Giá Như....

Chương 3

@Ryenlla

12/01/2021

# Chương 3 : Không Biết Xấu Hổ.

Tiếng đóng cửa truyền đến, Mộ Thiên Tinh nhanh chóng chạy vào phòng vệ sinh, tê tâm liệt phế móc họng nửa ngày, cuối cùng phun viên thuốc màu hồng ra.

Trên khuôn mặt trắng bệch, hai hàng nước mắt chảy xuôi xuống gò má.

Quý Thần, chúng ta đã nói rồi, phải sinh ba đứa...

Thật xin lỗi, sinh ba có thể không có thời gian, nhưng bất kể như thế nào, em nhất định phải sinh đứa con thuộc về chúng ta.

Sau hơn một tháng, Tương Quý Thần hết lòng tuân thủ cam kết, chỉ cần Mộ Thiên Tinh liên lạc với anh, anh sẽ trở lại.

Nhưng mỗi một lần trở lại, đều không nói nhiều một câu, chiếm hữu cô rồi đi, gọn gàng linh hoạt.

Ngày mừng thọ 86 tuổi của lão gia tử nhà họ Tương, Mộ Thiên Tinh nhận được điện thoại, trở về nhà họ Tương.

Đợi đến lúc cô đi tới phòng ăn vô cùng náo nhiệt, thấy Tương Quý Thần dẫn Mộ Kiều Kiều về, còn ngồi ở giữa anh và mẹ chồng Hà Dĩ Ninh.

Ba người nói cười vui vẻ, nhìn thế nào đều giống như người một nhà.

Mộ Thiên Tinh cười đi tới, vỗ vỗ vai Mộ Kiều Kiều: "Em gái, hôm nay là ngày mừng thọ ông nội, em là khách, ngồi ở chỗ này không thích hợp đúng không?"

Mộ Kiều Kiều cũng không thèm nhìn cô, khoác tay lên cánh tay Tương Quý Thần, nháy đôi mắt điềm đạm đáng yêu nói: "Thần, anh xem chị kìa, đuổi em đi đó!"

"Mộ Thiên Tinh!" Hà Dĩ Ninh kéo Mộ Thiên Tinh sang một bên, nhíu mày khó chịu quở trách: "Cô không đến phòng bếp giúp một tay, tới nơi này làm gì!"

Mộ Thiên Tinh âm thầm đẩy bà ra, giọng nói lạnh nhạt, "Mẹ, ngay cả người giúp việc mà nhà họ Tương cũng không mời nổi sao? Để cho thiếu phu nhân con đi làm cơm?"

Giọng của cô không lớn không nhỏ, nhưng đủ để hấp dẫn ánh mắt những vị khách trong phòng khách kia.

Hà Dĩ Ninh bị tức không nhẹ, đang muốn mở miệng, Tương Quý Thần đứng lên, siết cổ tay Mộ Thiên Tinh, kéo cô đi ra khỏi phòng khách.

Người đàn ông bỏ tay cô ra giống như ném đồ bỏ đi, hạ thấp giọng giận dữ hét: "Mộ Thiên Tinh, cô biết rõ Kiều Kiều mang thai, còn chọc tức cô ấy! Cô cố ý đúng không?"

Mộ Thiên Tinh mang giày cao gót ngã ngồi xuống đất, cô cũng không giận, chậm rãi bò dậy, cười với anh: "Ngày nào tôi chưa ly hôn với anh, thì vẫn là vợ của anh. Đấu với tiểu tam, là trách nhiệm và nghĩa vụ tôi không thể chối bỏ!"

Tương Quý Thần khinh thường cười lạnh: "Mộ Thiên Tinh, sao cô không biết xấu hổ như vậy? Cả nhà trên dưới, trừ ông nội, ai coi cô là vợ tôi? Nếu cô cần mặt mũi thì đi nhanh đi!"

"Chẳng lẽ Mộ Kiều Kiều cần mặt mũi?"

Mộ Thiên Tinh mới vừa nói xong, vị tanh nồng lại xông lên cổ họng, cô vội vàng giơ tay lên bụm miệng, xoay người cúi đầu chạy vào phòng vệ sinh.

Đóng cửa phòng vệ sinh, cô xoay người phun một miệng máu vào bồn rửa tay.

Mở vòi nước ra, ào ào cọ rửa vết máu trong bồn trắng, sắc mặt Mộ Thiên Tinh tái nhợt như tờ giấy.

Ngước mắt nhìn mình chật vật trong gương, Mộ Thiên Tinh vẫn cười, nụ cười vô cùng thê lương.

Đúng vậy, Mộ Thiên Tinh, sao mày lại không biết xấu hổ như vậy?

Không có ai thích mày, mày còn bám mãi không đi!

"Ôi! Chị, chị như vậy, không phải là mang thai đó chứ?"

Đột nhiên, một tiếng chế nhạo từ cửa truyền đến.

Mộ Thiên Tinh cuống quít gạt đi vết máu ở khoé miệng rồi đúng thẳng người.

" Dạ dày không tốt mà thôi, cô không cần phải lo lắng, Không có ai giành người cha của đứa con riêng trong bụng cô!" Mộ Thiên Tinh vừa rửa tay, vừa nhíu mày nhàn nhạt nhìn thoáng qua Mộ Kiều Kiều từ trong gương.

Bỗng dưng khuôn mặt trang điểm tinh sảo của Mộ Kiều Kiều đỏ lên, đột nhiên giơ tay tiến lên, giơ tay "chát" một tiếng, hung hăng đánh lên mặt của Mộ Thiên Tinh.

"Tiện nhân" Mộ Kiều Kiều tức giận, trợn to mắt, trong đôi mắt tràn đầy lệ khí: "Đã ly hôn còn không biết xấu hổ bò lên giường Quý Thần! Thật không biết liêm sỉ!"

Mộ Thiên Tinh bị đánh đến đầu lệch qua một bên, trong nháy mắt hoa mắt ù tai.

Nhưng cô không hề có vẻ tức giận, khóe miệng nhàn nhạt cong cong, ngước mắt nhìn về phía Mộ Kiều Kiều nói: "Mộ Kiều Kiều, được nuôi dạy tốt, đáng tiếc là mẹ cô không dạy cô! Tương Quý Thần là chồng tôi, tôi ngủ với anh ấy là thiên kinh địa nghĩa ngược lại là cô danh bất chính, ngôn bất thuận, chẳng lẽ sinh con ra không phải là con riêng ?"

"Một đứa con riêng với cô có tư cách gì nói con của tôi và Quý Thần!" Mộ Kiều Kiều nói xong, giơ tay vung tới Mộ Thiên Tinh.

Lần này Mộ Thiên Tinh không lùi, trực tiếp giơ tay lên nắm lấy cổ tay của cô ta, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm cô ta: " Mộ Kiều Kiều, tôi không phải là con riêng! Trước khi ba tôi gặp mẹ cô, bọn họ đã là ngôn chính danh thuận làm vợ chồng! Tiểu tam chân chính, là mẹ cô! "

Nói xong, dùng sức vung cô ta.

Thân thể Mộ Kiều Kiều lui về phía sau mấy bước, hai tay vịn chặt khung cửa.

Cô ta đang muốn đứng thẳng người, thấy Tương Quý Thần cách đó không xa đi tới, đầu óc xoay chuyển, tay trượt ngã khỏi khung cửa, thân thể trực tiếp ngã xuống đất.

"Ôi..." Mộ Kiều Kiều hét thảm, ngồi dưới đất ôm bụng rên rỉ: "Bụng của tôi, bụng của tôi....."

Mộ Thiên Tinh lười phải nhìn cô ta diễn kịch: "Mộ Kiều Kiều, cô vui lắm sao?"

Vừa dứt lời, chỉ thấy Tương Quý Thần chạy như bay tới trước mặt, ngồi xổm xuống đỡ Mộ Kiều Kiều: "Kiều Kiều, không sao chứ!"

"Quý Thần. . .chị nói em không xứng sinh con cho anh, chị muốn em giết đứa bé trong bụng. . ." Mộ Kiều Kiều dựa lên vai Tương Quý Thần, khóc hoa lê đẫm mưa.

Mộ Thiên Tinh trợn to hai mắt: "Mộ Kiều Kiều, cô nói bậy! Tôi nói lúc nào?"

Tương Quý Thần giận không kềm được, đặt Mộ Kiều Kiều xuống, đứng phắt dậy, không nói lời gì hung hăng tát Mộ Thiên Tinh một cái.

"Chát" một tiếng, tiếng nổ, khiến cho khách mời nghe tiếng chạy tới cũng kinh hãi.

"Tiện nhân! Nếu đứa bé trong bụng Kiều Kiều xảy ra chuyện gì, tôi sẽ cho cô đẹp mắt!" Trong đôi mắt thâm thúy của Tương Quý Thần bị tức giận từ từ lấp vào, đỏ kinh người.

Mộ Thiên Tinh bị đánh tạm thời mất thông, đợi cô quay lại, chỉ thấy Tương Quý Thần ôm Mộ Kiều Kiều vội vã rời đi.

Tay cô đỡ bồn rửa tay, mới chống đỡ thân thể không ngã xuống, tim như bị đao cắt.

Quý Thần, đến khi nào thì anh mới thấy rõ bộ mặt thật của Mộ Kiều Kiều!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Giá Như....

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook