Duy Nhất Vì Ngươi Mà Động Tâm

Chương 69: Cùng nhau vui vẻ

Mộ Nghĩa

21/09/2020

Lâm Phi Lam cảm giác mình giống như bị người ta lột sạch vậy.

Cô ta chớp mắt một cái, lập tức khôi phục bộ mặt dữ tợn: “Sang đây xem tôi bị chê cười sao?”

Khương Dao cười nhẹ, “Tôi chỉ là nghe thấy ở đó có người cãi nhau, tới xem thử đã có chuyện gì mà thôi.”

“Như thế nào, nhìn thấy tôi và bạn trai tôi cãi nhau, cô rất vui vẻ sao?”

Khương Dao giương môi, “Tại sao phải vậy? Tôi không giống với nhóm người nào đó, lòng dạ nhỏ mọn như vậy.”

“Khương Dao, cô không có gì thì đừng có mà vênh váo, đừng tưởng rằng hợp tác với Nhâm Mật, liền có thể đánh bại được IR .”

“Lâm Phi Lam, cô là đang lo lắng vấn đề này sao. Tôi ngược lại là cảm thấy, tình cảnh của cô so với tôi còn gian nan hơn.”

Khương Dao thong dong, hào phóng quay người rời đi.

Lâm Phi Lam nhìn bóng lưng cô, có chút không biết Khương Dao sẽ như vậy, cô ta đột nhiên phát hiện, Khương Dao đã thay đổi, không hề giống như trước luôn luôn ôn hòa, dễ khi dễ.

Thời gian thật sự thay đổi quá nhiều thứ.

Khương Dao đi trở về, nhìn thấy Cố Mục Niên đứng ở phía trước chờ cô.

Cô chạy đi qua, thừa dịp xung quanh không có người để ý, cô ôm lấy anh, anh cũng đem cô ôm chặt vào lồng ngực.

Cô ngước mặt, ánh mắt cong thành một trăng lưỡi liềm nhỏ: “Cố Tổng, em thuận lợi hoàn thành hợp đồng với Nhâm Mật, có phần thưởng gì hay không a?”

Anh niết cằm của cô, thanh âm mê hoặc: “Đêm nay trở về em sẽ biết.”

Khương Dao trừng anh, “Lưu manh…”

“Tại sao lại nói lưu manh, hả?”

“Hôm nay ngạch độ* đã dùng hết rồi!”

“Nga? Tại sao em để ý tới ngạch độ chứ?”

(Ngạch độ ?????, tui không biết là gì luôn mọi người, ai biết thì cmt giúp đỡ tui nha)

Khương Dao biết anh trêu cô, liền hất tay anh ra, giả vờ thở phì phì đi về phía trước, anh đuổi theo cô, đem cô ôm chặt lấy “Được, anh hứa, đêm nay tuyệt đối sẽ không quá mức.”

“Ai tin anh chứ.”

——

Sau khi kết thúc bữa tiệc, hai người về nhà.

Vừa mới vào cửa, Khương Dao vừa cởi áo khoác, lại đột nhiên bị anh bế lên.

“Cố Mục Niên!”

Anh khẽ cười, mang cô đi tới phòng tắm.

Anh đem cửa khóa lại: “Dao Dao, anh giúp em cởi quần áo.”

Khương Dao dở khóc dở cười, “Cố Mục Niên, anh gấp gáp như vậy sao…”

“Dao Dao.”

Anh thế nhưng cũng sẽ có lúc mềm giọng gọi cô.

Khương Dao bị anh làm cho mềm lòng, mặc anh “Đùa nghịch” .

Anh cực kỳ ôn nhu ở trong phòng tắm muốn cô một lần, sau lại đem chiến trường dời đến trên giường.

Cuối cùng là Khương Dao cảnh cáo anh nên dừng lại, bằng không sẽ không để ý tới anh, anh mới kết thúc.

Hai người ôm lấy nhau, Khương Dao hắng giọng một cái, ngập ngừng nói: “Rõ ràng là phần thưởng của em, sao em lại cảm thấy anh rất hời trong chuyện này.”

Anh nở nụ cười, “Đây là cùng nhau vui vẻ.”

Khương Dao nhớ ra cái gì đó, ôm chặc anh, nhẹ giọng nói: “Mục Niên, chúng ta vĩnh viễn đều ở bên nhau nha.” Tuy rằng bọn họ đã bỏ lỡ mấy năm, nhưng mà bọn họ vẫn còn thời gian rất dài từ nay cho tới cuối đời.

“Được, cả đời này chúng ta cũng sẽ không tách ra.”

——

Đến cuối tuần, các trưởng bối hai nhà Cố gia và Khương gia cùng nhau ăn cơm trưa.

Tuyết Mạt liền hỏi: “Hai đứa nhỏ đã đính hôn, mọi người định lúc kết hôn là lúc nào? Tôi cảm thấy tình cảm hai đứa nhỏ đủ mặn nồng để kết hôn rồi.”

Cố Bình cười cười, “Cái người làm mẹ như em sao lại sốt ruột như vậy chứ.”

“Là do anh không hiểu, ” Tuyết Mạt giữ chặt tay Giang Hú, “Tớ muốn nhanh chóng tổ chức hôn lễ, phải cho Khương Dao một danh phận chính thức.”

Giang Hú gật gật đầu, Khương Ngụy cũng nói: “Tôi không có ý kiến gì, xem hai đứa nó, phỏng chừng Mục Niên là rất muốn đem Dao Dao chính thức cưới về nhà a ha ha ha…”

Tất cả mọi người nở nụ cười, Tuyết Mạt nói bọn họ có thể ngầm lên kế hoạch trước, nên đều tự ý chuẩn bị.

Sau bữa cơm, Tuyết Mạt và Giang Hú nói chuyện phiếm. Hai người thương lượng muốn tặng lễ vật gì cho hai đứa nhỏ.

Tuyết Mạt đột nhiên nghĩ đến một cái chủ ý, “Tớ có thể lén liên hệ với bạn bè hai đứa nó, để tìm làm các video chúc mừng.!”

“Đúng vậy, là chủ ý tốt đó,.”

Cuối cùng Tuyết Mạt quyết định đi tìm bạn của Khương Dao để làm video. Người đầu tiên được tìm đến là Hác Bội Bộ .

Tuyết Mạt liên lạc vớ Hác Bội Bội, buổi chiều chủ nhật hai người hẹn gặp ở nhà Hác Bội Bội.

Nghe thấy Tuyết Mạt có ý tưởng về video, Hác Bội Bội rất tán thành, “A di, đến lúc đó dì thể đặt ở buổi hôn lễ, nhất định rất đặc sắc, Dao Dao và Cố Mục Niên nhất định rất cảm động đó.”

Tuyết Mạt vui vẻ ra mặt, “Dì cũng là muốn như vậy, đến đến đến, dì đem máy ảnh dọn xong.”

Thiết bị đều đã chuẩn bị xong, hai người tính diễn thử một chút.

Hác Bội Bội hắng giọng một cái, nói: “Tôi là bạn thân của Khương Dao, Hác Bội Bội. Rất vui vẻ vì ngày hôm nay là ngày vui của Dao Dao và Cố Mục Niên! Tôi quen biết hai người họ đã rất nhiều năm, rất vui vẻ vì cuối cùng hai người cũng đến với nhau. Tuy rằng chuyện thư tình làm hai người xa cách vài năm, nhưng mà…”

“Hả, thư tình cái gì? ?”

Hác Bội Bội vừa rồi nói thời điểm là thốt ra, không có nghĩ lại, “Không không không…”

Nhưng mà Tuyết Mạt vừa thấy ánh mắt trốn tránh của Bội Bội, liền biết sự tình không đơn giản như vậy.

“Bội Bội, con cùng dì nói mọt chút, đừng gạt dì, rốt cuộc chuyện thư tình là sao.”

Hác Bội Bội biết mình đã bị phát hiện, đành phải nói: “Thật ra cũng không có cái gì đâu, chính là lúc Khương Dao học cấp 3, Cố Mục Niên từng viế một phong thư tình cho Dao Dao.

Tuyết Mạt che miệng nở nụ cười, “Mục Niên đứa nhỏ này thế nhưng lại viết thư tình sao? Thật không nghĩ tới sớm như vậy liền muốn kéo Dao Dao yêu sớm , sau này Dao Dao khẳng định cự tuyệt a?”

“… Là Dao Dao không nhận được. Có người giấu thư tình.”

Tuyết Mạt khiếp sợ.

Hác Bội Bội đem sự tình tỉ mỉ giải thích một lần, Tuyết Mạt trầm mặc nghe, sắc mặt càng ngày càng trầm trọng.

“Người ngồi cùng bàn Dao Dao tên là gì?”

“Lâm Phi Lam.”

Tuyết Mạt không hỏi thêm gì nữa, mặt ngoài như trước mây trôi nước chảy. Hai người quay video xong, Tuyết Mạt nói rời đi trước .

Hác Bội Bội đưa dì Cố xuống lầu, bà ấy lên xe, ngồi ở ghế sau, bấm một số điện thoại.

“Alo, Cố phu nhân?”

“Alo, Tiểu Lưu, giúp ta tra một người, phải thật tỉ mỉ. Đợi một lát sẽ nhắn tin cho cậu”

“Vâng.”

Tuyết Mạt nhắn ba chữ “Lâm Phi Lam” gửi qua. Bà ấy tắt màn hình, ngẩng đầu, nhìn về phía ánh mặt trời phía của sổ, sắc mặt ngưng trọng.

——

Ba ngày sau, Tuyết Mạt nhận được tư liệu.

“Cố phu nhân, đây là toàn bộ tin tức về Lâm Phi Lam, từ nhỏ đến lớn, trong đó tôi đã giúp ngài điều tra đời sống tình cảm của cô ta”

Tuyết Mạt đang cắt hoa hồng, bà ấy không ngẩng đầu, thuận miệng hỏi: “Nói những gì mà cậu đã thu hoạch được cho tôi nghe xem nào?”

“Bây giờ cô ta đang yêu đương với tổng thanh tra tài chính của IR, Hàn Nghĩa.”

“Hàn Nghĩa…” Tuyết Mạt ngẩng đầu, “Không phải là nhi tử của Hàn gia đó chứ?”

“Đúng vậy.”

Mẹ của Hàn Nghĩa và Tuyết Mạt thường xuyên tụ họp uống rà, cho nên bà nhận ra.

“Nhưng mà có chuyện này…”

“Chuyện gì?”

“Tôi có tra được tin Lâm Phi Lam tiểu thư ở bệnh viện phá thai hai lần.”

“Hả? !”

“Lầm thứ nhất là bạn trai trước của cô ta, lần thứ hai là Hàn Nghĩa.”

Tuyết Mạt nhận lấy tư liệu từ trong tay Tiểu Lưu, “Được rồi cậu đi về trước đi, tư liệu tôi sẽ xem lại.”

Tuyết Mạt về tới thư phòng, mở tư liệu ra, trong chốc lát liền gọi cho Hàn phu nhân.

Lúc tối, Tuyết Mạt đi vào một nhà quán cà phê.

“Tuyết Mạt, ở trong này!” Hàn phu nhân, Trình Phương, phất phất tay.

“Đây rồi” Tuyết Mạt ngồi ở đối diện bà ấy

“Được rồi, gọi gì đó đi, chúng ta đã lâu không gặp .”

Gọi đồ uống xong gì đó sau, Trình Phương nói: “Tại sao lại đột nhiên hẹn tôi đi ra uống cà phê ? Khuya không sợ ngủ không được hả.”

Tuyết Mạt nở nụ cười, “Nhàm chán nên tìm cậu nói chuyện phiếm đây, gần đây thế nào?”

“Tốt vô cùng, ở nhà cũng rất nhàn rỗi.”

“Nghe nói Hàn Nghĩa có bạn gái sao?”

“Đúng vậy, sao?”

“… Ân, gọi là Lâm Phi Lam hả?”

“Đúng a, tôi còn gặp một lần.”

“Cảm giác như thế nào?”

“Ai, tàm tạm đi, con nó thích, tôi cũng không để ý đến cái gì. Làm sao vậy? Cậu biết bạn gái của nó sao?”

“Nói thật với cậu, tôi biết cô gái này. Cảm giác nó… Phẩm hạnh không được đoan chính.”

Trình Phương kinh ngạc, “Làm sao lại nói như vậy?”

Tuyết Mạt đem chuyện nói cho Trình Phương, bao gồm chuyện thư tình và chuyện phá thai, “Lâm Phi Lam nay trên cơ bản sinh không được nữa, thân thể bị phá hại như vậy. Hơn nữa trong công ty, nó dựa vào con trai của cậu để leo lên vị trí đó, chỉ toàn là lợi dụng quan hệ.”

Trình Phương chau mày.

“Hàn Nghĩa đứa nhỏ này ưu tú như vậy, xứng đôi với cô nương tốt hơn, chúng ta làm mẹ, cần phải thay bọn họ quyết định một chút.”

Trình Phương gật gật đầu, “Cô gái này quả thật…”

Nói chuyện xong, Tuyết Mạt cùng Trình Phương đi ra quán cà phê. Tạm biệt xong, Tuyết Mạt cầm lấy túi xách, chậm rãi đi về phía trước, khóe môi tươi cười ẩn ẩn hiện lên.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Duy Nhất Vì Ngươi Mà Động Tâm

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook