Giá Như....

Chương 7

@Ryenlla

12/01/2021

Ngồi xuống bên cạnh anh, Mộ Thiên Tinh vươn tay phủ lên gương mặt tuấn tú lạnh lùng của Tương Quý Thần, ngón tay nhẹ nhàng vuốt nhẹ lên mặt anh.

Tim, giống như bị người chiếm lấy, co rút đau đớn.

Nước mắt, im lặng chảy xuống mặt.

"Quý Thần, em không bỏ được anh. . .thật không bỏ được!" Mộ Thiên Tinh khổ sở nghẹn ngào: "Quý Thần, anh thật một chút cũng không nhớ ra sao? Người anh yêu là em, người em yêu là anh, vẫn luôn là như vậy. . .anh đã nói chúng ta ba đời ba kiếp cũng cùng nhau, tại sao một trận tai nạn, khiến anh quên tất cả. . ."

Bỗng dưng Tương Quý Thần mở mắt, con ngươi đỏ ngầu hận thù nhìn cô, chợt giơ tay lên nắm cổ tay cô: "Mộ Thiên Tinh, cô thật ghê tởm!"

Mộ Thiên Tinh ngẩn ra, tim nhảy dựng lên, dùng sức rút tay mình về: "Anh, anh không ngủ."

Tương Quý Thần khinh thường hừ lạnh, đẩy cô ra, ngồi dậy, giọng nói lạnh nhạt: "Cô đừng cố gắng lừa tôi nữa! Đừng cho là tôi từng bị tai nạn mất trí nhớ, không biết những chuyện đã xảy ra trước kia!"

Mộ Thiên Tinh cắn cắn môi, hạ quyết tâm: "Anh biết, nhưng đều không phải là thật! Anh bị Mộ Kiều Kiều lừa!"

"Câm miệng!" Tương Quý Thần lạnh lùng ngắt lời cô, giơ tay lên tức giận bóp chặt cổ cô, cắn răng lạnh lùng nói: "Cho dù trước kia người tôi yêu là cô, nhưng cô thật sự yêu tôi sao? Nếu cô yêu tôi, sao lúc tôi sắp chết lại không muốn hiến thận cho tôi? Hửm?"

Mộ Thiên Tinh bị anh bóp đến sắp hít thở không thông, nhưng vẫn không giãy giụa, khó khăn nói: "Em không biết, em thật sự không biết. Sau tai nạn em cũng hôn mê. . .nếu như em biết, em nhất định sẽ hiến thận cho anh! Đừng nói thận, anh muốn tim em em cũng sẽ cho anh. . .Quý Thần, Mộ Kiều Kiều đang nói dối, anh không thể tin cô ta!"

Người đàn ông cười lạnh: "Dĩ nhiên tôi không thể tin cô ấy hoàn toàn, nhưng tôi tin chính mình! Mặc dù tôi quên mất một ít chuyện, nhưng trong nhật ký của tôi vốn ghi lại rõ ràng, người tôi yêu vẫn là Kiều Kiều, mà không phải là cô!"

Chợt Mộ Thiên Tinh trợn to mắt: "Không thể nào!"

"Đương nhiên cô không muốn tin! Nhưng những dấu vết kia, chắc chắn sẽ không dối!" Khóe môi Tương Quý Thần nhếch lên nụ cười khát máu, dùng sức đẩy cô ra.

Lưng Mộ Thiên Tinh đụng mạnh lên khay trà, đau đến nửa ngày cô cũng không thể nhúc nhích, mồ hôi lạnh toát ra trên trán.

Cuốn nhật ký Tưởng Quý Thần nói, cô biết.

Cuối nhật ký đó, là sau khi bọn họ ở cùng nhau, cô mua để ghi lại tình cảm của bọn họ.

Nhưng sau khi bị anh thấy, anh giễu cợt cô viết chữ xấu, nên cầm nó đi, ôm đồm việc ghi lại chuyện tình cảm.

"Đương nhiên cô không muốn tin! Nhưng những dấu vết kia, chắc chắn sẽ không dối!" Khóe môi Tương Quý Thần nhếch lên nụ cười khát máu, dùng sức đẩy cô ra.

Lưng Mộ Thiên Tinh đụng mạnh lên khay trà, đau đến nửa ngày cô cũng không thể nhúc nhích, mồ hôi lạnh toát ra trên trán.

Cuốn nhật ký Tưởng Quý Thần nói, cô biết.

Cuối nhật ký đó, là sau khi bọn họ ở cùng nhau, cô mua để ghi lại tình cảm của bọn họ.

Nhưng sau khi bị anh thấy, anh giễu cợt cô viết chữ xấu, nên cầm nó đi, ôm đồm việc ghi lại chuyện tình cảm.

Sau này cô mới biết, anh cũng không thật sự chê chữ cô xấu, mà là không nỡ để cô khổ cực viết nhật ký.

Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần có thể làm giúp cô, anh chưa bao giờ để cô làm.

Nhưng một người đàn ông cưng chìu cô tận xương như vậy lại hoàn toàn quên mất quá khứ của bọn họ. . .không chỉ không tin cô, còn chắc chắc cô là một người phụ nữ tâm cơ ác độc.

"Quý Thần, có thể cho em xem nhật ký một chút được không. . ."

Mộ Thiên Tinh mới vừa mở miệng, bụng lại truyền đến một trận quặn đau, một dòng nước ấm tràn ra phía dưới.

Thấy Tương Quý Thần tức giận xoay người rời đi, Mộ Thiên Tinh dùng hết sức hô: "Quý Thần, cứu em. . .cứu em. . ."

Tương Quý Thần hơi nhíu mày kiếm, không kiên nhẫn xoay người: "Mộ Thiên Tinh, con mẹ cô. . ."

Lúc thấy dòng máu tươi uốn lượn chảy ra ngoài phía dưới cô thì người đàn ông còn chưa nói hết lời chợt dừng lại, bỗng dưng trong đầu thoáng qua mấy hình ảnh hỗn loạn: Anh đang lái xe, xe bị đụng, anh và cô bên cạnh đều bị hất ra ngoài. . .

Máu tươi đầy trời!

"Tinh Nhi!" Tương Quý Thần vội thốt lên, thất kinh chạy tới ôm lấy Mộ Thiên Tinh, sải bước chạy ra ngoài.

Mặc dù Mộ Thiên Tinh đã đau đến cả người đổ mồ hôi lạnh, nhưng cảm thấy người đàn ông lo lắng cho mình thì không khỏi vui vẻ trong lòng.

Hai tay cô ôm thật chặt cổ anh, cười suy yếu nhìn anh: "Quý Thần, anh nhớ ra rồi sao. . ."

Mấy năm, lần đầu tiên sau khi anh mất trí nhớ gọi cô là "Tinh Nhi".

Tưởng Quý Thần nhét Mộ Thiên Tinh vào trong xe, chạy nhanh đến bệnh viện.

. . .

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Giá Như....

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook