Giả O Sẽ Bị Cắn

Chương 27

Kháp Đáo Hảo Xử

09/11/2020

Editor: Lầu trên có XB

Khí trời càng ngày càng lạnh, trường học cũng có nhân tính hơn nên chuyển thời gian chạy bộ sáng sớm đổi thành thời gian bữa sáng, ban đầu thời gian cho bữa sáng chỉ có 45 phút hiện giờ đã là 1 tiếng rưỡi, chỉ một vài người là sử dụng thời gian nghỉ này để đọc sách trong lớp.

Lâm Dữ tiến vào lớp học sau mới nhớ tới chuyện này, xoắn xuýt suy nghĩ có nên đi nhà ăn ăn sáng hay không, thì thấy Đoạn Từ đẩy cửa vào, theo phía sau là Quý Hoằng.

Quý Hoằng mang theo hai mắt gấu trúc, trên mặt vẫn còn mang theo phấn khởi suốt đêm qua không ngủ được.

Đoạn Từ ngồi vào trên ghế, lười biếng hỏi: "Bé con, bữa sáng cậu ăn chưa."

Lâm Dữ lắc đầu: "Chưa ăn ."

"Vừa vặn, tôi có mua một chút điểm tâm."

Quý Hoằng lấy ra một cái túi lớn, lấy ra nhiều thứ trong túi.

Bánh bao chiên, Xiaolongbao, bánh quẩy, cháo, sữa đậu nành...(1)

"Một chút điểm tâm" trong miệng hắn chính là bày đầy cả bàn học.

Lâm Dữ cả kinh nói: "Sao nhiều vậy?"

Quý Hoằng đánh giá thân thể nhỏ bé của Lâm Dữ: "Không nhiều đâu, cũng bằng số lượng mà tôi ăn đấy."

"Là do cậu ăn quá ít thôi."

Đoạn Từ mở cháo trắng nấu với hột vịt bích thảo cùng thịt nạc ra, đưa tới trước mặt Lâm Dữ :

"Ăn cháo trước đi."

Cái miệng nho nhỏ của Lâm Dữ ngoan ngoãn húp cháo, mắt chuyển từ bánh bao chiên dịch tới chỗ bánh quẩy.

Đoạn Từ liền gắp cho cậu cái bánh quẩy.

Thấy Lâm Dữ ăn thơm ngon như thế, Đoạn Từ cũng muốn ăn, bắt đầu ăn bánh bao.

Quý Hoằng kinh sợ, qua nhiều năm rồi, số lần y nhìn thấy Đoạn Từ ăn điểm tâm chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Đến quỷ cũng không tin giữa hai người bọn họ không có chuyện gì!

Nhìn thấy ánh mắt "Thâm tình nhìn chăm chú" Đoạn Từ của Quý Hoằng, Lâm Dữ hỏi:

"Cậu muốn quà sinh nhật gì?"

Đoạn Từ liếc Quý Hoằng một cái, trả lời:

"Không cần tặng đâu, cậu ta ghét nhất người khác tặng quà sinh nhật cho mình."

Lâm Dữ ngẩn người, thích tổ chức sinh nhật nhưng lại không thích thu quà sao?

Quý Hoằng trầm mặc gật gật đầu, nghĩ thầm chờ một lát nữa phải bắt Đoạn Từ đưa cho mình hai phần quà sinh nhật.

Lâm Dữ hỏi ngược Đoạn Từ: "Đúng rồi, khi nào cậu sẽ cho tôi đến gặp ca ca của cậu vậy?"

Bùa thanh khiết của cậu không nhiều lắm, không biết còn có thể chống đỡ trong bao lâu.

Đoạn Từ thuận miệng nói: "Để sau này đi."

Quý Hoằng như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc: "Ca ca?"

Lâm Dữ giải thích: "Chính ca ca ở trong tiểu khu lớn rực rỡ kia đó."

"Tiểu khu lớn rực rỡ ?" Quý Hoằng quay đầu nhìn Đoạn Từ, mặt đầy dấu chấm hỏi, "Cậu khi nào thì, a —— "

Đoạn Từ nhét vào trong miệng y một cái bánh bao chiên, rồi lôi người ra ngoài lớp học.

Quý Hoằng hỏi: "Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

Đoạn Từ nói: "Lần trước bắt nộp phí lớp, bé con đến 100 nhân dân tệ cũng không bỏ ra được."

Quý Hoằng dừng một chút: "Tình huống nhà cậu ấy bết bát đến như thế à?"

Đoạn Từ nghiêng dựa vào trên tường, hơi nhắm mắt:

"Không đến nỗi 100 cũng không có luôn."

Quý Hoằng hỏi: "Chẳng lẽ là ba mẹ..."

Đoạn Từ không lên tiếng, cha mẹ vì tư lợi cũng không thiếu.

Huống chi bé con là được nhận nuôi.

Hắn giải thích: "Tôi muốn cho bé con kiếm ít tiền, nhưng sợ cậu ấy không chịu tới, nên mới nói đó là phòng ở của ca ca tôi ."

"Như vậy à, " Quý Hoằng gãi đầu một cái, nghi ngờ nói, "Tại sao cậu không trực tiếp trao học bổng đi."

Đoạn Từ mím môi: "Thành tích bé con không tốt lắm, hiện tại chỉ đứng ở tầm trung thôi."

Căn bản không lấy được học bổng.

Quý Hoằng không hề nghĩ ngợi, nói thẳng:

"Vậy cậu kèm cho Lâm Dữ đi, kiến thức cấp ba không phải cậu đã sớm thuộc làu làu rồi sao ?"

Học kèm?

Lí do này rất được.

Đoạn Từ nhìn chằm chằm mắt gấu trúc của Quý Hoằng, cảm khái nói:

"Hóa ra cậu vẫn có chút đầu óc nha."

Quý Hoằng dựa vào lí lẽ biện luận: "Thành tích của tôi tuy có chút kém, nhưng thành tích học tập căn bản không thể đại diện cho toàn bộ nha, môn thể dục của tôi..."

"Ồ."

Đoạn Từ không muốn nghe y phí lời, quay người bước vào phòng học, tiện tay đem cửa khóa lại.

Lâm Dữ ngẩng đầu, nhìn thấy chỉ có một mình hắn, hỏi:

"Quý Hoằng đâu?"

Đoạn Từ cầm lấy đũa, tiếp tục đầu gắp: "Cậu ta ăn no rồi."

Lâm Dữ nuốt miếng xiaolongbao xuống, nói với Đoạn Từ:

"Vậy mà cậu ấy nói đây là số lượng mà cậu ấy thường ăn."

Đoạn Từ tận lực bôi đen Quý Hoằng: "Ừm, cậu ta chỉ thích mạnh miệng thôi."

"Đừng tin cậu ta."

"Ách, được."

Lâm Dữ ăn xong xiaolongbao thì không muốn ăn nữa.

Đoạn Từ đem số còn lại quét sạch vào bụng, như thể muốn đem mấy năm không ăn điểm tâm trong quá khứ một lần bù lại hết.

Lâm Dữ hơi kinh ngạc: "Cậu ăn nhiều thế à."

Đoạn Từ khẽ cười một tiếng: "Cậu thích nhìn tôi ăn đến thế à."

Lâm Dữ có chút mê man, mình và người này có quan hệ gì sao?

Đoạn Từ không giải thích, dọn xong rác liền gục xuống bàn ngủ.

Gần chạng vạng, hắn mới tỉnh lại.

Lâm Dữ còn chưa kịp làm xong bài tập cuối tuần, đã bị Đoạn Từ kéo lên xe, đi ăn sinh nhật của Quý Hoằng.

Quý Hoằng chỉ mời học sinh trong nhất trung, nhìn xung quanh, toàn bộ đều là người quen.

Đoạn Từ cúi đầu nhìn bé con đang mang theo vẻ mặt đầy mới mẻ hết nhìn đông tới nhìn tây, tâm lắng xuống.

Hắn xoa đầu Lâm Dữ: "Đi chơi đi."

"Tôi đi ra ngoài hút điếu thuốc chút."

Hắn rời khỏi ghế riêng, đi vào phòng hút thuốc.

Nhìn ngọn lửa màu vàng óng, Đoạn Từ có chút xuất thần.

Khoảng thời gian này hắn ít chạm qua khói thuốc.

Giây sau, cửa bỗng bị khoá "cạch" một tiếng.

Hương vị tin tức tố nháy mắt bao phủ toàn bộ không khí trong phòng hút thuốc.

Sắc mặt Đoạn Từ trầm xuống, quay người thì thấy Quan Huyền Nhã.

Quan Huyền Nhã đang trong kỳ phát tình, hai má đỏ chót, khắp toàn thân từ trên xuống dưới đang khát cầu Alpha.

Cô ả thở hổn hển, bước chân loạng choạng đi tới trước mặt Đoạn Từ, cúi đầu lộ ra gáy, dụ dỗ Đoạn Từ đánh dấu mình.

Tin tức tố mang độ xứng đôi cao phả vào mặt, dạ dày Đoạn Từ bắt đầu cuộn lên, thân thể lại không tự chủ được mà bắt đầu phóng thích tin tức tố Alpha .

Cảm nhận được tin tức tố của Đoạn Từ, thân thể Quan Huyền Nhã run lên, không nhịn được đưa tay muốn ôm hắn.

"Đánh dấu em, có được không?"

Đoạn Từ né tránh tay cô ả, một cước đá văng Quan Huyền Nhã ra.

Quan Huyền Nhã bị đá cả người đập vào khay trà bằng thủy tinh, trên má bị rách một đường dài, máu tươi tràn ra ngoài.

Màu đỏ chói mắt đập thẳng thị giác, trên trán Đoạn Từ nổi gân xanh, trong mâu mắt tràn ngập sự tàn bạo.

Hắn cười lạnh một tiếng: "Muốn bị đánh dấu đến vậy à?"

Sự hoảng sợ lấn át đi cơn ham muốn trong kì phát tình, Quan Huyền Nhã hoảng sợ bò về sau:

"Em, em..."

Đoạn Từ đá tung cửa, tin tức tố Omega nồng nặc lan tỏa khắp hành lang, dẫn dụ các Alpha gần đó.

Bên trong phòng bao

"Lão Đoạn đâu? Sắp cắt bánh cake rồi."

Lâm Dữ uống không ít rượu trái cây, hai má đỏ bừng bừng, mắt mang theo hơi nước.

"Cậu ấy đi hút thuốc rồi."

Quý Hoằng khịt khịt mũi, tò mò hỏi:

"Cậu uống cái gì thế? Thật thơm."

"Cái này nè."

Lâm Dữ chỉ nửa bình rượu trái cây còn dư lại trên bàn, giọng mang theo men say:

"Để tôi đi gọi hắn."

Lâm Dữ vừa đi ra khỏi ghế riêng, thì thấy Đoạn Từ đứng trước thang máy.

Hắn khác hoàn toàn với vừa rồi, trên người chứa cơn tức giận, môi mím chặc, sắc mặt vô cùng thiếu kiên nhẫn.

Lâm Dữ dụi dụi mắt, hô lên:

"Đoạn Từ."

Bước chân Đoạn Từ dừng lại, hắn ngửi thấy mùi hương thơm ngát trên người Lâm Dữ khiến hắn mê say.

Mùi hương này như có như không quanh quẩn dưới chóp mũi, khiến hắn càng không khống chế được tin tức tố của mình.

Tin tức tố Alpha cường đại trong nháy mắt quấn lấy Lâm Dữ.

Lâm Dữ không rõ xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy cơ thể mình hơi nóng.

Cậu kéo kéo cổ áo, thở ra hơi nóng:

"Đoạn Từ, cậu không sao chứ?"

Đoạn Từ giương mắt nhìn cậu, cổ họng rung động, mâu sắc sâu thẳm:

"Không, tôi có chút việc nhỏ thôi."

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Giả O Sẽ Bị Cắn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook