Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Ngày hôm sau, khi Hàn Phong tỉnh giấc, trừ bỏ thân thể có chút đau nhức chứ thật ra không có cái gì thống khổ. Buổi sáng Giang Vãn còn giúp cậu mát xa, không khí cực kỳ ngọt ngào.

Hàn Phong nhớ lại đêm qua cậu và anh làm loại chuyện tình đó không khỏi có điểm đỏ mặt.

Bất tri bất giác, hai người đã làm đến bước cuối cùng.

Vốn nghĩ một năm sau mới nói cho trưởng bối trong nhà hay. Hàn Phong đỡ trán, nhưng là trước kia cậu đã tự nói, nếu thật tình thích ai, cùng ai xảy ra quan hệ, nhất định phải mang về ra mắt cha mẹ. Mọi thứ còn lại giao cho anh thu xếp đi ╮( ̄▽ ̄” )╭

“Em… hối hận ?” Giang Vãn có điểm run rẩy ôm lấy Hàn Phong.

Hàn Phong nãy giờ trầm tư làm cho anh có điểm sợ hãi.

Hàn Phong đích thực là một hảo hài tử, không giống anh, chỉ có khoác lên cái áo ngoan ngoãn thôi.

“Làm sao vậy? Em chỉ là nghĩ chừng nào đem anh đi gặp cha mẹ em thôi. Anh đừng nghĩ ăn xong rồi quỵt nợ a.” Hàn Phong mí mắt hấp háy.

Giang Vãn sửng sốt, lắp bắp hỏi lại: “Gặp ··· gặp cha mẹ?”

“Đúng vậy a, có vấn đề sao?” Hàn Phong cười tủm tỉm.

Giang Vãn vội vàng lắc đầu, “Không thành vấn đề, không thành vấn đề.” Mấu chốt là khi gặp cha mẹ em ấy muốn mình dùng thân phận gì a? ┭┮﹏┭┮

Mấy ngày nay Giang Vãn chạy khắp phố lớn ngõ nhỏ chỉ để lựa lễ vật tặng nhạc phụ nhạc mẫu tương lai. Anh từng hỏi Hàn Phong, cha mẹ thích lễ vật gì. Hàn Phong nhịn cười vứt một câu để anh tự quyết, còn nhắc nhở anh không cần quá khẩn trương. Làm sao có thể không khẩn trương?! Giang Vãn thấy Hàn Phong lấy thái độ ngồi xem kịch vui thì đem bi phẫn biến thành thể lực vô tận, ban đêm toàn lực ép khô Hàn Phong.

Ngày hôm sau, Hàn Phong vẫn còn cảm giác bị Giang Vãn đâm chọc mạnh mẽ.

Hình như gần đây làm không thường xuyên?

Hàn Phong bày tỏ cậu chỉ là người bình thường không so được với Đại Thần nhà mình.

“Cha, mẹ, con đã về.” Cậu mang anh đến một khu dân cư xa xỉ.

“Tiểu Phong, con về rồi sao?” Một phụ nhân xinh đẹp ra mở cửa, gương mặt dịu dàng ánh lên niềm vui sướng. Nhìn thấy Giang Vãn đứng sau Hàn Phong, gương mặt tươi cười có chút cương cứng, vẫn là rất nhanh phản ứng mời Giang Vãn vào nhà, “Đây là Giang Vãn đi, mời con vào nhà.”

“Chào bác gái.” Giang Vãn lễ phép chào hỏi cùng đưa ra lễ vật ra mắt.

“Ừ, chào con.” Mẹ Hàn có chút do dự vẫn là nhận lấy.

“Hừ!” Cha Hàn cũng không dễ như mẹ Hàn, từ khi Giang Vãn bước vào vẫn chưa tỏ ra hòa nhã.

Tuy biết trước con trai mình sẽ mang một người đàn ông trở về, nhưng là cha Hàn tuyệt đối không ngờ lại nhanh đến như vậy? Còn có, hôm nay Hàn Phong tư thế đi đường có chút không tự nhiên, sau gáy còn có hồng ngân! Nam nhân chết tiệt này bắt cóc con ông còn đến đây thị uy?

Hôm nay đến gặp trưởng bối cư nhiên không biết tiết chế?

Cha Hàn càng nghĩ càng sinh khí, càng ngày càng cảm thấy tên Giang Vãn này không phải thứ gì tốt lành!

Mình nhất định nói điều này với con trai!

Đáng tiếc lời chưa ra khỏi miệng đã bị đứa con trai nhà mình phá hư. Hàn Phong cũng biết cha cậu sẽ không dễ dàng buông tha cho Giang Vãn, nên vừa vào cửa dọn dẹp này nọ xong liền ngồi xuống bên cạnh Giang Vãn. Cười tủm tỉm nhìn cha, có cái gọi là không đánh kẻ đang cười, cha Hàn biết phải làm sao đây. Ông bị nghẹn đến đỏ mặt, vừa đưa tình nhân về nhà cánh tay liền hướng ra ngoài? Nhất định là dã nam này dạy hư nhi tử của ông! Lòng dạ hẹp hòi của cha Hàn lần thứ hai ghi nhớ!

“Cha, mẹ. Đây là Giang Vãn, bạn trai của con.” Hàn Phong hít một hơi thật sâu rồi nói.

Giang Vãn rất nhanh bày ra khuôn mặt nhỏ nhắn, đối hai vị trưởng bối nói “Bác trai, bác gái.” Coi như lễ phép, cho dù cha Hàn trong lòng tức giận cũng không làm khó anh.

Hừ!

Cậu ta lại lên mặt đây mà, đợi cho đứa con lớn Hàn Quân về rồi ông sẽ cho cậu ta biết tay! Cha Hàn ngạo kiều rồi, quyết định không chấp nhặt với Giang Vãn, vẫn là chờ tiểu bối ra tay thu thập. Hàn Quân đối vị đệ đệ Hàn Phong có thể nói là nâng niu trong tay cũng sợ rớt, năm đó Hàn Phong phát hiện tính hướng thực sự của mình, vẫn là do Hàn Quân thay hai vị trưởng bối làm công tác tư tưởng, thuận tiện đem vị đệ đệ này thoát ra khỏi ngõ cụt.

Há há, Hàn Phong tuy rằng cấm bọn họ nói cho Hàn Quân biết, bất quá cũng không nói không được kêu Hàn Quân trở về ăn cơm a!

“Con như thế nào lại không biết Tiểu Phong có bạn trai?” Một thanh âm trầm thấp vang lên.

Hàn Phong sửng sốt một chút, thấy nam nhân dựa vào cạnh cửa bỗng chốc mừng rỡ không thôi, “Đại ca về rồi?”

Hàn Quân thấy đệ đệ bảo bối hướng mình nhào tới, cười tủm tỉm sau đó ôm đệ đệ, hướng Giang Vãn đang đi tới mà hất cằm.

“Tiểu Phong, em làm sao tìm được nam nhân đó? Sao không giới thiệu cho anh biết?” Hàn Quân hỏi.

Hàn Phong 囧, “Anh hai, Giang Vãn chính là Đại Thần mà em kính nể nhất!”

“A, chính là cái người làm việc không đàng hoàng mà em kể?” Hàn Quân có chút tức giận. Nhưng nhìn Hàn Phong đang bất mãn thức thời không nói tiếp.

Giang Vãn nắm chặt nắm tay, anh quyết định phải chán ghét người này!

Cho dù anh ta là anh hai của Hàn Phong cũng vậy thôi!

Giang Vãn tức giận nhưng không làm gì được, Hàn Phong nhưng thật ra không nói gì thêm. Cậu hiểu anh hai nhà mình, anh hai còn mắng được là tốt rồi. Nếu anh hai không mắng chửi người mới thật là đáng lo. Hàn Phong nắm tay Giang Vãn, hy vọng Giang Vãn có thể nhẫn nại một chút.

Nếu Hàn Quân đã trở lại, Mẹ Hàn đi lấy thêm một đôi đũa, cha Hàn cũng lấy cớ bỏ chạy, đem trận địa nhường lại cho người trẻ tuổi.

“Nghe Tiểu Phong nói cậu đang làm nghiên cứu sinh, cho nên tạm thời không có năng lực cùng Tiểu Phong ở chung một chỗ đúng hay không?” Hàn Quân cười nói.

“Tôi mặc dù đang học nhưng là cũng có làm một ít sinh ý. Tiểu Phong ăn không nhiều lắm, tôi hoàn toàn có thể nuôi tốt.” Giang Vãn đưa ánh mắt đầy tình ý nhìn Hàn Phong, “Tôi sẽ mau chóng học xong, anh yên tâm đem Tiểu Phong giao cho tôi đi anh hai.” Giang Vãn thành khẩn nói.

Ai là anh hai của cậu?!

Hàn Quân buồn bực rồi.

Trong lúc Hàn Quân và Giang Vãn lần thứ hai vì vấn đề nuôi nấng mà tranh cãi kịch liệt.

Hàn Phong ở bên cạnh 囧, chẳng lẽ cậu không thể nuôi sống chính mình hay sao? Ở trong trường cũng ít xài tiền.

Giang Vãn là tiểu hồ ly, Hàn Quân mới là con cáo già. Giang Vãn cho dù lợi hại đến đâu cũng không sánh bằng Hàn Quân ở trong xã hội lăn lộn nhiều năm. Cuối cùng, Giang Vãn bất đắc dĩ kéo Hàn Phong qua dùng cách thức tiêu chuẩn hôn sâu, “Tôi có thể lập tức xuất ngoại cùng Tiểu Phong kết hôn. Chuyện nhà của mình thì tự mình giải quyết, anh hai anh quản nhiều quá rồi.”

Trực tiếp đem Hàn Quân tức giận nói không nên lời.

Hàn Phong đỡ trán, chỉ còn cách an ủi anh hai thật tốt.

Bất quá, cho dù nhiều năm sau, Hàn Quân và Giang Vãn vẫn là không hợp nhau.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Gặp Đại Thần Ngay Lúc Không Mang Giấy Vệ Sinh

BÌNH LUẬN FACEBOOK