Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
"Bảo bối, tối nay thật đẹp, tới đây. . . . . ." Chu Tự Hàn vươn tay, âm thanh của anh trầm thấp nhỏ giọng, bao hàm dục vọng nồng đậm không thể khác biệt, anh thẳng tắp nhìn cô, Sở Dĩnh cảm giác anh đang dùng mắt bóc trang phục của cô, không khí lãng mạn đều là ngụy trang, cái anh muốn chính là thân thể cô, Sở Dĩnh rất rõ ràng.

Cô chậm rãi đi tới, đem tay của mình đến đặt trong lòng bàn tay của anh, bị anh ôm đến dạng chân trên đùi anh, Chu Tự Hàn từ phía sau ôm chặt eo uyển chuyển của cô, vừa cúi đầu, môi nóng bỏng rơi vào bả vai trần trụi của cô, bắt đầu tỉ mỉ gặm nuốt, dọc theo bả vai hôn đến tai của cô, há miệng đem vành tai xinh xắn của Sở Dĩnh ngậm trong miệng, bú, anh hút tương đối ***. . . . . .

Một năm quan hệ thân thể, Chu Tự Hàn đối với mỗi điểm mẫn cảm trên người Sở Dĩnh cũng tương đối quen thuộc, hơn nữa, lấy thủ đoạn tán tỉnh cao siêu của Chu Tự Hàn, nếu như anh thật sự muốn làm, cho dù Sở Dĩnh chán ghét trong lòng, cũng sẽ bị anh làm cho ***, đây là sinh lý, không liên quan với trong lòng.

Chu Tự Hàn rốt cuộc hài lòng buông vành tai cô ra, ngược lại lại xâm nhập tai của cô, hơi thở của Sở Dĩnh đã có chút không yên, tay của cô nắm chặt dưới váy của mình, hết sức ẩn nhẫn nóng ran kích động từ từ dâng lên từ trong chỗ sâu đáy lòng, cô có thể cảm giác được rõ ràng, cứng rắn của Chu Tự Hàn chống đỡ phía dưới cái mông của cô, giống như nóng lòng đợi kiếm ra khỏi vỏ, lập tức sẽ đâm thủng cô .

Chu Tự Hàn hiển nhiên cũng không gấp gáp, mặc dù phía dưới anh gần như sắp muốn bể ra, nhưng là tối nay, anh muốn hoàn toàn chinh phục Sở Dĩnh, để cho cô tâm cam tình nguyện thuộc về anh, anh muốn nhìn cô ở dưới thân mình run rẩy không ngừng đạt cao triều, để cho cô hiểu cô là người phụ nữ của ai, món chính không lên, nhưng món ăn khai vị trước mặt anh cũng muốn tận hứng ăn.

Hai cái tay Chu Tự Hàn trượt từ hông của Sở Dĩnh, rơi vào một bên xẻ tà nơi làn váy của cô, ngón tay dài nhọn nắm được vải vóc thật mỏng hai bên, nhẹ nhàng xé ra, làn váy xẻ tà trực tiếp đến bên hông Sở Dĩnh, một tay Chu Tự Hàn từ phía trước cắm vào giữa hai chân cô, đầu gối một phần, hai chân Sở Dĩnh liền bị anh rẽ ra, mà cái tay kia của anh cũng đã trượt vào nơi mất hồn này, lầy lội, ươn ướt, để cho ngón tay anh dễ dàng liền cắm vào. . . . . .

Sở Dĩnh biết, hôm nay Chu Tự Hàn nhất định phải giày vò cô, ở trên giường, cho tới bây giờ người đàn ông này đều muốn chơi tận hứng, lưỡi Chu Tự Hàn ở tai Sở Dĩnh, trong động nhẹ nhàng chậm chạp ra vào mấy cái, nhỏ giọng mập mờ nói: "Bảo bối, ngoài miệng cứng như vậy, phía dưới cũng đều ướt, có nghĩ đến anh, bây giờ hai ngón tay anh bị nơi đó của em bao bọc, cũng cực kì chặt,có phải muốn kẹp chết người đàn ông của em hay không, mới bao nhiêu ngày không có làm em, làm sao lại chặt như vậy, bảo bối, có phải em cũng giống như những người phụ nữ kia hay không, cũng đi làm thủ thuật co lại âm đạo bên ngoài rồi, hiện tại anh giúp em thích ứng một chút trước, tránh để một lát nữa bảo bối nhà anh chịu tội. . . . . ."

Sở Dĩnh rầm rì một tiếng, không có ý định quan tâm tới người đàn ông này, nhớ trước kia ở trên giường anh không có nhiều lời như thế, hiện tại nói xằng nói bậy trong miệng, Sở Dĩnh thật sự có chút không thích ứng được, nhưng bị anh khuấy động nâng tình triều, lại một luồng sóng đánh tới, giống như đầu song nơi bờ biển, sóng sau cao hơn sóng trước, cơ hồ muốn đem cô không có đỉnh. . . . . .

Ngón tay Chu Tự Hàn tương đối linh hoạt, hơn nữa am hiểu sâu kỷ xảo, trước kia ở trên giường là không có cần thiết lấy lòng phụ nữ, bây giờ vì Sở Dĩnh, anh phá lệ, anh muốn để cho cô hoàn toàn thần phục, lại thêm một ngón tay. . . . . . Khẽ kêu một tiếng.

Chu Tự Hàn không khỏi cười một tiếng nói: "Thế nào? Ba ngón tay liền không chịu nổi, bảo bối sẽ không quên, người đàn ông của em cũng không chỉ ba ngón tay, một lát lúc cắm đi vào, chẳng phải em phải gọi hơn, hả? Thoải mái hay không? Nếu thoải mái liền hôn ngươi đàn ông của em khen thưởng đi. . . . . . Có hôn hay không?" Ngón tay chợt tăng nhanh, loại cảm giác đó. . . . . . Sở Dĩnh cảm thấy, mình bị anh ném lên không trung thật cao rồi. . . . . ."Có hôn hay không? Ừ. . . . . ." Ngay lúc cô đến thời điểm, bỗng nhiên Chu Tự Hàn chậm lại, dùng móng tay nhẹ nhàng chậm rãi cạo thành trong nhạy cảm của cô. . . . . .

Sở Dĩnh cảm thấy, đây là người đàn ông này muốn chơi đùa chết cô, không chơi chết liền chơi đến điên khùng, anh ta đang chờ cô cầu xin anh ta, đây là thủ đoạn của anh ta, trước kia cũng thường như thế, để cho cô giống như kỹ nữ đê tiện, dâm đãng cầu xin anh ta. . . . . .

Sở Dĩnh cũng không gây khó dễ với bản thân mình, cô biết đây là niềm vui thú của Chu Tự Hàn, cô càng gắng gượng không cầu anh, anh càng hưng phấn, Sở Dĩnh lao lực lắc lắc cổ qua hôn anh, hơi dính môi của cô, đầu lưỡi Chu Tự Hàn liền chui vào, thẳng tắp ra vào, giống như ngón tay phía dưới của anh một dạng, cho đến lúc thân thể Sở Dĩnh căng thẳng chợt mềm nhũn ra, Chu Tự Hàn mới ôm cô vòng qua, để cho cô đối mặt mình.

Ngón tay nâng lên ở trước mắt cô quơ quơ: "Bảo bối, xem xem em có bao nhiêu nước, hả?" Ba ngón tay kéo tơ bạc trong suốt, dâm mỹ vô cùng.

Mắt Sở Dĩnh chợt trợn to, cứ như vậy nhìn Chu Tự Hàn đem ba ngón tay này, một ngón rồi một ngón thả vào trong miệng anh, một đôi mắt xấu bụng chăm chú nhìn cô.

Chu Tự Hàn có hơi thích sạch sẽ một chút, mặc dù có rất nhiều phụ nữ, ở trên giường, chỉ có người khác phục vụ phần của anh, ai bảo anh có tiền, là ông lớn chứ, người phụ nữ theo anh, chính là đồ chơi tiết dục, hơn nữa anh thích người phụ nữ dùng miệng phục vụ anh, trước đó sau đó đều là như vậy.

Vừa bắt đầu không đem Sở Dĩnh cho ghê tởm chết, hầu hạ anh một lần, toàn bộ ba ngày cũng ăn không ngon, cảm giác trong miệng có mùi vị tanh nồng kia, cũng may Chu Tự Hàn bình thường không tìm cô, nhưng bây giờ Chu Tự Hàn muốn làm gì, anh không chê cô bẩn ư, cũng đều cảm thấy bẩn. . . . . .

Thời điểm Chu Tự Hàn lại gần hôn cô, Sở Dĩnh không chút do dự né qua một bên, trên mặt này rõ ràng nét mặt ghét bỏ, đem Chu Tự Hàn làm cho tức cười: "Bảo bối, anh đều không chê em...chính em ngại mình, cái này không thể được. . . . . ." Nói xong, cứng rắn kéo đầu nhỏ của Sở Dĩnh qua, ngậm chặt môi của cô, hung hăng hôn trong chốc lát mới thả cô ra: "Như thế nào? Có biết mùi vị chính mình là gì hay không?"

Sở Dĩnh thật sự có chút không chịu được: "Chu Tự Hàn, anh có thể không giằng co hay không, sảng khoái chút , muốn làm gì trực tiếp du làm." Chu Tự Hàn chợt cười: "Bảo bối, cái người này lật mặt khá nhanh, em quên lúc xinh đẹp mới vừa rồi sao, em đói chưa? Chúng ta còn chưa ăn cơm nữa?"

Hiện tại Sở Dĩnh ăn hết cũng phải phun ra, người đàn ông này căn bản cũng không phải là cho cô đi đến ăn cơm, trên bàn hai bộ đồ ăn tinh xảo làm bằng bạc tốt đẹp đều là trang trí, Chu Tự Hàn không chừng nghĩ giày vò cô thế nào đấy.

Sở Dĩnh muốn tốc chiến tốc thắng, làm sao có thể đánh nhanh thắng nhanh, Sở Dĩnh chợt nghĩ đến một chủ ý, đỡ bả vai Chu Tự Hàn đứng lên, chân còn có chút mềm, thích ứng mấy giây, lui về phía sau mấy bước, đứng ở bên bể bơi, khom lưng đem giày cao gót trên chân cởi ra ném qua một bên, nhẹ nhàng duỗi người ra, nhấc chân, lắc mông, nhảy lên điệu múa mê người. . . . . .

Sở Dĩnh học đàn cổ, về sau mẹ lại đem cô đi học khiêu vũ, ý định cha mẹ chỉ hy vọng con của mình có thể toàn năng, Sở Dĩnh không có học nghiêm chỉnh, tỉ mỉ nhiều điệu múa , nhưng rất nhiều điệu múa hiện đại, ngược lại cô không cần thầy dạy cũng biết, cho nên nhảy lên rất có thần thái.

Hơn nữa cái váy này trên người cô, bị Chu Tự Hàn xé từ mặt bên ra, một bên thân liền có thể lộ ra bắp đùi thon dài trắng nõn, đường cong mê người thẳng dọc theo người tới eo cơ, cái mông nhỏ rất tròn ngạo nghễ ưỡn lên, rừng rậm thâm cốc như ẩn như hiện, dưới ánh trăng chiếu một cái hồ bích thủy, đẹp đến rung động lòng người.

Chu Tự Hàn cũng có chút ngây người nhìn, không thể không nói, anh đào được bảo vật, Sở Dĩnh tựa như một bảo tàng, không biết từ lúc nào liền mang đến cho anh một lần kinh hỉ chấn động, cô so với tất cả người phụ nữ trong quá khứ của anh đều không giống nhau, mỹ lệ, hấp dẫn, thanh thuần, xinh đẹp, cô tựa như một tinh linh khiêu vũ dưới ánh trăng, Chu Tự Hàn không khỏi nghi ngờ, cô không phải là quà tặng Thượng Đế cho anh chứ, làm sao lại hợp với tâm tư của anh như vậy.

Sở Dĩnh cảm thấy không sai biệt lắm, từ mặt bên len lén cởi khóa kéo ra, vải vóc mềm nhẹ nhẵn bóng thuận lợi từ trên người cô chảy xuống đến dưới đất, cô cứ trần trụi đứng ở nơi đó như vậy, giơ tay lên lấy trâm cài tóc trên đầu ra, tóc dài tản ra, rũ xuống bả vai mượt mà xinh xắn của cô, chiều dài vừa đúng che kín đường cong tròn trĩnh trước mặt, như ẩn như hiện. . . . . .

Vẻ mặt ánh mắt cũng câu hồn mười phần nhìn Chu Tự Hàn, Chu Tự Hàn không khỏi âm thầm cắn răng, tại sao mình sẽ cho rằng cô là tinh linh, đây chính là một yêu tinh, cũng chỉ là yêu tinh của một mình Chu Tự Hàn anh, ai cũng không thể tranh giành với anh.

Anh thích Sở Dĩnh như vậy, phải nói yêu thích không buông tay, tự nhiên Chu Tự Hàn sẽ không phụ ý tốt của Sở Dĩnh, đứng lên lưu loát cởi quần áo trên người ra, nhào tới, đem Sở Dĩnh đặt trên mặt đất, nhấc chân, không chút lưu tình cắm vào, Sở Dĩnh phối hợp chổng mông lên, để cho hai tay của anh kéo cái mông của cô, hung hăng kéo ra đưa vào. . . . . .

Tạo ra một cái nháy mắt kia, Sở Dĩnh thật sự có chút không thích ứng được, chỉ là, rất nhanh liền bị tiết tấu gần như điên cuồng của Chu Tự Hàn , làm cho quên những thứ không thoải mái này. . . . . .

Chu Tự Hàn dường như muốn giết chết cô một dạng như vậy, hung ác gần như tàn nhẫn, môi rơi xuống, cắn quả anh đào hồng hồng trước ngực Sở Dĩnh, xé rách gặm cắn, tương đối dùng sức, quả thật giống như một dã thú chưa khai hóa . . . . .

Đút vào mấy trăm cái, cảm thấy chưa đã ghiền, ôm Sở Dĩnh nghiêng người, phịch một tiếng, hai người rơi vào trong bể bơi, chợt lạnh lẽo xâm nhập, Sở Dĩnh không khỏi run rẩy một cái, thân thể không tự chủ được co rúc lại . . . . . .

Chu Tự Hàn rên lên một tiếng, kéo cô, đặt ở trên vách bể bơi, nâng một chân Sở Dĩnh lên, ra vào càng vui vẻ. . . . . . Sở Dĩnh ngước đầu, cảm giác mình thật bi ai, cho dù không có chút tình cảm nào đối với người đàn ông phía sau, thậm chí, có thể nói chán ghét anh, nhưng cô vẫn không thể khống chế trên thân thể mình thần phục như cũ, ở phía dưới Chu Tự Hàn, cô là một kỹ nữ không hơn không kém. . . . . .

A. . . . . . Sở Dĩnh kêu một tiếng, xụi xuống ở trong ngực Chu Tự Hàn, Chu Tự Hàn đang ôm đầu của cô, kịch liệt hôn cô ở trong nước, bây giờ Chu Tự Hàn quá yêu thích Sở Dĩnh rồi, yêu thích đến một khắc cũng không cam lòng buông cô ra, ôm lấy cô, đem chân cô vòng lại ở bên hông mình, trên dưới làm rung động, tần số kích tình khiến cho nước trong hồ bơi từng đợt từng đợt dập dềnh đi ra, rốt cuộc Chu Tự Hàn thoải mái gầm nhẹ một tiếng. . . . . . Thỏa mãn phát tiết ra ngoài. . . . . .

Gần như cả người Sở Dĩnh không có một tia hơi sức, Chu Tự Hàn vừa buông cô ra, liền chìm vào đáy nước, Chu Tự Hàn cười một tiếng, lặn xuống nước, dưới đáy nước tìm được cô, hôn lên môi của cô, quấn quít với môi lưỡi của cô, hai người hôn từ đáy nước đến trên mặt nước, quấn lấy thật chặt, càn rỡ mà rơi xuống. . . . . .

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Đuổi Tình Yêu Đi

Avatar
nguyen thi thu hoai 23:02 08/02/2015
Doc truyen cu cho kieu nay , xong doc nhieu truyen khac nhau , cu lian het ca len cuoi cung chang hieu chuyen nao voi chuyen nao , dang la truyen hay thich doc bh bi loan cam thay chan k muon doc nua

BÌNH LUẬN FACEBOOK