Trang Chủ
Ngôn Tình
Đường Về Nhà Của Vật Hi Sinh Nữ Phụ
Năm Tháng Nhàn Nhã Trôi Qua

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Nô tài đã nói như thế nào, quả nhiên là có nương như thế nào thì nữ nhi cũng như thế ấy!” Thanh Bình một bên lột vỏ quýt, một bên mặt trào phúng nói: ” Hai mẹ còn đều là hồ ly tinh chỉ biết câu dẫn nam nhân” .

Tần Dĩ Mạt dựa trên Ngọc La tháp, nghiêng đầu buồn cười liếc nàng một cái, nói: “Được rồi, được rồi, ta không phải chỉ đi xem nàng ta một vài lần sao? Cũng đáng cho ngươi lải nhải không ngừng!”

“Tiểu thư, cô chính là quá thiện tâm rồi!” Thanh Bình tiện tay đem quýt đã lột đến bên miệng Tần Dĩ Mạt, lầm bầm nói rằng: “Cô cũng không phải không phát hiện ra, tiểu hồ ly tinh kia làm gì có nửa phần bị thương nào, cả ngày cũng chỉ biết quấn quýt lấy nam nhân, một câu Nam Cung ca ca dài một câu Nam Cung ca ca ngắn, thật làm người ta ác tâm!”

“Thế nào, Thanh Bình tỷ tỷ của chúng ta tức giận như vậy chắc không phải là cũng động tâm với Nam Cung công tử kia chứ, cho nên mới ăn giấm?”

Thanh Bình nghe Tần Dĩ Mạt trêu ghẹo xong, trên mặt bỗng đỏ lên, lập tức không chịu, nói : “Tiểu thư, cô nói cái gì vậy! Cái gì động tâm chứ ! Nô tỳ mới không có” .

Tần Dĩ Mạt không có ý tốt cười khanh khách, nét đỏ ửng trên mặt Thanh Bình lại càng sâu, nàng đứng dậy giậm chân chạy ra ngoài.

“Ai u. . . . . .” Thanh Thảo đang bước vào phòng bị đụng trúng có chút lảo đảo, nàng quay đầu nhìn Thanh Bình đang vội vã chạy ra ngoài, nghiêng đầu nghi hoặc, Thanh Bình tỷ làm sao vậy chứ?

“Tiểu thư” – Thanh Thảo bước đến bên cạnh Tần Dĩ Mạt, nói: “Nam Cung công tử, thỉnh kiến” .

Tần Dĩ Mạt sửng sốt, nghĩ thầm: thật đúng là vừa nhắc Tào Tháo Tào Tháo tới nha!

“Không biết Nam Cung công tử đến, tiểu nữ thật là không có chuẩn bị tiếp đón từ xa” – Tần Dĩ Mạt bước vào phòng khách, tràn đầy tươi cười nói với Nam Cung Phong Hoa.

“Hà nhi cô nương nói gì vậy, đều là tại hạ tới đường đột rồi!”

Hai người chào qua đáp lại một hồi xong, Nam Cung Phong Hoa bắt đầu lên tiếng: “Lần này tại hạ là tới là muốn cáo từ!”

Nhìn đôi mắt chứa ý cười của hắn, Tần Dĩ Mạt hơi lo âu: “Nam Cung công tử muốn đi ngay bây giờ sao?”

Nam Cung Phong Hoa gật đầu: “Vết thương của Liên Nhi muội muội sau nửa tháng trị thương cũng đã không còn gì trở ngại, tại hạ cũng có thể yên tâm rời đi” .

Tần Dĩ Mạt trong lòng khẽ động, thầm nghĩ nhưng cũng là như vậy.

Chỉ thấy nàng chậm rãi đứng dậy, hành lễ cùng Nam Cung Phong Hoa, biểu tình chân thành nói : “Lần này cũng may là có Nam Cung công tử trượng nghĩa giúp đỡ, bằng không, Liên Nhi muội muội nàng. . . . . .” .

“Hà nhi cô nương không cần đa lễ, đây là điều tại hạ phải làm” – Nam Cung Phong Hoa nhìn Tần Dĩ Mạt dung mạo yêu kiều, cử chĩ hữu lễ trước mắt, thầm nghĩ : “ Hai tỷ muội trong Bạch phủ này, một người dịu dàng khuê chất, một người ngọc tuyết khả ái trọng tình trọng nghĩa, thoạt nhìn đều là làm người ta thích.

“Nam Cung ca ca. . . . . . Nam Cung ca ca. . . . . .” Khi trong lòng hai người đang có hai luồng suy nghĩ khác nhau, một âm thanh lo lắng đột nhiên vang lên, chỉ thấy thân ảnh nhỏ bé của Bạch Liên Nhi như một cơn gió thổi vào trong phòng, nàng nhào vào trong lòng Nam Cung Phong Hoa, liên tục khóc lóc hỏi : “Liên Nhi nghe nói Nam Cung ca ca huynh phải đi rồi? Là thật sao?”

“Đúng là như vậy, ta đang định nhanh chóng khởi hành về nhà” – Nam Cung Phong Hoa vỗ đầu Bạch Liên Nhi, ôn nhu nói.

“Không cần, không cần, không cần……..” – Bạch Liên Nhi ngước gương mặt đầy nước mắt, đau lòng thốt lên: “ Nam Cung ca ca huynh không cần đi, không cần đi….Liên Nhi không muốn huynh đi!”

“Liên Nhi ngoan.” – Trên mặt Nam Cung Phong Hoa hiện lên vẻ bất đắc dĩ, ánh mắt nhìn về phía Tần Dĩ Mạt cầu cứu.

Nhưng mà Tần tiểu thư của chúng ta chính là đang xem trò hay đó! Nàng ước gì hai người cứ “ triền miên” lợi hại thêm một chút nữa mà! Làm sao lại đi làm mình cụt hứng chứ, đương nhiên là chớp chớp mắt xem như không thấy.

Nam Cung Phong Hoa hết cách, không làm được gì khác hơn là nhẫn nại dỗ dành thân ảnh bé nhỏ trong lòng.

Nhưng dường như tiểu Bạch Liên Hoa bị tin tức hắn muốn đi kích thích đến mơ hồ, nên hoàng toàn không nghe hắn giải thích, lại còn kích động thêm, chỉ thấy nàng trên không nghe dưới không nghe tức giận nói: “Muội, muội biết, là huynh thấy vết thương trên mặt Liên Nhi sắp khỏi rồi, cho nên mới đi đúng không! Nếu như là như vậy, muội thà vết thương trên mặt muội vĩnh viễn không khỏi….” – Nàng nói xong, bắt đầu lấy tay cào lấy mặt mình, dường như quyết tâm muốn phá mặt mình một lần nữa.

“Liên Nhi muội muội, Liên Nhi muội muội, muội đừng như vậy. . . . . .” – Nam Cung Phong Hoa nắm lấy tay của Bạch Liên Nhi, lo lắng kêu lên.

“Nhưng muội không muốn xa Nam Cung ca ca!” – Bạch Liên Nhi kích động không gì sánh được thốt lên.

“Liên Nhi muội muội. . . . . .”

“Nam Cung ca ca. . . . . .”

Khóe mắt Tần Dĩ Mạt điên cuồng co rút, trong đầu thực ra cực kì khâm phục, hai người kia quả nhiên là thời khác nào cũng có thể biểu diễn kịch Quỳnh Dao nha! Được rồi, chính mình không cần làm chậm trễ cặp đôi người ta nói chuyện yêu đương đâu, nhanh chóng rút đi! Nàng hơi hơi cúi người, bước chân nhanh chóng bước về phía cửa.

“Ai u, mẹ của ta ơi!” Ra ngoài cửa, Thanh Thảo bên cạnh khâm phục thè lưỡi: “Liên Nhi tiểu thư này cũng không biết xấu hổ nha! Cư nhiên lại nhào vào trong lòng nam nhân như thế này” .

Hừ! Này thì tính gì, người ta sau này đóng vai một chân đạp bốn thuyền đó.

Tần Dĩ Mạt lại quay đầu nhìn vào phòng, thầm nghĩ : “ Hai người này gặp mặt e cũng là lúc kịch tình chân chính bắt đầu, cũng không biến lúc đó có thể hay không thoát được số phận vật hi sinh, có thể hay không trở lại thế giới cũ.

Nam Cung Phong Hoa cuối cùng vẫn đi, dưới biểu tình cảm tạ của phu phụ Bạch phủ, dưới ánh mắt lưu luyến không rời của Bạch Liên Nhi, bắt đầu lên đường trở về nhà.

Buổi chiều, Tần Dĩ Mạt dùng bữa xong, hỏi Thanh Bình : “ Này nọ đã đem đi hết chưa?”

” Hồi tiểu thư, nô tỳ đã tự tay đem khối long đằng ngọc bội kia giao đến cho tiểu hồ ly tinh rồi” – Thanh Bình tức giận không nguôi nói: “Tiểu thư, cô sao lại giúp đỡ ả chứ!”

“Được rồi, đừng nói lời vô ích!” Tần Dĩ Mạt nhẹ nhàng trừng nàng một cái, lại nói tiếp: “Ngươi nghe rõ cho ta, Bạch phủ chúng ta hôm nay không thể so với ngày xưa, hai vị phu nhân nếu đã vào cửa, thì các nàng là thê tử của lão gia, là chủ tử của các ngươi, sau này không được một tiếng hồ ly tinh, hai tiếng hồ ly tinh, có nghe thấy không?”

“Vâng!” Thanh Bình bĩu môi, không tình nguyện đáp.

Tần Dĩ Mạt biết nàng vì chuyện Tả Hương Lan mới hận mẹ con họ, nhưng nếu ván đã đóng thuyền, vẫn là nghĩ đến sau này mới là đúng đường chứ!

“Để ta tiếp tục sử dụng nhân thủ nương lưu lại” Tần Dĩ Mạt ánh mắt quyết định, lạnh lùng nói: “Tất cả mọi chuyện xảy ra trong Bạch phù này, người đầu tiên biết phải là ta, ân?”

“Tiểu thư, cô yên tâm đi!” Thanh Bình đáp: “Chúng ta đã sắp xếp người theo dõi họ, nhất cửa nhất động của bọn họ sau này, tiểu thư cô đều sẽ rõ như lòng bàn tay.”

“Cẩn thận mọi chuyện, tuyệt đối không thể khinh thường! Đặc biệt là bên cạnh Dương nhi,, phải bảo vệ đồng tường thiết bích!”

“Vâng!” – Thanh Bình cuối người đáp.

“Chỉ mong mọi chuyện thuận lợi!” Tần Dĩ Mạt âm thầm thở dài.

Thời gian trôi qua, năm tháng lưu chuyển, trong nháy đã trôi qua bảy năm.

Thiên Nguyên năm thứ ba mươi lăm, đầu tháng sáu, sắc trời âm u, hai thân ảnh tinh tế mặc vải bố y lén lén lút lút trốn ở dưới gốc tường Bạch phủ.

“Tiểu thư, cô thực sự muốn rời nhà trốn đi ạ?” – Một người giống như nha hoàn lo lắng hỏi.

“Hừ…Bản tiểu thư mới không cần gả cho cái gì Mã thiếu gia kia!” – Một người khác, âm thanh như tiếng chim hoàng anh thánh thót vang lên :” Cha và nương không nghe ý của ta, không để ý hạnh phúc của ta”.

“Lão gia cùng phu nhân đều là vì tốt cho cô thôi!”

“Được rồi, được rồi, ngươi không cần nói nhiều nữa! Dù sao hôm nay ta nhất định phải rời đi, ngươi nếu nói thêm một câu nữa, ta sẽ không mang theo ngươi đâu!”

“Được rồi! Được rồi! Tiểu Tinh Đình biết rồi ạ! Kia tiểu thư…chúng ta là muốn chạy tới chỗ nào chứ?”

“Khụ khụ…Không biết ngươi đã nghe nói qua thiên hạ đệ nhất võ lâm đại hội chưa?

“Võ lâm đại hội?”

“Đây chính là chuyện lớn nhất trong giang hồ đó! Việc lớn hiếm có như vậy, chúng ta đương nhiên là muốn đi mở rộng tầm mắt rồi”

Lại nói, võ lăm đại hội năm nay là tại “Vô Ưu sơn trang” ở Nam Cung gia mời dự họp, trong lòng nàng tràn đầy ngại ngùng cùng vui mừng nghĩ : Không biết Nam Cung ca ca thấy nàng qua đó, có vui vẻ hay không nhỉ?

“Hai người các nàng đi? – Trời quang mây tạnh, ở trong phòng, Tần Dĩ Mạt thờ ơ hỏi.

“Vâng! Người của chúng ta chi phối thị vệ tuần phủ, hai người các nàng thuận lợi chạy rồi.”

“Tiểu thư….” – Bên ngoài màn, Thanh Bình nghi hoặc hỏi: “Cô làm sao biết trước Bạch Liên Nhi muốn chạy chứ?” – Tiểu thư của các nàng chẳng lẽ còn có thể tiên tri?

Hừ…Tần Dĩ Mạt khẩy môi cười, kia đương nhiên là bởi vì cái máy tính lúc nào cũng giám thị nàng rồi.

“Đinh, hệ thống thông báo : kịch tình chương “Giang Hồ” —— Chính thức bắt đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Đường Về Nhà Của Vật Hi Sinh Nữ Phụ

BÌNH LUẬN FACEBOOK