Giả O Sẽ Bị Cắn

Chương 32

Kháp Đáo Hảo Xử

09/11/2020

Editor: Lầu trên có XB

"Phải liếm nhiều mới có thể khử trùng tốt."

Lâm Dữ thở phào nhẹ nhõm, đắc ý nghĩ may mà Đoạn Từ ngu ngốc, không phát hiện cậu muốn hút máu.

Bởi vì nước bọt cậu, mà vết thương nhỏ của Đoạn Từ rất nhanh liền khép lại, vị ngọt trong miệng cũng biến mất.

Lâm Dữ tri kỷ cầm khăn giấy giúp Đoạn Từ xoa ngón tay:

"Được rồi."

Tất cả mọi người đều vội vàng đổi chỗ ngồi, nên không có ai phát hiện động tác nhỏ của hai người bọn họ.

Đoạn Từ nhìn ngón tay trỏ của mình, tựa như còn sót lại nhiệt độ trong khoang miệng của bé con.

Mềm mại ấm áp.

Khó có thể kiềm chế.

Hắn mím môi, nhìn chằm chằm Lâm Dữ, hỏi:

"Cậu thường giúp người khác khử trùng vết thương như vậy sao?"

Lâm Dữ lắc đầu: "Không có."

Máu của bọn họ không ăn ngon.

"Cậu là người đầu tiên."

" Người đầu tiên" ba chữ này cứ xoay tròn trong đầu của Đoạn Từ, vui mừng không thể kìm được mà xông thẳng lên đỉnh đầu.

Hắn ho nhẹ một tiếng, nhìn Lâm Dữ nói:

"Không thể làm chuyện này với người khác rõ không."

Nói xong, hắn còn bổ sung: "Có rất nhiều người không thể tiếp thu được loại phương thức khử trùng này."

"Thế nhưng tôi không giống thế, tôi rất truyền thống."

Hãy cho tôi khử trùng như thế này thật nhiều !

Lâm Dữ không chút nào hoài nghi: "Được."

Cái này cũng hợp ý cậu !

Vào lúc này, hai người hiếm khi có ý tưởng giống nhau —— Có vết thương nhiều hơn nữa thì tốt rồi!

Đoạn Từ lật qua lật lại ngăn kéo, muốn tìm ra các vật dụng gây nguy hiểm như gọt bút chì, dao rọc giấy, nhưng lật tung ngăn kéo chỉ tìm thấy một cái bật lửa.

Hắn thấy hộp thuốc lá bên trong còn có một điếu cuối cùng, cười nói:

"Tôi ra ngoài hút điếu thuốc đây."

Đây là lần đầu tiên hắn hút thuốc, không phải vì bực bội.

Mà là để làm dịu đi nhịp tim quá nhanh của mình.

Lâm Dữ nhìn điếu thuốc lá trong tay hắn, nhắc nhở: "Hút thuốc không tốt cho sức khỏe."

Đoạn Từ sờ sờ đầu cậu, khẽ cười nói:

"Ừm, về sau sẽ không hút nữa."

Đoạn Từ đi rồi, Lâm Dữ mới có cơ hội quan tâm tới người trước bàn.

Cậu gục xuống bàn hỏi Lục Vưu:

"Không phải nói phải qua mấy ngày nữa mới trở về sao?"

"Bệnh đã tốt lên chưa?"

Trần Thần cũng không nhịn được hỏi: "Là bệnh gì thế? Cậu đã một đoạn thời gian lâu không đến lớp rồi."

Lục Vưu giải thích: "Không có gì, chỉ là cảm cúm thông thường thôi."

Y trầm mặc một lát, rồi nói thêm:

"Có chút phát sốt, rồi kéo vẫn luôn không khỏi."

Trần Thần vỗ đùi, tiếc nuối nhìn Lục Vưu nói:

"Cậu không biết đâu, khoảng thời gian này trường học đã xảy ra cực kỳ nhiều chuyện luôn, để tôi kể cho cậu nghe..."

"Tôi biết, " Lục Vưu cười cười, "Trần Phong Phong đã nói cho tôi biết rồi."

Lâm Dữ nghi hoặc: "Trần Phong Phong?"

Cậu cảm thấy mối quan hệ giữa hai người bọn họ đâu phải rất tốt lắm đâu.

Ý cười trên mặt Lục Vưu cứng đờ, vội vã giải thích: "Hai chúng tôi là hàng xóm, khoảng thời gian này hắn đang giúp tôi học bù."

"Cho nên có lúc sẽ nói đến chuyện của trường học."

Lâm Dữ nghe vậy lại càng thấy kỳ quái, vậy sao trước kia Trần Phong Phong lại trốn tránh Lục Vưu?

"Hàng xóm?"

Trần Thần ngẩn người, y biết Trần Phong Phong có gia cảnh rất tốt, mỗi ngày đều ngồi siêu xe.

Nếu là hàng xóm, Lục Vưu không thể kém hơn.

"Được đó Lục Vưu, không nghĩ được cậu còn là một phú nhị đại* ẩn giấu nha."

*Phúnhịđạihay còn gọi làthế hệ siêu giàu thứ hai, cụm từ này dùng để chỉ tầng lớp các cậu ấm cô chiêu được sống cuộc sống xa hoa từ trong trứng nước, hầu như họ đều làcon của những chủ tập đoàn, công ty lớn.

Trần Thần cười vỗ vỗ vai Lục Vưu.

Lục Vưu bị vỗ sắc mặt trắng bệch, miễn cưỡng cười cười:

"Bình thường thôi, không tính là phú nhị đại gì."

Lâm Dữ bỗng nhiên chú ý tới một bóng đen trên hành lang.

Cậu giương mắt nhìn lại, là Trần Phong Phong, mắt không nháy mà nhìn bọn cậu chằm chằm.

Lâm Dữ quay đầu hỏi Lục Vưu: "Trần Phong Phong tìm cậu có việc gì kìa?"

Lục Vưu nghiêng đầu liếc nhìn: "Ừm, tôi đi ra ngoài một chuyến đây."

"Tiểu Lâm ơi, " Trần Thần thở dài một hơi, sâu kín nói, "Sau này chỉ có hai ta sống nương tựa lẫn nhau thôi."

Lâm Dữ không rõ: "Tại sao?"

Trần Thần chỉ bàn học của Lục Vưu, rồi chỉ qua bàn của Đoạn Từ :

"Bọn họ đều là phú nhị đại, chỉ có hai chúng ta là con nhà nghèo thôi."

"Ai... Chỉ có thể dựa vào cố gắng của mình để trở giàu một đời thôi."

Kỳ thực tôi là yêu nhị đại, còn rất có tiền nha.

Lâm Dữ suy nghĩ một chút, cuối cùng quyết đinh không đem sự thật tàn nhẫn này nói cho Trần Thần.

Lục Vưu đi... vẫn chưa trở về, đến giờ ăn cơm cũng không thấy tăm hơi.

Lâm Dữ trên hành lang đi qua đi lại, không thấy Lục Vưu, trái lại đụng phải Quý Hoằng đang tán gẫu với Đoạn Từ trong góc.

Nhìn thấy Lâm Dữ tới, Quý Hoằng hơi sốt sắng, vội vã cất điện thoại di động.

Đoạn Từ lại thập phần bình tĩnh, nhìn Lâm Dữ nói:

"Đi, đi ăn cơm tối nào."

Lâm Dữ không tiện quấy rầy thế giới hai người bọn họ, nói rằng:

"Tôi tìm Lục Vưu một chút, các cậu cứ đi đi."

Đoạn Từ miễn cưỡng nói: "Cậu ta và Trần Phong Phong có việc, nhờ tôi dẫn cậu đi ăn cơm."

Lâm Dữ hồ nghi nói: "Có thật không?"

Cậu nhìn điện thoại, không có tin nhắn của Lục Vưu.

Đoạn Từ mặt không đổi sắc gật đầu.

Nửa câu đầu là thật, nửa câu sau là giả.

Thấy thế, Quý Hoằng liền vội vàng nói: "Tôi còn hẹn, hai người các cậu đi ăn cơm đi."

Nói xong y tháo chạy trở về phòng học, cuối cùng cũng không đi ra.

Đoạn Từ hỏi: "Muốn ăn cái gì không?"

Lâm Dữ hỏi ngược lại: "Cậu muốn ăn cái gì ?"

"Tôi mời cậu đi ăn."

Để Đoạn Từ mời cơm mình, rồi lại hút máu của hắn, Lâm Dữ có chút bối rối.

Cậu không phải cũng không rành ân tình thế sự của tiểu yêu quái.

Đoạn Từ không từ chối.

Hắn cười cười, chọn một nơi thuận tiện nhất:

"Đi nhà ăn đi, đã lâu không đi rồi."

Thời gian nghỉ ngơi cho bữa tối tương đối dài, các bạn học không tụ tập đi nhà ăn ăn cơm, nên nhà ăn cũng không có nhiều người.

Lúc Đoạn Từ cùng Lâm Dữ đi vào cũng không gây quá chú ý.

Lâm Dữ theo thói quen mà gọi ba món chay, rồi đưa thẻ cơm cho Đoạn Từ.

Đoạn Từ liếc nhìn món ăn, rồi gọi hai món thịt và một món chay.

Sau khi ngồi xuống, Lâm Dữ còn chưa kịp động đũa, mâm thức ăn đã bị Đoạn Từ lấy đi.

"Tôi thấy phần của cậu tốt hơn."

Đoạn Từ bình thản đem phần thức ăn của mình đổi cho Lâm Dữ.

"Cái tật xấu gì đây chứ." Lâm Dữ nhỏ giọng thầm thì.

Cậu đâm đâm thịt kho tàu, rồi nuốt vào.

Thấy cậu ăn thịt, Đoạn Từ hài lòng, nhìn phần thức ăn có cải bó xôi vừa mắt lên không ít.

"Cái kia, Đoạn Thần..."

Bên tai bỗng nhiên nhiều hơn một giọng trong trẻo, Lâm Dữ ngẩng đầu nhìn lại, thấy người này có dung mạo rất đẹp đẽ, tóc được cắt ngắn ngang vai gọn gàng, tay nắm chặt góc áo, thoạt nhìn rất hồi hộp.

Đoạn Từ nhìn phần thức ăn của Lâm Dữ, chỉ ăn vài miếng, rồi không động tới.

Hắn không nhịn được hỏi: "Có chuyện gì?"

"Em, em là Thu Ngọc học ban bảy, " Nàng quá hồi hộp nên giọng nói có chút run rẩy, "Em biết anh không thích Omega."

"Cho nên Beta có thể không?"

Đoạn Từ theo bản năng mà nhìn về phía Lâm Dữ, lạnh lùng nói:

"Ai nói tôi không thích Omega ?"

Thu Ngọc có chút mờ mịt: "Ừm, tất cả mọi người đều nói như vậy."

Lâm Dữ cắn đũa, tiếc nuối nhìn nữ Beta này.

Cậu ở trong lòng yên lặng thay Đoạn Từ trả lời: Beta cũng không được, tôi chỉ yêu thích Alpha.

Đoạn Từ kéo khóe miệng xuống: "Tôi không thích Beta."

Mặt Thu Ngọc trắng bạch, câu trả lời này nằm trong dự liệu của nàng, chỉ là nàng không muốn cứ như vậy mà từ bỏ.

Nàng hít sâu một hơi, cắn răng nói: "Vậy em có thể thêm WeChat với anh được không?"

Khí lạnh trên người Đoạn Từ càng nhiều: "Không được."

Hắn nhìn Lâm Dữ, chậm rãi nói: "Có người sẽ để ý."

Lâm Dữ thiếu chút nữa đem đũa cắn đứt, Đoạn Từ đang công bố tình yêu sao?

Thu Ngọc chỉ cho là Đoạn Từ vì muốn từ chối nàng mới nói như vậy, lắp ba lắp bắp mà xin lỗi:

"Vậy, thật xin lỗi, đã quấy rầy rồi."

Dứt lời, chạy chậm rời đi.

Thu Ngọc nhẹ nhàng mà đi, chỉ để lại không khí trầm mặc dị thường.

Đoạn Từ không biết nên giải thích sao cho Lâm Dữ về chuyện hắn nói không thích Omega.

Hắn giật giật môi, một chữ cũng không nói ra được.

Lâm Dữ dẫn trước mở miệng: "Không có chuyện gì đâu, ăn cơm ăn cơm."

Tôi sẽ không nói cho Quý Hoằng biết.

Đoạn Từ rũ mắt xuống: "Ừm, ăn cơm."

Trên đường trở về phòng học, Đoạn Từ vẫn luôn không nói gì, cảm xúc không tốt, chỉ có thể gật đầu phụ họa khi Lâm Dữ nói chuyện.

Lâm Dữ vừa định hỏi hắn có chuyện gì xảy ra, thì bị cảnh tượng chỗ rừng cây cách đó không xa hấp dẫn toàn bộ chú ý.

Dưới tàng cây, một bóng người cao gầy ôm một người nào đó, vùi đầu gặm cổ.

Cách quá xa, nên Lâm Dữ không thấy rõ lắm mặt của bọn họ, chỉ là cảm thấy có chút quen thuộc.

Đoạn Từ dừng bước lại, thuận mắt của cậu mà nhìn qua, trong lòng hồi hộp.

"Bọn họ..."

Lâm Dữ cảm khái nói: "Quan hệ bọn họ thật tốt nha."

Có thể trực tiếp ở trong rừng cây nhỏ mà gặm.

Đoạn Từ trầm mặc gật đầu.

Lâm Dữ khờ dại hỏi: "Lúc làm chuyện như vậy sẽ rất vui vẻ sao?"

Đối với người mình yêu mà nói, thời điểm ký hiệu song phương đều cảm thấy thỏa mãn.

Nhưng nếu là cưỡng bách...

Đoạn Từ nhớ lần trước ký hiệu tạm thời, Lâm Dữ thiếu chút nữa đã khóc lên.

Hắn dừng một chút, giọng có chút khàn:

"Sau này tôi sẽ không như vậy nữa."

Lâm Dữ đi tới, ngửa đầu nhìn hắn, con ngươi đen nhánh chỉ phản chiếu hình bóng của Đoạn Từ.

Cậu nghiêng nghiêng đầu, lộ ra cổ trắng nõn tinh tế.

"Vậy cậu cắn tôi một cái đi, có được không?"

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Giả O Sẽ Bị Cắn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook