Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tôi bệnh nặng, hỗn loạn ngủ ba ngày.

Trong mộng rất hỗn độn, sơn thủy lâu dài. Tận cho đến khi tôi đặt tiền vàng trước mộ Dao Ngọc, rót rượu xuống, thì mới ngừng lại.

Lúc tỉnh dậy liền nghe tin tức Vân Phi Bạch thành thân.

Cha mắt đỏ ửng đến cầm tay tôi, nói: “Phụ thân đã gửi tấu chương từ quan cho Hoàng Thượng, chuẩn bị cáo lão hồi hương, chúng ta không ở kinh thành nữa, chúng ta về Tô Châu, được không?”

Yết hầu tôi đau nhức, nửa ngày mới đáp: ‘Vâng.”

Hôn lễ của Vân Phi Bạch và Liễu Yên được tổ chức rất long trọng, khoa trương.

Đội ngũ đón dâu xếp dài đầy phố. Tôi chèo lên tường để đứng xem.

Tôi thấy Vân Phi Bạch mặc hỉ phục đỏ, thấy anh ngổi trên ngựa cười thản nhiên. Lại thấy anh đi qua tôi, rồi đi xa.

Liếc mắt một cái, duyên đã đi đến nơi tận cùng.

Trong trí nhớ sau mỗi cơn mưa là hoàng hôn, còn có gió đếm, còn có đèn đuốc rã rời đầu đường, trong không khí như có mùi hương hoa bồng bềnh, chậm rãi phiêu tán.

Đến cuối phố, Vân Phi Bạch đột nhiên quay đầu lại. Ánh mắt lướt qua đám đông, rơi thẳng lên người tôi, chăm chú.

Thời khắc đó như bừng tỉnh.

Tôi leo tường xuống. Chuyện xưa kết thúc ở đoạn này, cũng tốt.

Buổi tối ăn một chiếc móng heo, uống mấy chén rượu, bắc cầu thang leo lên nóc nhà hứng gió, đến nửa đêm thì nặng nề ngủ.

Trong mộng dường như mình đang ở trong lồng ngực quen thuộc.

Tôi mơ mơ màng mang gọi: “Vân Châu?”

Người đó đáp: ‘là ta.”

Tôi mở mắt ra, chớp mắt: ‘Sao lại là huynh?”

Vân Châu nhìn tôi, trong ánh mắt ảm đạm nặng nề: ‘A ly, nhiều ngày qua muội luôn tránh huynh.”

Tôi không trả lời.

Vân Châu ngồi hẳn xuống ôm lấy tôi, khàn khàn nói: ‘A Ly, muội đang trốn tránh đúng không? Muội sợ ta cũng giống như đại ca muội, hoặc là giống những vị hôn phu trước kia, đúng không?”

Cằm tôi gác trên vai anh, trong lòng hoảng hốt, nói: ‘Con người không lay chuyển được mệnh, ngày mai muội và phụ thân rời khỏi kinh thành, chúng ta…chúng ta nên quên nhau đi, huynh quên muội, muội cũng quên huynh, coi nhưng, coi như chúng ta chưa bao giờ gặp nhau.”

Cả người anh cứng lại, một lúc lâu sau mới khàn giọng nói: “Cho là từ trước đến giờ chưa bao giờ gặp nhau…Muốn như thế nào mới có thể coi là chưa bao giờ gặp nhau? A Ly, trong lòng muội thật sự chưa từng có ta sao?”

Tôi nói: “Đêm nay coi như là từ biệt, về sau chúng ta kẻ nam người bắc, cách xa vạn dặm, tám gậy tre cũng không đánh đến nơi, huynh…bảo trọng.”

Cùng Vân Châu dây dưa mấy năm nay, cuối cùng cũng đã tan.

Ngày hôm sau trời tờ mờ sáng, tôi cùng phụ thân rời đi.

Ngày thứ mười hai thì đến Tô Châu.

Ngày thứ mười ba, tôi bắc thang trèo lên đầu tường tưới nước cho cây mướp đắng, bỗng nhiên thấy dưới tàng cây hoa đào ở sân bên cạnh một người.

Tôi ngẩn ra.

Anh từ dưới tàng cây đi ra, hướng về tôi: ‘A Ly.”

Bình nước trên tay tôi tuột ra, rơi xuống dưới.

Bữa cơm tối, cha tôi thở dài: ‘Tiểu tử Vân Châu kia thật là si tình, đuổi theo từ kinh thành đến Tô Châu, tiếc là…’

Tôi máy móc và cơm, trong lòng cay cay.

Tôi nhớ hôm nay anh mặc quần áo thanh sam đứng dưới tàng cây hoa đào, còn ngước mắt lên nhìn một cái, thời gian như quay trở về lần đầu tiên. Năm đó dược sư cốc nở đầy sơn trà đỏ rực, tôi nhìn thấy người thiếu niên mặt mũi chói mắt kia.

Cổ họng tôi nghèn nghẹn, kêu lên: “Cha.”

Cha tối vỗ vỗ vào tay tôi, nói: “Đừng thương tâm, còn có phụ thân, con không lấy chồng, phụ thân sẽ nuôi con cả đời, không già cũng không chết.”

Có người từ biệt thì là vĩnh viễn, câu nói đó làm tôi nhớ lại chuyện xưa, giống như năm đó ngoại tổ tôi cùng tôi sống với nhau, nhưng cuối cùng lại để lại một mình tôi.

Sáng sớm ngày hôm sau, tôi đẩy cửa ra, thấy phụ thân nghiêm chỉnh ngồi trước cửa giàn hoa hạ, khuôn mặt an tường yên tĩnh. Cũng giống hệt ngoại tổ tôi năm đó.

Tôi run run bước tới, gọi cha ơi, rồi lại gọi cha ơi.

Cũng giống ngoại tổ tôi năm đó, cũng cuối cùng không đợi được câu đáp của ông.

Tôi nghiêng ngả lảo đảo chạy tới ôm lấy ông, nước mắt không hề chảy, chỉ run rẩy.

Quản gia cùng tiểu Đào tới đỡ tôi lên. Chân tôi như nhũn ra, trước mắt chợt tối sầm, tiếng khóc ồn ào làm tai tôi đau. Mơ hồ như có người ôm tôi vào lòng, gọi tôi: ‘A Ly, A Ly.”

Dường như là giọng nói của Vân Châu.

Tôi tựa vào vai anh, nói: ‘Cha muội, ông ấy chết rồi.”

Trên đời này, cuối cùng tôi cô độc.

Tôi mê man hai ngày.

Khi tỉnh lại, tựa như đang là ban đêm, trong phòng tối như mực.

Có tiếng bước chân vội vã đến bên giường tôi: “Tiểu thư, cô tỉnh rồi.”

Là Tiểu Đào.

Tôi sờ soạng ngồi lên, nói: ‘Tiểu Đào, mấy giờ rồi, tối rồi sao”

Giọng nói tiểu Đào có chút kinh ngạc: “Tiểu thư, giờ đang là ban ngày.”

Tôi như ở trong mộng giật mình: ‘Ngươi mở cửa sổ rộng ra đi, ta, bệnh quáng gà của ta lại tái phát rồi.”

Tiếng Tiểu Đào do dự nói: “Cửa sổ đã mở rộng rồi.”

Chớp mắt một cái, bỗng nhiên tôi cảm thấy mắt mình đau nhức vô cùng.

Tôi ôm lấy mắt, cả người run rẩy, tiểu Đào vội tới đỡ lấy tôi, nức nở nói: “Tiểu thư, mắt của ngươi…”

Tôi run run nói: “không…không sao…ta…ta ngủ một lát..ngủ một lát thì sẽ không sao…ngươi, ngươi ra ngoài trước đi.”

Tiểu Đào cầm lấy tay tôi, run giọng nói: ‘Ta, ta đi gọi Vân nhị công tử, hắn, hắn đang ở nhà bếp sắc thuốc cho tiểu thư.”

Không biết trải qua bao lâu, mơ hồ có đầu lưỡi ấm áp liếm nhẹ vào mắt tôi.

Giọng nói người đó trầm thấp gọi tôi, A Ly, A Ly.

Tôi đưa tay ôm lấy anh: ‘Vân Châu?”

Cả người anh chấn động, ôm chặt tôi: ‘A Ly, muội cảm thấy thế nào? Mắt còn đau không?”

Tôi mở to mắt nhìn thấy trước mặt tối đen như mực, nói: ‘mắt muội bị mù rồi.”

Tôi lại nặng nề ngủ, lần ngủ này, ngủ liền suốt bảy ngày bảy đêm.

Trong bảy ngày nay, tôi nằm mộng một giấc mộng thật dài, mơ thấy Vân Châu, mơ thấy Vân Phi Bạch, cũng mơ thấy trong mộng một thân ảnh trong làn nước xanh.

Ai cũng không biết, mộng này là thật, là trí nhớ ngủ say rất lâu, rất lâu trước kia của tôi.

Chiếc cầu kia gọi là cầu Nại Hà, người ở dưới làn nước xanh ngắt kia, gọi là Vong Xuyên.

Hết phần 1 – Vừa biên tập vừa khóc thương A Ly. Hóa ra chuyện này không hài, mà là ngược, tác giả ngược nữ chính quá. Trời ạ!

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Gái Già Gả Bảy Lần

BÌNH LUẬN FACEBOOK