Trang Chủ
Truyện Teen
Gặp Anh Trong Chiều Mưa
Don't Leave

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
- Em thích cái này! - tôi chỉ chỉ vào một bộ váy cưới.

- Không được. Anh không thích cái này. - Hoàng Vũ lắc đầu cương quyết.

- Đẹp mà! Đi!!! Nhá!!!

- Ừm. Anh nghĩ cái này hợp với em hơn. Cái đó...không được kín cho lắm.

- Đồ ông già cổ hủ. Kệ anh. Chị ơi! Cho em thử bộ này! - tôi vẫy tay gọi chị chủ cửa hàng mạc cho ai kia cau có khó chịu.

Thời gian trôi qua nhanh thật. Mới đó mà đã 5 năm trôi qua rồi. Tôi đã tốt nghiệp đại học từ năm ngoái. Công việc giờ cũng đã ổn định với cả hai bên gia đình cũng thúc giục nên chúng tôi quyết định làm đám cưới. Mà chẳng hiểu sao tôi lại đồng ý cưới một người chẳng biết gì gọi là lãn mạn như ai kia cơ chứ! Nhắc đến lại bực mình! Đây đây để tôi tường thuật lại.

-----tháng trước-----

Địa điểm: công viên.

Hoàn cảnh: đang ăn kem.

- Di! Mình làm đám cưới đi! - Hoàng Vũ lấy ra một chiếc nhẫn.

- Cái này mà cũng gọi là cầu hôn hả?

-....

- Hoa đâu? Nhạc đâu?

- Thì nhẫn đây còn gì.

- Đồ không biết lãn mạn gì cả. Em sẽ không lấy anh đâu!!! - thật tức chết mà.

Hoàng Vũ chẳng nói chẳng rằng kéo tôi vào trung tâm thương mại. Bấm thang máy lên tầng cao nhất. Chắc nãy giờ anh đùa. Bây giờ mới đưa tôi đến nơi đã chuẩn bị sẵn khung cảnh lãn mạn. Bức tranh mộng tưởng của tôi vỡ tan tác khi sự thật là....

- Bây giờ em muốn làm siêu nhân vợ anh? - anh kéo tay tôi đến gần mép sân thượng.

- Anh...anh...

- Em dám nói không anh cá là mai báo đưa tin với tít "Từ chối cầu hôn, cô gái bị bạn trai đẩy từ sân thượng" chắc mai báo cháy hàng.

- Anh...dám...

- Trả lời nhanh lên. Anh cho em 5s. 5...4...3...

- Em...đồng ý...

Anh ôm tôi vào lòng. Tôi khóc nấc lên.

- Tên khốn. Đồ bỉ ổi. Đáng ghét.

Anh chỉ cười không thèm nói lại. Thế đấy! Chẳng ai bị cầu hôn cái kiểu như tôi bao giờ.

Mọi người thường nói cuộc sống sau khi kết hôn khác với lúc yêu nhau. Nhưng tôi mặc kệ. Lúc ta trước mẹ đi xem bói thầy bảo số tôi khó lấy chồng. Tuy không phải là người mê tín nhưng mà cũng tâm lý chứ! Tôi cũng sợ...ế lắm chứ. Cơ mà tôi lấy chồng thì ối người phải khóc. Tội nghiệp mấy fan của mình *tự sướng chút*.

- Chị ơi! Lấy cho em thêm bộ này, bộ này nữa.

- Sao em lấy tận hai cái váy phù dâu?

- Cho Gia Bảo. - tôi nháy mắt.

Cái thằng Bảo này đúng là đáng đời mà. Tội coi thường chị Băng Di này quả là không thể tha thứ. Để xem hôm đó trông nó sẽ thế nào? Haha...

- Cái gì? Sao em phải mặc cái thứ kỳ quặc này? - thằng Bảo nhăn mặt nhìn cái váy tôi đua cho.

- Vào một ngày đẹp trời 5 năm về trước...

----Hồi tưởng---

- Honey ngủ ngon nhé! Bye!!

- thằng Bảo nói chuyện với con nhỏ bạn-gái-mới nào đó.

- Tí tuổi đã yêu đương nhăng nhít. - tôi khoanh tay chép miệng trước cửa phòng nó.

- Sao chị nghe lén em nói chuyện điện thoại? Con gái con đứa mà vô duyên!! Thảo nào ế là phải. - thằng Bảo bĩu môi.

- Ai bảo mày không đóng cửa? Trách gì chị? Mà ai bảo mày là chị ế? Chẳng qua chị đang chuyên tâm học hành thôi. Ai như mày? Hứ!!

- Chị có thấy ai học đại học rồi mà còn chưa có người yêu như chị không? Chẳng ế thì gì? Haha...

- Này nhá! Chị đây không thiếu người yêu. Chẳng qua là chưa yêu ai thôi. Người theo đuổi chị mày xếp hàng dài đến nỗi phải phát số thứ tự đấy nhá!

- Chị bị ảo à? Em cá là đến khi chị 30 tuổi vẫn không ai thèm lấy.

- Cái gì? Mày dám trù ẻo chị đấy hả??

- Trong năm nay mà chị có người yêu thì này cưới của chị em giả gái làm phù dâu luôn ý. Haha...

- Mày nhớ nhá! Cấm nuốt lời.

- Nam nhi đại trượng phu nói được làm được. Sao phải xoắn.

------kết thúc hồi tưởng------

- Sao? Nhớ ra chưa em trai? - tôi cười đắc thắng.

- Nhớ gì cơ? Chị nói gì em chẳng hiểu - thằng Bảo giả nai.

- Thôi nào. Chị biết là mày nhớ rồi mà. Không cần phải giả vờ đâu. Cố lên em trai!!! - tôi đặt bộ váy vào tay nó rồi về phòng. Cái tiếng hét chói tai từ phòng nó làm cho mấy con chó nhà hàng xóm cứ sủa um hết cả lên. Có cần phải kích động vậy không? Chỉ là mặc váy với độn thêm mấy cái silicol thôi mà? Tôi mặc váy suốt có sao đâu? Bình thường mà. ^^

Việc chuẩn bị lễ cưới làm cho tôi khá bận rộn. Có đủ thứ phải chuẩn bị. Nào đặt thiệp cưới, nhà hàng, spa dưỡng da,...vân vân....

Mẹ nhờ tôi mua một vài thứ nên dù đã hơn 9h tối tôi vẫn phải ra ngoài. Cũng lười lắm cơ. Nhưng mà còn có mấy ngày nữa là về nhà chồng rồi nên tôi cũng muốn làm tròn bổn phận con gái ngoan. Lúc băng qua đường, tôi đánh rơi chiếc vòng tay. Tự dưng sao nó lại bị đứt nhỉ? Quay lại nhặt tôi bất động khi nghe thấy tiếng còi xe, ánh đèn chiếu thẳng vào người tôi. Thực ra khi xem phim mà thấy mấy nhân vật như vậy tôi được đều chửi là ngu. Quá ngu. Thấy thì chạy ra đi chứ! Cứ đứng nhìn như con điên để nó đâm cho à? Dạ, vâng. Bây giờ tôi trở thành con điên đó đây. Cứ trơ mắt nhìn cái xe tải sắp đâm mình và chẳng có ý định chạy. Sợ đến nỗi hồn bay phách lạc rồi còn chạy thế nào được? RẦM.... Tôi bị đẩy vào lề đường. Xe tải vừa đâm vào một người khác. Mở mắt ra tôi sững người khi thấy người bị đâm chính là Hoàng Vũ. Máu...sao nhiều máu quá. Tôi chạy đến...anh nằm trên vũng máu...mở mắt nhìn tôi rồi cười....

- Em...có sao...không? Sao..tay em có máu... - anh khó nhọc nói.

- Em không sao. Đó...là máu của anh...em giết anh rồi...- tôi khóc nấc lên.

- Em không có lỗi.... Đừng tự trách mình...

- Đồ ngốc! Sao anh phải làm thế? Anh chỉ cần kéo em ra là được mà!!! - tôi khóc to hơn.

- Hứa với anh...em sẽ quên anh... và sống thật tốt...nhé! - anh mỉm cười.

- Không! Anh không được chết! Đừng bỏ em đi mà!! Cấp cứu! Làm ơn gọi cấp cứu!!

- Băng Di! Anh yêu em...từ rất lâu rồi....

- Em biết. Em biết. Vậy anh không được chết. Anh còn phải làm chú rể của em. Em làm sao có thể làm đám cưới mà không có chú rể? Phải không?? - tôi khóc, nước mắt hòa chung với máu.

- Anh đã yêu em... từ hồi... bọn mình học cùng lớp... ở trường Moon cơ... Sau đó...anh đi du học...Em biết không?...lúc em hỏi anh chúng ta có quen nhau không?...anh đã rất đau lòng đấy!...anh tưởng em đã quên anh rồi...mà em quên thật còn gì...

Một dòng ký ức vụt qua trong đầu tôi. "Đồ phù thủy độc ác! Sao cậu lúc nào cũng bày trò hành hạ tôi thế hả". "Không biết trong hồ có cá biển không nhỉ?". "Thử nuốt một cục nam châm xem. Biết đâu thu hút được tôi thật".

- Em xin lỗi...em xin lỗi...đáng ra em không được quên anh...đáng ra lúc đó em không nên hành hạ anh như thế...em xin lỗi...đừng bỏ em đi mà...anh vẫn còn chưa xem thằng Bảo mặc váy mà! Anh tỉnh dậy đi! Đừng như thế mà!!! - tôi khóc nấc khi thấy anh nhắm mắt dần.

Xe cấp cứu đến. Họ đưa anh lên xe. Tôi đã ngất đi vì quá sốc. Làm ơn! Hãy nói với tôi đây chỉ là giấc mơ. Đúng rồi! Có lẽ tôi đang mơ!! Tôi đang mơ mà! Phải không?

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Gặp Anh Trong Chiều Mưa

Avatar
Nguyễn Phương Linh12:04 22/04/2015
Tội nghiệp chị Băng Di quá

BÌNH LUẬN FACEBOOK