng: "Tại sao cậu cũng tới?"

Quý Hoằng kéo ra một nụ cười: "Vốn là muốn ngủ bù, hiện tại đột nhiên lại không buồn ngủ nữa rồi."

Nói xong, y vội vã mà đi tới của gần chỗ đổi giày.

Đi quá nhanh, tay Quý Hoằng đánh vào trên tường, liền bị trầy da, tràn máu tươi.

Lâm Dữ liền vội vàng nói: "Tay cậu."

Quý Hoằng liếc mắt, không phản đối nói:

"Không có chuyện gì đâu, chỉ là vết trầy nhỏ thôi."

Nghe lời này có chút quen tai, mí mắt Đoạn Từ giật lên, nhìn thấy vết thương của Quý Hoằng.

Hắn bước nhanh tới bên người Quý Hoằng, đem người kéo vào phòng rửa tay.

Lâm Dữ nhìn dáng vẻ Đoạn Từ vội vã cuống cuồng, lòng nói bọn họ thật là ân ái nha.

"Leng keng ——" giao hàng đến rồi.

Lâm Dữ đem thức ăn ngoài bỏ lên trên bàn, suy nghĩ một chút vẫn nghĩ không nên quấy rầy hai phu phu bọn họ, đeo cặp sách lên lưng về trường học.

Cửa phòng rửa tay bị ầm một tiếng đóng lại.

Quý Hoằng cũng sốt sắng lên:

"Sao, làm sao vậy?"

Trước đây bị té gãy chân cũng không thấy lão Đoạn khẩn trương như vậy mà.

Đoạn Từ chỉ chỉ vào lavabo: "Rửa đi, chỗ bị chảy máu."

Đã lâu không gặp qua tình yêu, Quý Hoằng có chút mịt mờ, đồng thời dâng lên một trận phát tởm:

"Ngọa tào, lão Đoạn cậu không sao chứ?"

Đoạn Từ mặt không thay đổi nhìn Quý Hoằng:

"Tôi chỉ không muốn cho bé con thấy có người chảy máu."

Quý Hoằng nghi hoặc: "Làm sao vậy, cậu ấy là quỷ hút máu hay sao?"

Đoạn Từ không trả lời, chú ý tới vành mắt gấu trúc to của Quý Hoằng cùng với râu ria trên cằm.

Hắn cau mày hỏi: "Cậu bao lâu không ngủ rồi ?"

Quý Hoằng ăn ngay nói thật: "Tối hôm qua đến bây giờ."

Đoạn Từ hỏi: "Có chơi game thì cũng phải lo cho sức khỏe mình nữa?"

"Tôi không chơi game, " Quý Hoằng ai oán mà nhìn Đoạn Từ, "Còn không phải bởi vì cậu à."

Y không phải là không muốn ngủ, mà là ngủ không được.

Một là anh ruột, một là bạn thân, lại cẩu huyết mà coi trọng giống một Omega.

Kịch bản như phim truyền hình !

Đoạn Từ lạnh nhạt mà đáp lại: "Tôi đối với cậu không có hứng thú."

Vết thương rất nhỏ, rất nhanh đã không còn chảy máu.

Hai người từ phòng rửa tay đi ra, phát hiện Lâm Dữ không còn ở đây nữa.

Đoạn Từ liếc nhìn tin nhắn điện thoại: "Cậu ấy về trường học rồi."

Quý Hoằng buồn bực: "Cậu ấy gấp gáp trở về như vậy làm gì?"

Đoạn Từ mím môi, nhìn chằm chằm Quý Hoằng không nói lời nào.

Hắn biết đến bé con đang nghĩ không muốn quấy rối thế giới hai người bọn họ.

"Lão Quý, tôi có chuyện muốn nói với cậu."

"Mẹ tôi nói Đoàn gia gia —— "

Hai người đồng thời mở miệng, mặt Đoạn Từ hơi đổi một chút: "Ông nội làm sao vậy?"

Quý Hoằng gãi đầu một cái: "Tôi cũng không rõ nữa, nghe cha tôi và cha cậu tán gẫu, nói bệnh của gia gia cậu hình như không được tốt lắm."

Y liếc mắt nhìn Đoạn Từ: "Cậu không biết sao ?"

"Không biết."

Đoạn Từ khép nữa mắt, trầm giọng nói: "Tôi về một chuyến."

Nhà cũ của họ Đoàn

"Ông nội đâu?"

"Ở thư phòng."

Cửa thư phòng bị một lực lớn mở ra, Đoạn Chính An ngẩng đầu, nhìn thấy là Đoạn Từ, sự bất ngờ trong mắt biến mất:

"Là tiểu Từ à."

Đoạn Từ rũ mắt xuống, không nói gì.

Đoạn Chính An chậm rãi uống trà: "tiểu tử nhà họ Quý nói cho con biết à?"

"Nếu đã đến, vậy thì ở mấy ngày đi."

Đoạn Chính An đặt cốc trà xuống, đi tới vỗ vỗ vai Đoạn Từ:

"Yên tâm, ít nhất ông vẫn còn có thể chống đỡ được đến hết sinh nhật của con."

Đoạn Từ mím chặt môi.

Qua hết sinh nhật, trên mặt pháp luật hắn đã là người trưởng thành.

Đoạn Chính An cười híp mắt nói: "Không còn sớm nữa, đi ngủ đi."

Đoạn Từ kéo fermeture, vất áo khoác lên trên ghế, cảm giác ngực nặng nề lại không có cách nào giảm bớt đi.

Hắn dựa vào ghế, vô hồn mà nhìn trần nhà.

Cửa thư phòng lần thứ hai bị mở ra, đi tới là một nam nhân trung niên mặc âu phục chỉnh chu, chân mang giày da .

Nhìn thấy Đoạn Từ, ông không có chút nào bất ngờ, mà hỏi:

"Ông của con đâu?"

Mâu sắc Đoạn Từ dần chìm xuống, đứng lên, không nói một lời nào đi ra ngoài.

Lúc Đoạn Từ bước ra cửa thư phòng, Đoạn Phong chậm rãi mở miệng:

"Con và Omega kia có độ xứng đôi chỉ 10% thôi."

"Còn chưa chơi đủ sao ?"

Đoạn Từ nhìn cái người gọi là phụ thân này, cười lạnh nói:

"Độ xứng đôi thì có ích lợi gì?"

"100% ông cũng coi như thường mà ném đi thôi ?"

Đoạn Phong không những không giận mà còn cười: "Nhưng mà nàng đã sinh ra một đứa con mang gen ưu tú."

Tuy rằng quan hệ hai cha con bọn họ không tốt, nhưng Đoạn Phong đối với Đoạn Từ vẫn rất hài lòng.

Đoạn Từ nắm chặc nắm đấm, mặt âm trầm rời đi.

Đoạn Phong đã quen thuộc với loại thái độ này của con trai mình từ lâu.

Ông liếc nhìn giấy rơi trên đất, cất giọng nói:

"Dì Trương, tới dọn dẹp thư phòng đi."

* * * * *

Thứ hai

Mãi đến tận chạng vạng, Đoạn Từ vẫn không đến lớp học.

Thật vất vả mới thăng cấp thành bạn bàn trước của Đoạn Từ, Trần Thần vô cùng không quen.

Cậu chàng quay người hỏi Lâm Dữ: "Đoạn thần hôm nay sao lại không tới lớp thế?"

Lâm Dữ lắc đầu: "Tôi không biết."

Trần Thần tò mò hỏi: "Các cậu sẽ không phải là đang cãi nhau chứ?"

Lâm Dữ bất đắc dĩ: "Không có."

Muốn cãi nhau cũng là cùng Quý Hoằng cãi nhau mới đúng.

"Tuần trước không phải mỗi ngày đều đến lớp sao, sao bỗng nhiên hôm nay lại không tới chứ?"

"Lẽ nào xảy ra chuyện gì rồi?"

Trần Thần nhiều chuyện quay người ngồi lại.

Chung Trung đi vào lớp học, đem giấy trong tay phát cho học sinh hàng thứ nhất:

"Ngày mai, ngày mốt là thi tháng, thành tích thứ sáu sẽ rõ."

"Buổi sáng thứ sáu có họp phụ huynh, mọi người viết số điện thoại của cha mẹ mình vào đi."

Chung Trung cầm lấy phấn, vừa viết vừa nói:

"Lần thi tháng này tương tự như trước, hình thức như thi đại học."

"Sáng sớm thi..."

Lâm Dữ trên giấy viết số điện thoại của Quý thúc thúc, theo phản xạ mà đưa qua chỗ cho Đoạn Từ.

Nhìn chỗ ngồi bên cạnh trống rỗng, cậu bỗng cũng có chút không quen.

Lâm Dữ vẩy tay với bạn học bên dãy kia, đem giấy truyền qua.

Chuông tan học vang lên, Lục Vưu hỏi: "Đi ăn cơm chứ ?"

Lâm Dữ lắc lắc sách trong tay: "Không đi, tôi còn muốn đọc sách một hồi nữa."

Lục Vưu đáp: "Được, vậy tôi mua cho cậu một cái bánh sandwich."

Các bạn học từng nhóm lần lượt mà rời đi, phòng học ầm ĩ từ từ yên tĩnh lại, chỉ còn lại tiếng trang sách chuyển động.

Lâm Dữ cắn cán bút, đang giải đến một bài vật lý khó.

"Đoạn Từ, đề này —— "

Tiếng nói im bặt đi, Lâm Dữ nhìn chằm chằm ghế tựa Đoạn Từ một lát, lấy điện thoại ra gửi tin nhắn đi.

【 Hôm nay không đến trường học sao? 】

Khung chat rất nhanh liền hiện lên chữ đang nhập, qua rất lâu cậu mới nhận được nội dung.

Chỉ có vài chữ ngắn ngủi, giọng điệu trêu chọc của Đoạn Từ như phảng phất bên tai cậu.

【 Nhớ tôi rồi à? 】

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Giả O Sẽ Bị Cắn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook