Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Bữa ăn kết thúc An vờ bảo muốn đi dạo để dễ tiêu hoá nhưng thật ra là để trốn tránh nhưng giọt nước mắt ấm ức, tại sao bỗng nhiên Ken ghét An, tại sao Ken cứ vờ như không quen An, hay tại An câm… An ngước mặt lên trời ép hai giọt nước đã ầng ậng ở khoé mi không được trào ra, An khao khát có một người bạn..

*uỵch* – An va phải ai đó, theo phản xạ, An cúi gập người thay cho lời xin lỗi.

-bị câm à?- một giọng nói lạnh lùng khiến An giật mình ngước lên, hai hàng nước mắt cũng không vâng lời mà tuôn ra ướt hai má.

Ken vượt qua An, để An sững người ở khoảng trống vắng lặng như chính sự cô đơn mà cả hai đang ngã vào.

– cậu chỉ muốn lợi dụng tôi thôi phải không?-đi được một đoạn, Ken bỗng xoay người lại như muốn hỏi cho hết thắc mắc dồn trong lòng đã lâu.

-… – An sững người,nhất thời như bị đóng băng.

– ha! Vậy là mọi thứ đã rõ-Ken thở nhẹ, nụ cười nhạt nhưng có chút đau lòng nhoẻn trên môi, cậu quay đi rất nhanh như muốn trốn tránh cái gọi là sự cô đơn.

*uỵch* – rất nhanh, An như thẫn thờ ôm lấy Ken, đôi mắt vô hồn nhưng thật ra là cả sự cố gắng để giữ Ken lại, hay có thể gọi là giữ lấy người bạn đầu tiên.

– cậu… – bất ngờ bị ôm sau lưng, Ken có thể cảm thấy An đang run lên, khoé môi An chạm vào lưng Ken như mấp máy không thành lời, và hơn cả, Ken cảm nhận được nhịp tim thổn thức đến ngờ nghệch phía sau.

– ư ư …. -An cố phát ra tiếng nói nhưng mọi thứ thật vô ích, An suýt quên mất giới hạn của bản thân.

– cậu muốn nói rằng cậu không phải muốn lợi dụng tớ đúng không – Âm thanh rất ấm phát ra từ cổ họng Ken, dưới ánh đèn đường vừa mới bừnh sáng, trông cậu không khác gì một thiên sứ.

– …..ưm!! – sau một hồi sững người, An gật mạnh như để cảm xúc bùng phát, nước mắt đã tuôn ra nóng hổi.

[nhưng sao cậu biết tớ muốn nói thế] – An cố gắng diễn tả thật dễ hiểu để Ken bắt đc ý mình

– Trên mặt cậu in chữ đấy!-Ken xoa tóc An rối bù.

– đừng có nhìn tớ như vậy, cậu nghĩ tớ ngốc lắm sao?từ nay cậu cứ thoải mái dùng ngôn ngữ tay, tớ hiểu hết đấy! – Ken cười rất tươi khiến khoé mắt híp lại rất đẹp.

– oa… – An tròn mắt, Ken cười trông… Đáng yêu thật!

~~~Một thời gian sau. Mọi chuyện diễn ra thật bình yên và hạnh phúc nếu như ngân hàng của gia đình An không đổ nợ.

– An à… Mẹ.. Mẹ có chuyện muốn nói.. – ánh mắt ngập ngừng của mẹ khiến An bỡ ngỡ, An chưa thấy mẹ như vậy bao giờ.

[có chuyện gì mẹ cứ nói đi! An nghe đây]

– thực ra thì…gia đình mình đang gặp chút khó khăn buộc phải lánh đi một thời gian…mẹ nghĩ chúng ta phải chuyển sang Mĩ một thời gian con ạ.

-…. – như sét đánh ngang tai, An chỉ vừa kịp thích ứng với môi trường xung quanh, vừa đc gặp Ken, người mà An nghĩ cả đời An cũng không thể gặp được, nếu chuyển qua Mĩ thì chẳng phải An phải bắt đầu lại mọi thứ sao?

– con đừng lo quá, mẹ đã liên lạc với một trường đặc biệt nơi có rất nhiều bạn giống như con, con sẽ sớm hoà nhập được thôi.

-…. – An vẫn im lặng, sâu trong trái tim, An muốn nói rằng: “nhưng ở đó không có Ken…”

– vậy chúng ta quyết định vậy nhé, mẹ đã thu dọn hành lý, chúng ta sẽ bay trong đêm nay!khoảng 10h xuất phát nhé! – Mẹ An đặt tay lên đôi vai nhỏ của An.

[Con muốn gặp một người, con sẽ về sớm] – An vụt chạy, mẹ An muốn cản lại nhưng hình như bà nhận ra điều gì đó, bà nhìn theo cô con gái bé bỏng mà không kìm được nước mắt, con lớn thật rồi…

*hộc hộc hộc* _An chạy không biết mệt, chạy băng băng qua khu phố đến căn nhà còn một ánh đèn hắt ra từ căn phòng ở tận lầu 5, gió về đêm thổi lạnh buốt khiến An run nhẹ.

– ưm ưm… – An cố phát ra âm thanh lớn nhất có thể, hai tay quơ loạn xạ trên không như ra hiệu điều gì đó,mọi thứ vẫn im lặng, không có sự đáp trả, An lo lắng nhìn đồng hồ, đã 9h45, An còn 15 phút nữa.

Nhưng vô vọng, An không dám nhấn chuông vì Ken dặn ba Ken không muốn Ken giao du với bất cứ người nào, nếu để ông phát hiện sẽ không có kết cục tốt.

An vẫn ra sức gọi lớn nhưng không thể, cổ họng không thể phát thành lời của An thì làm gì đc, hai tay đã mỏi rời, An chỉ muốn nói lời tạm biệt với Ken trước khi đi để Ken không giận,không ghét An, vậy mà vẫn không có sự đáp trả, cũng phải, phòng Ken ở tận lầu năm thì làm sao có thể nghe thấy, nước mắt bắt đầu tuôn ướt khuôn mặt nhỏ của An, má An đã đỏ ửng vì lạnh.

– này cô bé! Cháu có cần ta giúp gì không?- Một cụ ông nhân hậu nhìn An.

– ưm.. Ưm.. – An chỉ tay vào miệng để ra hiệu mình không thể nói.

– À ta hiểu rồi.. Đây! Ta có mang theo giấy và viết, cháu có cần gì cứ viết ra.-sau khi lục trong chiếc túi nhỏ, ông cụ lấy ra một bì thư bị rách cùng một cây viết, hoá ra ông là người đưa thư.

An gập đầu cảm ơn rồi viết nhanh ra giấy, không hiểu sao mắt cứ nhoè đi, nét mực cũng theo đó mà mờ đi.

“Ông có thể chuyển giúp cháu nhưng lời này đến một người ở căn nhà đối diện không ạ,cậu ấy có đôi mắt bạc rất đặc biệt, chắc chắn ông sẽ nhận ra”

– à được chứ, đó là công việc của ta mà! – ông lão đọc xong liền cười hiền hậu, An cúi đầu lần nữa để cảm ơn.

“Giờ này khi cậu cầm bức thư trên tay thì có lẽ tớ đã không còn ở đây nữa rồi, đột ngột nhỉ? Tớ cũng mới biết mình phải bay sang Mĩ thôi, mà còn ngay trong đêm nay, mặc dù không biết do chuyện gì nhưng tớ nghĩ đều có nguyên nhân cả. Được gặp cậu tớ rất vui, rất rất hạnh phúc và biết ơn! Cậu ở lại khoẻ mạnh và giữ gìn sức khoẻ nhé, nhớ cười thật nhiều”- Viết đến đó, khoé mắt An nhoè đi, An cẩn thận nhờ bác đưa thư gửi hộ bức thư này rồi định xoay bước.

– à này cháu bé, nếu cháu muốn ta có thể giúp cháu trực tiếp nói chuyện với người đó! – bác đưa thư vẫy tay khiến An khựng bước, nhưng không thể nữa rồi, An giơ đồng hồ lên xem, đã 9h55 An đã hứa sẽ về đúng giờ, nhưng đó chỉ là nguỵ biện, thật ra An không nỡ, An không dám chắc khi gặp Ken rồi An có thể thản nhiên quay bước, nước mắt nhoè mọi thứ, An lắc nhẹ đầu rồi cúi nhìn bác đưa thư như lời cảm ơn. Trong gió đêm đã lạnh ngắt, hai dòng nước mắt vút theo không khí, An vụt chạy rất nhanh tưởng chừng trái tim có thể nổ tung bất cứ lúc nào,nước mắt nhoè cả đường đi, đôi bàn tay run lên cùng tiếng khóc nấc nghẹn ứ cổ họng, đèn đường hôm nay tắt sớm….

~~~~

– cậu ấy mới ở đây tối hôm qua ạ? – cầm bức thư trên tay, Ken không thể kìm nén sự bất ngờ.

– ừ, ta thấy con bé có vẻ buồn lắm, cứ khóc mãi..-ông lão đưa thư gật đầu.

– cháu đi trước đây! Cảm ơn ông vì lá thư. – Ken cúi đầu rồi chạy vút đi, chạy hết tốc lực về phía trước, trái tim thổn thức đến bực tức, khuôn mặt anh tú không thể che dấu sự sợ hãi, sợ điều gì sao? Cậu cũng không biết..

– Nè Bình An!!! cậu đừng có chốn nữa, mau ra đây đi! Tôi không thích đùa như vậy đâu!!! – sau một hồi bấm chuông trong vô vọng Ken hét lên như khàn cả tiếng.

– a.. Cậu gì ơi? Cậu kiếm bé An hả? Hình như gia đình ấy mắc một số nợ rất lớn nên đã chốn đi rồi! Hình như họ bay từ đêm qua.. Còn đi đâu thì tôi không biết!- một cô nhà kế nhìn Ken giải thích.

– .. Dạ vâng.. Cháu cảm ơn..- ngập ngừng nói không nên lời, đôi mắt Ken như dại đi, hình như Ken vừa để mất đi điều gì đó.. Niềm tin vào cuộc sống chăng?

——

Tại ngôi trường An mới theo học ở Mĩ, đó là một ngôi trường khuyết tật, nơi mà rất nhiều bạn như An theo học và ngôi trường được tài trợ bởi các nhà tài phiệt lớn nên hầu như học sinh không cần phải lo bất cư khoản phí nào.

[Cậu tên gì?] – 2 cô bạn tiến lại gần An, họ là cặp chị em sinh đôi, giống nhau như hai giọt nước.

-…. – An không đáp trả, thậm trí còn không quay lại nhìn họ, An đang chìm trong thứ mơ hồ và thổn thức trong tim, khó chịu đến phát điên, bực tức đến nỗi hai đôi mắt An cứ nhìn vô thần về một phía. Từ lúc mới chuyển qua Mĩ, An vẫn chưa cười lấy một lần, cũng chẳng có ý định sẽ giao tiếp với bất cứ ai.

– ê hình như nhỏ này vừa câm vừa điếc! – hai nhỏ xì xầm với nhau bằng tiếng Anh khiến An mở to đôi mắt nhìn họ bất ngờ, đây vốn là khu dành riêng cho các học sinh có khuyết tật về phát âm và thính lực, vậy tại sao họ có thể nói!

– hình như nó nghe được!-một nhỏ trợn mắt nhìn An nhưng không hiểu sao An lại không sợ, đôi mắt không chớp và vô hồn.

– chết tiệt!- nhỏ còn lại túm áo An, nhìn An trở nên ngơ ngác, nhỏ đoán An không sỏi tiếng Anh.

[Mày đã biết bí mật của tụi tao nên tốt nhất là mày nên câm cái miệng à nhầm! Mày có nói được đâu cơ chứ! Nhưng! Nếu chuyện này lộ ra thì mày không yên với tụi tao đâu!]- Hai đứa sinh đôi đe doạ An bằng ngôn ngữ hình thể, mặc dù đáng sợ là vậy nhưng An vẫn không hề chớp mắt, có lẽ sự cô đơn và nhớ nhung khiến An trở nên cứng cỏi hơn, phải! An không thể phủ nhận mình đang nhớ Ken, nhớ đến phát điên đi được, nhớ từng hơi thở, ánh mắt và nụ cười của Ken, thèm được chạm vào Ken như trong những giấc mơ khi An cố chạy đến bên Ken thì Ken lại biến mất…

– khỉ thật! Mày muốn chết sao? Nếu chuyện này lộ ra thì mày chết chắc đây!!-không nhận thấy có dấu hiệu quy hàng của An, nhỏ sinh đôi quát lớn.

– Chị! Có giám thị! – nhỏ kia có vẻ là em nhanh chóng kéo tay nhỏ chị , rất nhanh, nhỏ rụt tay lại và chạy biến, An ngồi phịch xuống nền cỏ, bó gối và bắt đầu khóc,những cảm xúc bị dồn nén rất lâu đã bộc phát, đôi mắt như muốn nổ tung, sống mũi cay xè và một trái tim nhói đau như bị mảnh chai cứa vào, giọng Ken như vẫn văng vẳng đâu đây, nụ cười tựa thiên sứ ấy vẫn luôn ẩn hiện trong trí nhớ của An, Ken vẫn ở đó, luôn ở đó…

– ư ưm.. – Một cô bé có vẻ trạc tuổi An đến gần vỗ nhẹ vào vai An.

-… – An ngước đôi mắt đỏ hoe lên.

[Bạn mới vào à? Tớ tên Trâm] – cô bé xinh đẹp và thánh thiện như thiên thần nghiêng mái tóc mai mỉm cười với An.

[Tớ tên An, tớ mới chuyển đến] – An quẹt nước mắt.

[lúc nãy xin lỗi vì đã không đến giúp cậu được! Tớ thật quá nhút nhát..]- Trâm chớp nhẹ đôi mắt nâu tỏ vẻ hối hận.

[Không sao đâu!tớ không sao!] – An chợt cảm thấy có lỗi khi nhìn Trâm, Trâm như một thiên thần cần được che chở.

[Đi với tớ nhé! Tớ sẽ cho cậu biết hai kẻ vừa bắt nạt cậu là ai]- Trâm kéo tay An,An cứ theo đà bước theo.

[thật ra hai nhỏ cậu đối mặt lúc nãy không hề khuyết tật như tụi mình đâu! Hai nhỏ đó là Anna và Anne, vì ba mẹ chúng không có khả năng tài chính nên chúng phải giả câm để được vào học trường này mà không tốn một đồng] – Trâm vừa đung đưa chân vừa kể cho An biết.

– ưm.. – An gật đầu.

[Nhưng sao cậu đối mặt với bọn nó mà không có vẻ gì là sợ thế? Bọn nó chuyên đi bắt nạt đấy! Chắc muốn bắt nạt người mới đây mà!]

[không đâu! Tớ cũng sợ chứ! Chỉ là không hiểu lí do tại sao lúc đó tớ lại như thế… à mà tớ tên là An] – An cười nhạt.

[ rất vui được gặp cậu!]-Trâm mỉm cười.

-Nè đồ ngốc! -một giọng nói vang lên khiến An mở to đôi mắt hướng về phía đó.

[ đợi tớ chút nhé!] – Trâm hình như rất vui vẻ chạy về phía tên con trai cao lớn với khuôn mặt thanh tú và rất đỗi ưa nhìn, Vậy mà An cứ nghĩ… Hình như An bị Ken len lỏi vào đầu quá nhiều, đến nỗi bất cứ giọng của tên con trai nào cũng khiến An bất giác ngóng tìm.. Phải… Giờ này chắc Ken đã không nhớ đến An nữa bởi những người trong giới bất động sản và ngân hàng đồn đại rằng gia đình An chạy chốn trong đêm, bị tai nạn và chết hết cả. Nước mắt bất giác lại tuôn ra, An chạy nhanh đi như trốn tránh sự bất hạnh của mình.

– ư.. – Trâm rất bất ngờ, Trâm vốn tính giới thiệu An cho anh trai của mình.

– nè! Chạy đi đâu vậy hả?bộ tôi đáng sợ lắm hả?một bàn tay to lớn nắm lấy tay An kéo lại.

[ cậu sao vậy? Tớ làm cậu không vui hả?]- Trâm lo lắng chạy lại.

[a không! Tớ thấy hơi mệt thôi] – An lắc tay.

-mệt mà chạy lẹ dữ!- anh trai Trâm cười lớn, An lại một lần nữa bật khóc, sao mọi thứ đều khiến An nhớ đến Ken.

– ơ ơ.. Anh xin lỗi, anh không có ý xấu.. – Anh trai Trâm gãi đầu bối rối.

[không sao đâu]- An gạt nhẹ tay anh ta ra rồi quay lưng đi.

– haizz sao cô bé này nhìn quen quen…. ui da!- cái con bé này ăn gan hùm hả??-anh ta la lớn khi bị Trâm quánh một phát rõ mạnh vào lưng.

[đồ mắc dịch! Anh thật là vô dụng mà!] – Trâm nhéo anh trai.

– đau.. Nhưng mà cô bé tên gì vậy? Sao quen thế..

[Bạn ấy tên An!! Không phải loại con gái mà anh có thể gặp ở mấy quán bar hay club đêm đâu mà ham!]-Trâm khoanh tay.

– An… An.. Chẳng phải là con gái của một chủ tịch Ngân hàng vừa bị phá sản đây sao!- Anh ta búng tay.

[có.. Có quen thật sao?]-trâm mắc cỡ lảm nhảm.

– vậy là cô bé còn sống! Cứ tưởng cả nhà họ chế hết rồi chứ! Phải gọi cho thằng Ken mới đc! – anh ta vỗ tay rất kêu.

-… – trâm từ đầu đến cuối thật chả hiểu gì cả nhưng chỉ cần nghe đến tên Ken là mắt sáng rỡ, thật ra cô bé là con của một trong nhưng nhà tài trợ cho ngôi trường này, anh cô bé có quen biết Ken khá thân thiết.

– alo… Nếu không có chuyện gì tôi cúp máy đây!- giọng nói lạnh lùng phát ra từ đầu giâu bên kia.

– nữa nữa!! Vẫn không bỏ cái tính thô lỗ! Tôi tìm được rồi! – Anh của Trâm thị oai.

– tìm thấy? Ý anh là sao?-Ken có vẻ rất quan tâm.

– cô bé tên An ấy, nhỏ mày thích ấy! Nhỏ đó đang học ở trường của nhà tao bên Mỹ … Tút tút tút.. alo? Alo? ALO?!! Cái thằng hỗn xược này vẫn không bỏ được cái thói! – chưa nói hết câu thì Ken đã cúp ngang.

“Cậu là người Ken thích sao? Quả đất tròn thật..”-Trâm nhìn qua chỗ An đang ngồi cách đó một dãy nhà

—-

Ken đã đáp chuyến bay sớm nhất đến Mỹ và tức tốc chạy đến ngôi trường ấy, đôi tay và chân cậu không ngừng run lên, cậu vốn nghĩ sẽ không còn có thể được nhìn thấy An.

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Ê! Nhỏ Tóc Bím

Avatar
Băng Băng18:09 12/09/2015
hay wwa bạn ơi, bạn tiếp tục viết truyện nữa nhé

BÌNH LUẬN FACEBOOK