Duy Nhất Vì Ngươi Mà Động Tâm

Chương 68: Thực lực đánh mặt

Mộ Nghĩa

21/09/2020

Hàn Nghĩa và Lâm Phi Lam đi đến trước mặt Cố Mục Niên, Hàn Nghĩa vươn tay, cùng bắt tay với Cố Mục Niên: “Cố Tổng.”

Cố Mục Niên khẽ nhếch môi, “Hàn tiên sinh.” Sau đó ánh mắt thoáng nhìn về phía Lâm Phi Lam.

Hàn Nghĩa chú ý tới, liền chủ động giới thiệu: “Vị này là bạn gái của tôi, Lâm Phi Lam, trưởng phòng marketing IR.”

Cố Mục Niên chỉ gật gật đầu, không nói gì. Mà biểu tình của Lâm Phi Lam thì có chút cương ngạnh, giống như có chút sợ hãi.

Khương Dao nhìn chằm chằm Lâm Phi Lam, trên mặt ban đầu luôn mang ý cười mà lúc này lại chậm rãi trở nên băng lãnh.

Cố Mục Niên phát hiện ra được , nhẹ giọng kêu câu: “Dao Dao?”

Khương Dao phục hồi tinh thần, nghe thấy Hàn Nghĩa nói: “Đúng rồi, nghe Lâm Phi Lam nói, Khương tiểu thư và cô ấy trước đây từng là bạn học sao?”

Lâm Phi Lam có chút thất kinh, không biết đáp lại thế nào, Khương Dao trực tiếp thay cô ta trả lời: “Lâm tiểu thư hình như đã nhớ lộn, cũng có thể là tôi không có nhiều ấn tượng với Lâm tiểu thư đây.”

Lâm Phi Lam lúng túng giật giật môi, “Hàn Nghĩa, cơ thể em có chút không thoải mái, rời đi trước được không…”

“Được, em hông sao chứ?”



Sau khi hai người rời đi, Cố Mục Niên thuận miệng hỏi Khương Dao: “Vừa rồi làm sao vậy? Giống như em đối với cô gái vừa rồi, có chút kỳ quái.” Nếu là với tính cách của Khương Dao, ít nhất cô sẽ luôn vui vẻ ôn nhu với mọi người, chứ không tỏ thái độ như vậy.

Khương Dao cười cười, ôm chặt cánh tay của anh: “Em chỉ là không muốn có bất cứ sự liên quan nào tới người đó nữa.

“Ừm,em muốn làm cái gì anh cũng sẽ không ngăn cản.” Cô gái của anh không cần thiết đối phải giả diện xu nịnh người khác.

Lâm Phi Lam ở bên kia, đi đến toilet, nhìn chính mình trong gương, sắc mặt cũng thay đổi.

Bây giờ, cô ta không muốn gặp Khương Dao và Cố Mục Niên. Vì chuyện thư tình đã bị phát hiện, cô ta ở trước mặt Khương Dao cũng rất chột dạ. Nhưng mà cô ta đối với Khương Dao tràn đầy chán ghét.

Gần đây IR và Chí Sinh đang tranh đoạt hợp đồng để hợp tác với Nhâm Mật, hôm nay cô ta và Hàn Nghĩa đến đây, chính là hi vọng có thể tiếp xúc với Nhâm Mật nhiều một chút.

Nếu ở phương diện tình cảm cô ta không chiến thắng được Khương Dao, thì ở trên phương diện cô ta nhất định phải mạnh hơn Khương Dao.

Yến tiệc bắt đầu, chủ của bữa tiệc hôm nay đến bục nói, cảm ơn mọi người đã đến, Nhâm Mật làm khách đặt biệt cho nên cũng lên tiếng nói vài câu.

Sau khi kết thúc, mọi người lần lượt đến tặng quà sinh nhật, Cố Mục Niên cũng mang Khương Dao đến chúc mừng, sau đó đi đến một bên.

Một lát sau, bên tai Khương Dao văng lên một trận trầm thấp của khúc dương cầm, cô quay đầu nhìn lại, là Nhâm Mật đang khảy đàn!

Tiếng đàn quanh quẩn bên tai, uyển chuyển êm tai, Khương Dao sợ hãi nói: “Hóa ra Nhâm Mật còn biết chơi đàn dương cầm a, thật là lợi hại.”

Cố Mục Niên xoa bóp vành tai của cô: “Có cần tới chỗ đó hay không? Đây có lẽ là một cơ hội.”

Ánh mắt Khương Dao tỏa sáng, gật gật đầu, anh liền theo cô đi qua.

Lúc hai người qua đi, đã có một nhóm người quay xung quanh ở chỗ này. Vương Xuyên – chủ bữa tiệc ở bên cạnh nghe say mê, hóa ra là vì mặt mũi của Vương Xuyên, mới có thể làm cho đại minh tinh tự mình khảy một bản.

Một bài khúc dương cầm có độ khó rất ca bao phủ nhàn nhạt ưu thương, khiến cho người nghe cảm thấy say mê.

Sạ khi khúc nhạc kết thúc, liền có người vỗ tay, có người nhỏ giọng nói một câu: “Nhâm Mật lại vẫn chơi đàn dương cầm sao bài này là < hôn lễ trong mộng > thật là ý đồ không đơn giản, phải không?”

Trong giọng nói mang theo một tia khinh thường, khiến cho người nghe cảm thấy không thoải mái.

Khương Dao chuyển qua, giọng điệu bình thường mở miệng: ” Lúc Nhâm Mật gãy đàn ban đầu là hàng A, lại chuyển hàng D, sau đó lại chuyển hàng A. Hơn nữa bài này là là của Richard Clayderman < ngày mùa thu nói nhỏ >, không phải < hôn lễ trong mộng >.”

Có người nghe thấy Khương Dao nói chuyện cũng không nhịn được che miệng cười thầm nữ về cô gái có ý đồ xấu lúc nãy, sắc mặt cô ta đỏ bừng, trợn trắng nói:.” Nói như thể là cô đàn bài đó vậy, hứ”

Khương Dao cười dịu dàng đoan trang, “Tôi quả thật sẽ không đàn bài khó như vậy, cho nên đành phải nhắm chặt miệng im lặng thưởng thức .”

Ngụ ý, chính là sẽ không giống cô gái kia nói nhiều như vậy.

Bên này Khương Dao cùng cô gái đó trò chuyện đã làm cho Nhâm Mật và Vương Xuyên chú ý, Nhâm Mật cười hỏi: “Cũng có người biết đoạn nhạc này sao?

Lúc này cô gái kia tức giận dâng trào, tranh nhau lên tiếng: “Vừa rồi Khương Dao tiểu thư nói cũng sẽ chơi đàn dương cầm đó.”

Cố Mục Niên nghe vậy, sắc mặt liền đen xuống, đang muốn nói chuyện, liền bị Khương Dao ngăn cản.

Ánh mắt Nhâm Mật kinh ngạc nhìn Khương Dao: “Hả? Khương tiểu thư cũng sẽ đàn cái này?”

Khương Dao bình tĩnh đáp: “Tôi lâu rồi không đàn dương cầm, đều mới lạ, đoạn vừa rồi quá khó khăn.”

Nhâm Mật gật gật đầu, “Quả thật rất khó …” Cô ấy lời còn chưa nói hết, Lâm Phi Lam đứng ở cách đó không xa yên lặng xem náo nhiệt lại phát ra tiếng : “Tôi nhớ là mẹ Khương tiểu thư chính là giáo viên dạy đàn dương cầm, Khương Dao từ nhỏ đã học đàn dương cầm mà. Hôm nay là tiệc sinh nhật của Vương tiên sinh, Khương tiểu thư có thể đàn một bản đơn giản chút a.”

Lâm Phi Lam còn nhớ rõ, lúc sơ trung, cô ta đi đến Khương Dao gia, đã từng nhìn thấy Khương Dao chơi đàn dương cầm. Lúc ấy Khương Dao nói, cây đàn dương cầm nhà cô đã mua với giá hai mươi vạn. Lâm Phi Lam vừa nghe, trong lòng liền cảm thấy ganh tị, mẹ của cô ta mua một cái gì hai ba vạn cũng không muốn. Dựa vào cái gì mà cô và cô ta lại có sự chênh lệch lớn như vậy?

Nhâm Mật nghe thấy sự ác ý trong giọng nói của Lâm Phi Lam, nhưng mà cô ấy chỉ cười cười, nhìn về phía Khương Dao: “Khương tiểu thư? Tôi ngược lại là rất chờ mong đấy.”

Nhâm Mật mở miệng, tất cả mọi người đưa ánh mắt nhìn về phía Khương Dao.

Khương Dao mím môi có hơi cong môi, nói với Nhâm Mật: “Có muốn chúng ta cùng chơi không?”

Mọi người khiếp sợ. Ngay cả Lâm Phi Lam đều không nghĩ đến nàng sẽ nói như vậy, cô ta vốn muốn cho Khương Dao khó xử .

Nhâm Mật không nghĩ đến Khương Dao sẽ đề ra yêu cầu này, cô nhướn mày nói: “Bài nào đây?”

“… Bài < Canon > được không?”

Nhâm Mật gật gật đầu, Khương Dao nhìn về phía Cố Mục Niên, cho anh một ánh mắt yên tâm. Anh cười cười, sắc mặt trầm ổn nhìn cô khảy đàn.

Hai người ngồi xuống, Khương Dao nhẹ giọng nói câu “D điều”, sau lại khai thông vài câu, tiếng đàn dương cầm liền vang lên .

Khúc nhạc ngoài ý muốn thông thuận dễ nghe, hai người phối hợp ăn ý, giống như đã luyện tập trước vậy.

Sau khi khúc đàn chấm dứt, Nhâm Mật kinh vui vẻ nói với Khương Dao: “Không nghĩ đến chúng ta có thể phối hợp ăn ý như vậy.”

“Trước kia ở nhà, tôi thường xuyên cùng mẹ tôi khảy đàn, Nhậm tiểu thư đàn lợi hại hơn tôi rất nhiều, có nhiều chỗ tôi đã thiếu chút nữa gặp sai lầm.” Khương Dao phất phất tay trước mặt, giọng điệu khiêm tốn.

Vương Xuyên cho bọn họ một tràn vỗ tay: “rất hay a.”

Mọi người ở chỗ này đều vỗ tay, Lâm Phi Lam cũng phải vỗ tay.

Khương Dao lại nói với cô ta: “Tôi nhớ Lâm tiểu thư cũng viết thư pháp rất tốt a, có thể viết cho Vương tiên sinh hay không?”

Lâm Phi Lam không nghĩ đến cô sẽ nói một câu này, “Tôi… Tôi sẽ không, cũng lâu không luyện, liền không muốn ở nơi này bêu xấu .”

“Nha, chỗ này của tôi vừa vặn có bút mực, đến viết thử xem. Nói không chừng còn có thể chiêm ngưỡng một phen đấy.” Vương Xuyên cười nói.

Vương Xuyên nói như vậy, Lâm Phi Lam không thể không viết được.

Cô ta đâu có viết thư pháp giỏi, chỉ là lên đại học trước kia viết qua, qua loa mà thôi.

Khương Dao thế nhưng lại hại cô ta!

Cô ta đành phải cầm lấy bút lông, run tay bắt đầu viết, ai ngờ quá mức khẩn trương, mới lạ, viết ra đều là run rẩy . nó rất khó coi, sắc mặt Hàn Nghĩa bên cạnh lập tức liền đen .

Lúc này anh đành phải đi ra hoà giải: “Xin lỗi, thật sự tài nghệ của cô ấy rất vụng về, để mọi người chê cười rồi.”

Nhâm Mật nghe vậy, cười trêu ghẹo: “Xem ra Lâm tiểu thư chỉ có thể nhớ kỹ sở trường của người khác, còn sở trường của mình thì lại quên mất. “

Lâm Phi Lam xấu hổ đến không nói nên lời.

Hàn Nghĩa đành phải mang theo Lâm Phi Lam vội vàng tránh ra, một đám người chậm rãi tản ra. Cố Mục Niên mang theo Khương Dao đi đến bên cạnh, giọng điệu sủng nịch: “Anh còn không biết Dao Dao còn nhớ rõ cách đàn dương cầm như vậy? Quả thực đã để anh nhìn em với cặp mắt khác xưa.”

Khương Dao thở dài nhẹ nhõm một hơi, “Kính nhờ, mẹ em là giáo viên dayh đàn dương cầm, em làm con gái, tốt xấu cũng phải có một đến hai bài tủ chứ… Vừa rồi khẩn trương chết em .”

Cô thuận lợi đàn hết khúc nhạc dường cầm, còn phản cho Lâm Phi Lam một kích, hoàn toàn không mệt.

” Nhâm Mật xem như đã rất ấn tượng đối với em.”

Khương Dao nhún nhún vai, liền nghe được phía sau có người gọi bọn họ: “Khương tiểu thư, Cố tiên sinh, Nhâm Mật mời hai người lên lầu uống chút trà, có được hay không?”

Khương Dao cong môi, gật đầu.

Phòng trà trên lầu so dưới lầu an tĩnh hơn rất nhiều, Nhâm Mật hỏi Vương Xuyên: “Lão xuyên, ông nói một chút, vừa rồi cô gái cùng tôi đánh đàn như thế nào? Ông nói thử ẩn tượng đầu tiên của ông và cô ấy cho tôi nghư thử xem.”

“Dịu dàng đoan trang, còn rất đơn thuần. Nhưng mà lại có một chút tâm tư a, vừa rồi còn cố ý đối với Lâm tiểu thư như vậy.”

Nhâm Mật nở nụ cười, “Ngược lại là cô ấy một chút cũng không chịu ủy khuất.”

“Làm sao cô, đột nhiên hỏi cái này?”

“Gần đây có cái hạng mục cùng IR, Chí Sinh đàm, không biết chọn cái nào.”

“Thù lao như thế nào?” Thương nhân khẳng định muốn hỏi cái này trước

“Không sai biệt lắm, cái này không phải là vấn đề chủ yếu. Lão Xuyên, ông cho tôi chút ý kiến được không? Lấy ánh mắt đầu tư của ông để nhìn xem cái công ty nào có tiền đồ tốt?”

“Ừm… Tốc độ phát triển của Chí Sinh đang từ từ có sự chuyển biến lớn, còn IR thì thực lực rất mạnh. Nếu nhất định cho cô nghe thấy ý kiến của tôi cũng không thể qua loa được. Chỉ có thể nói như vầy, nếu tôi đi đầu tư, sẽ chọn Chí Sinh.”

Nhâm Mật gật đầu không nói.

Một thoáng chốc, Khương Dao và anh đã đi lên. Vương Xuyên cao hứng, liền tự mình pha trà.

“Thượng đẳng nham trà, Vũ di sơn , nếm thử.”

“Cám ơn, ” Cố Mục Niên nhấp một miếng, “Quả nhiên ở cạnh ngài có thể uống được trà ngon.”

Bốn người nói chuyện phiếm vài câu, Vương Xuyên có chuyện liền đi ra ngoài. Nhâm Mật lúc này mới đem đề tài mở ra, cô ấy hỏi Cố Mục Niên: “Cố tiên sinh, về phần chuyện của tôi tháng 6 sẽ đi dự thảm đỏ, ngài chưa bao giờ ra mặt, toàn quyền giao cho Khương Dao?” Cô ấy có chút buồn bực, Khương Dao không nói tới một chữ Cố Mục Niên, ngày đó nếu anh ấy có thể tới cùng Khương Dao, càng lộ vẻ thành ý. Nhưng mà cho tới bây giờ Cố Mục Niên hoàn toàn chưa nhúng tay vào việc này.

Cố Mục Niên cầm tay Khương Dao, “Tôi rất yên tâm về cô ấy, cho nên giao cho một mình cô ấy đi, tôi cũng tin tưởng, cô ấy có đủ khả năng thiết phục cô. Tôi là nam nhân mà đi cửa sau thì lại là không tốt cho lắm.”

Nhâm Mật nở nụ cười, “Khương tiểu thư quả thật làm cho tôi nhìn thấy những điểm đặc biệt của cô ấy.”

“Nhâm tiểu thư, ngài có thể cứ việc yên tâm lựa chọn Chí Sinh, chúng tôi nhất định sẽ cung cấp trang sức tốt nhất cho cô, nhất định ngày đó sẽ giúp ngài trở nên sặc sỡ loá mắt, đây chuyện đôi bên cùng có lợi. Tôi biết cô kiên trì lựa chọn cùng sản phẩm nhãn hiệu trong nước để hợp tác, cũng hi vọng là ngài có thể giúp nhãn hiệu trang sức châu báu trong nước trở nên lớn mạnh.”

Nhâm Mật trầm tư một chút, sau một lúc lâu lộ ra tươi cười, cô ấy rốt cuộc mở miệng: “Sáng sớm ngày hôm sau tôi có rãnh, xin mời các người tới phòng làm việc của tôi thương lượng cụ thể một chút về hợp đồng.”

Khương Dao chớp mắt. Có chút không phản ứng kịp: “Nhâm tiểu thư là lựa chọn hợp tác với chúng tôi? !”

“Hi vọng Chí Sinh sẽ không để cho tôi thất vọng.”

Khương Dao kích động gật gật đầu, “Sẽ không, cám ơn ngài!”

Sau khi anh và cô rời khỏi phòng trà, người đại diện của Nhâm mật mới hỏi cô ấy vì lí do gì mà lại lựa chọn Chí Sinh, Nhâm Mật nói trong lòng cô ấy rất có hảo cảm với Chí Sinh, vô luận là nhà thiết kế của công ty thôi cũng đủ cho người ta có cảm giác rất kiên định.

“Tương lai của Chí Sinh sẽ ngày càng tiến xa”

Nhâm Mật bên này đồng ý Chí Sinh sau, Tiểu Hâm liền ngầm đem sự tình nói cho Hàn Nghĩa, “Nhâm Mật đã muốn lựa chọn Chí Sinh …”

Sau khi Hàn Nghĩa nhận được tin tức, tức giận nổi trận lôi đình, Lâm Phi Lam đứng ở bên cạnh liền bối rối, “Đã xảy ra chuyện gì? ! Tại sao anh lại tức giận như vậy?”

Hàn Nghĩa gạt tay của cô ta đang ôm lấy anh ta, tức giận nói: “Đều tại cô, đêm nay lại làm ra chuyện lớn, mất mặt như vậy”

Lâm Phi Lam trừng lớn mắt, “Đến cùng làm sao? ! Em đã làm gì mà anh lại nói như vậy !”

“Còn nói cô không có sao? ! Cố ý làm khó dễ Khương Dao, bị cô lặp lại một phen, bây giờ Nhâm Mật bên kia nói lựa chọn Chí Sinh, đêm nay tôi trở về phải nói với Cao tổng như thế nào đây!” Đêm nay muốn lấy lòng Nhâm Mật, ai biết được đêm nay cả người cũng không gặp được, kết quả lại ra về tay trắng.

Lâm Phi Lam lắc đầu, “Sao lại có thể sẽ nhanh như vậy…”

“Được việc thì không đủ, bại sự thì có thừa!”

Cô ta nghe xong cũng rất tức giận, “Hàn Nghĩa, anh nói đủ chưa? ! Tại sao anh có thể nói em như vậy, tốt xấu gì thì em cũng là bạn gái của anh đấy? !”

Hàn Nghĩa bỏ xuống mặt, miệng kêu rên nói: “Thật không biết tại sao lúc trước tôi lại ở cùng với cô…”

“Anh nói cái gì? !”

“Tôi đi trước .” Hàn Nghĩa không cho cô ta cơ hội ngăn anh lại, bước nhanh đi về phía trước, để Lâm Phi Lam ở lại một mình.

Cô ta tức giận đến khóe mắt có chút ươn ướt, tay nắm chặt lại, trong lòng sinh ra một trận ủy khuất.

Cô ta không nghĩ đến Hàn Nghĩa cũng dám làm như vậy với cô ta

Cô ta xoay người muốn rời khỏi, ai ngờ vừa mới xoay người, liền nhìn thấy một cái thân ảnh quen thuộc —— là Khương Dao.

Cô đứng sau lưng Lâm Phi Lam có ba mết, không biết đã ở đó từ bao giờ.

Cô nhìn Lâm Phi Lam, khóe miệng mang theo ý cười như có như không, giống như không có chuyện gì vậy.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Duy Nhất Vì Ngươi Mà Động Tâm

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook