Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Lúc tỉnh dậy, anh Linh cùng những người trong phòng đã nhường chỗ cho thành viên lớp đó đến thăm nó. Mắt nó đưa nhìn khắp phòng. Mọi người cười cười nói nói, đi thăm người bệnh mà đùa như nơi công cộng vậy. Chỉ có mỗi Ly đang loay hoay gọt trái cây. Một cô bé gần như là tiểu thư gia đình khá giả, nay lại chăm nó, lo cho nó hơn chính bản thân mình.

_T tỉnh rồi hả, thấy trong người sao? - Bảo lớp phó hỏi nó.

_Ừ, không sao đâu. Trên lớp có việc gì không?

_Cũng không có gì đâu, T cứ nghỉ ngơi cho khỏe, khỏi cần lo.

_Ừ, có gì Bảo thay T giải quyết cái.

Mọi người ngồi ăn trái cây xong thì kéo nhau về, còn lại nó với Ly. Ly ngồi xuống cạnh nó, vừa nói chuyện với nó vừa cầm cuốn tiểu thuyết đọc.

_Hôm nay thứ mấy rồi Ly?

_Thứ 3, sao thế?

_Không sao, ngày thứ 3 rồi à? Bao giờ được về nhỉ?

_Ly không biết. Để tí bác sỹ vào hỏi thử coi.

_Ừm, Ly cũng về nghỉ đi, Mọi người đâu cả rồi?

_Mọi người về nghỉ rồi. - Ly lơ đi việc nó bảo Ly về nghỉ.

_Ừm, Ly mệt rồi, cũng về nghỉ đi, T nằm một mình không sao đâu.

_Về gì mà về. - Mặt ly buồn.

_Về đi mà. T muốn một mình - Nó thực sự muốn một mình, cũng muốn Ly về kẻo người nhà mong.

_Không về.

_Ly. Coi như T cầu xin Ly đó. Ly đừng làm mọi thứ vì T như thế nữa.

_.... - Ly ngồi im lặng, chẳng nói gì, mặt chăm chăm vào cuốn tiểu thuyết, còn nó ngước mắt nhìn Ly, nó biết Ly đang buồn, 2 con mắt đang đỏ, biết rằng Ly đang cố nín chặt môi để khỏi khóc.

_T xin lỗi. - Ly vẫn ngồi yên sau câu nói của nó, mặt Ly không còn nhìn cuốn tiểu thuyết nữa. Ly ngoảnh nhìn ra cửa, hình như muốn che đi những giọt nước mắt trên má.

_Lần sau mọi người cứ để T chết đi cũng được, sống thế này khổ lắm. - nó nói như đang ai oán, nói cho Ly nghe nhưng như là chẳng cho ai cả, nó đang nói cho chính nó, cho chính các thời gian tồi tệ này.

_T ích kỷ lắm, T hèn lắm - Ly ngồi yên hướng đó, nói bâng quơ nhưng đang nói chính nó.

Nó im lặng, nó chỉ muốn giải thoát bản thân khỏi cái tình trạng này, và cách tốt nhất là chết đi, chết đi nó sẽ gặp được em.

_T không nghĩ cho bao người bên cạnh T, quan tâm, lo lắng cho T à?

_T có nghĩ, T sống thế này thì Hạnh yên nghỉ được không?

_Tưởng T mạnh mẽ, biết suy nghĩ, nhưng Ly đã lầm rồi. - Ly nói xong cầm gấp cuốn tiểu thuyết, cầm lấy túi xách rồi đi, không nhìn lại phía nó.

_Ly để cho T một mình đó..

Nó nhìn theo Ly đang khuất dần, nhưng trong nó giờ đây không còn chút cảm giác gì nữa. Nhắm mắt lại cho nước mắt chảy ra. Nó mặc cho những thứ diễn ra quanh nó, đầu nó trống rỗng. Tại sao đời lại nghiệt ngã với nó thế này chứ.

Khoảng 1h sau thì Bình với Dương tới, 2 thằng tới cầm 2 quả táo ăn mà chẳng thèm hỏi han gì nó cả.

_Ăn đi mày, thằng T bị dạ dày anh em mình được nhờ

_Chuẩn. Bữa sau dẫn nó đi uống nhiều nhiều, lại có táo ăn.

_Cho tao miếng. - nó quay lại nhìn 2 thằng kia rồi đùa với chúng một câu.

_Mày lo nằm đi, ăn gì mà ăn - thằng Bình đùa lại

_Mà mày có cháo của Ly, ăn gì thứ này, bụng dạ không tốt. Khà khà - thằng Dương tiếp lời

Nó chỉ biết nằm cười, đã lâu nó mới cười một nụ cười vô tư như thế.

_Mà mày làm cái gì mà con Ly nó bỏ về thế. Đang ngủ ngon lành, nó cứ gọi bắt bọn tao lên đây bằng được.

_Tao nói gì đâu, bảo nó về nghỉ thôi mà.

_Đéo tin. Mà hôm mày uống giữ quá, làm bọn tao sợ chết.

_Sợ gì chết, tí ra làm ít nữa cho chết luôn.

_Thằng này hết thuốc chữa rồi. Dương, ra mua ít vào cho nó uống. Sẵn có mấy quả xoài đây, nhắm luôn

Cứ thế 2 thằng ngồi nói đùa với nó hết buổi. Kết quả là trái cây lớp đưa lên thăm nó bị 2 thằng chén hết. Nó nhìn sang những giường bệnh bên cạnh, thấy họ có người nhà chăm sóc, ân cần, nó chỉ ước lúc này em còn,và ở bên nó. Nhưng ít nhất lúc này, nó vẫn đang sống giữa tình bạn bè.

Khoảng 5h30, Th xách cặp lồng cháo lên. Thấy Th vào, thằng Dương hóng hớt.

_Ủa, hôm nay cháo Th à? Thằng này sướng ghê bây.

_Cái thằng, cháo Th là thế nào. Th nhể?

_Ừm.hì. - Th cười nhưng chắc chắn trong Th lúc này cũng đang buồn không khác gì nó.

Th tiến tới chỗ nó. Đặt cháo xuống bàn, ngồi xuống giường cạnh nó.

_Dậy ăn tí cháo tí uống thuốc.

_Ừm. Mà Th lên sớm vậy, không về tắm rửa đi đã.

_Ừ, Th cũng định lên tí rồi về tắm rửa, tối qua chơi tiếp. Đi đến cổng thì gặp Ly đang đứng đó. Cháo này của Ly đó.

_Thế Ly đâu rồi?

_Bạn ấy về rồi. T lại nói gì Ly à?

_Không có chi, bảo Ly về nghỉ ngơi thôi.

_Haizz, T đừng ủ rũ nữa. Làm mọi người buồn theo.

_Ừm.

Nó cầm cháo ăn, cháo vẫn còn nóng, từng thìa cháo trôi dần vào bụng nó, nó không biết cháo hay tình bạn nơi đây làm nó ấm lòng nữa.

Vừa ăn xong cháo thì bác sỹ vào tiêm cho nó, nó hỏi xem bao giờ thì được xuất viện. Bác sỹ bảo khoảng vài ngày nữa, bây giờ nỗi lo của nó là chuyện tiền bạc. Nó đã nằm 3 ngày rồi, thêm 2 ngày nữa thì lấy đâu ra tiền, nó mà nói về nhà thì bố mẹ sẽ lo lắm, mà nó cũng đâu dám gọi về nhà chứ.

Tiêm xong, nó cầm máy nhắn tin cho Ly để xin lỗi.

Cảm ơn Ly nha. Cháo ngon lắm. T xin lỗi

Chờ 1 tin nhắn trả lời nhưng không thấy, chắc lần này Ly sẽ bỏ nó, quên đi cái gọi là tình yêu với nó rồi. Nghĩ cũng tốt, đừng nên yêu thằng như nó. Nghĩ thế nhưng trong nó vẫn mong giữa nó với Ly đừng là lòng thù hận.

Thuốc ngấm, nó ngủ lúc nào không hay. Chỉ đến nửa đêm, khoảng 1h, nó mơ gặp em, vui đùa cùng em và nó tỉnh dậy, tỉnh dậy với thực tại, với nỗi cô đơn giữa màn đêm, nó bật khóc. Tay nó lay động làm ai đó giật mình tỉnh giấc. Không phải Th, không phải Bình hay Dương.

_T đau à? - anh mắt ly nhìn chăm chăm vào nó, tràn đầy sự yêu thương.

_Ly à, không, mà sao lại là Ly? Mấy đứa đâu?

_Mấy người về rồi, đêm nay Ly ở lại để mọi người về nghỉ. Mấy đêm mọi người thay nhau trực rồi.

_À, ừ, T xin lỗi - Nó nằm lấy tay Ly, nhìn vào mắt Ly mà xin lỗi, nó không muốn mất đi một người bạn như Ly, nó có quá ích kỷ, có quá tham lam không.

_Ừ, thôi, ngủ đi.

_Ừ..Ly lên đây luôn đi.

_Không, Ly ngồi thế này được rồi.

_Không, lên đi.

Ly lên nằm cạnh nó, chiếc giường nhỏ nhưng Ly vẫn giữ một khoảng cách với nó, tưởng chừng như chỉ cần chạm nhẹ thôi Ly có thể rơi xuống nền nhà.

Nó nằm dịch ra một phần gối, đưa tay nhấc đầu Ly lên kê gối.

_Không cần đâu, T cứ nằm đi - Ly khẽ nói.

_Kê đầu lên gối đi, nằm thế sao được. - Nó vừa nói vừa kéo đầu Ly đặt lên gối, Ly mặc dù nói từ chối nhưng vẫn để nó mặc nhiên làm.

Một lúc sau thì Ly ngủ ngon lành, còn nó thì không ngủ được nữa. Đến lúc ngủ say, Ly ép sát hơn vào người nó, mặt úp vào vai nó. Thấy Ly co ro vì lạnh, nó kéo chăn sang đắp cho Ly, như thấy được hơi ấm, Ly gác luôn chân lên chân nó. Cái hình ảnh này làm nó nhớ đến em, lần đầu tiên 2 đứa chung 1 phòng, cũng ở cái đất đà nẵng này.

Trên giường bệnh có 2 người cạnh nhau, nhưng mỗi người nhớ về một người.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Em Đã Là Thiên Thần

Avatar
tran khanh20:08 16/08/2014
t/g ơi. truyện này thật hay t/g nghĩ ra vậy

BÌNH LUẬN FACEBOOK