Giả Kết Hôn Xong Tôi Đem Con Chuồn Lẹ

Chương 1: Đâm vào thật sâu, rút ra một tí

Tuyên Lê

28/09/2020

Nguyễn Khả Hạ nằm mơ thấy mình đang ôm cái gì đó.

Lại còn có hơi thở ấm nóng đang phả lên mặt của mình.

Cậu sờ lên sờ xuống thứ ở trong vòng tay mình. Sờ mấy phát.

Ờm.... Một cảm giác rất là đê mê, hình như là......

Nguyễn Khả Hạ sợ đến hồn phách lên mây.

Hình như là một người.

Cậu mở vội mắt ra, trước mặt là một người đàn ông cao to, đang bị hai tay cậu ôm ghì lấy, lưng đang dựa vào cửa.

Hai người đang trong cái tư thế kabedon.

Mà kẻ làm tư thế đấy lại chính là cậu.

Người trước mắt rất cao, còn cao hơn cả cậu nữa, siêu cấp đẹp trai, hai gò má hiện lên một màu đỏ hơi không bình thường.

"Phiền cậu bỏ tay ra, đi ra." Người đàn ông này mở miệng nói, giọng trầm thấp có chút khàn, dường như đang cực lực kiềm chế gì đó.

"Hở?" Đầu Nguyễn Khả Hạ vẫn còn đang ong ong, cậu nhìn tứ phía một vòng, vẫn chưa thể nắm rõ được tình hình hiện tại.

Tối qua cậu vừa mới nhận được giải "Tác phẩm âm nhạc xuất sắc nhất thường niên", đi ăn mừng chè chén với bạn bè trong công ty đến nửa đêm mới tan, về nhà cái là lăn quay ra ngủ luôn.

Tại sao vừa mở mắt ra đã thấy mình ở khách sạn, lại còn đang hạ thủ với một người xa lạ.

Cái này không có khoa học à nha.

Hay là đang mơ nhỉ?

Nguyễn Khả Hạ nhìn người đàn ông kia, hỏi, "Anh là ai?"

"Cậu không biết tôi là ai?"

Mắt của người kia tối sầm xuống, hơi thở gấp gáp, lời nói đầy sự trào phúng.

Nguyễn Khả Hạ lắc đầu, "Thế mới hỏi anh là ai thế?"

"Phó Hàn Xuyên." Người đàn ông không kiên nhẫn, "Có thể buông tôi ra được chưa?"

Anh uống phải rượu có cho thêm thuốc, tên nhóc này chủ động theo anh đi vào.

Phó Hàn Xuyên có thể đoán được đại khái mục địch của kẻ chủ động chui vào vòng tay anh này. Anh muốn đẩy ra, nhưng cơ thể không chịu nghe lời.

Anh đã cực lực không làm bất cứ cái gì với cậu rồi.

Nguyễn Khả hạ nghĩ ngợi, Phó Hàn Xuyên?

Chưa nghe thấy bao giờ á!

Cậu nhíu mày ngẫm nghĩ, đột nhiên mắt sáng lên dùng đầu đập vào cửa một phát.

Quả nhiên đang nằm mơ!

Phó Hàn Xuyên không phải là nhân vật trong cuốn tiểu thuyết "Quyến luyến không thể chia xa" mà cậu đọc mấy hôm trước sao?

Không phải là từ ngữ miêu tả rất chi là nghèo nàn qua loa, nào là lông mày tựa kiếm, mắt sáng tựa sao, mặt mũi lạnh lùng nghiêm nghị,...... Sao thành thể 5D lại đẹp trai thế này!

Trùng hợp là, "Quyến luyến không thể chia xa" cũng có một kẻ bố láo mất dạy, cũng tên là Nguyễn Khả Hạ.

Dựa theo trạng thái không được bình thường của Phó Hàn Xuyên thì e là đến đoạn "Phó Hàn Xuyên bị kẻ khác hạ thuốc, Nguyễn Khả Hạ nhân cơ hội lẻn vào, mưu đồ phá hoại hôn ước của hắn với nam chính thụ".

Giấc mơ lần này, lại còn có cả kịch bản nữa.

Có lẽ là do gần đây bận bịu quá, bản thân chưa có tự "giải quyết" nên mới mơ thấy giấc mơ kiểu này.

Nguyễn Khả Hạ lập tức ôm chặt lấy cánh tay anh hơn nữa, dựa còn sát hơn nữa.

Anh trai đẹp giai siêu cấp...... Dù sao cũng là mơ, tội gì mà không nhân cơ hội làm kẻ xấu xa dâm dê đê tiện chứ.

"Tôi tên là Nguyễn Khả Hạ," Nguyễn Khả Hạ liếm liếm môi, "Chả là, đừng nói chuyện nữa, bắt đầu luôn và ngay đi."

Phó Hàn Xuyên nhíu mày, hình như không hiểu ý của cậu, "Cái gì?"

Thứ thuốc cho vào trong rượu rất mạnh, cơ thể anh tưởng chừng như đang bốc hỏa vậy. Bộ phận nào đó cảm thấy mãnh liệt quá đà, hình như nếu không làm cái gì đó sẽ nổ tung mà chết mất.

Anh tự cắn đầu lưỡi của mình, thúc ép bản thân phải tỉnh táo lên một chút.

Bắt buộc phải nhịn, đuổi người kia ra khỏi đây...

Nhưng mà trong tích tắc, Nguyễn Khả Hạ xộc tới.

Thời khắc môi chạm vào môi, lí trí hoàn toàn vỡ nát, đến vụn cũng không còn.

........................

Từ cửa đến giường, rồi đến phòng tắm, rồi lại quay về giường.

Rất lâu rất lâu rất lâu sau cũng không ngừng nghỉ chút nào,

Cuối cùng Nguyễn Khả Hạ mệt đến kêu không ra tiếng, cậu mơ mơ màng màng nghĩ, này cũng giữ lâu quá đi, hơn nữa chỗ cơ bụng này cảm giác rất là đê mê. Nơi đó lúc đầu còn đau đớn, lúc sau sung sướng. Cảm giác của giấc mơ này cũng quá chân thật rồi!

Trước khi ngủ thiếp đi, Nguyễn Khả Hạ vô cùng cảm khái, nhiệt tình quá nhể, uống phải thuốc kích dụ*c có khác.

_____________________________

Ánh nắng mặt trời từ khe hở cửa sổ chiếu rọi lên da thịt mềm mại trắng nõn.

Nguyễn Khả Hạ đưa tay lên che đi ánh mặt trời chói mắt, khó khăn lắm mới tèm nhèm mở được mắt ra.

Ờm... Hoa văn này... sai sai sao á?

Chỗ này hình như không phải là nhà của cậu hay sao ấy?

Nguyễn Khả Hạ mở to mắt ra, quay ngoắt đầu lại.

Bên cạnh có một người đang nằm ngủ, chính là anh đẹp giai mà lăn qua lăn lại lăn tới lăn hồi với cậu trong mộng hôm qua.

Cậu kinh hãi cực độ, nhắm mắt lại thật chặt, rồi lại mở ra.

Tại sao vẫn chưa tỉnh lại......

Cậu tự nhéo mình một cái thật mạnh, đau đến nước mắt tuôn rơi, quay đầu ra, vẫn thấy gương mặt đẹp trai đến kinh thiên động địa.

Này là cái loại tình huống gì đây?

Lẽ nào không phải là mơ?

Có người muốn dạy dỗ cậu sao?

Hay là.... Đây không phải là thế giới mà cậu sống?

Nguyễn Khả Hạ nhẹ nhàng rón rén xuống giường, tìm thấy điện thoại, căng thẳng mở wechat ra.

Tuyệt vọng.

Tất cả số liên lạc trong danh bạ đều là người mà cậu không hề quen biết.

Cậu dừng mắt ở một cửa sổ chat, tên người đó hiển thị lên, Tạ Thần.

Tiêu rồi, thật sự xuyên vào sách rồi.

Tạ Thần chính là nam chính thụ trong "Quyến luyến không thể chia xa".

"Quyến luyến không thể chia xa" là truyện thuộc thể loại Jack Sue(*).

(*) Jack Sue: Là thể loại kiểu Mary Sue nhưng là phiên bản nam. Mary Sue là tên chung cho bất kỳ nhân vật hư cấu nào có năng lực hoặc hoàn hảo đến mức điều này có vẻ vô lý, ngay cả trong bối cảnh của bối cảnh giả tưởng. Mary Sues thường là một tác giả tự chèn hoặc thực hiện mong muốn.

Có ba người đàn ông ưu tú đem lòng yêu Tạ Thần say đắm. Đó là: ảnh đế - Lục Đình Hiên, bá đạo tổng tài - Phó Hàn Xuyên, và còn có idol hạng A – Kì Hàng.

Khi Nguyễn Khả Hạ vừa mới bắt đầu đọc, còn tưởng là văn tuyển bắp đùi để ôm (*), đọc đến cuối mới phát hiện ra mình bị lừa rồi, hóa ra đây rành rành thể loại tra công tiện thụ.

(*) Ý chỉ là thể loại văn mà trong đó nhân vật tìm người để bao nuôi.

Bởi vì Tạ Thần không chọn bá đạo tổng tài hay là em trai kém tuổi bá khí ngút trời, lại quyết định tha thứ cho bắp đùi rác rưởi đã từng phản bội cậu, Lục Đình Hiên.

Nguyễn Khả Hạ cảm giác như ăn phải shit vậy, không hiểu được não của tác giả hoạt động tư duy kiểu gì, tự nhủ bản thân thứ tình yêu này là thứ tình yêu mà mình không bao giờ có thể lý giải được.

Nhưng kẻ khiến cho tình cảm của Tạ Thần và Lục Đình Hiên rạn nứt, chính là kẻ tâm địa đen tối cùng họ cùng tên với Nguyễn Khả Hạ kia.

Nguyên bản thì chủ nhân của thân xác này là một công tử con nhà giàu, Nguyễn ba ba và Tạ ba ba là anh em kết nghĩa, quan hệ của "Nguyễn Khả Hạ" trong truyện và Tạ Thần lại không được tốt đẹp gì cho cam, cùng lắm cũng xem như bạn bè.

Nhưng sau khi nhà họ Nguyễn phá sản, bố của Nguyễn Khả Hạ chịu cú shock lớn, ngã bệnh nằm liệt trên giường, ông đem hết trách nhiệm đổ lên đầu của bố Tạ Thần, trách cứ tại sao Tạ gia lại không giúp đỡ bố của cậu.

Cậu ta bắt đầu trách cứ Tạ Thần. Sau khi bố Nguyễn Khả Hạ mất, loại trách cứ này liền biến thành oán hận.

Cậu ta hận người mà mình thích – Lục Đình Hiên - trái tim chỉ có hình bóng Tạ Thần, không chịu nhìn cậu ta dù chỉ là một cái. Cậu ta càng hận Tạ Thần có thể đính hôn với Phó Hàn Xuyên, có thể trèo lên cây cao nhà họ Phó.

Thế là cậu ta nhân lúc Phó Hàn Xuyên bị đối thủ hạ thuốc lẻn vào, hủy đi liên hôn giữa Tạ gia và Phó gia.

Sau khi kết hôn với Phó Hàn Xuyên như ước nguyện, Nguyễn Khả Hạ nghĩ kế câu dẫn Lục Đình Hiên, thế mà Lục Đình Hiên lại thật sự bị cậu ta câu dẫn luôn.

Làm đủ trò như thế nhưng cậu ta thấy vẫn chưa đủ, cậu ta câu kết với những diễn viên ghen ghét với Tạ Thần, tính kế hại Tạ Thần, muốn cho Tạ Thần thân bại danh liệt.

Cuối cùng Lục Đình Hiên thấy rõ bộ mặt của cậu ta, Nguyễn Khả Hạ bị ba anh công hợp lực cho vào ngồi bóc lịch, soạn nên một bản nhạc đẫm nước mắt sau song sắt nhà tù.

- ----------------------------------------

Thời điểm Nguyễn Khả Hạ xuyên qua quả thực không may một chút nào, đúng lúc hàng nguyên bản đang nhân cơ hội lẻn vào.

Phó Hàn Xuyên bị đối thủ cạnh tranh hạ thuốc, đối phương phái một mỹ nữ thân hình bốc lửa đến, mục đích moi được thông tin bí mật thương mại quan trọng ra.

Nhưng bọn họ không biết Phó Hàn Xuyên không thích phụ nữ, kể cả uống rượu đã hạ thuốc rồi cũng không có mảy may phản ứng nào cả, để cho hàng nguyên bản tóm được cơ hội..

Hàng nguyên bản rất may mắn. Nhưng đối với Nguyễn Khả Hạ mà nói, thì một chút cũng không may mắn tẹo nào.

Cậu từ từ quay đầu nhìn một cái.

Phó Hàn Xuyên còn đang say giấc.

Đang ngủ mà cũng có thể đẹp trai đến thế. Sống mũi thẳng tắp, dung mạo anh tuấn đẹp hết nước hết cái. Nhưng mà Nguyễn Khả Hạ không có tâm tình nào mà thưởng thức gì này cả.

Cậu đã làm cái gì thế này?

Cậu chủ động yêu cầu người ta ngủ với mình.

Mất mặt quá thể.

Nguyễn Khả Hạ không kiềm chế được hồi tưởng lại chiến trận kịch liệt đêm qua, mặt từ từ nóng rực lên.

Hóa ra tất cả những cái thúc vào rút ra, va chạm điên cuồng táo bạo kia đều là thật. Thậm chí cậu còn khiêu khích Phó Hàn Xuyên: "Sao vẫn còn chưa cởi ra? Hay là chơi không thấy đã?"

Đời này thế là tàn rồi, bây giờ phải làm sao bây giờ?

Đúng rồi, Tạ Thần.

Trong truyện, chính vào "buổi sáng hôm sau" này Tạ Thần xuất hiện, tận mắt thấy chiến trường tan hoang sau một đêm hoang dại này.

Nguyễn Khả Hạ mở khung chat với Tạ Thần, đọc được tin nhắn tối hôm qua.

Nguyễn Khả Hạ: [Em uống nhiều quá nên ngủ lại ở khách sạn Đế Hào phòng 806, sáng mai 8 giờ đến đón em được không?]

Đối phương trả lời: [Được, nghỉ ngơi cho tốt nhé]

Nguyễn Khả Hạ nguyên bản quả thật bỉ ổi, đê tiện không biên giới, còn cố ý kêu Tạ Thần tới bắt đôi gian dâm.

Cậu vội vàng nhắn tin [Anh, anh đừng đến nữa, em tự mình về được.]

Tạ Thần rất nhanh đã phản hồi lại [Anh vừa ra khỏi nhà rồi, lát nữa gặp nhé.]

Nguyễn Khả Hạ thấy sắp đến giờ tới nơi rồi, đã 7h30 rồi.

Nhất định phải rời đi trước khi Tạ Thần tới nơi, nếu không nhìn thấy chiến trường này, cái chiến trường chỉ nhìn thôi đã không thể thở được rồi.

Cậu cấp tốc mặc vội quần áo lên người, súc miệng qua một chút.

Lúc nhìn vào gương, Nguyễn Khả Hạ kinh ngạc phát hiện ra, "Nguyễn Khả Hạ" trong truyện không chỉ trùng họ tên với cậu mà đến cả gương mặt cũng giống cậu như đúc.

Cũng tốt, nếu như cậu không thể quay về thế giới ban đầu, như này cũng dễ làm quen với thân phận mới hơn.

Trên cổ chi chít những dấu hôn như đang nhắc nhở cậu về đêm cuồng nhiệt hôm qua, cũng may hàng nguyên bản mặc áo sơ mi, Nguyễn Khả Hạ dựng thẳng cổ áo sơ mi lên, cũng coi như tạm che được một phần dấu hôn.

Sau đó cậu khẽ khàng hết sức mở cửa, khẽ khàng đóng cửa lại, nhịn cơn đau ở nơi nào đó, chạy như ma đuổi rời đi.

Sau khi Nguyễn Khả Hạ rời đi, người đàn ông trên giường mở mắt ra, đôi mắt hoàn toàn tỉnh táo.

Anh ngồi dậy, gọi một cuộc điện thoại.

"Điều tra kẻ lập mưu gài tôi tối qua. Còn nữa, tôi muốn tất cả thông tin liên quan đến một nghệ sĩ tên Nguyễn Khả Hạ."

- -----------------------

Nguyễn Khả Hạ đi thang máy xuống sảnh khách sạn, gắng nhịn đau mà bước vội, đột nhiên có người gọi.

"Nguyễn Nguyễn!"

Nguyễn Khả Hạ quay đầu lại, thấy một chàng trai dịu dàng, ấm áp đi từ thang máy bên cạnh đi ra.

Chàng trai này đi đến chỗ cậu, "Trả phòng rồi sao?"

Nguyễn Khả hạ gật đầu, người này hẳn là Tạ Thần, giống hệt như trong sách miêu tả vậy.

Trong lòng Nguyễn Khả Hạ liền ngập tràn hổ thẹn cùng áy náy, Tạ Thần là người lương thiện ấm áp. Lúc đọc "Quyến luyến không thể chia xa", cậu cực kì hận kẻ cùng họ tên với mình lòng dạ đen tối, chỉ mong tác giả cho Tạ Thần một cái kết đẹp mà thôi.

Nếu như tối qua cậu không uống rượu, tỉnh táo nhận thức được mọi thứ, thì đã không xảy ra chuyện như thế này. Tạ Thần đã có thể kết hôn với Phó Hàn Xuyên, sẽ không cần phải ở bên tên tra nam khốn kiếp kia nữa.

Rõ ràng là đã đổi linh hồn rồi, nhưng vẫn làm ra chuyện tổn thương Tạ Thần.

Đều tại cậu hồ đồ.

Tạ Thần lúc này không hề hay biết chuyện gì đã xảy ra, cười nói, "Đi, xe đỗ ở bên dưới hầm, anh đưa em về nhà."

Nguyễn Khả Hạ tâm tình phức tạp, "Cảm ơn anh."

"Còn khách sáo với anh làm gì nữa."

Thực ra Tạ Thần hôm nay rất vui.

Nguyễn Khả Hạ rất lâu rồi không gọi mình là "anh" rồi.

Cậu biết Nguyễn Khả Hạ luôn trách móc cậu và bố mẹ, từ khi nhà họ Nguyễn phá sản, chú Nguyễn qua đời, Nguyễn Khả Hạ luôn bày ra thái độ lạnh nhạt với người nhà của cậu, không hề giống như trước đây.

Ngày hôm nay đột nhiên thái độ thay đổi, thậm chí Tạ Thần còn cảm thấy có chút không quen, tự nhiên có cảm giác dương như họ đã quay lại thời niên thiếu vậy.

Nguyễn Nguyễn đã nghĩ thông suốt rồi sao, không trách bọn họ nữa sao?

Tạ Thần muốn hỏi, nhưng đến cuối vẫn không mở lời được, chỉ sợ nói sai điều gì khiến Nguyễn Khả Hạ không vui.

"Em vẫn chưa ăn cơm phải không? Anh đưa em đi ăn nhé?"

Nguyễn Khả Hạ lập tức từ chối, "Không cần đâu, em hơi mệt, về nhà rồi em tự nấu gì đó ăn là được."

Tạ Thần cũng không cưỡng ép, "Thế cũng được."

Trước khi xuống xe, Tạ Thần dặn dò một lượt, "Sau này đừng uống nhiều rượu quá, có hại cho sức khỏe lắm."

Nguyễn Khả Hạ dạ vâng, lưỡng lự mở miệng, "Anh, em......"

"Sao thế?"

"Không có gì...... Anh lái xe cẩn thận."

Cậu vẫn cứ không thể mở nổi miệng để nói chuyện kia, tuy rằng sớm muộn gì Tạ Thần cũng biết, nhưng thà rằng muộn được ngày nào hay ngày nấy vậy.

Trong truyện viết, Nguyễn Khả Hạ sống ở trong một nhà trọ một phòng ngủ, một phòng khách.

Tuy rằng không rộng lắm, nhưng đồ thiết yếu thì đều đầy đủ cả. Có vài đồ trang sức nhìn còn có vẻ khá đắt tiền nữa.

Nguyễn Khả Hạ tắm táp sạch sẽ, bắt đầu mở tủ ra lục lọi giấy tờ, thẻ ngân hàng và các văn kiện quan trọng của "Nguyễn Khả Hạ".

Mặt của Nguyễn Khả Hạ ngày càng đờ ra.

Tài sản của hàng nguyên bản ít ỏi đến đáng thương, chỉ còn 3675.5 tệ. (tương đương khoảng 12 triệu vnđ).

Nghệ sĩ hết thời, gia đình thì phá sản, bố mẹ đều mất cả, lại còn nợ cả một đống tiền.

Sao cái thân phận này, càng ngày càng thấy thảm.

Nguyễn Khả Hạ sầu muộn lo lắng một hồi, quyết định phải thắt lưng buộc bụng, những cái khác, cứ từ từ rồi tính, được đến đâu hay đến nấy.

Cậu lấy ra gói mì tôm hết hạn trong chạn bát, đành kìm nén sự chán ngán, đun nước nóng đổ vào ngâm.

Hương vị không có tiền đúng là không dễ chịu chút nào mà.

Mùi thơm của mì tôm dần dần tỏa ra khắp phòng, Nguyễn Khả Hạ nuốt nuốt nước bọt, đến giờ một phát liền mở ra ăn liền.

!!!!!!

Ngon quá đi mất thôi!

Sao trước đây không phát hiện ra món này lại ăn ngon đến thế!

Ngay trong khi Nguyễn Khả Hạ đang hạnh phúc tràn trề vì một tô mì ăn liền thì chuông điện thoại reo.

"Xin chào, ai đấy ạ?"

Trong điện thoại truyền ra một giọng đàn ông trầm thấp.

"Tôi là Phó Hàn Xuyên."

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Tác giả có lời muốn nói: Đào hố mới rồi~~~~~

Trong thời gian đặc biệt, các bảo bối phải giữ gìn sức khỏe nha, phải thường xuyên rửa tay, đeo khẩu trang, để phòng thông gió, hạn chế tụ tập. Chúc cả nhà mạnh khỏe, bình an.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Giả Kết Hôn Xong Tôi Đem Con Chuồn Lẹ

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook