Trang Chủ
Ngôn Tình
Gả Cho Viên Lãng
Anh Là Tình Yêu Hoàn Mỹ Của Em

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tiểu Tần từ chức rồi. Hôm đó tôi mới ăn cơm xong từ phòng ăn trở về văn phòng, liền nghe nói tin tức này. Xã hội thương mại, người đi người ở là rất bình thường, tôi đang lo lắng một bộ phận muốn tổ chức làm PARTY đưa tiễn cho Tiểu Tần hay không, buổi chiều Tiểu Tần làm thủ tục xong xuôi tới tìm tôi.

“Em rời khỏi, tan tầm cùng nhau ăn một bữa cơm đựơc không?” Tiểu Tân nói. Tôi nói không nên lời ánh mắt đó là vị gì đây, giống như một cái đầm suối sâu, đã sóng nước chẳng xao.

“Được, chị hẹn bọn Tiểu Lý lên …” Tôi đi lấy điện thoại nội bộ, Tiểu Tần ngăn cản tôi: “Chỉ hai chúng ta.”

Tôi nhìn cậu ấy, tay từ từ tách khỏi điện thoại: “Được rồi.”

Nhà hàng Tây, beefsteak(bít tết) hơn 300 một người khách. Tôi nói không đáng, Tiểu Tần nói: “Chị, để cho em xa xỉ một lần.”

Tiểu Tần viết ra một chút nhạc khúc, tiếng piano tao nhã vang lên.

“Chị, em vẫn muốn nói mấy câu, nhưng chị vẫn không cho em cơ hội này.” Tôi không thể cho cậu ấy cơ hội này.

“Lần sinh nhật đó của chị, thật ra không phải em muốn nói khác, em chỉ muốn nói em rất yêu thích chị, mỗi ngày ở bộ phận bảo an thấy có phiếu của chị, thì em thấy vui vẻ, trong lòng đặc biệt, đặc biệt EXCITED… Thật xin lỗi, em biết chị không thích người khác nói tiếng pha lẫn Trung Anh.”

Canh đuôi bò toả ra hơi nóng, Tiểu Tần xoa xoa mắt: “Trước kia em vẫn đeo kính, về sau nghe nói chị không thích đàn ông đeo kính, thì em đổi thành kính sát tròng, ngại quá, có chút dị ứng.”

“Ai nói chị không thích đàn ông đeo kính?” Tôi thấy có chút không thể tưởng tượng nổi.

Tiểu Tần không trả lời: “Chị đối với người nào cũng đều tốt, lúc trước khi chị mới tới nơi này, lần đầu tiên gặp mặt chị đã cười với em, cười đến trong lòng em ấm áp, vô cùng thoải mái. Lúc ấy em nghĩ, thì ra trên thế giới này còn có người phụ nữ như vậy, em thích chị. Thật sự, trước kia em từng có bạn gái, tuổi tác nhỏ hơn so với em, cả ngày đều tức giận, hẹn hò đến muộn cũng tức giận, không mặc quần áo cô ấy mua cũng tức giận, xem phim bức ảnh của phim cô ấy thích bị lấy xuống cũng tức giận, em không chịu nổi loại tính tình này. Cho nên em thích chị, nhưng sau đó em phát hiện chị gặp ai đều cười tít mắt, chị đều không có lời nói nặng với ai, với ai đều hoà thuận như vậy, làm chuyện gì đều có chừng mực như vậy, chưa bao giờ sẽ trực tiếp từ chối người khác.”

Tiểu Tần dùng một loại ánh mắt rất bị thương nhìn tôi: “Chị, trong lòng chị vốn không có chúng em, chưa từng có. Trong lòng chị vốn không coi chúng em là bạn bè thật sự của chị, chị sẽ nói chuyện phiếm cùng chúng em, cùng chúng em uống rượu ăn cơm, nhưng chị chưa từng để người khác đi qua nhà chị, chị vốn không cho chúng em biết cuộc sống thật sự của chị, trong thế giới của chị không có chúng em, chị chính là loại mọi người thường nói này, dạng quý tộc lạnh nhạt.”

Tôi đang xét lại mình, chính mình thật là người dối trá như vậy sao?

“Chị, chị có thể đừng giả dối như vậy không? Chị có thể thật sự mở miệng nói một câu, Tiểu Tần chị không thích em, em không có cơ hội… Không?”

Tôi muốn nói cậu ấy uống rượu, nhưng cậu ấy vốn không uống rượu.

Tiểu Tần giải thích tôi tổn thương tâm hồn của cậu ấy, thăm dò của cậu ấy đối với tình cảm tuyệt vọng. Tôi nghe, nghe người khác phân tích bản thân. Thật sự, tôi thà rằng người khác ở trước mặt chỉ trích tôi, cũng tốt hơn nói nhỏ ở phía sau người.

Bít tết đã nguội lạnh đi, Tiểu Tần vốn là không phải vì ăn cơm mà đến, tôi thì ăn không vô nữa.

“Chị, trong nhà sắp xếp giúp em, tuần sau đi New Zealand. Trước khi đi em muốn tặng chị một thứ.” Tiểu Tần lấy thứ đó ra. Túi GUCCI nữ!

“Tiểu Tần…” Tôi mở miệng, chuẩn bị tìm từ.

“Dư Bội chị có thể thành thật một lần hay không? Em biết chị thích, chị không nỡ mua mà thôi, chị coi như cho em giữ lại nhớ nhung đựơc không? Cho cuộc đời của em giữ lại kỷ niệm đựơc không?” Tiểu Tần có chút kích động.

Đã nói đến trình độ này, nói cám ơn thì càng dối trá, tôi nhận lấy túi: “Ngày nào đi? Chị tiễn em.”

“Lời nói em nặng nề, chị đừng để ý.”

“Lần sau trở về, tới nhà của chị chơi đi.” Tôi nói chân thành.

“Thật sự?” dieenddafnleequysddoon

“Nếu em không ngại bị A nhà chị nói.”

“Chị, chị khoa trương, anh Viên là một người rất tốt …” Chúng tôi nhìn Tiểu Tần biểu tình A của người kia đựơc cậu ấy nói rất tốt.

Trên đường về nhà tôi thật sự suy nghĩ, rốt cuộc tôi là người như thế nào?

Đi ngang qua với cửa hàng trái cây, mua đậu phộng Đại Phúc về nhà. trang@d#d#l#q#d@bubble Chính là trà xanh vừa mới ngâm, hỗn hợp đậu phộng Hãm Liêu ngọt ngấy và trà Hương đắng trong miệng.

Tiểu Tần nói không sai, tôi là mặt ngoài với ai đều rất khách sáo, nhưng trong lòng chưa từng có người khác đi qua. Tôi chính là cây cột điện, đang không ngừng biến hoá trong hoàn cảnh làm việc, tự mình chặt bỏ dây dưa vụn vặt, từ một chỗ đến một chỗ khác, một khi đi tới, thì tôi sẽ không liên lạc với đồng nghiệp trước kia, tôi, quên bọn họ, cho tới bây giờ tôi cũng không từng quan tâm bọn họ có nhớ đến tôi hay không, trong lòng tôi, cho tới bây giờ đều chỉ có bản thân tôi, hiện giờ, còn nhiều thêm một người Viên Lãng, nhưng Viên Lãng, anh ấy không thể xem như người khác, vì thế tôi vẫn ích kỷ, chỉ thấy chính mình.

Một mình tôi ăn sạch tất cả đậu phộng Đại Phúc, Viên Lãng không trở về, không cần phải giữ lại, vả lại, thứ này chính là ăn tươi mới, qua đêm thì không ngon.

Ngày hôm sau đi làm, ở trong hành lang đối diện gặp phải tổng giám đốc tài vụ Hàn Hiểu, chào hỏi: “Chị Hàn sớm nha, ô, vừa mới mua quần áo mới, loại kiểu dáng rất đẹp …”

Hàn Hiểu cười, ưỡn thẳng ngực: “Ngày hôm qua sinh nhật chồng chị, mua quà cho chị, Prada, không tệ chứ?”

Tôi bật cười: “Sinh nhật anh Chu, mua quà cho chị?”

Hàn Hiểu cúi đầu nhìn xuống: “A, kiểu mới của Gucci…” Cầm trên tay nhìn.

“Người khác tặng, chị thấy hoa tai này rất đẹp mắt, màu sắc cũng nhạt, kết hợp tốt với quần áo.”

“Đúng rồi, tháng này nghiệp vụ trích phần trăm sắp xuống đến nơi, cũng không trách được.”

“Mùa ít khách thôi, vượt qua thì tốt rồi.”

Đến văn phòng thay đổi quần áo, lão Đại gọi điện thoại muốn tôi đi qua một chuyến. Hai người cùng nhau đi đại sảnh.

Tôi nhìn phông thuỷ tinh trống rỗng, hỏi: “Có thể sửa không?”

Quản lý trực ban đêm qua lắc đầu: “Chỉ có thể đổi cái mới.”

Đứa bé gây họa ở trên ghế sa lon ngủ thiếp đi, người lớn ở một bên thương lượng với Thịnh lão Đại.

“Tiểu Dư cô tới đây một chút.” Lão Đại ngoắc.

“Đèn treo kia của chúng ta bao nhiêu tiền?” Lão Đại biết rõ còn cố hỏi.

“Thuỷ tinh Ai Cập thuần khiết, cộng thêm phí chuyên chở, 60 vạn.” Nhiệm vụ trang@d#d#l#q#d@bubble của tôi hoàn thành rồi.

Thịnh lão Đại tiếp tục thương lượng với cha mẹ của đứa bé gây hoạ.

Thỏa thuận đạt được. Người bộ phận tài vụ tới tiếp nhận chuyện khoản tiền bồi thường.

Tôi đi theo lão Đại tới văn phòng: “Bồi thường bao nhiêu tiền?”

“Chiết khấu cho ông ấy năm phần, 30 vạn.”

“Kiểu dáng đèn đó lỗi thời, vốn chỉ trị trá 30 vạn.”

“Chúng ta còn thêm phí chuyên chở.”

“Ngài nói rất đúng.” Tôi phục lão Đại sát đất.

Tan tầm gặp đựơc một người quen: “Bội Bội.” Toàn thân tôi giật mình, tôi quen với ông sao? Toàn bộ tài sản đến BMW hai cửa, mở cả ngày ra một cô gái nhỏ mềm mại.

Tôi đi ở phía trứơc, tên kia lái xe ở bên cạnh vừa lái vừa nói chuyện: “Bội Bội, anh thật sự nói thật, anh cảm thấy phong cách em rất tốt, không giống với phụ nữ bình thường.”

Tôi quay đầu đi cười: “Ông chủ Tằng, BMW hệ 7 kiểu dáng mới nhất sắp ra, không định đổi một chiếc ư?”

Tên kia cười-quyến rũ: “Nếu em thích, anh mua cho em một chiếc.” Thôi đi, làm như tôi không biết lá bài tẩy của ông sao?

Tôi dừng bước lại, xoay người, tên kia cũng dừng xe lại. Khuỷu tay tôi chống ở trên cửa kính xe, tiến tới gần, vẻ mặt chuyên chú hỏi: “Thật vậy chăng?”

“Thật sự!” Ngay cả thở ra hơi thở cũng đáng ghét như vậy, nhưng tôi vẫn cứ cười đến trong sáng như thế.

“Em thích Jeep, phía trước treo cái thẻ đỏ.” Nói xong vẫy taxi. Lúc ở trên xe nghe thấy tên kia phản ứng kịp: “Thẻ đỏ? Xe quân đội?” Tôi cười.

ở cửa chung cư gặp phải một chiếc taxi quay đầu, sườn xe lướt qua, một bóng dáng xuất hiện ở trước mắt. Quân trang mới cắt may vừa người kiểu 07, vai rộng eo nhỏ hẹp mông.

Tôi xuống xe đứng lại, dùng giọng điệu Lỵ hương gọi viên, âm cuối kéo dài kêu lên: “Lãng Lãng…”

Người phía trước dừng lại, quay đầu, hắc diệu thạch (đá màu đen sáng) đang loang loáng… Ôm nhau mà cười, nắng chiều đầu xuân tại lúc này trở nên nhiệt liệt và rực rỡ.

Chúng tôi là hai người bình thường trên thế giới này, không có của cải làm người kiêu ngạo, chưa từng có nhan sắc hơn người, cuộc sống không có gì đặc biệt, đời sống vụn vặt, dầu muối củi gạo, gia đình ông bà, cùng nhau gắn bó. Không phải công chúa hoàng tử trong truyện nhi đồng, sẽ không hy vọng được vật chất hơn hẳn, nhưng nếu như có kiếp sau, tôi vẫn sẽ lựa chọn anh, lựa chọn người này cười thì còn nhỏ A vui vẻ A tình cảm to lớn A chế địch lão A (@.#).

Đây chính là tình yêu hoàn mỹ của chúng ta!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Gả Cho Viên Lãng

BÌNH LUẬN FACEBOOK