Trang Chủ
Ngôn Tình
Em Vẫn Chờ Anh
Hạnh Phúc Trở Về

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Vĩnh Uy bước vào quán đúng lúc cô đang lom khom cúi tìm dưới nền gạch. Anh đến đứng gần sát rồi mà Lệ Na vẫn không phát giác ra sự có mặt của người khác. Đến lúc va vào đôi chân dài thẳng tắp mới ngạc nhiên ngước mắt nhìn lên. Thoáng bất ngờ rồi da mặt cô dần dần đổi sắc tía rực như da ông mặt trời. Bắt gặp nét cười cười của anh Na càng ngượng chín mặt, lập tức cúi đầu xuống.

Thực sự suốt từ hôm đó đến nay Na luôn phải sống trong âu lo, phấp phỏng; cô sợ rằng anh sẽ lại một lần nữa coi cô như trò đùa. Và quả thực Uy không hề xuất hiện. Khi mà một chút lé loi hy vọng dường như cũng không còn, cô đành chấp nhận một nỗi ám ảnh nữa cho tâm hồn. Thì giờ, anh lại đến. Anh giống như một cơn gió độc đến rồi đi khiến cuộc đời cô váng vất, say sóng.

Na đâu hiểu rằng anh cũng nhớ cô nhiều lắm, nhưng anh cần sắp xếp và ổn định lại suy nghĩ. Bởi bắt đầu từ đây anh sẽ tiếp nhận cô và cả bé Bin vào cuộc đời của mình. Vậy nên Vĩnh Uy cần chuẩn bị cho mình sự thông suốt, một niềm tin vững mạnh và một trái tim rộng mở nhất.

Anh thắc mắc: “Em đang làm gì đấy?”

Na không trả lời và vẫn ngồi bó gối thu lu tại chỗ.

“Chúng ta đi hóng gió chút đi!”

Lệ Na mím môi lắc đầu quầy quậy.

Mặc kệ sự phản đối ương bướng của cô, Uy kéo cô đứng lên rồi cứ thế lôi ra khỏi quán. Trong sự ngạc nhiên mắt mở to, miệng há rộng của Mỹ Hà và vú Lan.

***

Vĩnh Uy đưa cô đến một vùng đầm với những bãi cỏ cao lao xao trong gió, đây đó những gờ đất nổi lên tạo cho khung cảnh một vẻ hoang sơ tĩnh mịch. Lê Na không ngờ rằng trong một thành phố lớn như vậy mà có nơi thiên nhiên tuyệt đẹp thế này.

Anh dắt tay cô vượt qua vòng vèo qua những thân cây thưa thớt, một quãng sau trước mắt Na hiện lên một đầm nước trong vắt không một gợn đục. Ánh mặt trời chiếu những tia nắng mong manh dát lên mặt nước thứ ánh sáng lấp lóa như pha lê.

Họ ngồi cùng nhau trên một tảng đá bằng phẳng ở gờ đất khá cao nhìn xuống mặt đầm, không khí thoáng đãng đậm mùi cỏ ướt, tiếng chim hót líu lo thi thoảng cất vang giữa không gian tĩnh lặng. Gió cứ mơn man đùa nghịch làm lay động những sợi tóc mai.

“Đây là nơi cư ngụ, trốn tránh của anh, nơi cất giữ và thả trôi sầu muộn. Anh chẳng chia sẻ bí mật này với ai cả, một nơi tuyệt diệu thế này chỉ nên một mình tận hưởng. Và anh đã làm điều đó trong suốt quãng thời thơ ấu và trưởng thành của mình.”

“Vậy sao lại đưa em đến đây?”

Vĩnh Uy nhìn cô bằng ánh mắt nồng ấm: “Bởi vì… anh sẽ chỉ chia sẻ bí mật của mình với người phụ nữ của đời anh.”

Cảm giác choáng ngợp rung động chạy rần khắp huyết quản. Lệ Na nuốt khan, cô không tin những gì vừa nghe được từ lời anh nói.

“Ý anh là…”

Vĩnh Uy bật cười: “Ha. Nghĩa là em chính là người phụ nữ của đời anh, rõ chưa?”

Vừa nói anh vừa rút trong túi quần ra sợi lắc bạch kim của cô, kéo bàn tay cô lại phía mình và nhẹ nhàng đeo lại nó vào cổ tay Na.

Na bất ngờ vui sướng khi chiếc lắc không mất, quả là anh đã giữ nó. Ngắm nhìn sợi lắc tay điểm xuyết vô vàn những ánh sáng lấp lánh, Na không tin rằng mình đang ngồi đây lắng nghe những lời chân tình đáng mơ ước từ anh. Trước đây cô đã ước mong biết bao cái giây phút này, liệu rằng giờ đây có phải chỉ là cơn mơ thôi không? Niềm hạnh phúc thực sự có thể trở về sao?

Cố nén hơi thở dồn dập, Na thắc mắc: “Nhưng còn vợ chưa cưới của anh?”

“Vợ chưa cưới nào?”

“Là Kiều Diễm đó.”

“Ai nói với em vậy?”

“Anh Duy Khang. Cả chị ấy cũng nói vậy.”

Vĩnh Uy ngán ngẩm lắc đầu. “Em thật dễ bị gạt.”

Lệ Na cảm nhận càng lúc nỗi nhẹ nhõm càng lấn sâu vào tâm hồn cô. “Nghĩa là họ nói dối ư? Anh thật sự…”<>

Anh nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm yêu thương, đưa những ngón tay dài mân lên bờ mi dày cong cong của cô. “Em tin anh chứ?”

Vĩnh Uy kéo cô dựa lên vai mình, cánh tay anh ôm gọn lấy bờ vai gầy.

Lệ Na tựa đầu lên bờ vai ấm áp và vững chãi của anh, mọi nỗi buồn tủi mệt nhọc, mọi nhớ mong da diết, mọi chờ đợi hắt hiu dường như tan biến hết. Cô nói trong mơ màng: “Còn một điều nữa…”

“Em cứ thắc mắc hết đi!”

“Bé Bin thì sao?”

“Anh coi thằng bé như con trai mình. Coi con em cũng là con của anh, anh sẽ yêu thương thằng bé hết lòng. Em đừng lo điều đó.”<>

Lệ Na chưa muốn nói cho anh rõ sự thật, cô thích cái cảm giác này, cô muốn tận hưởng nó thật lâu. Cảm giác vô cùng hạnh phúc khi anh yêu và chấp nhận cô bất chấp đứa con của cô có phải của anh hay không.

Một sáng trời tím không mây, bên đầm nước trong veo rí rách chảy quanh, lần đầu tiên họ thực sự thuộc về nhau.

***

Có những hạnh phúc thật giản đơn nhưng lại chất chứa bao ngọt nào, nồng thắm. Một ánh cười, một cử chỉ thân mật, những quan tâm chia sẻ, những hờn giận vu vơ… Họ đã sống những ngày như thế, yêu thương đong đầy trong đáy mắt và nụ cười.

**

Nhưng nếu có những người được sống trong niềm vui sướng, hạnh phúc thì đổi lại sẽ có người phải sống trong giày vò, đau đớn.

Giống như Kiều Diễm vậy, nỗi uất nghẹn căm giận như giày xéo tâm can cô khi anh công khai với người đàn bà khác. Cô không thể tin được rằng có lúc mình lại khổ sở vì nỗi lo mất anh đến vậy. Trước đây không một người phụ nữ nào khiến cô phải để mắt vì anh nhưng giờ đây dường như mọi chuyện càng lúc càng đi quá xa. Cô chưa khi nào thấy anh mê muội như vậy.

Chiếc xe mui trần vẫn vùn vụt lao đi với tốc độ quá giới hạn cho phép, những làn gió thốc ào ào khiến khuôn mặt trắng bệch của cô càng thêm tê rát. Cặp kính nâu sành điệu che đi đôi mắt vằn đỏ.

Gần đến biệt thự họ Cao cô giảm tốc độ lại. Cánh cổng lớn đồ sộ tự động mở khi bắt được tín hiệu khách quen. Kiều Diễm dừng xe ở bãi đậu trước ngôi biệt thự, cô bước xuống, giẫm đôi giày cao gót đỏ chót trên nền cỏ mềm tiến thẳng vào gian nhà chính.

Cả hai ông bà Cao đều có mặt tại phòng khách lớn khi Kiều Diễm bước vào. Căn phòng rộng lớn với mặt sàn bằng đá sapphire xanh lục ẩn hiện dưới lớp kính mỏng lát bên trên, vòm trần được tạo hình hết sức phức tạp với hình dạng bầu trời và những đám mây. Phía tây căn phòng còn mở hướng ra khi vườn tiên cảnh đẹp tuyệt có thác nước rì rào và các khóm cây, bụi hoa lạ mắt.

Ông Thụy đặt tờ báo xuống, còn bà Ngọc Kim thì đứng hẳn dậy vồn vã chào đón. Kiều Diễm tỏ ra vô cùng dịu dàng chào hỏi những lời thân mật với hai ông bà.

Ông Thụy vẫn ngồi ở chiếc ghế chính giữa lớn nhất trong bộ sa lông đồ sộ làm bằng da báo, Diễm và bà Ngọc Kim ngồi cạnh nhau nắm tay tâm tình. Nói chuyện về thời tiết, sức khỏe… nhưng cứ đôi lúc Kiều Diễm lại thở dài, mắt chớp chớp nằng nặng ướt.<>

Bà Ngọc Kim quan tâm: “Kìa Diễm! Có chuyện gì với con vậy? Nói bác nghe!”

“Dạ không có gì đâu bác.” Kiều Diễm đưa tay khẽ chấm khóe mắt.

“Có gì nói mau đi, đừng giấu bác điều gì. Nếu còn tỏ ra khách khí với bác, bác sẽ giận đó.”

Ông Thụy cũng rời mắt khỏi tờ báo liếc nhìn cô. Khi ấy Kiều Diễm mới thì thào với giọng nghèn nghẹn: “Là anh Vĩnh Uy. Anh khiến cháu rất buồn.”

Bà Kim vội hốt hoảng: “Thằng Uy nhà bác làm sao? Nó lại làm gì có lỗi với con ư?”

“Anh ấy giờ ngang nhiên yêu đương với một cô gái,” sợ hai người nghĩ mình nhỏ nhen, Kiều Diễm vội nói thêm: “Điều quan trọng là… cô ta có con rồi. Hai bác có nhớ hôm dự tiệc, Duy Khang có đưa về ra mắt bố mẹ anh ấy một người con gái? Chính là cô ta. Hôm ấy cô ta suýt bị đèn chùm rơi trúng người, may mắn không sao cả nhưng lại làm ra vẻ bị thương nặng khiến Uy phải vội vàng đưa cô ta đến bệnh viện. Có lẽ thấy Vĩnh Uy có tiềm lực hơn nên cô ta chuyển hướng.”

Ông Vĩnh Thụy trầm ngâm lắng nghe, ánh mắt thi thoảng nháy lên những tia sáng nhỏ, còn vợ ông thì sốc nặng khi nghe được tin này: “Ôi! Con nói sao hả?”<>

“Bác không sao chứ ạ?” Cô đưa tay vuốt lên ngực bà Kim. “Thật ra, nếu anh ấy chọn một cô gái khuê các có danh giá hẳn hoi thì cháu cũng không đến nỗi giận như vậy. Nhưng cô ta thực sự là người…”

Kiều Diễm cười thầm đắc ý, cô tin mình đã đánh đòn tâm lý khá mạnh với hai người sinh thành ra anh. Khi cô bắt đầu giơ lên móng vuốt sắc nhọn của mình thì cũng là lúc cuộc chiến thực sự bắt đầu…

**

Duy Khang cố gượng cười nhưng nụ cười của anh trông thật não nề, nỗi buồn cô đọng trên từng nét mày. Niềm tiếc nuối như vỡ òa khi cô đã vuột xa tầm với, chưa người con gái nào lại khiến anh xao xuyến mỗi giây, mỗi phút như cô ấy… Nhưng giờ đây có lẽ anh đành từ bỏ cô thật rồi…<>

“Em thực sự rất xin lỗi!”

“Đừng chỉ nói xin lỗi anh hoài, em đâu có lỗi gì. Là do anh cứ ngày đêm mộng tưởng thôi!” Giọng nói của anh thật buồn, thật hiền.

Lệ Na trầm ngâm không biết nói sao, cô thật có lỗi với anh. Duy Khang đối với cô nặng nhiều ân tình đến vậy, chỉ hy vọng anh ấy sẽ tìm được cho mình một người phụ nữ thật tốt.

“Cậu ấy đối với em rất quan trọng đúng không?”

Na mỉm cười gật nhẹ đầu. “Vâng! Anh ấy là tất cả của em.”

Hiểu rồi. Duy Khang chấp nhận kết thúc cuộc chơi tình ái này trong sự nhẹ nhõm, thanh thản khi hiểu rằng anh chỉ là người thứ ba. Không phải là không cố níu, mà chỉ là chấp nhận thất bại sớm hơn để chịu tổn thương ít hơn.

“Có một điều nữa anh muốn hỏi em, bé Bin… có phải là… con cậu ta?”

Cô ngạc nhiên nhìn anh: “Tại sao… anh biết?”

Duy Khang lại khẽ cười: “Anh nhận ra điều đó từ lâu rồi, chỉ là không muốn chấp nhận sự thật. Vì sao em không nói cho cậu ta biết?”

“Ưm… nhiều lần em cũng định nói nhưng rồi cơ hội lại trôi qua, khi đó thì em đắn đo rất nhiều, em không muốn cản bước anh ấy. Hơn nữa, em muốn chờ anh ấy tự nhận ra.”

“Ha ha cậu ta thật ngốc phải không?”

Lệ Na cũng hòa cùng tiếng cười của anh, chuyện kết thúc trong êm đẹp và điều tuyệt với nhất là họ vẫn có thể làm bạn của nhau.

***

Na rất bất ngờ khi những người mặc đồ công sở đến yêu cầu được gặp chủ quán. Họ giới thiệu là những người ở sở quy hoạch và xây dựng thành phố.

“Sở đã quyết định quy hoạch khu đất này để xây dựng công trình lịch sử. Chúng tôi muốn gặp chủ sở hữu của căn nhà này để bàn về vấn đề giải tỏa và đền bù.”

Lệ Na thấy choáng váng. “Sao cơ? Giải tỏa?” Cái tin bất ngờ này khiến cô không biết phải nghĩ sao. Chần chừ một thoáng Na nói tiếp: “Người chủ của lô đất này hiện ở bên Mỹ. Tôi là người thuê lại cửa hàng này và đang trả góp tiền để ông ấy nhượng lại toàn bộ.”

“Vậy cô hãy liên lạc với ông ấy trong thời gian sớm nhất để đến gặp chúng tôi tại văn phòng và bàn về các quy định lẫn lợi ích bồi hoàn. Xin phép!”

Họ đã đi từ lâu mà Lệ Na vẫn thừ người, ngập trong những cảm xúc rối bời. Bao nhiêu cố gắng của cô lẽ nào đều đổ sông đổ bể hết sao. Chẳng phải ông chú ấy đã nói khi đất này hoàn toàn chính chủ và không hề nằm trong quy hoạch? Giờ phải làm sao?

Lệ Na nghĩ đến Vĩnh Uy, anh ấy làm về địa ốc chắc chắn sẽ rõ về những vấn đề này, nghĩ vậy cô liền gọi cho anh. Thật may khi lúc khó khăn thế này lại có anh ở bên.

Vĩnh Uy nói anh sẽ giải quyết việc này, Na đừng lo lắng gì cả.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Em Vẫn Chờ Anh

BÌNH LUẬN FACEBOOK