Giả Kết Hôn Xong Tôi Đem Con Chuồn Lẹ

Chương 2: Lẽ nào nên nói "không cần khách khí"?

Tuyên Lê

28/09/2020

Giọng nói trầm thấp của đối phương truyền qua loa điện thoại, làm cho Nguyễn Khả Hạ cảm thấy một luồng không khí đè nghẹt như muốn chèn ép người mình. Nguyễn Khả Hạ dựng lưng ngồi thẳng tức thì, tay vô thức nắm chặt lấy tay vịn của ghế, mặt bất giác nóng dần lên, "Anh, anh có việc gì sao?"

Phó Hàn Xuyên: "Khi nào rảnh? Chúng ta gặp mặt nói chuyện."

Gặp mặt?

Tại sao lại muốn gặp mặt?

Cứ nghĩ đến cảnh bản thân bị một trong ba người theo đuổi Tạ Thần hành hạ đay nghiến cho phải vào tù mà sống, Nguyễn Khả Hạ quyết định phải rời xa chốn xô bồ, không muốn gặp Phó Hàn Xuyên một tí nào cả.

Hơn nữa, Phó Hàn Xuyên này mặt lạnh như tiền, tính tình thì tẩm ngẩm tầm ngầm, thế lực đằng trước đằng sau thì cường đại, mỗi phút mỗi giây lại đe doạ các công ty khác đối mặt với nguy cơ phá sản. Đến cuối cùng thì vì chỗ bằng chứng mà Phó Hàn Xuyên điều tra được ra mà "Nguyễn Khả Hạ" phải ngồi tù mọt gông.

Lại chưa kể đến dù Phó Hàn Xuyên đẹp trai đúng kiểu gu của Nguyễn Khả Hạ, cậu cũng không có dám đi giành người đàn ông của nam chính đâu. Người ta gọi đấy là chán sống đó, biết hông?

Nguyễn Khả Hạ từ chối ngay tắp lự: "Không có gì để nói hết, chuyện hôm đó tôi coi như chưa từng xảy ra."

Chưa từng xảy ra?

Phó Hàn Xuyên nhớ lại hình ảnh Nguyễn Khả Hạ chủ động hết mình hôm đó, đuổi cũng không chịu đi, anh không tin cậu thực sự định cho qua đơn giản như vậy, phải nhanh chóng giải quyết cục nợ này thôi.

Tuy là đối phương chủ động, nhưng cho đến cùng vẫn là do anh dao động, anh cảm thấy vẫn phải đền bù cho đối phương phần nào đó.

Phó Hàn Xuyên: "Cậu có thể xem như chưa từng xảy ra, nhưng tôi thì không."

Nguyễn Khả Hạ không thể hiểu nổi, "Anh có cái gì mà không thể? Người chịu thiệt cũng có phải anh đâu. Đều là người lớn cả rồi, không cần phải để tâm quá như vậy chứ?"

Phó Hàn Xuyên: "......"

Không biết cậu đang định giở mánh khoé gì nữa.

"Tối mai 7h, nhà hàng Đông Li. Nếu như cậu không đến......" Phó Hàn Xuyên nhàn nhạt nói, "Cậu thất nghiệp, ở nhà không làm gì hết, tôi biết nhà cậu ở đâu."

"......" Đây là đang đe doạ cậu hả?

Nguyễn Khả Hạ cảm thấy rất chi là mệt tim.

Hình như đối phương rất để ý đến việc này.

Trong "Quyến luyến không thể chia xa" có một luật bất di bất dịch đó là nội quy của nhà họ Phó cực kì nghiêm khắc, trưởng bối yêu cầu trước khi kết hôn phải giữ cho mình trong sạch.

Phó Hàn Xuyên cảm thấy xảy ra chuyện như thế này cực kì có lỗi với Tạ Thần, quyết định từ hôn. Hàng nguyên bản lại còn đem chuyện này bù lu bù loa chỗ ông nội Phó, Phó Hàn Xuyên dù không muốn kết hôn với hàng nguyên bản, cũng không thể không nghe lời ông nội.

Đây chính là nguyên nhân khiến cho hàng nguyên bản thành công kết hôn với Phó Hàn Xuyên.

Nhưng mà cậu không muốn đối mặt với Phó Hàn Xuyên.

Dù thế nào đi chăng nữa, thì đó vẫn là lần đầu tiên của cậu, bảo không để ý thì là nói dối. Phía đằng sau vẫn còn đau đây này, gặp mặt thì còn ngại ngùng hơn.

Vả lại cũng chẳng có gì để nói cả.

Hàng nguyên bản muốn kết hôn với Phó Hàn Xuyên, còn cậu thì không.

Đường đường một thanh niên trai tráng, có tay có chân nhưng lại chỉ muốn người khác bao nuôi mình, sao lại chả có chí tiến thủ làm ăn thế!

Nhưng mà Phó Hàn Xuyên này được thiết lập là chủ tịch bá đạo, trước giờ anh nói một thì chả ai dám nói hai cả, Nguyễn Khả Hạ thấy bản thân mình không thể vượt qua anh được, quyết định ngoan ngoãn đến chỗ hẹn.

- --------------------------------------

Tạ Thần xong lớp luyện hình thể xong, đi đến tiệm trà gần công ty.

"Anh Phó sao hôm nay lại đến tìm em thế?"

Phó Hàn Xuyên giúp cậu rót trà, "Có chuyện muốn nói với cậu."

"Cảm ơn. Có chuyện gì thế?" Tạ Thần nhận lấy chén trà, "Nếu em không phải giảm cân cho bộ phim mới thì chúng ta đã có thể đi ăn bữa cơm rồi, vừa ăn vừa nói chuyện."

Phó Hàn Xuyên trực tiếp nói luôn, "Tạ Thần, tôi rất xin lỗi, hôn ước của chúng ta, tôi hi vọng có thể huỷ bỏ."

Tay cầm chén trà của Tạ Thần run nhẹ, trầm mặc vài giây: "Em có thể hỏi tại sao không?"

Thực ra cậu có thể đoán ra được rồi.

Ngày này cuối cùng cũng đến rồi.

Thật sự đến rồi.

Hai người họ đều là vì hứa hôn của trưởng bối mà đính hôn với nhau.

Thực tế chỉ là hôn định mà trưởng bối hẹn miệng với nhau mà thôi, không nhất định phải tuân theo, cha mẹ Tạ Thần luôn tôn trọng quyết định của trưởng bối, nhưng Tạ Thần rất có cảm tình với Phó Hàn Xuyên. Có thể nói là đến mức thích.

Tạ Thần biết Phó Hàn Xuyên không có tình cảm với cậu, nhưng anh cũng không thích ai hết.

Tạ Thần tin tưởng rằng ở bên nhau tiếp xúc lâu dài, Phó Hàn Xuyên sẽ nảy sinh tình cảm với cậu.

Hơn nữa Tạ Thần và Phó Hàn Xuyên đính hôn được một năm, hai người cũng dần quen với nhau hơn. Nếu như trong vòng một năm, Phó Hàn Xuyên thích người khác, hôn ước sẽ bị huỷ bỏ.

Nếu như trong một năm "người đó" không xuất hiện thì hai người họ sẽ đăng kí kết hôn.

Phó Hàn Xuyên nói, "Tôi đã làm một số chuyện, nếu như vẫn kết hôn thì sẽ rất bất công với cậu."

Làm một số chuyện...... Là chuyện gì?

Tạ Thần cố gắng ghìm nỗi buồn đang tràn ngập trong lòng, "Phó tiên sinh có, có người mình thích rồi sao?"

Phó Hàn Xuyên nói, "Ừm."

Anh không hề phủ định, bởi vì nếu nói sự thật ra thì còn khiến người khác tổn thương nhiều hơn nữa, dù sao kết quả cũng vậy mà thôi.

Tạ Thần khó khăn nhịn, miễn cưỡng nở nụ cười, "Được, em biết rồi. Chúc mừng anh."

Cậu hoàn toàn không nghĩ đến chuyện này.

Phó Hàn Xuyên là kẻ cuồng công việc, là người sống theo quy luật nghiêm ngặt, anh đồng ý tìm hiểu thêm về Tạ Thần, mỗi tuần đều hẹn gặp Tạ Thần một ngày.

Tạ Thần nghĩ bụng, công việc của anh bận như vậy, thì lúc nào thích người khác đâu? Là người trong công ty sao?

Phó Hàn Xuyên nói, "Việc này là lỗi của tôi. Khi nào bác nhà có thời gian, tôi nhất định sẽ đến tận nhà để xin lỗi. Dự án hợp tác của hai nhà chúng ta, tôi sẽ cho bên phòng pháp luật sửa đổi lại hợp đồng......."

"Anh không cần phải làm như vậy, " Tạ Thần cắt ngang lời của Phó Hàn Xuyên, "Anh không làm gì sai hết, chúng ta đã ước định ngay từ đầu rồi, nên thế anh không cần phải xin lỗi gì hết."

"Xin lỗi, " Phó Hàn Xuyên nói, "Cậu là một người rất giỏi, rất tốt bụng, hi vọng sau này chúng ta vẫn có thể làm bạn."

Đây là đang phát cho cậu tấm phiếu người tốt rồi, Tạ Thần lấy lại tinh thần, cười nói, "Đương nhiên."

Phó Hàn Xuyên đưa Tạ Thần về nhà, quay xe về địa điểm hẹn gặp Nguyễn Khả Hạ.

Anh có thể cảm nhận được sự mất mát của Tạ Thần.

Anh cũng thấy tiếc nuối.

Tạ Thần ấm áp dịu dàng, là đối tượng kết hôn lí tưởng.

Tuy rằng không hề có cảm giác "yêu đương" với cậu, nhưng Phó Hàn Xuyên cho rằng hai người họ có thể xây dựng gia đình ấm áp thì quá xa xỉ. Hai người họ kết hôn xong cứ như chủ nhà với khách đến chơi là đã đủ rồi.

Nhưng bây giờ lại xảy ra chuyện này, anh tự thấy có lỗi với Tạ Thần, dù cho Tạ Thần không để bụng, thì anh cũng không thể nào cứ nhắm mắt làm ngơ được.

- -------------------------

Nguyễn Khả Hạ chuẩn bị đồ, đầu giờ chiều thì đi đến trạm tàu điện.

Quần áo của bản gốc đều là hàng hiệu, Nguyễn Khả Hạ giữ lại một ít, còn lại thì cậu chụp ảnh, đăng lên mạng bán. Chỉ một loáng đã bán được mấy đơn liền.

Tính cách Nguyễn Khả Hạ với hàng nguyên bản rất khác nhau. Ngay từ phong cách quần áo thì đã có thể nhìn ra được là theo style "trai đẹp u sầu".

Vất vả lắm Nguyễn Khả Hạ mới tìm được một cái áo T-shirt trắng đơn giản, mặc thêm một cái quần bò xanh giản dị, cắt thêm quả tóc 30 tệ, định chỉnh lại kiểu tóc nửa dài nửa ngắn bồng bềnh che hết cả gáy này được.

Vừa cắt tóc xong, Nguyễn Khả Hạ liền cảm thấy khá hài lòng với tay nghề của thợ cắt tóc. Nhìn ngon nghẻ ra phết.

Phó Hàn Xuyên thật sự biết nhà cậu ở đâu, đặt chỗ hẹn gần ngay nhà của cậu.

Chỉ bước vài bước là tới.

Nhà hàng được bày trí trang nhã thanh lịch, nhìn qua thôi đã biết giá cả đã phải trên trời rồi. Chỉ là tên "nhà hàng Đông Li" này bên ngoài còn có một câu khẩu hiệu "Hái đoá hoa cúc Đông Li" làm Nguyễn Khả Hạ liên tưởng đến một vài thứ có thứ không được duyên dáng cho lắm.

Nguyễn Khả Hạ theo chân bồi bàn vào phòng được đặt riêng. Phó Hàn Xuyên đã ngồi ở trong rồi.

Thấy Nguyễn Khả Hạ bước vào, Phó Hàn Xuyên quay sang nhìn cậu, ánh mắt lạnh tanh không cảm xúc.

Hôm nay Phó Hàn Xuyên mặc một bộ âu phục sẫm màu, cả người toát ra một phong thái lạnh lẽo cấm dục, bày ra khí thế "kẻ khác chớ lại gần".

Nếu không phải tự mình đã thể nghiệm rồi, Nguyễn Khả Hạ sẽ không bao giờ tưởng tượng được bộ dạng hoang dã của người kia, mặc quần áo với không mặc quần áo hoàn toàn là hai thế cực khác nhau.

Cậu liền nghĩ đến cụm: "lưu manh giả danh tri thức".

Phó Hàn Xuyên cũng âm thầm đánh giá Nguyễn Khả Hạ một lượt.

Mắt to tròn lấp lánh lanh lợi, tóc ngắn đi, cảm thấy rất có chí tiến thủ, sáng lạn hẳn ra.

Bên ngoài thì thấy là một học sinh sạch sẽ gọn gàng, trong sáng, không ngờ thâm tâm lại mưu mô xảo quyệt đến thế.

Hai đôi mắt cứ đọ mắt nhìn nhau như thế, đều âm thầm đoán xem đối phương đang nghĩ gì, cũng không thể không nghĩ đến chuyện đêm hôm đó.

Vẫn là Nguyễn Khả Hạ không thể kiểm soát được hô hấp, tai đỏ lên không nhìn vào mắt đối phương, "Không phải anh muốn nói chuyện sao? Nói đi chứ."

Phó Hàn Xuyên nói, "Cậu muốn gì?"

Nguyễn Khả Hạ lơ mơ, "Tôi muốn cái gì...... Tôi còn có thể muốn cái gì chứ?"

Phó Hàn Xuyên ngữ khí nhàn nhạt, "Nguyễn tiên sinh, tôi rất cố gắng giao tiếp với cậu, mong có thể thành thật một chút."

Nguyễn Khả Hạ cũng chẳng vừa, "Tôi thành thật lắm mà. Nếu như anh muốn nói đến chuyện hôm đó, thì tôi đã nói rồi, tôi xem như chưa có gì xảy ra hết. Không muốn vòi vĩnh cái gì từ anh hết, anh cũng đừng bận tâm làm gì."

Không có mục đích? Phó Hàn Xuyên không tin.

Nếu muốn tiền thì đơn giản. Anh thiếu gì chứ không bao giờ thiếu tiền. Nhưng nếu Nguyễn Khả Hạ lợi dụng điểm yếu này để gả vào nhà họ Phó...... thì quả thật là không đơn giản chút nào.

Anh không muốn kết hôn với một đứa nhóc 19 tuổi nhưng đã một bụng mưu mô nhường này.

Phó Hàn Xuyên bình thản nói, "Xin lỗi, tôi không hiểu lắm, nếu như cậu không có mục đích gì, vậy tại sao đêm đó cậu lại vào phòng của tôi?"

"Tôi......" Cái này thì đúng là khó giải thích thật. Cậu không thể nói, người vào phòng của anh với người cưỡi lên người anh là hai người khác nhau được.

"Tôi uống say." Nguyễn Khả Hạ nói một cách máy móc.

Phó Hàn Xuyên không hài lòng với câu trả lời này. Người uống say có thể vững chân bám theo anh đến tận cửa phòng sao?

Anh biét chuyện nhà Nguyễn Khả Hạ phá sản, bây giờ bảo là tiếp cận anh mà không có mục đích gì hết. Không thuyết phục gì hết.

Phó Hàn Xuyên vẫn nhìn Nguyễn Khả Hạ bằng ánh mắt lạnh tanh, nhưng Nguyễn Khả Hạ lại cảm thấy như có áp lực đè lên mình vậy.

Nguyễn Khả Hạ vội vàng đánh phủ đầu, "Anh xem, tôi nói thì anh cũng không tin. Thực ra thì tôi chính là thấy anh đẹp trai liền nổi hứng lên thôi. Chúng ta đều là người lớn cả rồi, không phải rất là bình thường sao?"

Phó Hàn Xuyên nhíu nhíu mày, trong lòng vẫn đầy hoài nghi. Nhưng nếu đối phương không nói dối...... Phó Hàn Xuyên ngẫm nghĩ một chút, tìm kiếm một từ để hình dung người này: "không đứng đắn".

Anh không biết nói mấy lời hạ tiện, đây là lời bình kém sang nhất mà anh có thể nghĩ ra rồi.

Phó Hàn Xuyên vừa định nói gì đó thì bụng Nguyễn Khả Hạ réo một tiếng.

Cực kì vang dội.

Nguyễn Khả Hạ che miệng khụ một tiếng, có chút ngượng ngùng.

Phó Hàn Xuyên không nói gì, rung chuông, gọi phục vụ lên món.

Nguyễn Khả Hạ không hề khách khí, gọi toàn món mình thích.

Vừa ăn vừa đánh giá, bào ngư hầm ít tí tẹo, gan ngỗng phi lê cũng tàm tạm...... tóm lại là trình độ kém, đầu bếp không đủ trình.

Phó Hàn Xuyên theo dõi thanh niên 19 tuổi ngồi trước mặt đây.

Đối với người 27 tuổi như anh thì có thể coi là một đứa bé.

Thật sự không biết là cậu ta định giở trò gì.

Nguyễn Khả Hạ chuyên tâm ăn uống, Phó Hàn Xuyên lấy một tấm thẻ để lên trên bàn, đẩy ra trước mặt cậu.

"50 triệu, coi như là tiền bồi thường." (Khoảng 166 tỉ vnđ)

Nguyễn Khả Hạ mắt trừng trừng nhìn tấm thẻ. Lại rời mắt đi, từ từ uống ngụm canh tổ yến.

Hoá ra tiểu thuyết viết là thật. Chủ tịch bá đạo sẽ đem tiền đi bịt mồm kẻ khác.

Thực sự cậu rất muốn cầm. Nhưng cảm thấy nếu làm thế thì bản thân mình rất là kém sang.

Nếu như là trước đây, cậu vẫn là con nhà giàu, lúc nào thiếu tiền, chắc chắn sẽ vênh mặt cầm tiền Phó Hàn Xuyên đi tiêu.

Nhưng mà nếu không lấy, hàng nguyên bản còn đang nợ một đống một khiêng kìa.

Nguyễn Khả Hạ mạnh mẽ đấu tranh tư tưởng 3 giây, quyết định, vẫn nên giả vờ khách khí một chút, học theo mấy chiêu thức trên bàn rượu, biểu diễn một chút sự trưởng thành giả dối của người lớn.

Cậu tỏ vẻ thật thà nói, "Ay dô, cái này, cái này sao mà được."

Phó Hàn Xuyên không nói gì.

Bởi vì anh bí lời, không biết phải nói gì.

Nguyễn Khả Hạ thấy đối phương không đáp lời, cảm thấy người này chẳng có cảm xúc gì cả.

Nhưng mà tiền thì không thể không lấy được. Cậu để bát xuống bàn, nhét tấm thẻ kia vào túi quần, "Nếu như anh đã thành tâm thế, thì cảm ơn nhá."

Phó Hàn Xuyên, "......."

Lẽ nào cậu không nên khách khí?

Nguyễn Khả Hạ thấy cơm ăn no rồi, tiền cũng đút túi rồi, chùi miệng đứng dậy, "Ờ thì, tôi ăn no rồi, không có chuyện gì thì tôi đi trước nhá. Cảm ơn anh mời tôi ăn cơm."

Cậu phải lượn lẹ thôi, trên web có người đặt hàng rồi, phải về để còn ship nữa.

Phó Hàn Xuyên mở miệng, "Đợi đã."

Nguyễn Khả Hạ: "Hở?" Vẫn chưa hết chuyện hả?

Phó Hàn Xuyên mặt lạnh tanh nói, "Nếu như cậu đã cầm tiền rồi, thì chuyện chúng ta xem như đã xong, chuyện này mời cậu giữ kín miệng cho."

Nguyễn Khả Hạ đương nhiêu hiểu chuyện, "Chắc chắn rồi, anh yên tâm."

Phó Hàn Xuyên nhàn nhạt nói, "Tốt nhất là thế."

Nguyễn Khả Hạ nghiêm mặt một lúc. Đối phương rõ ràng nói chẳng có cảm xúc gì, nhưng mà da gà cậu tự động nổi hết cả lên.

Người này chẳng ấm áp như bề ngoài tẹo nào.

Nguyễn Khả Hạ nghiêm túc nói, "Đêm hôm đó là chuyện ngoài ý muốn, thật đó. Sau này đi đường mà gặp phải anh, tôi xem như không quen biết."

Nói xong thì đẩy cửa đi ra.

Phó Hàn Xuyên day day trán.

Toàn bộ chuyện này, đều hoang đường không thể hiểu nổi.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Giả Kết Hôn Xong Tôi Đem Con Chuồn Lẹ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook