Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân
Tôi bật cười rũ rượi sau khi nghe câu chuyện cười mà Ngọc Huệ kể, tuy câu chuyện không mấy hài hước, xong Ngọc Huệ khi kể lại khua chân múa tay liên hồi, điệu bộ trông vô cùng khôi hài. Trong lòng tôi bỗng thấy vui vui, vì bây giờ Ngọc Huệ đã lấy lại dáng vẻ vui tươi tinh nghịch của cô ấy.

Bỗng cô ấy dừng lại không cười nữa, chúng tôi đang trên đường trở về trường, xung quanh có không ít người qua lại, thấy một mình mình cười như điên như dại thì có hơi vô duyên. Thế là tôi cũng ngưng cười nhìn Ngọc Huệ thắc mắc, gương mặt cô ấy ánh lên vẻ ngạc nhiên xen lẫn lo sợ.

Tôi đưa mắt nhìn về phía cuối điểm nhìn của Ngọc Huệ, ở cách chúng tôi không xa có một chiếc xe ô tô đen bóng nhoáng, thấy có một người phụ nữ tầm tuổi mẹ tôi mái tóc xoăn nhuộm màu hung đỏ, mặt mũi có vẻ chanh chua. Bà ta đóng mạnh cửa xe lại một cái ‘rầm’ sau đó sải những bước chân dài trên đôi giày cao gót hùng hổ tiến về phía chúng tôi.

Tôi còn đang cho là Ngọc Huệ có quen với người phụ nữ đó từ trước, nhưng lại thắc mắc tại sao Ngọc Huệ lại tỏ ra ngạc nhiên và sợ sệt thì …

‘ Bốp’ bà ta tát vào mặt Ngọc Huệ một cái rất mạnh, khiến Ngọc Huệ chỉ kịp kêu lên một tiếng ‘á’ rồi mất đà ngã xuống đất, mặt lệch hẳn đi. Cô ấy đưa tay lên ôm mặt, tôi còn chưa kịp chạy lại đỡ thì cái tát thứ hai đã dáng xuống má còn lại của Ngọc Huệ, bà ta giận dữ thét lên.

- Tao đánh chết mày, con tiện nhân này, tao đánh chết mày,...- rồi bà ta tiếp tục nắm lấy đầu Ngọc Huệ giật mấy phát liên hồi, miệng không ngừng ngào thét- Dám cướp chồng tao à, để xem mày có còn cái xác nết về mà quyến rũ chồng bà nữa không, đồ lẳng lơ...

Người phụ nữ lạ mặt lại định dơ tay lên tát vài cú nữa vào đầu Ngọc Huệ, tôi lúc này mới định thần được, liền chạy đến đỡ lấy tay bà ta, nói:

- Bác làm cái gì vậy? sao tự dưng lại đánh bạn cháu?- mọi người đã bắt đầu xụm lại để xem trò vui, Ngọc Huệ lúc này vẫn đang ngồi lê dưới đất,mặt mũi bị tóc tai bù xù che khuất, cô ấy chắc đang khóc và đau dữ lắm, tôi thấy vai cô ấy run run.

- Mày thì biết cái gì? Tránh ra- bà ta gạt phăng tôi đi bằng một lực rất mạnh, khiến tôi lảo đảo lùi về sau mấy bước- Để tao dạy dỗ lại con khốn này, đồ Đ.ĩ đ.i.ế.m lẳng lơ, đúng là loại mặt dày vô đạo đức, mày nghĩ gì mà dám cướp chồng tao, quyến rũ lão già đấy? Hả? Hả? Hả…- mỗi tiếng ‘hả’ bà ta lại dùng chân để đạp, dùng tay để đánh Ngọc Huệ, tôi nhìn mà đau xót vô cùng, chạy lại can thì lại bị bà ta hất ra rồi chửi lây. Ngọc Huệ nãy giờ chẳng nói gì. Chỉ lẳng lặng nằm dưới đất để người phụ nữ ghê gớm này chà đạp. Mọi người xúm xụm lại xem càng lúc càng đông.

Tôi luống cuống tay chân, không biết nên làm gì để mọi chuện chấm dứt, can thì không được, mà đứng không nhìn lại không đành lòng, cuối cùng cũng có một người thanh niên đứng ra bênh vực cho Ngọc Huệ, hắn kéo tay người đàn bà đang gào thét điên loạn như một kẻ điên kia ra khỏi người Ngọc Huệ, người phụ nữ hung dữ đó còn đánh cả tên thanh niên đó để vùng ra. Nhưng mà sức nữ nhi làm sao mà đọ lại với thanh niên cường tráng, cuối cùng người phụ nữa cũng chịu rời đi, còn không quên quay lại mắng nhiếc chửi rửa thêm vài câu nữa.

Tôi chạy đến đỡ Ngọc Huệ đứng dậy, cô ấy lúc này quần áo lấm lem, tóc tai rối bời. Điều làm tôi không khỏi bất ngờ là Ngọc Huệ bị người ta đối xử như vậy lại không nói trả lấy nổi một câu, khuôn mặt sưng nên do bị tát nhưng mắt lại không hề rơi một giọt nước mắt nào. Tôi càng nhìn lại càng thấy xót xa, rồi lại tự trách bản thân mình vô dụng không thể bảo vệ được cô ấy dù chỉ là một chút.

Tôi đưa cô ấy về thẳng kí túc xá, đám người hiếu kì vô tâm khi nãy đứng xem đánh ghen cũng nhanh chóng tản đi, tôi cũng quên mất không nói với người thanh niên nọ một lời cảm ơn.

Ngọc Huệ ngồi xuống giường, đưa tay lên vuốt mớ tóc rối tung của mình, im lặng không nói gì. Cuối cùng, vẫn là tôi chịu lên tiếng trước?

- Cậu có ổn không vậy?

Ngọc Huệ im lặng một lúc, rồi mới cười nhạt đáp lại câu nói của tôi bằng một giọng khinh khỉnh.

- Cậu cũng thấy rồi đó.

- Tại sao cậu lại để cho bà ấy đánh mình chứ, sao không phản kháng lại, ít ra cũng phải biện minh cho mình chứ?- tôi bất bình lên tiếng, cảm thấy hơi tức giận bởi thái độ thờ ơ của Ngọc Huệ, cô ấy đưa mắt lên nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu nhưng lại chẳng rơi lấy một giọt nước mắt nào.

- Bà ta đến là để đánh ghen, tớ giật chồng bà ta, bà ta tức giận, đánh mắng chửi rủa tớ cũng là điều dễ hiểu thôi mà. Tớ còn gì mà phải biện minh chứ, có tư cách gì để phản kháng lại bà ta đây. Như cậu cũng thấy rồi đấy. Thực sự là tớ có mặt dày lẳng lơ đi quyến rũ chồng người ta nên họ làm vậy với tớ cũng dễ hiểu mà- Ngọc Huệ nói cứ như đang tự chế giễu bản thân. Vừa rồi tôi cũng đoán được vài ba phần của sự việc rồi, nhưng chỉ không ngờ, cô ấy lại có thể thừa nhận một cách rõ ràng như thế.

Tôi nhất thời chẳng biết nói gì cho phải, nói gì để an ủi Ngọc Huệ đây.

- Chồng người ta cho tớ tiền, mua đồ cho tớ, bao nuôi tớ ăn, tớ mặc. Như vậy nói tớ là đồ tiện nhân đ.ĩ đ.i.ế.m thì cũng chẳng có gì quá đáng cả, tớ hiểu cảm giác của bà ta chứ. Bố tớ cũng đã từng bỏ rơi mẹ con tớ để đi theo người đàn bà khác mà, tớ cũng nhiều lần đi đánh ghen với mẹ đó thôi. Lúc đó tớ tức giận lắm, tớ nghĩ cái loại đàn bà như vậy đúng là một thứ căn bã nhơ nhuốt, không ngờ cũng có ngày tớ lại trở thành cái thể loại mà tớ căm ghét bấy lâu nay.- Ngọc Huệ càng nói càng xúc động, giọng nói cũng dồn dập hơn.

Tôi ôm lấy Ngọc Huệ dỗ dành cô ấy, mắt tôi cũng cay cay. Trong phòng trọ này, tôi với Ngọc Huệ là thân nhau nhất, tuy mới chỉ ở cùng nhau có gần một năm thôi nhưng lại hiểu nhau tường tận thân thiết như chị em ruột trong gia đình. Ngọc Huệ có gì cũng kể cho tôi nghe, một cô gái tinh nghịch lí lắc đã để lại cho tôi một ấn tưởng vô cùng sâu sắc trong lần gặp mặt đầu tiên. Nhưng tôi đâu có biết, hóa ra đằng sau lớp mặt lạ vui tươi đó, lại là những nỗi đau lặng câm.

Gia đình cô ấy khó khăn, bố thì nát rượu, mẹ thì bỏ bê không lo việc nhà, suốt ngày chỉ biết vùi đầu vào những ván bài đỏ đen, nhà lại có nhiều anh chị em, thế nên việc kiếm tiền nuôi cả gia đình đè nặng lên vai cô ấy. Cứ mỗi tháng Ngọc Huệ lại phải gửi tiền về cho gia đình, còn cả tiền học, tiền ăn, tiền sinh hoạt hàng ngày của cô ấy nữa. Nếu như làm các công việc khác như bồi bàn hay bán hàng cho một cửa hiệu nào đó thì tính riêng số tiền để đóng học phí thôi cô ấy cũng chẳng trả nổi chứ nói gì đến tiền sinh hoạt rồi gửi về nhà. Thế nên cô ấy mới quyết định tìm đến những người đàn ông khác với suy nghĩ muốn có nhiều tiền hơn, tuy rằng mới đầu tôi có hơi phản đối quyết định đó của cô ấy. nhưng sau khi biết được một số chuyện về cuộc đời cô ấy tôi lại thấy cảm thông phần nào, lại càng cảm thấy mình vô dụng khi chẳng giúp gì được cho bạn bè.

Tôi chắc chắn chuyện này có liên quan tới tên Phi Hoành- người mà lúc trước đã bắt tay tôi trong quán người phụ nữ ban nãy có thể là vợ hắn ta. Tôi biết được như vậy chỉ vì dạo gần đây rất hay thấy hắn đến đón Ngọc Huệ mà không phải là một ai khác.

- Cậu xuống ra ngoài mua cho tớ mấy quả trứng để tớ trườn mặt, thuốc thang gì cũng được.- Ngọc Huệ mệt mỏi nói, rồi nằm xuống giường, quay mặt vào trong tường nằm im lìm. Tôi nhìn cô ấy xót xa một hồi rồi mới tiến về phía cửa bước ra ngoài.

Chuyện ngày hôm nay có lẽ là một cú sock tinh thần khá lớn đối với Ngọc Huệ, tôi nên để cô ấy một mình để bình ổn lại tâm lí thì hơn.

Đang đi nửa chừng, tôi phát hiện ra rằng mình quên mang theo ví tiền, liền quay trở về phòng lấy. Khi vừa mới mở cửa phòng ra, tôi đã thấy Ngọc Huệ đã ngồi dậy và đang thay quần áo, cô ấy nhìn thấy tôi thì giật mình, bộ dạng lấp liếm như muốn che giấu một điều gì đó. Sự xuất hiện của tôi quá đột ngột, Ngọc Huệ trở nên luống cuống, vơ vội lấy đống áo trên giường định mặc trở lại.

Tôi nhíu mày tiến lại gần, sau vài giây liền há hốc miệng sửng sốt. Trên người Ngọc Huệ bây giờ có độc một cái áo con, tôi có thể nhìn thấy rõ nét từng vết thâm tím như là cấu véo rõ có mờ có trên làn da trắng nõn của cô ấy. Có vài vết đỏ ửng như là dấu hôn còn rất mới trên ngực, trên tay và eo là rất nhiều những vết thâm mới cũ nhìn trông rất đáng sợ.

Tôi tức giận dật lất một tay vơ áo của cô ấy, tức giận hét lên.

- Thế này là như thế nào hả, cậu định giấu tớ đến bao giờ, tại sao lại bị như vậy?- hóa ra là thế, giờ thì tôi biết lí do tại sao mỗi sáng khi trở về Ngọc Huệ lại có vẻ mệt mỏi và xanh xao như vậy rồi, tôi cũng hiểu tại sao dạo gần đây cô ấy không còn thay quần áo trước mặt tôi, Bích Như hay Lam Thiên nữa rồi, tôi hiểu tại sao một Bích Như ngày thường vui vẻ bỗng chốc lại trở nên trầm lặng ít nói hơn rồi. Hóa ra là như vậy đây, tên đó đúng là đồ cầm thú mà, dằn vặt cô ấy đến mức này.

Khi nãy cô ấy bị người phụ nữ kia ấn xuống đường, quần áo lấm lem đất cát nên cần phải thay, cô ấy lấy cớ muốn tôi đi mua trứng với thuốc về cho cô ấy hóa ra là để che dấu tôi việc này.

Tôi tức đến run cả người, vừa giận vừa thấy thương Bích Như, nhưng cô ấy lại chỉ thở dài, nói.

- Tớ không sao.

- Như vậy mà còn không sao à? Tốt nhất là cậu nên dứt khoát với tên đó đi, vừa gặp là tớ đã biết là là loại chẳng ra gì rồi, cậu đừng có gặp tên khốn đó nữa.

Ngọc Huệ không nói gì.

- Ngọc Huệ, cậu có nghe tớ nói gì không hả ? Tớ biết, cậu cần tiền, chúng ta có thể ra ngoài làm thêm kia mà, ít nhiều bao nhiêu, được đến đâu thì hay đến đấy, đừng có đi theo con đường này nữa. Coi như tớ năn nỉ cậu đó…

- Được rồi. Tớ sẽ không gặp lại hắn nữa, cậu không cần phải quá lo lắng như vậy đâu.

- Cậu chắc không?

- …

* * *

- Ngọc Huệ dạo này có chuyện gì vậy, thấy cậu ấy thay đổi nhiều quá- Bích Như đột ngột quay sang hỏi tôi, chúng tôi vừa mới từ thư viện trở về.

- Cũng không có chuyện gì đâu, con nhỏ đó sáng nắng chiều mưa, ai biết đâu mà lần.

- Các cậu dấu tớ chuyện gì phải không, tớ thấy có vẻ là một chuyện không hề đơn giản.- tôi nên khen Bích Như nhạy cảm hay nên cho rằng cô ấy nhiều chuyện đây? Thật không có gì dấu nổi cô ấy.

- Tớ cũng có biết gì đâu, cậu hỏi tớ chi bằng đi mà hỏi Ngọc Huệ cho rồi.- tôi lơ đễnh nói, tỏ vẻ không quan tâm, cốt là để Bích Như đừng có hỏi chuyện tôi nữa, chuyện của Ngọc Huệ nhiều người biết quá cũng không hay, cô ấy đã dặn dò tôi là không được kể với ai, với lại Bích Như cũng đâu cần thiết phải biết.

Tôi len lén đánh mắt sang nhìn Bích Như, quả nhiên cô ấy cũng không hỏi thêm gì nữa cả.

- Ể, nhìn kìa, kia có phải Lam Thiên không nhỉ?- Bích Như chỉ tay về phía trước, tôi ngước mắt lên nhìn.

Đập vào mắt tôi là cảnh hai người một nam một nữ đang hôn nhau, tôi với Bích Như đứng phía sau cách chỗ Lam Thiên một đoạn, tôi có thể dễ dàng nhận ra Lam Thiên bởi dáng người mảnh mai kia, với lại sáng nay khi ra khỏi phòng cô ấy có mặc một chiếc váy dài ngang gối vừa duyên dáng vừa nữ tính, tôi thấy cô ấy mặc vậy rất đẹp, thế nên có hơi chú ý.

Cách đó một đoạn có vài bạn nữ đứng lại nhìn, ánh mắt lấp lánh vẻ ngưỡng mộ.

- Họ đang hôn nhau sao? Mà ai vậy nhỉ?- Bích Như hỏi.

Tôi cũng đang thắc mắc không biết người con trai đó là ai. Bởi vì chúng tôi đứng phía sau họ, Lam Thiên đã che hết mặt của hắn ta rồi còn đâu mà nhìn nữa.

- Cũng không biết nữa, to mò ghê. Ế, mà hắn ta đi ô tô à, có vẻ giàu có đây.- tôi chép miệng đánh giá. Bích Như gật đầu tán thành.

Ánh mắt tôi dừng lại tại chiếc xe ô tô đỗ ngay cạnh nó, tôi thoáng sững sờ. Chiếc xe này, Đổng Dĩnh đã từng kể với tôi đó chính là chiếc xe mà bố của Y Thần tặng cho cậu ta vào sinh nhật lần thứ 18, cái lần mà tôi không thể đi được vì bị nhốt trong nhà kho của trường. Chiếc xe mà tôi đã từng ngồi lên khá nhiều lần. Nếu đúng là xe của Y Thần, vậy người con trai đang hôn Lam Thiên kia…

tôi khẽ run, không hiểu sao ý nghĩ ấy lại khiến tôi khó chịu, trái tim như vừa bị ai đó bóp nghẹt lại.

Không lâu sau đó, người con trai kia ngẩng lên, đúng như tôi dự đoán, là Y Thần, hắn ta thực sự có đến đây để tìm Lam Thiên, từ một thành phố xa xôi để đến đây để gặp cô ấy. Ánh mắt Y Thần nhìn Lam Thiên vô cùng dịu dàng, âu yếm và yêu chiều, hắn cười, nụ cười đó, hắn chưa bao giờ cười với tôi như vậy cả.

- Tiểu Phong, Tiểu Phong…- Bích Như gọi tên tôi mấy lần, mãi lâu sau tôi mới thoát khỏi được những cảm xúc khó hiểu đó, tôi ừ hử:

- Ơ ờ…

- Chúng ta về thôi, tớ đói lắm rồi, cậu là gì mà cứ ngây ra thế?

- Tớ…không có, thôi chúng ta về thôi.- tôi kéo Bích như đi, tôi không muốn nhìn thấy cảnh tượng ấy chút nào, hoàn toàn không muốn. Trái tim tôi khe khẽ nhói, hóa ra Lam Thiên với Y Thần thực sự là một đôi.

- Tiểu Phong, biểu hiện của cậu khi nãy thật lạ.

- Lạ? Lạ thế nào chứ, tớ lần đầu tiên thấy người ta hôn nhau, có chút phấn khích.

- Không phải vậy…

- Vậy thì thế nào?

- Cậu thích người con trai đó phải không?

- Sao cậu lại nói vậy?- Chẳng lẽ đúng như lời Nã Nã đã nói, tôi che giấu cảm xúc tệ đến thế sao- Bích Như, biểu hiện của tớ…., có giống như là đang thích hắn ta không?- chính tôi cũng rất băn khoăn về những biểu hiện của mình khi nãy.

- Không, không quá rõ, nhưng tớ cũng từng như vậy, nhìn thấy người mà mình yêu vui vẻ bên người khác, cảm giác lúc đó, có lẽ bây giờ cậu cũng hiểu rồi đấy- Giọng Bích Như trùng xuống.

- Cậu … yêu ai vậy?- tôi hỏi, Bích Như không nói, chỉ cười buồn.

Tôi cứ suy nghĩ mãi về vấn đề ấy, rằng tại sao tôi lại cảm thấy khó chịu khi nhìn thấy Y Thần thân mật với người con gái khác, rồi thì mỗi khi hắn bất chợt tỏ ra dịu dàng, trái tim tôi lại đập liên hồi, mặt mày ửng đỏ lên. Chẳng nhẽ đúng như lời Bích Như nói, tôi…yêu hắn rồi sao? Đó liệu có phải là yêu không? Hay chỉ là …ngộ nhận.

* * *

Sau khi ăn uống lo say, Bích Như lên phòng tự học, Lam Thiên có rủ tôi đi dạo phố nhưng tôi từ chối, ngồi ôm lap viết nốt bài tiểu luận giáo sư giao cho. Ngọc Huệ thì đã đi với lão Phi Hoành, tôi có khuyên ngăn cô ấy không nên gặp lại hắn làm gì nữa, cô ấy lại nói đi nốt lần cuối thôi, tiện thể chủ động trả hắn hết tất cả mọi thứ trước đây hắn mua cho để sau này hắn khỏi đòi lại. Trả lại đồ lại cho hắn thì đúng là việc nên làm, sau này đỡ phải dây dưa gì thêm khỏi rách việc ,cái hạng người như thế tôi nghĩ có ăn không được của hắn khối ra ấy. Nhưng mà Bích Như đi lâu như thế rồi mà chưa thấy về, tôi lại cảm thấy lo lo.

Đang đánh những dòng chữ cuối cùng của bài tiểu luận, bỗng chuông điện thoại tôi reo lên. Tôi thầm than, nhưng vẫn không nhấc máy nghe vội, cố đánh nốt những dòng chữ cuối cùng. Thế mà cái người ở đầu dây bên kia vẫn rất cố chấp, điện thoại reo liên hồi như hối thúc tôi, tôi đành phải ngưng tay đánh máy lại, cầm lấy cái di động áp lên tai nghe.

- A….

- Tiểu Phong, cậu… đến cứu tớ với…hu… á..- giọng nói này là của Ngọc Huệ, xảy ra chuyện rồi, cô ấy nói giọng run run, hình như vừa mới khóc và đang rất sợ hãi. Tôi nghe thấy tiếng cãi vã ở đầu dây bên kia, nghe thấy tiếng người đàn ông đang cao giọng mắng chửi gì đó, tôi nghe không rõ, mọi âm thanh phát ra từ điện thoại cứ rè rè vô cùng khó nghe.

- Ngọc Huệ, có chuyện gì vậy, Ngọc Huệ ,nói cho tớ biết đi…- tôi cứ gọi như thế, trong lòng bất an, có lẽ giữa Bích Như với lão Phi Hoành kia có xảy ra xích mích gì đó.

Tiếng vút lên trong không khí, choang, tút tút tút..

Chiếc điện thoại bị ai đó ném đi, tôi không còn nghe được bất cứ điều gì ngoài những tiếng tút tút trống rỗng.

Ngọc Huệ, cô ấy có chuyện rồi.

Tôi vội vơ lấy cái áo khoác trên giường, đi ra ngoài, vẫy một chiếc taxi vội vã nói.

- Làm ơn cho tôi đến xyz.

Bác tài ‘vâng’ một tiếng rồi phóng xe vụt đi. Trên cả quãng đường đi, tôi nắm chặt lấy chiếc điện thoại của mình, liền tục nhìn ra ngoài xem xem liệu đã đến nơi chưa. Trong lòng thấp thỏm không yên, liên tục hối bác tài chạy nhanh lên một chút. Tôi sợ Ngọc Huệ xảy ra chuyện gì đó, nếu tôi đến không kịp, tôi sẽ hối hận mất.

Lúc trước khi đi Ngọc Huệ có nói cô ấy sẽ đến ngôi nhà ở khu xyz, nơi mà tên Phi Hoành kia mua để làm chỗ cho hai người gặp nhau. Tôi có đến đó một lần cùng với Ngọc Huệ, trong một lần đi ngang qua và Ngọc Huệ nói vào đó để lấy thứ đồ bỏ quên.

Tôi thầm rủa tên đàn ông súc sinh kia, đoán được lí do của cuộc đụng độ này có lẽ là vì Ngọc Huệ một mực muốn cắt đứt quan hệ.

Chiếc xe dừng lại, tội vội thanh toán tiền rồi chạy vụt đi. Nơi này vắng vẻ, vì hai người Bích Huệ và Phi Hoành là tình cảm vụng trộm nên mới tìm một nơi cô lập và vắng vẻ như vậy để không một ai có thể phát hiện ra. Nơi đây toàn cây cối, gió lạnh thốc tới hiến tôi khẽ rùng mình, âm u vắng lặng đến đáng sợ.

Đường không có đèn, tôi phải lấy điện thoại soi đường để đi, cũng may quãng đường ngập nghềnh này không quá dài, tôi nhanh chóng tiến tới trước căn nhà nọ, khẽ rùng mình rồi vội vã đẩy cửa bước vào.

Bên trong im ắng, tôi thấy có điều gì đó không hợp lí, rõ ràng khi nãy trong điện thoại có một cuộc cãi vã vô cùng ồn ào cơ mà. Tôi đẩy cửa ra, cánh cửa kêu ‘kẹt..’ một tiếng. Tôi đưa mắt nhìn mọi thứ xung quanh căn nhà, không quá sang trọng nhưng đầy đủ mọi thứ. Có điều mọi thứ có vẻ bừa bộn và vung vãi, chứng tỏ vừa có một trận ẩu đả diễn ra. Ngọc Huệ đâu, tại sao lại không có ai ở đây như vậy chứ?

Tôi tiến về phía trước vài bước,liền thấy Ngọc Huệ đàn nằm bò trên nền nhà, tay chân bị trói lại, miệng bị bịt kín, trên mặt còn vài vết bầm tím, thấy tôi liền kêu lên vài tiếng ‘ư..ư’. Tôi vội chạy đến bên cô ấy, quỳ xuống định tháo dây trói ra, quần áo Bích Như đã bị xé rách, chỉ còn lại vài mảnh, để lộ ra những mảng da trắng mịn, đôi chỗ còn có vết thâm tím chưa tan. Trời thì đang đông, rất lạnh . Lòng tôi thắt lại, mắt cay cay nhìn cô ấy , tay chân cũng luống cuống tháo mãi mà sợi dây vẫn không được ngỡ ra.

- Đợi tớ một lát, tớ tháo nó ra được ngay thôi, đừng lo…- tôi an ủi Ngọc Huệ, cô ấy đang khóc, đôi mắt ầng ầng nước nhìn tôi đầy cảm kích, muốn nói điều gì đó với tôi nhưng lại chỉ phát ra được vài tiếng ‘ư ..ư’ không hiểu nghĩa. Tôi giúp cô ấy ngỡ miếng khăn chẹn miệng ra.

- Tiểu …Phong, cậu…- Ngọc Huệ còn chưa nói dứt câu thì…

‘Rầm’

Tôi vội quay lại đằng sau, cánh cửa đã đóng lại, đứng bên cạnh đó là tên Phi Hoành, hắn tựa nửa người vào cửa, với nụ cười dâm đãng, ánh mắt hau háu nhìn tôi khiến sống lưng tôi lạnh toát. Quần áo hắn sộc xệch, chiếc áo sơ mi ràu rĩ, khuy trên cài khuy dưới, có cái còn chưa cài để lộ bộ ngực của hắn đầy lông nhìn rõ kinh.

Tôi nuốt nước miếng cái ực. Phen này thì xong rồi.

Hắn tiến về phía trước vài bước, tay tôi càng luống cuống hơn vì mới chỉ cởi được miếng vải buộc chân Ngọc Huệ ra.

- Ô hô ai đây? Một con thỏ non bị lạc….- hắn cười ranh mãnh, tôi nhíu mày, đanh giọng nói.

- Muốn làm gì đây? Mở cửa ra.

Hắn hừ lạnh, càng tiến lại gần chỗ tôi hơn, Ngọc Huệ cũng đang nắm lấy vai áo tôi run lên. Tôi luống cuống, nhất thời không biết nên làm gì, nên bỏ chạy hay nên đánh lại hắn ta. Chạy cũng chẳng được, mà đánh lại cũng chẳng xong, cửa bị hắn khóa trái rồi đút vào túi áo rồi, nói hắn đưa cho thì thật mắc cười hết sức, mà bắt hắn dâng cho thì phải bước qua được xác hắn cái đã, đồng nghĩa với việc, đánh nhau với hắn. Mà đánh thì không lại… nói vòng vo thế này thế nọ cuối cùng chốt lại một câu. Muốn thoát ra khỏi đây quả thực không hề dễ.

Chỉ còn một cách, kêu cứu.

Lúc đi do vội vã quá, tôi cứ nghĩ đến việc phải chạy thật nhanh đến bên Ngọc Huệ mà quên mất tên Phi Hoành là loại người chó đểu như thế nào, cũng chẳng buồn đắn đo cân nhắc liệu mình có đủ sức cứu được Ngọc Huệ ra không, cũng không ngờ được rằng sự tình thế này lại có thể xảy ra. Tôi vừa không cứu được người, vừa bị hắn nhốt lại. biết thế lúc đi, tôi đã kéo theo Lam Thiên, Bích Như hay bất kì ai đó đi cũng được rồi.

Thật may là trong tay tôi vẫn còn có điện thoại, tôi cầm điện thoại lên nhấn số Bích Như, nhưng chưa ấn được đên chữ số cuối cùng để liên lạc thì đã bị tên Phi Hoành hất văng đi, điện thoại rơi xuống đất.

- Lưu Phi Hoành, anh là đồ khốn, đồ vô lim sỉ, tôi đã làm gì chứ, tại sao lại đối xử với tôi như thế, anh nhốt tôi ở đây làm gì, tôi làm gì nên tội chứ. Thả tôi ra..- Ngọc Huệ phẫn nộ hét lên, chạy đến đẩy ngã hắn ta xuống đất, nhưng tay vẫn bị trói chặt ở đằng sau. Tôi định nhân cơ hội đó nhặt điện thoại lên để kêu người đến cứu, ai ngờ hắn vừa bị Ngọc Huệ ẩn ngã đã nhanh chóng bò dậy được, tiện tay cầm cái gạt tàn trên bàn, đạp một phát vào gáy cô ấy.

- Không… Ngọc Huệ …- tôi hét lên, Ngọc Huệ ‘á’ lên một tiếng sau đó ngất lịm đi.

- Con khốn này, đúng là cái loại đàn bà chẳng ra gì thật nhơ nhuốt- hắn hừ lạnh, đứng dậy rồi tiến về chỗ tôi, ánh mắt dâm đãng chứa đầy dục vọng. Tôi sợ hãi lùi lại phía sau.

- Ông muốn làm gì đừng có lại gần đây…tôi… tôi sẽ giết ông…- tôi run giọng đe dọa, dĩ nhiên những lời nói vớ vẩn của tôi chẳng làm hắn do dự lấy một chút gọi là có, hắn vẫn tiến lại phía tôi.- Tránh xa tôi ra, đừng lại gần.- tôi hét lên, không dám tưởng tượng đến những gì sẽ diễn ra về sau, tôi đang rất sợ hãi và hoang mang. Một tên hoang dâm vô độ, dày vò Ngọc Huệ thành ra như thế, bộ mặt đểu giả lòng lang dạ soi như hắn, tôi biết nếu tôi không nhanh trí tìm cách giải thoát cho mình và Ngọc Huệ, hậu quả sẽ vô cùng khó lường.

- Anh thích trò chơi đuổi bắt, rất kích thích …

Tôi liên tục thoái lui, hắn cứ tiến lại gần, nụ cười nửa miệng trên môi càng nở rộng, chân tay tôi lạnh cóng dần.

Đến khi lưng đã chạm tường, không thể lùi lại, cũng chẳng thể chạy thoát, tôi hoảng sợ nhìn ngó xung quanh xem có cái gì có thể gây sát thương không, nhưng lại không có. Hắn như một con sói khát máu đã rồn được con mồi đến chân tường, vô cùng sảng khoái với cảm giác bắt được con mồi. Hắn chồm lên người tôi, rồi đưa bàn tay dơ bẩn thô ráp của hắn vuốt ve mặt tôi, vết sẹo dài trên trán hắn khi nhìn gần trông thật kinh dị. Tôi vung tay lên tát cho hắn một phát, rồi nhân cơ hội hắn không để ý, định chạy ra chỗ khác, ai dè khi vừa chạy chưa được bao xa, hắn đã nắm lấy cổ chân tôi, khiến tôi suýt chút nữa thì ngã vều cằm ra, lôi lại.

- Chạy đi đâu cho thoát hả cưng.

- Buông tôi ra, ông là đồ tồi, đồ cặn bã.- tôi mắng, liên tục vùng vẫy hòng chạy thoái thân.

- Cứng đầu thật, nhưng anh rất thích, thật đáng yêu- hắn đè tôi xuống dưới đất, rồi đưa tay lên vuốt tóc tôi. Tôi cảm thấy mắc ói, lại tiếp tục quẫy đạp. – Thật ra ngay từ khi gặp cưng anh đã thấy thích cưng rồi,..chỉ là… ngoan ngãn chiều anh đi, đăng nào thì cũng chẳng thoát ra được đâu, cưng càng chống cự, người thiệt thòi cũng chỉ là cưng thôi..

Hắn nói mà không biết ngượng mồn, tôi nôn khan. Thật là kinh dị quá mức, tôi bị dị ứng với mấy cái kiểu ăn nói như thế này. Hắn đưa tay lên định cởi áo tôi ra, bỗng trong đầu tôi nảy ra một ý, đó chính là kéo dài thời gian, phải rồi tôi viện cớ đi vệ sinh, sau đó tìm cách thoát ra ngoài, sau đó tìm người cứu nốt Ngọc Huệ ra cũng không muộn, đằng nào thì cô ấy cũng đang bị ngất, hắn chắc cũng chẳng làm gì được người đang ngủ đâu.

Nghĩ là làm, tôi mở miệng, nói giọng hơi õng ẹo một chút.

- Khoan đã…- hắn dừng bàn tay định cởi áo tôi lại, đôi mắt một mí gian tà liếc nhìn tôi, hỏi.

- Sao vậy cưng, đừng làm anh mất hứng như vậy chứ?- mất hứng thằng cha nội nha ông, đáng tuổi bố tôi mà còn dám xưng là anh. Tôi thầm nghĩ, mặc dù muốn chửi hắn lắm nhưng vẫn cố gắng nhẫn nhịn.

- Thật ra.. hôm nay em chưa tắm, người ngợm hiện giờ rất dơ, hay là anh để em tắm xong cái đã, như vậy sẽ không làm anh mất hứng đâu.- tôi nói là muốn đi tắm, bởi vì thời gian đi tắm với thời gian đi vệ sinh có chênh lệch nhau khá nhiều, như vậy nếu mà tôi có nán lại trong nhà tắm lâu hơn một chút cũng sẽ không khiến hắn ta nghi ngờ.

Tôi còn tưởng hắn sẽ không đồng ý, nào ngờ hắn nheo nheo đôi mắt một mí gian tà vài phát rồi gật đầu, còn không quên cười tà. Tôi chỉ chờ có thế phóng như bay vào trong phòng tắm. Bật vòi nước chảy xối xả vào bồn rồi ngồi thụp xuống bên cạnh chẳng biết nên làm gì tiếp theo.Vào đây thì cũng chẳng giải quyết được gì, ban nãy tôi định nhân cơ hội hắn không để ý sẽ thó lấy cái điện thoại để chốn vô đây gọi người tới cứu, ai dè mắt hắn cứ dán vào tôi suốt, làm tôi không có cơ hội ra tay.

Phòng tắm này không nhỏ, mọi thứ đều sạch sẽ gọn gàng, khốn nỗi là chẳng có chỗ nào để thông ra ngoài cả, cái cửa thông gió vừa cao vừa hẹp. Tôi đứng lên bồn cầu ngó ra ngoài, dơ tay ra xem xem người mình có ních qua được không, đáng tiếc là vai tôi lại bị kẹt lại, chỉ thò được cái đầu ra ngoài. Bên ngoài u tối mịt mùng, gió lạnh thốc vào mặt khiến tôi rùng mình mấy phát, chẳng có nhà dân xung quanh gì cả. Lúc trước Ngọc Huệ có kể với tôi nghe rằng ngôi nhà này là do chính cô ấy chọn mua để ở, mới đầu tôi còn nghĩ họ thông minh nên mới chọn nơi vắng vẻ này để vụng trộm bây giờ thì hay rồi, tôi còn chẳng biết nên kêu ai, gọi ai để cứu mình đây.

- Em yêu ơi, tắm xong chưa? Đừng để anh chờ lâu quá nhé, anh sợ mình sẽ không tự chủ được mà xông vào trong đó mất- tiếng tên Phi Hoành từ ngoài vọng vào khiến tôi giật thốt mình, suýt chút nữa thì ngã ầm xuống đất. Hắn đứng tựa cửa phòng tắm, tôi có thể thấy cái bóng đen của ngã đứng đó.

- Không …không được, em sắp xong rồi, anh cứ ra đó đợi trước đi- tôi nói giọng nũng nịu. Hắn bậy cười khả ố, nói.

- Thôi được rồi, nhưng nhanh lên đấy, anh không đợi được lâu đâu. À mà cũng đừng nghĩ đến việc chạy chốn, cưng sẽ không thoát khỏi tôi được đâu… ha..ha..ha.

Ack, việc này không thể kéo dài được lâu hơn nữa rồi, không sớm thì muộn tôi cũng phải ra đó thôi, phải làm sao bây giờ. ?

Tôi còn đang suy nghĩ, bỗng bên ngoài vang lên tiếng quát tháo, rồi tiếng mọi thứ rơi vỡ.

‘ Chát’

- Con khốn này, mày định gọi cho ai đấy hả? Đừng nghĩ là lừa được tao…

- Ông đúng là đồ cầm thú, thả tôi ra…- Ngọc Huệ hét lên.

Ngọc Huệ tỉnh lại rồi. Tôi vội vã chạy ra ngoài, lúc này tên Phi Hoành đang vung tay lên định tát Ngọc Huệ thêm phát nữa, tôi vội chạy đến ngăn. Liền bị hắn đẩy ra, hắn lấy cởi cái áo hắn đang mặc, xé ra, một phần nhét vào miệng Ngọc Huệ, một phần dùng để buộc chân cô ấy lại, sau đó trói cậu ấy vào cái chân bàn, không thể nhúc nhích. Ngọc Huệ nước mắt đầm đùa, khuôn mặt còn in năm đầu ngón tay đỏ ửng. Ánh mắt cằm thù nhìn Phi Hoành ,đầu tóc rũ rượi, quần áo xộc xệch.

- Ha ha, bây giờ thì không còn ai có thể làm phiền chúng ta được nữa.- hắn quay lại ôm lấy tôi, đè tôi xuống đất. Tôi vì bất ngờ nên không kịp né tránh. Hắn giữ chặt hai tay tôi lại, tôi co gối nên húc vào đũng quần hắn một phát. Hắn ‘hự’ lên một tiếng, tay lới lỏng ra, tôi thừa cơ bật dậy chạy đi. Chạy chưa được bao xa, tóc tôi đã bị hắn giật lại, mảng da trên đầu nhói lên đau đớn, hắn đẩy tôi vào tường. Cười đểu cáng.

- Hừ, mèo con, định chạy sao, em còn non tơ lắm.

Tôi chỉ kịp rủa hắn một câu, hắn đã dùng tay cởi phăng chiếc áo khoác ngoài của tôi ra, may mà bây giờ đang là mùa đông, tôi hiện tại đang mặc tận ba cái áo. Bố thí cho hắn một cái cũng không sao. Tôi dơ tay tát cho hắn một phát bồi thêm mất cái đạp vào chân rồi lại tiếp tục chạy. Không thể ra ngoài, nhưng tôi lại có thể chơi trò chốn tìm với hắn. Tôi vào trong một phòng nọ, nhanh tay khóa trái cửa lại.

- Hừ, để xem ông định vào bằng cách nào?

Hắn đập cửa, nói lớn.

- Con khốn kia, mở cửa ra, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt à?

- Hứ, có ngon ông vào đây thử xem.-tôi thách thức.

- ….

Hắn không nói gì, tôi nghe thấy tiếng bước chân rời đi, tôi thở phào nhẹ nhõm. Sau đó nhận ra đây chính là phòng ngủ, có một cái giường rất lớn, và một cái tủ quần áo, một bàn trang điểm.

Tôi dùng hết sức bình sinh của mình để kê cái bàn trang điểm bên cạnh giường ngủ ra đến cửa rồi chặn lại, như thế này thì hắn có vào bằng răng.

Nhưng người tính không bằng trời tính, tôi vừa mới thở phào nhẹ nhõm chưa được bao lâu, thì bỗng nghe thấy tiếng lách cách mở cửa. Tôi quên mất, , tôi đang ở trong hang cọp, đây là nhà của hắn, việc hắn có chìa khóa dự phòng để mở cửa phòng này cũng là điều dể hiểu thôi.

Cánh cửa mở ra, khuôn mặt dâm tà của hắn hiện ra trước mắt tôi. Mặt mũi tôi xám ngoét, tay run run nắm chặt, tiếp theo tôi nên làm gì đây?

Hắn dễ dàng đẩy cái bàn trang điểm sang một bên, khóa cửa lại rồi tiến về phía tôi.

- Mày nghĩ là mày có thể trốn được tao à.?- hắn tiến lên một bước, tôi run rẩy lùi lại một bước.

Tôi cứ tiếp tục lùi, cho đến khi chân đụng phải một cái gì đó, ngã nhào xuống giường. hắn chồm tới, tôi quẫy đạp, hét lên.

- Tránh xa tôi ra,.. thả tôi ra… cứu với…

Hắn dùng tay hắn ghim hai tay tôi lại, dung chân đè lên chân tôi không cho tôi rẫy rụa, tôi nhe răng ra cắn lấy hắn, hắn kêu lên một tiếng rồi vung tay tát tôi một phát. Cái tát rất mạnh, làm mặt tôi tên rân một hồi. Sau đó hắn điên lên, cởi áo của tôi ra.

- Buông ra…đừng…thả tôi ra- tôi không ngừng rãy rụa và gào thét, nhưng hắn cũng chẳng thèm để tâm vẫn tiếp tục cởi áo tôi ra cho đến khi trên người tôi còn lại đúng cái áo lót, bên tai tôi vang lên tiếng cười khả ố của hắn. Sống lưng tôi lạnh toát, nước mắt bắt đầu rơi ra chiếm cứ lấy vùng má. Hắn cúi xuống hôn lấy cổ tôi, môi hắn thô ráp miết trên da thịt tôi, tay cũng không yên phận mà véo lấy eo tôi. hắn chạm đến đâu da gà da vịt tôi nổi đến đấy, cảm giác buồn nôn nghẹn ứ ở cổ.

Tôi còn nhớ lúc trước khi bị mấy tên du côn chặn đường, tôi suýt chút nữa thì bị chúng cưỡng bức, nhưng lúc đó Y Thần lại xuất hiện, hắn cứu tôi khỏi tay bọn người vô đạo đức đó, cho tôi mượn áo, cõng tôi về nhà.

Và đấy chỉ là ‘suýt chút nữa’ thôi, còn hiện tại thì không như vậy, làm gì có ai tới cứu tôi, Y Thần cũng sẽ chẳng biết mà đến cứu tôi đâu…

Tôi khóc, chỉ biết câm lặng mà khóc…

Sợ hãi, tuyệt vọng, bất lực…

hắn luồn xuống dưới, định cởi quần tôi ra.

Vừa lúc đó, cánh cửa phòng bật mở. Xô vào tường kêu ‘ rầm’ một tiếng rất lớn. Ngay sau đó là một tiếng chửi thề ‘mẹ kiếp,’ tên Phi Hoành bị ai đó lôi dậy khỏi người tôi, đấm cho mấy cú đau đớn, tôi lúc này cũng không quan tâm đến người cứu mình là ai cho lắm, chỉ vội vơ quần áo mặc vào người, rồi chạy thục mạng ra khỏi cửa, tôi muốn rời khỏi nơi quỷ quái này, càng nhanh càng tốt

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Em Đã Vui Chưa, Anh Gục Ngã Rồi Đó?

Avatar
10:11 20/11/2016
truyen hay lam
Avatar
Mạc Kỳ Y17:09 21/09/2015
Tran Thu: um mình biết mà, chỉ là k có thời gian beta lại thôi, các tp sau của mình k hề tương đối k có sai chính tả nhé
Avatar
Tran Thu19:09 14/09/2015
Ban viet sai chinh ta nhieu qua!
Avatar
tú tú10:08 04/08/2015
Cho truyện ra nhau đi bạn

BÌNH LUẬN FACEBOOK