Duy Nhất Vì Ngươi Mà Động Tâm

Chương 71: Phiên ngoại

Mộ Nghĩa

21/09/2020

Ánh nắng sáng sớm chen chúc chui qua kẻ hở của bức màn, nhưng chỉ một chút ánh sáng ấy không đủ để làm người trên giường thức tỉnh từ trong mộng đẹp.

Giang Hú đến gần phòng, đem bức màn kéo ra một nửa, trong phòng tức thì bị ánh nắng xâm chiếm.

Bà ấy xoay người, đối với cô gái trên giường, ôn nhu gọi: “Dao Dao, rời giường, hôm nay là bữa học đầu tiên của trường mới đừng đến muộn.”

Hôm nay là ngày cô vào trường sơ trung.

Mấy giây sau, cô gái giật giật thân mình, chậm rì ngồi dậy, dụi dụi con mắt.

“Nhanh, thay quần áo rửa mặt đi. Đúng rồi, dì Cố nói hôm nay Cố Mục Niên sẽ lại đây cùng con đi học, con phải nhanh lên đừng để Mục Niên chờ.”

Khương Dao nghe thấy ba chữ “Cố Mục Niên”, tay xoa ánh mắt dừng lại. Cô nhẹ giọng ngập ngừng: “Vâng.”

Cô nhanh chóng thay xong quần áo rửa mặt hoàn tất, đứng ở trước gương ngắm bộ dáng của mình.

Đồng phục học sinh có chút rộng…

Cô đang chảy tóc, liền nghe thấy tiếng mẹ ở dưới lầu lại đang kêu cô.

Cô cầm lấy túi sách, đi xuống lầu, nhưng mà đi chưa được mấy bước, liền nhìn thấy trong phòng khách có một người con traim

Thân hình cao cao gầy gầy, mặc đồng phục khác kiểu với cô. Anh quay đầu xem cô, hiện ra ngũ quan đoan chính sạch sẽ, chỉ là sắc mặt lạnh lùng, không mang theo tươi cười.

Khương Dao nhận ra anh là Cố Mục Niên. Tuy rằng mới chuyển nhà đến đây, và gặp qua anh có hai lần, nhưng mà diện mạo của anh luôn khắc sâu trong lòng, chỉ sợ là con người ta đối với đồ vật đẹp luôn luôn khắc sâu ấn tượng.

Khắc sâu nhất chính là loại khí chất thanh lãnh kia, khiến cho người ta cảm thấy rất khó tiếp cận.

Khương Dao đột nhiên có chút đau đầu, đợi lát nữa muốn đi riêng với anh?

Tuyết Mạt lúc này đứng lên, kéo tay Khương Dao lại, cười nói: “Dao Dao, hôm nay Mục Ca Ca cùng con đi trường học ha, con có cái gì không hiểu đều có thể hỏi nó.”

Khương Dao gật gật đầu, không nhìn Cố Mục Niên.

Mà ánh mắt Cố Mục Niên nhìn cô, trong lòng liền một cái ý nghĩ —— thật mẹ nó gầy. Xem qua thật mềm mại nhu nhược yếu.

Tuyết Mạt nói với anh: “Đợi lát nữa dẫn Dao Dao đi đến phòng học một chút, biết không?”

Anh nhấc lên mí mắt, giọng điệu tùy ý biếng nhác: “Lại không nhanh lên, con mới không có thời gian.”

“Con, đứa nhỏ này…”

Khương Dao nghe vậy, mau ngồi xuống ăn cơm. Ăn xong bữa sáng xong, hai người ngồi trên xe riêng của Cố gia.

Hai người không nói gì, Khương Dao từ trong cặp cầm ra một vốn chút từ đơn nhỏ bắt đầu xem, muốn chuẩn bị bài một chút.

Ai ngờ nhìn mấy lần, liền nghe thấy bên cạnh truyền đến thanh âm khàn khán của anh: “Em ở đâu ban nào.”

“Sơ nhất nhị ban.” cô giật giật môi, đáp.

“Tìm được phòng học chưa.”

Cô là không biết phòng học ở đâu, nhưng mà cũng không ngốc đến lạc đường…”Ừm.”

Anh có hơi nhếch môi cười, “Được, đợi lát nữa tự mình đi vào.”

Hóa ra anh là không nghĩ sẽ đưa cô đi.

“Vâng” Cô cũng không trông cậy vào, ngược lại thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Mười phút sau, đến cửa trường học, Khương Dao nhìn anh, lễ phép nói với Cố Mục Niên: “Mục Ca Ca, em xuống xe trước, bái bái.”

Anh buồn ra một tiếng “Ừm”, nghe thấy thế cô liền đi xuống xe.

Đi về phía trước vài bước, bên người cô đột nhiên xuất hiện một người.

Thế nhưng là Cố Mục Niên! Tại sao anh xuống xe ? ?

Nhìn ra của sự nghi ngờ của cô, anh lại biểu hiện thật sự bình tĩnh, “Vừa vặn còn có chút thời gian, bằng không anh sợ em tìm không thấy phòng học lại trở về muốn cùng mẹ anh cáo trạng .”

Cok chớp mắt, vừa muốn nói gì đó, liền bị anh cắt đứt: “Đi nhanh một chút”

Nga…

Cô vóc dáng thấp, chân ngắn, nơi nào so lại với chân dài của anh, chỉ có thể tận lực đi nhanh lên.

Lúc này đi tới có một cái nam sinh, anh ta kinh ngạc nói: “Cố ca? ! Tại sao anh tại đây a!”

Nam sinh này là sơ tam, từng theo bên cạnh Cố Mục Niên, bây giờ Cố Mục Niên đi nhất trung .

“Đưa cá nhân đến trình diện.”

Anh ta chỉ chỉ Khương Dao, “Cô gái này…”

Anh ta còn chưa nói xong, liền bị Cố Mục Niên băng lãnh bác bỏ: “Một đứa bé nhà hàng xóm.”

Giọng điệu xa cách.

“Nga nga.” Thiếu chút nữa hiểu lầm .

Nam sinh đi sau, Khương Dao liền phát hiện, trong trường học có rất nhiều người chào hỏi Cố Mục Niên, “Cố ca” “Cố ca” gọi rất thân mật, chẳng lẽ trước kia độ nổi tiếng của anh cao vậy sao?

Đến cửa lớp học của Khương Dao, ngữ điệu xa xăm: “Anh đi, chính em tự đi vào.”

Khương Dao mắt nhìn phòng học, suy nghĩ có chút phiêu, Cố Mục Niên liền tại trước mắt cô búng ngón tay kêu vang, “Ân, có nghe hay không?”

“Nga nga, biết, em đây đi vào đây.”

Đôi mắt cô quay tít một vòng, cất bước chạy đi vào. Anh nhìn bóng lưng cô, khóe miệng mạc danh mang theo tươi cười.

Như thế nào có chút ngốc ngốc manh manh .

Anh quay đầu rời đi, nhắn tin cho cậu con trai vừa rồi: ( vừa rồi cậu thấy được cái kia, là muội muội tôi, ở trường học chiếu cố một chút, có cái gì nhớ báo lại với tôi. )

Phiên ngoại hai:

Sơ nhị.

Buổi chiều này thi cuối cùng của học kì, chỉ thi một môn. Sau khi kết thúc, cô dọn dẹp túi sách, Hác Bội Bội đi tới.

“Dao Dao, đêm nay rảnh không? Muốn cũng đi xem phim hay không?”

Khương Dao vẫy vẫy tay, “Tớ đi nhất trung.”

“Nha? Lại đi tìm Mục Ca Ca của cậu hả?”

“… Ừm, anh ấy bảo tớ đi tìm anh ấy, đêm nay ba mẹ tớ và ba mẹ anh ấy đều không có ở nhà.”

Hác Bội Bội bĩu bĩu môi, “Vậy được rồi.”

Khương Dao cười cười, nhấc cặp sách lên. Mười lăm phút sau, cô đi vào nhất trung.

Lúc này Cố Mục Niên còn ở trên lớp, tuy rằng hôm nay thứ sáu, chỉ ba môn, nhưng mà bây giờ còn cách giờ tan học còn có hai mươi phút. Cô nhắn tin cho Cố Mục Niên, sau đó đi đến sân thể dục.

Tiếng chuông tan học vang lên, trường học an tĩnh dần dần nôit tiếng động lớn ầm ĩ, cô ngẩng đầu nhìn bầu trời màu lam, tâm tình không xa xăm.

Cô cúi đầu tiếp tục đi tới, cái gáy liền bị người ta vỗ một cái, cô nhanh chóng quay đầu, liền nhìn thấy Cố Mục Niên khóe miệng ngấn một nụ cười lưu manh.

“Mục Ca Ca ——” thanh âm cô nhẹ nhàng.

“Xem bộ dạng này của em, chắc thi cũng không tệ lắm.”

Khương Dao sờ sờ đầu, “Tàm tạm đi.”

“Ừm, đi về nhà.”

Cô đi theo bên cạnh anh, nhớ tới lúc sơ nhất, cô thấp hơn anh 2 cái đầu, bây giờ cô đã cao mà anh lại càng cao hơn, nên cô đứng chỉ tới lồng ngực của anh.

Hai người đi ngang qua sân bóng rổ, có một nam sinh kêu Cố Mục Niên: “Cố ca, vị này là bạn gái của anh sao?”

Khương Dao nghe vậy, hai má không tự chủ mà đỏ lên.

Cố Mục Niên trả lời cậu ta, “Tiểu muội muội.”

Khương Dao nở nụ cười, đối với anh trêu ghẹo nói: “Có phải chỉ cần nữ sinh đi ở bên cạnh anh, bọn họ đều cho là như thế hay không?”

Anh liếc cô một cái, giọng điệu mang theo chút nghiêm túc, “Chỉ có em là con gái đi cùng một chỗ với anh.”

“Nga…”

Một lát sau, có mấy cái nam sinh đến tìm Cố Mục Niên, bọn họ nói vài câu, Cố Mục Niên liền nói muốn hỏi Khương Dao một chút..

Mấy cái nam sinh thức thời lui sang một bên, Cố Mục Niên liền nói với Khương Dao: “Đêm nay cùng anh đi ăn cơm thế nào? Còn có bạn bè của anh.”

“Hả, cùng bọn họ đi ăn?” Cô và bọn họ không quen, cảm thấy xấu hổ.

“Không có việc gì, bọn họ đều biết em. Yên tâm, anh sẽ ngồi bên cạnh em, em chỉ cần an tâm ăn là được.”

Khương Dao thấy anh thích, cô cũng đáp ứng.

Anh cười sờ sờ đầu của cô, “Ngoan.”

Đám người bên cạnh đều nhìn chằm chằm anh và cô, bên tai cô liền đỏ.

Đến quán ăn ven đường, mấy cái nam sinh gọi xong đồ ăn, liền bắt đầu rót rượu. Cố Mục Niên vừa mở một chai, Khương Dao liền kéo tay áo của anh lại: “Mục Ca Ca, dì Cố nói anh không thể uống rượu, anh sẽ lại đau dạ dày…”

Thanh âm cô nhẹ nhàng, lại chuẩn xác dừng ở trong lòng anh.

Lúc này có một người nam sinh ngồi Khương Dao nghe thấy: “Cố ca, chúng ta đại nam nhân được uống rượu a, tiểu muội muội biết không anh ấy uống rượu rất tốt !”

Nam sinh làm bộ muốn đưa ly rượu cho Cố Mục Niên, Cố Mục Niên liền ngăn cản, “Hôm nay không uống rượu, tôi uống nước dừa.”

“Nha? ? ?” Tại sao hôm nay Cố ca lại nghe lời như vậy? !

Cố Mục Niên nhìn Khương Dao, “Có người giám sát, tôi phải thành thật chút.”

“Hả…”

Khương Dao mím môi áp chế ý cười, Cố Mục Niên liền để sát vào vành tai củ cô, tiếng nói trầm thấp: “Hôm nay anh tiếp thu sự giám sát của em như vậy, lại không có phần thưởng sao?”

“Phần thưởng cái gì…”

“Trở về hát một cho anh nghe một bài nhạc thiếu nhi.”

“… Cố Mục Niên, anh thật ngây thơ.”

Anh nở nụ cười, đem Khương Dao cười đến đỏ mặt.

Cơm nước xong, hai người chậm rãi tản bộ trở về. Cố Mục Niên đi tới đi lui, liền cầm cổ tay cô.

“Anh làm chi…”

“Em đi quá chậm, em làm cái cái này chân dài này của anh thật khó chịu.”

“…”

Anh nắm cổ tay dài của cô, chậm rãi tuột xuống. Cầm tay cô, bao ở trong lòng bàn tay ấm áp của anh.

“Nắm tay như vậy cho thoải mái.”

Anh bình tĩnh bổ sung một câu, quay đầu, im lặng nở nụ cười.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Duy Nhất Vì Ngươi Mà Động Tâm

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook