Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Lúc Lâm An Thâm mở mắt, anh liền biết mình đã nằm trong bệnh viện.

Phòng bệnh đúng là phòng bệnh chuyên dùng, tất cả mọi đồ dùng đều là chuẩn bị cho anh. Thảm dày, rèm cửa đóng kín, ngay đến cả đồng hồ treo trên tường cũng là loại không phát ra chút tiếng ồn.

Kinh ngạc nhìn chằm chằm vào đóa hướng dương đã héo rũ, anh hít một hơi thật sâu, cố dùng sức để không đụng đến miệng vết thương nhưng cũng không tìm được một chút mùi hương của cô. Chỉ có sự tĩnh lặng vậy quanh, lần đầu tiên anh cảm nhận được sự đáng sợ của im lặng.

Hồi tưởng lại hình ảnh cô khóc lóc, nước mắt nước mũi tèm lem lo lắng cho anh. Thật là khờ. Ngốc như vậy cũng thật đáng yêu. Ngốc như vậy lại khiến anh thích. Ngốc như vậy cũng khiến anh tình nguyện sa vào. Lâm An Thâm nghĩ vậy vẻ mặt cũng liền tươi tỉnh, mở mắt ra không thấy cô bên cạnh lại cảm thấy không hài lòng.

Có tiếng mở cửa rồi sau đó lại nhẹ nhàng khép vào. Tuy rằng thảm rất dày, nhưng đi vào bước chân vẫn cẩn thận nhón từng bước, sợ phát ra nửa tiếng ồn.

Lâm An Thâm nhắm mắt lại, không cần nhìn anh cũng biết người đến là ai. Mùi này, bước chân này, anh đã đếm không biết bao nhiêu lần trong mộng.

Giản Lộ đến gần giường bệnh của Lâm An Thâm. Anh vẫn còn ngủ, anh đến ngủ cũng thực yên lặng. Giản Lộ không kiêng nể gì xem xét gương mặt anh, còn có chút trắng, nhưng ít nhất đã khôi phục chút huyết sắc. Cô cũng chưa từng ngắm kĩ gương mặt anh, cô nhớ tới Joey đã từng nói: “Không nắm chắc cơ hội thì chỉ có kẻ ngốc.” Giản Lộ không khỏi bật cười, đúng vậy, anh đẹp trai như vậy, công việc cũng rất tốt, nhưng thế nào mà từ trước đến giờ cô chưa bao giờ để ý đến.

Thành thật mà nói, những ưu điểm kia của anh chưa bao giờ khiến cô quan tâm, dù sao cô cũng không định gả cho người có tiền. Cô chỉ là người bình thường, cũng chỉ muốn có một cuộc sống bình thường an an ổn ổn là đã thấy mỹ mãn. Nhưng từ khi thấy được bộ dáng ngốc nghếch, cứng đầu như trẻ con của anh, từ khi anh dịu dàng che chở cho cô giấu sau vẻ lạnh nhạt, cô đã không thể xem nhẹ anh nữa rồi. Kẻ không nắm chắc cơ hội là kẻ ngốc!

Giản Lộ đang cười trộm, thì không báo trước người nào đó liền mở mắt.

Nha!

Giản Lộ phản xạ có điều kiện kêu lên. Không nghĩ anh dọa người đến vậy… Cô đang muốn lùi lại từng bước thì mới phát hiện tay cô đã bị anh giữ lấy. Lực đạo vừa phải, đủ cho cô biết anh sẽ không buông tay.

Gương mặt người nằm trên giường thoáng ý cười.

Giản Lộ không tự chủ đỏ mặt. Người này nằm viện rồi mà sao vẫn khỏe như vậy… Sức như vậy cũng có thể so với cột chống trời được. (kình thiên trụ!!)

“Anh… anh đói rồi à?” A…a, dừng lại, không được nói lắp.

“Ừ.”

Giản Lộ giúp anh chỉnh lại gối giúp anh thoải mái: “Cái kia… Y tá nói anh không chịu ăn đồ ăn bệnh viện. Em mới về nhà nấu chút cháo,… anh, … anh nếm thử đi.” Nói xong, Giản Lộ đưa bình thủy đặt trước mặt Lâm An Thâm. Mở ra, mùi cháo thơm thơm, thịt băm nhỏ, rau xanh, cũng thật hấp dẫn. Giản Lộ tràn đầy tin tưởng múc đầy một bát cho anh.

Chỉ thấy Lâm An Thâm cầm thìa, múc từng thìa cho vào miệng, tinh tế nhấm nháp. Lại múc một thìa, tiếp tục nhấm nháp. Ba miếng… Bốn miếng… Sau đó, anh ngẩng đầu.

Giản Lộ đã chuẩn bị sẵn tinh thần nghe anh khen. Lần này cô nấu cháo rất cẩn thận, mục đích là để mị lực của cô, cùng chén cháo đi hết vào miệng anh, cho anh biết…

Lâm An Thâm: “Cháo rất thơm…”

Trong lòng Giản Lộ đã nở hoa nhưng mà ngoài miệng vẫn làm bộ vân đạm phong khinh: “Uhm.”

Lâm An Thâm tiếp tục khen:

“Chỉnh lửa rất tốt…”

Giản Lộ lâng lâng, khóe miệng không nhịn được cũng muốn nhếch lên, nhưng cô vẫn cố nhịn: “Uhm.”

“Cũng ngon…”

“Uhm.”

Lâm An Thâm tiếp tục: “Trông cũng rất đẹp…”

Giản Lộ rốt cục không nhịn được.

Lâm An Thâm lại tiếp lời: “Nhưng quái, như thế nào lại không có một chút vị?”

Miệng Giản Lộ nhất thờ cứng đờ, chạy nhanh lại, cầm thìa múc một miếng cho vào miệng.

A! Vừa rồi vội, quên không cho muối. Cũng may trong những tình huống như vậy Giản Lộ cũng rất nhanh trí.

Buông thìa, biểu tình cũng nghiêm nghị hơn, nhìn anh nói: “Anh bị mất máu nhiều, ảnh hưởng tới thần kinh vị giác. Không cần lo lắng. Vài ngày nữa, chờ máu lại lưu thông tốt, lại cảm giác được vị giác thôi. Đến lúc đó tôi lại nấu đồ ăn ngon cho anh. Bây giờ anh cứ ăn một chút cho đỡ đói.”

Lâm An Thâm dễ dàng bị lừa: “Ừ.”

Giản Lộ lại làm bộ suy tư: “Muốn bổ máu… Nên ăn rau chân vịt, ngày mai em sẽ nấu canh rau chân vịt cho anh, rất nhanh sẽ khôi phục được vị giác.”

Sau đó liếc mắt len lén nhìn anh, chỉ thấy anh múc từng thìa, từng thìa, ăn còn có vẻ rất thỏa mãn.

Giản Lộ vui vẻ, thật giống một đứa trẻ ngoan.

Nhìn bát cháo rất nhanh thấy đáy, nhưng dường như có cái gì lóe lên trong đầu cô: “A.”

Ngước mắt lên, Lâm An Thâm liền hỏi: “Làm sao vậy?”

Giản Lộ nhìn thìa trên tay anh rồi đỏ mặt, nhìn đi hướng khác: “Không… không có gì!” Chẳng qua anh đang ăn thìa tôi vừa ăn qua mà thôi.

Thật khó tưởng tượng, một người thích sạch sẽ như anh mà biết chuyện này thì sẽ như thế nào. Trộm nhìn anh, miếng cháo cuối cùng cũng được anh đưa vào miệng, cả thìa cũng cho vào rồi.

Lau mồ môi. Bọn họ… hôn gián tiếp…

Nghĩ đến đó, mỗ nữ đỏ mặt tỏa ra làn khói nhẹ, nhanh chóng thu dọn bát tìm cơ hội chuồn ra khỏi phòng bệnh.

Cửa đóng rồi, Lâm An Thâm mới thu hồi tầm mắt. Tựa đầu vào tường, nhắm mắt lại, anh vẫn có thể cảm nhận được chút hơi ấm còn xót lại của cô, cả hương vị kia nữa. Anh cười nhẹ nhàng tựa như cậu bé ngốc ngếch.

Thì ra anh cũng có thể hạnh phúc như vậy…

Hạnh phúc của anh thực sự vẫn tồn tại.

Vết thương của Lâm An Thâm còn nghiêm trọng hơn so với tưởng tượng của Giản Lộ. Bác sĩ nói miệng vết thương của anh là do mảnh kính vỡ gây ra, hơn nữa lại rất sâu, chỉ chút xíu nữa là ảnh hưởng tới vỏ não. Khâu lại rồi, nhưng thời gian này rất quan trọng để cho vết thương khép miệng hẳn. Anh vẫn phải nằm viện một thời gian nữa để theo dõi tình hình vết thương mà điều trị.

Giản Lộ nghe được không khỏi run. Không dám nghĩ lại vết thương lúc đó của anh, máu từ kẽ tay bịt vết thương chảy ra bao nhiêu. Vậy mà anh còn muốn cầm lái 2 tiếng đồng hồ về thành phố. Giản Lộ tức giận, tính tình anh ta sao còn lì hơn trâu! Chẳng ai lấy chính mạng mình ra đùa như vậy! Cô phải nghĩ biện pháp chỉnh anh mới được!

Nhưng mà Lâm An Thâm dưỡng bệnh rất biết nghe lời. Cô nấu canh rau chân vịt, anh ăn, chưng gan lợn cũng ăn, đến cả óc heo anh cũng không phản đối. Công ty có hối một đống bản vẽ nhưng bác sĩ có dặn dò trong thời gian này anh không nên làm việc quá sức, Giản Lộ chỉ thị: anh làm việc 1 tiếng phải nghỉ 2 tiếng, anh cũng ngoan ngoãn làm theo.

Duy chỉ có một việc anh nhất quyết không chịu đáp ứng. Bác sĩ nói anh phải thường xuyên đi dạo, phơi nắng mới hỗ trợ sát trùng vết thương, không nên suốt ngày ở phòng bệnh đối với vết thương là không có lợi. Nhưng anh vừa nghe liền từ chối, anh không thể chịu được những nơi đông người ầm ĩ. Giản Lộ biết vậy, nhưng bây giờ lại liên quan đến việc phục hồi vết thương, không thể chịu được cũng phải chịu.

Lúc đầu cô còn có thể kiên nhẫn dỗ dành anh, nhưng Lâm An Thâm một mực không chịu. Hơn nữa, người này còn trầm mặc, ít nói còn có từ trường cực mạnh của anh nữa, cho dù Giản Lộ có nói gì chăng nữa thì con người đó vẵn duy trì trạng thái trầm mặc không sứt mẻ, có thể so với pho tượng được rồi. Giản Lộ nhíu mày nhìn anh, cô chỉ có thể ra đòn sát thủ cuối cùng.

“Lâm An Thâm. Anh không hợp tác trị liệu như vậy, anh muốn nằm viện bao lâu?”

“…”

“Vườn hoa rất rộng, có rất nhiều chỗ yên tĩnh, không người.”

“…”

“Em chán mùi khử trùng ở đây rồi.”

“…”

“Em không chịu được phòng bệnh này nữa rồi. Anh tìm người khác đến chăm anh đi.”

“…không được.”

“Sao không? Em cũng không phải hộ lý của anh!”

“Em là trợ lý của anh.”

“Em từ chức.”

“Anh từ chối.”

“Hợp đồng của em hết hạn hôm nay.”

“Anh với em ký tiếp.”

“Anh dựa vào cái gì thay em làm chủ?”

“Em là bạn gái anh.”

“Em cùng anh chưa hẹn hò bao giờ.”

“Khi nào? Địa điểm?”

“Hôm nay, vườn hoa dưới lầu.”

“… nhất định?”

“Tùy anh.”

“Anh có thể nắm tay em?”

“…uhm.”

“Ôm em?”

“… vườn hoa rất đông.”

“Lúc nào cũng có chỗ không người.”

“…”

“Có thể hôn em không?”

“… có người.”

“Tìm chỗ không người.”

“…”

“Bây giờ có thể đi được chưa? Anh chuẩn bị xong rồi.”

“…”

Cuối cùng, đòn sát thủ của Giản Lộ bị phản về thân.

Cứ như vậy, Giản Lộ tiểu thư cùng Lâm An Thâm tiên sinh chính thức xác định quan hệ yêu đương ngọt ngào.

Lâm An Thâm nói: …

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Gả Cho Lâm An Thâm

BÌNH LUẬN FACEBOOK