Đừng Trốn, Lão Bà

Chương 8

Mễ Kỳ

13/03/2013

Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, cuộc đời Sở Tiểu Tinh đã có sự thay đổi trọng đại .

Cô vốn cũng yên định(yên tình ổn định), hiện giờ càng yên định, một thay đổi nho nhỏ chính là cùng Long Kình Vũ “Sống cùng một chỗ”, hai người cùng nhau xuống bếp, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau đến hoa lan viên chuẩn bị hoa lan cho triển lãm, cùng nhau làm rất nhiều chuyện khoái hoạt.

Cô càng cùng anh ở chung một chỗ lâu, càng hiểu biết anh thực tình đáng quý, cũng càng có thể hiểu biết anh tính tình nhiệt tình thiện lương, cũng có khỏa tấm lòng son, nhất là việc anh đối với hoa lan đặc thù thưởng thức.

Anh nói anh mới trồng được một loại hoa lan gọi là gọi là “Tiểu Tinh”, muốn đưa cho cô.

Anh nói anh dùng sự yêu thường luyến tiếc hoa lan để yêu thường luyến tiếc cô, cô chính là tiểu hoa lan của anh.

Mỗi lần tưởng tượng đến anh lúc nói như vậy, cô sẽ vui vẻ nở nụ cười, mà cô cũng đã bị anh cuốn hút, bất tri bất giác cũng yêu thương hoa lan, cô tính sẽ cố gắng học chăm sóc giống hoa lan Vẹc-xây anh đưa cho mình.

Chỉ là. . . . . . Cô cho tới bây giờ không chú ý tới chúng nó có còn sống hay không?

“Tiểu tinh, con đã về.”

Mười giờ tối, cô từ hoa lan viên về đến nhà, Sở ba ba ở trong sân tưới nước cho cây cối.

“Ha! Ba.” Sở Tiểu Tinh cười khanh khách theo sát ba ba chào hỏi.

Sở ba có chút sửng sốt, phát giác con gái mình không giống trước kia a! Dừng lại động tác tưới cây, nâng nâng kính lão nhìn thấy cô cước bộ nhẹ nhàng đi tới phòng lớn, như vậy thực hoạt bát, trên người tản ra thần sắc rạng rỡ.

Ông nhìn ra, hình như là đang yêu rồi!

Nhưng là, là ai có mị lực lớn như vậy, có thể đem con gái ông ra khỏi cảnh tình đau xót ngày xưa?

Sở ba còn đang đoán . . . . . . Sở Tiểu Tinh đã đi đến dưới mái hiên của căn nhà, vội vả muốn nhìn một chút hoa lan của cô mà Kình Vũ tặng lúc trước, đôi mắt đẹp nhìn quanh, lúc đầu hoa lan đều đặt ở cửa thế nhưng sao lại không thấy .

Cô sốt ruột xoay người hướng ba ba: “Ba, ba có thấy bồn hoa lan để ở nơi này không?”

“Có a, nhưng đã héo rũ hết rồi, ba vừa rồi thấy ở sân sau, chuẩn bị đi làm phân ủ, tất cả đều ném ở phía trước này.”

“A! Không được nha! Aizz! Làm sao bây giờ?” Cô vội vàng buông túi xách xuống, chạy đến sân sau, sốt ruột muốn xem chúng nó rốt cuộc còn cứu được hay không?

Sở ba tắt vòi nước, thấy cô sốt ruột, cũng đi theo đến sau vườn.

Sở Tiểu Tinh mở đèn ở sân vườn, tìm xác hoa lan ở trong góc, chúng nó khô như rơm chỉ còn chạc cây.

Cô ngồi xổm xuống, ngón tay nhẹ vỗ về chạc cây yếu ớt, trong lòng tự trách cùng đau lòng nói không nên lời, cô chưa từng để ý xem qua chúng nó hoặc là đối xử tử tế với chúng, luôn cảm thấy chúng chướng mắt, hiện giờ thật sự là rất hối hận.

Trước kia cô không biết chúng là do Long Kình Vũ dốc lòng nuôi trồng rồi tặng cho mình, hiện giờ nghĩ muốn cứu lại dường như đã chậm một bước.

“Tiểu Tinh, bồn hoa lan này đặt ở cửa đã lâu , con hình như cho tới bây giờ cũng không liếc mắt xem một cái, như thế nào đột nhiên vội vàng tìm lại?” Sở ba ba đứng ở bên cạnh Sở Tiểu Tinh, thấy vẻ mặt đau lòng của cô, khó hiểu mà nghiêng người hỏi.

“Ba. . . . . . Đây là hoa Kình Vũ tặng cho con.” Hốc mắt cô phiếm hồng đang cầm chậu hoa đang sắp chết, khàn giọng nói.

“Long Kình Vũ?” Sở ba đương nhiên biết Long Kình Vũ, anh là em trai của Long Tuấn Lỗi, bộ dạng tuấn tú lịch sự, lúc trước ông đem con gái lớn gả cho Long Tuấn Lỗi, là Kình Vũ đến thay mặt lấy vợ. . . . . . Sở ba vuốt vuốt cằm, đoán Tiểu Tinh cùng Long Kình Vũ còn có bồn hoa lan này trong lúc đó rốt cuộc có liên hệ gì? Lúc trước trong nhà cũng có người đưa tới hoa lan, chẳng lẽ đều là Long Kình Vũ tặng ?

“Nó tặng hoa lan cho con làm gì? Muốn đuổi theo con à?” Sở ba thử hỏi.

“Con. . . . . . Đã cùng anh ấy kết giao .” Sở Tiểu Tinh cảm thấy không cần thiết phải gạt người nhà.

“Gì! Thật sự?” Sở ba không lường được đến đoạn họ đã kết giao, việc này thật là đáng giá bắn pháo mở tiệc ăn mừng, đại tin tức a!

“Vậy . . . . . Chuyện khi nào?” Lão ba nhịn không được nhếch môi cười.

“Phải . . . . . Đang phát sinh chuyện.” Cô thẳng thắn nói.

Sở ba rất cao hứng , Tiểu Tinh xem ra thật sự đã bước ra khỏi những đau xót sau chuyện Quản Chí Viễn. “Ba đi nói cho mẹ con . . . . . Thật tốt quá!” Sở ba khẩn cấp đã vào nhà cùng lão bà bàn về đại tin tức.

Sở Tiểu Tinh không có ngăn cản ba ba, người nhà sớm muộn gì cũng biết, cô nguyệný cùng mọi người chia sẻ hạnh phúc của mình.

Nhưng trước mắt, cô thật muốn cứu sống chậu hoa lan này! Cô cẩn thận xem xét chúng nhưng còn có một đường sống nào không?

Hai mắt cô đột nhiên sáng lên, nhìn thấy có một gốc cây tựa hồ còn sống, phía trên còn có nụ hoa nho nhỏ . . . . . . Cô dùng lực mềm nhẹ, tâm địa rất nhỏ thử đem nó tác ra khỏi những chạc cây khác, lại lần nữa cẩn thận mà đẩy ra lớp đất bồi dưỡng, thử tìm rễ cây trong chậu. . . . . . . Đây không phải công việc đơn giản, cô hết sức chăm chú, đến khi tìm được thì đầu đầy mồ hôi, rốt cục đem nó giải cứu đi ra. . . . . . Phát hiện nó giống như còn sống.

Cô tìm một cái chậu cây không, nhạy bén căn cứ theo tài liệu bồi dưỡng hoa lan, đem một gốc cây còn sót lại loại trở về, thử xem độ ẩm, cho số lượng nước vừa phải, đang cầm vào nhà, cầu nguyện nó có thể sống sót.

Trong phòng, mẹ cùng ba ba cùng nhau chờ cô.

“Thì ra đó là hoa lan Long Kình Vũ tặng, mẹ còn tưởng công ty nhà máy hay hiệu buôn nào tặng con, cầm về trong nhà vứt đấy.” Sở mẹ cười khanh khách địa nói.

“Mẹ, anh ấy có một hoa lan viên rất có quy mô, ngày mai phải triển lãm, con sáng sớm muốn đi hỗ trợ.” Sở Tiểu Tinh ngôn từ bộc trực, ngày mai cô không đến công ty quảng cáo, cô muốn đến hoa lan viên của anh để hỗ trợ.

“Tốt tốt, vậy nghỉ ngơi sớm một chút đi!” Sở mẹ thực cổ vũ con gái, có thể bước ra khỏi những kí ức cũ buồn rầu, thực thay con gái cao hứng, ngóng trông cô cũng có thể giống như Mặc Vũ tìm được người chồng tốt.

Sở Tiểu Tinh chúc cha mẹ ngủ ngon, rồi cầm cây hoa lan nhỏ trở lại trong phòng trên lầu.

Cô nhớ rõ Long Kình Vũ đã nói qua, hoa lan phải nuôi dưỡng ở nơi thông gió tốt.

“Vị trí này là thích hợp nhất .” Cô chọn bệ cửa sổ trước ngăn tủ, ở tiểu bồn trải một lớp khăn tơ tằm ẩm, mở ra song cửa, để hoa lan được hưởng đầy đủ không khí.

“Cố lên, nụ hoa nhỏ.” Cô kì thật hy vọng nó có thể sống sót, bởi vì Long Kình Vũ nói hoa lan này đại biểu như tâm của anh, đóa hoa này thì ra là giúp anh nhắn dùm tình yêu của mình, trước kia cô không biết quý trọng, chỉ mong bây giờ còn kịp bù lại những gì cô từng bỏ qua .

Cô ngắm nụ hoa nhỏ yếu ớt, trong lòng đều là Long Kình Vũ, cô nhớ anh, mới không gặp anh trong ngắn ngủn mấy giờ, cô đã bắt đầu nhớ anh, không biết hắn có nghĩ đến cô không?

Nhất định là vậy rồi .

Cô khoái trá nghĩ, cũng không quên thay Long Kình Vũ nghĩ đến phải giúp buổi triển lãm hoa của anh chụp ảnh, đem quá trình đặt ở trên trang nhất, đây là phương thức tuyên truyền tốt nhất.

Cô gửi mail cho nhân viên công ty quảng cáo tiểu thạch, chỉ huy mọi việc: “Tiểu Thạch, ngày mai nhớ rõ sáng sớm sẽ đến hoa lan viên tìm Long tiên sinh báo danh.”

“Dạ, chị Tiểu Tinh, em sẽ thực đúng giờ, chị yên tâm.” Tiểu Thạch đã sớm chuẩn bị tốt thiết bị chụp ảnh, đang đợi lệnh.

Sở Tiểu Tinh an tâm, cô cũng phải sớm một chút nghỉ ngơi, chờ mong ngày mai đến lan viên giúp anh, tưởng tượng đến ngày mai lại có thể nhìn thấy nh, lòng cô không khỏi vui sướng.

Cô đi vào phòng tắm chuẩn bị tắm rửa , nhìn thấy một khuôn mặt sắc mặt hồng nhuận xinh đẹp từ trong gương.

Đó là cô, cô đã lâu không cẩn thận soi soi gương, nhịn không được nhìn nhiều vài lần, phát hiện chính mình đã ngày càng đẹp.

Cô cũng không dùng bất kì mĩ phẩm gì, mà là luyến ái~ing, tình yêu đầy đủ làm dịu lòng của cô.

Có tình yêu thật tốt, có Long Kình Vũ thật tốt. . . . . . Cô hạnh phúc mà tắm rửa, còn khẽ hát, sinh mệnh của cô đã mở ra, không giống trước kia.

***

Triển lãm Hoa lan diễn ra lúc sáng sớm, tại hoa lan viên các khách hàng liền cuồn cuộn không dứt, rất nhiều đơn đặt hàng cũng không ngừng mà được đưa tới như nước.

Giữa toàn bộ nhân viên công tác chuyên nghiệp đang vội vàng, Sở Tiểu Tinh chỉ định đặc phái nhân viên tiểu Thạch, cũng thực đúng giờ trình diện để chụp ảnh. chế trụ

Bản nhân Long Kình Vũ cũng tự mình ở hội trường tiếp đãi khách hàng, nhưng trong lòng nhớ chính là, Tiểu Tinh có khả năng đúng hẹn đến đây không?

Anh rốt cục nhìn thấy cô, sự xuất hiện của cô luôn làm cho thể xác và tinh thần anh khoái trá, nhân sinh sáng lên.

Anh vẫy vẫy tay với cô.

“Vũ. . . . . .” Sở Tiểu Tinh cũng hướng anh phất tay, rất có ăn ý mà nở nụ cười với anh, nhưng khách hàng nhiều lắm, bọn họ không nhàn rỗi nói chuyện với nhau.

Anh tiếp tục giới thiệu các loại hoa lan mới với khách hàng, cô cũng không có quấy rầy anh, gặp tất cả mọi người vội vàng, cô cũng không muốn nhàn nhàn vô sự, thực tự động mà ở quầy tiếp đãi cầm thẻ nhân viên đeo trên cổ mình, đảm đương nghiệp vụ viên.

“Tiểu thư, tôi là thay mặt công ty từ Nhật Bản tới, tôi thấy giữa những loại hoa lan này, cô có thể nói một chút nó có cái gì chỗ đặc biệt không?” Một người khách nói quốc ngữ Nhật Bản tìm tới cô.

“Này. . . . . . Thực đặc biệt. . . . . .” Sở Tiểu Tinh kỳ thật không hiểu lắm, nhưng ít nhất cô thấy biển hiệu trên cây viết giống trồng cùng thuyết minh. “Nó tên là Đông Khúc, hoa có màu trắng tuyền với nhị hồng nộn, đây một mùa chỉ sinh sản một ngàn cây. . . . . .”

“Mua cùng là không tồi, chính là không hiểu sau khi đưa đến thị trường Nhật Bản có được không? Tốt nhất là loại dễ nhân giống, khách hàng dễ tiếp nhận.” Vị khách Nhật Bản lại hỏi chút vấn đề.

Sở Tiểu Tinh suy nghĩ xoay chuyển mau, dẫn vị khách đi xem máy tính trên trang giới thiệu, để cho ông ta xem quá trình trồng. . . . . . Có máy tính phim nhựa sinh động giải thích, vị khách Nhật Bản sảng khoái mà nói: “Tôi toàn bộ muốn lập hợp đồng.”

“Được, tôi đăng ký xuống dưới, nhưng trước đó phải chi ba mươi phần trăm tiền đặt cọc.” Sở Tiểu Tinh phát huy bản lĩnh người làm ăn, tranh thủ thời gian cùng một chuyên nghiệp nhân viên công tác lấy ra hợp đồng, để cho khách hàng điền, rồi mời ông ta đến quầy thu tiền đặt cọc, hoàn thành một cuộc giao dịch.

Long Kình Vũ cũng đàm phán xong giao dịch, dẫn khách của khách đi vào quầy, hoàn thành thủ tục đặt hàng.

Hai người chia tay khách hàng, anh lặng yên cầm lấy tay. “Em là người không có chuyên môn nhìn không ra đến còn cố gắng đi, cư nhiên lại tiếp thành công một đơn đặt hàng.”

“Kia rất đơn giản, em dẫn khách xem website trên máy tính, quá trình trồng của anh ghi lại thật sự đem ra, khách liền mua a!” Sở Tiểu Tinh rất có cảm giác thành công, cũng yên lặng mà nắm chặt anh, cảm thụ sự vui vẻ trong tay anh .

“Chúng ta đi thôi!” Long Kình Vũ đột nhiên lôi kéo cô đi ra ngoài khu trưng bày, đi về hướng sân.

“Phải đi nơi nào? Không ở lại hỗ trợ sao?” Sở Tiểu Tinh quay đầu lại nhìn hội trường bận rộn, chạy chậm bước theo sát anh hỏi.

“Nhân viên vậy là đủ rồi, sáng nay anh phát hiện một kỳ tích, em tới nhìn xem.” Anh đem cô ra khỏi hội trường, đi vào phòng ấm của anh.

Giữa không gian yên tĩnh, bọn họ xuyên qua một rừng hoa, dừng lại ở tên là khu vực ” Tiểu tinh” .

“Em xem, những cây này vốn là còn có một tháng mới có thể nở hoa, nhưng đã kết nụ hoa, đóa này đã muốn nở.”

Anh nghiêng người, chỉ cho cô xem.

Cô cũng nghiêng mình, nhìn thấy này đó chính là hoa lan mà anh lấy tên cô để đặt, ban đầu đóa hoa có nhung tơ màu tím thật lãng mạn, nhị hoa ở tâm màu sắc nhuộm thành màu vàng tươi đẹp, hương thơm còn làm tăng thêm bộ dáng duyên dáng thanh nhã, làm cho người ta kinh diễm.

“Oa! Đẹp quá!”

“Thích không?”

“Thích.”

Anh tháo xuống đóa hoa lan vừa mới nở kia, ngón tay ôn nhu đẩy ra lọn tóc dài của cô, đem hoa đặt ở tai của nàng, ánh mắt nóng bỏng dừng lại trên khuôn mặt mềm mại của cô.

“Đẹp không?” Cô khẽ vuốt đóa hoa đặt tại tai mình một cách cẩn thận, hỏi anh.

“Không phải đẹp bình thường, là rất đẹp .” Anh hai tay ôm lấy cô, rất muốn hôn cô.

“Anh thật sự muốn đem chúng đặt tên là ‘Tiểu tinh lan’ sao?” Cô nhìn hai mắt của anh hỏi.

“Đương nhiên, chúng là anh nghĩ muốn tặng cho em .”

“Nhiều như vậy? Không để lại bán cho khách hàng sao?” Cô tính qua tính lại có hơn cả trăm cây tiểu tinh lan chứ chẳng ít nha!

“Cô dâu cầm hoa, lễ đường bố trí đều phối hợp rất có công dụng, có thể nào bán? Nơi này đều là hàng không bán.” Anh đã sớm vạch ra kế hoạch tốt lắm.

“Anh phải kết hôn, chúc anh trăm năm hạnh phúc nha! Hoa mĩ nam.” Cô cầm lấy nụ hoa tại tai mình, bướng bỉnh mà đặt ở trên lỗ tai anh, chính mình nở nụ cười.

“Đừng nghĩ lảng sang chuyện khác, bà xã, tất cả hoa này đều là của em, nói cho anh biết, hôn kỳ là thời điểm nào?” Anh nhanh chóng giữ chặt eo nhỏ của cô, cũng bướng bỉnh hỏi cô.

Hô hấp của anh nóng quá, làm hại cô tâm cũng nóng bỏng, cô cười duyên, không ngừng chải tóc, nhỏ giọng mà doạ anh: “Có người vào đó, mau thả em ra!”

Anh cũng không bị cô lừa, nhà ấm này là anh quản lí, không cho phép bất luận kẻ nàoở dưới chưa được phép tiến vào.

“Anh như thế nào không buông em ra?” Cô hỏi.

“Tiểu hoa lan, anh khóa cửa , không ai có thể tiến vào.” Anh thấp giọng nói, bỗng bông hoa tuột khỏi mái tóc mềm mại, dừng lại trước ngực cô, hai người đồng thời cúi đầu, thoáng nhìn bông hoa xinh đẹp ánh lên trên da thịt tuyết trắng của cô.

Cô khẽ run đưa tay che mắt của anh, e lệ không cho ánh mắt nóng cháy của anh nhìn cô.

Anh dời tay tay cô đi, cúi người khẽ hôn đôi môi đỏ bừng của cô, nhiệt liệt mà triền hôn cô.

Hồi lâu, đôi môi anh chậm rãi di chuyển xuống ngực của cô, cắn nhẹ, lấy hoa khẽ khàng đảo qua ngực cô, cổ cô, bên tai, mặt, thật chậm rãi.

Thân thể của anh mẫn cảm mà rung động, nơi nam tính của anh thật khó chịu, còn cô thản nhiên nhắm lại hai mắt, hoa mềm như tơ lụa tinh tế khơi dậy xúc giác, anh ôn nhu ở trong lòng cô nhộn nhạo.

Tay anh chỉ chuyển qua sau thân cô, khóa kéo chậm rãi đi xuống, quần áocủa cô dần dần đi xuống, nội y cũng từng bước rơi xuống, anh lần thứ hai ngậm Hoa nhi, lấy hoa lan phất qua nụ hoa trước ngực cô .

Cô không có ngăn cản anh, tùy ý tinh thần theo anh chơi đùa, đắm chìm ở giữa phương thức anh yêu cô.

Anh ôm đôi chân của cô thả xuống thấp, làm thân thể của anh thật nghiêng qua, lấy đóa hoa đảo qua vòng eo nhỏ nhắn trắng mịn lại mềm mại của côg, ở trên bụng bằng phẳng khiêu khích ra từng ngọn lửa.

Cô phát ra tiếng thở dài, hai tay vòng qua cổ anh, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng hỏi: ” Trò chơi của anh, khi nào thì mới chấm dứt?”

Anh nâng đôi mắt đen sáng ngời lên nhìn cô, đem hoa đặt ở trên rốn của cô, gợi cảm lại nguy hiểm mà nói nhỏ: “Em cho là trò chơi?”

“Chẳng lẽ không đúng?” Cô thẹn thùng nói.

“Anh còn thật sự nghĩ muốn yêu em.” Anh nâng cô dậy, vực hai chân của cô, rồi ôm lấy cô.

“Ở trong này?” Hai chân cô gắt gao quấn lấy thắt lưng hùng hậu hữu lực của anh, tóc dài thất thần bay loạn, bày ra bộ ngực ở trước ngực của anh.

“Có thể chứ?” Anh cúi mặt xuống, trông mong cọ xát trước ngực mềm mại của cô, vẻ đẹp của cô đủ để đốt cháy sự tự chủ của anh.

Cô lắc đầu, xấu hổ đến muốn chết. “Chờ lúc sau về nhà được không?”

“Em sẽ ở nhà chờ anh?” Anh mừng rỡ, cô cũng không nói là không, mà là sẽ ở nhà chờ anh, việc này so với bất kì thứ gì còn vui hơn.

“Vâng!” Cô nhận lời .

Anh ôm chặt lấy cô, anh đương nhiên theo như lời cô nói.

“Hôm nay triển lãm có lẽ sẽ đến khuya.”

“Vô luận bao nhiêu lâu đều chờ anh.”

“Thật sự?”

“Thật!”

Anh mừng như điên mà ôn tồn hôn cô, lòng của cô phanh động, hai người quấn quít lấy lẫn nhau, chờ đợi ước hội buổi tối.

Trong đêm tối thật lãng mạn……. Sở Tiểu Tinh mang hành lý, chính mình về nhà tắm rửa xong sau, lại đến nhà Long Kình Vũ.

Anh còn đang ở lan viên vội vội vàng vàng, chưa trở về.

Cô dùng chìa khóa anh đưa mở cửa, vào cửa sau đem hành lý chính mình đặt ở trên sô pha, một mình ngồi ở sô pha xem TV.

Hết thảy giống như tự nhiên vậy, cô thật tình địa đem chính mình dung nhập vào cuộc sống của Long Kình Vũ , không hề có chuyện xưa làm phức tạp.

Cô nhàn hạ xem hài kịch thịnh hành nhất, chờ anh trở về.

Phim bộ tiểu thư cùng quản gia tình cảm lưu luyến, nội dung vở kịch rất thú vị, cô cuộn tròn người, hai chân dựa sô pha mềm mại, nhìn nhìn, bất tri bất giác mà ngủ mất, Long Kình Vũ Về đến nhà thì phát hiện trong nhà có giày cao gót của cô, trong lòng cảm thấy vui mừng vô hạn .

Phòng khách truyền đến thanh âm TV, có thể thấy được nữ chủ nhân đang xem TV chờ anh, cảm thụ đương nhiên là rất vui vẻ!

Anh đi đến phòng khách, phát hiện cô đang ngủ, không dám làm ồn cô, không tiếng động mà vào phòng đi tắm rửa, ở trong phòng tắm kín hát vang một khúc, sau khi tắm rửa sạch sẽ, anh thay áo ngủ rồi trở lại phòng khách, cô vẫn ngủ.

Anh nhẹ nhàng ngồi xổm trước người cô, nắm lấy chiếc mũi nhỏ đang thở đều đều của cô, đa tình gọi: “Bà xã.”

“Chí Viễn, đừng náo loạn. . . . . .”

Oanh! Cô gọi tên ai?

Long Kình Vũ sửng sốt, nghe rõ rồi chứ, nàng ở trong mơ gọi người là “Chí Viễn” , không phải anh.

Cái kia Chí Viễn còn đang trong mộng của cô, đùa cô cười ngọt ngào?

“Chí Viễn, hãy nghe em nói.” Cô dùng giọng nói tràn ngập cảm tình gọi Quản Chí Viễn.

Ánh mắt Long Kình Vũ ảm đạm, đặt lại cánh tay cô mà nãy giờ anh còn đang nắm chặt, im lặng đứng dậy, tránh xa.

Anh tuy rằng hào phóng để cô đem Quản Chí Viễn ở lại trong lòng, chỉ cần để lại một vị trí cho anh, chỉlà kết quả là anh phát hiện chính mình có chút vô ích.

Bị cảm giác nhục nhã cũng không hơn gì, anh càng phát hiện chính mình không phải là không ngại việc để Quản Chí Viễn vẫn tồn tại giữa bọn họ.

Kia làm anh hoài nghi chính mình rốt cuộc tính cái gì? Cô giữ cho anh vị trí chẳng lẽ chính là. . . . . . Bác ái tọa (Chỗ ngồi cho tình yêu nhân loại, cái này nghĩa là ai cũng có thể có vị trí đó trong lòng chị Tinh ý )?

“Chí Viễn. . . . . .” Cô hàm hồ lại gọi tên Quản Chí Viễn .

Long Kình Vũ không thể mắt điếc tai ngơ, đành phải rời xa cô, cũng không có đánh thức cô.

Anh tự đi ra ban công, bên ngoài trời đang mưa phùn, hơi lạnh của mưa bụi tạt vào mặt anh, tóc anh, thân thể anh. . . . . . đáy lòng anh có một nỗi khổ không nói nên lời.

Anh tự hỏi có phải mặc kệ anh lại cố gắng như thế nào, trong lòng cô đều vẫn là sẽ có Quản Chí Viễn tồn tại?

Anh thay thế không được địa vị của cái người Quản Chí Viễn cao thượng kia ở trong lòng cô, lòng của cô vĩnh viễn sẽ không hoàn toàn mở ra vì anh.

Anh tại sao đột nhiên để ý đến một việc nhỏ như vậy? Anh lại lấy mình so sánh cũng một người đã mất?

Mư càng lúc càng to, cửa theo gió mà lắc lư, anh không có lòng dạ nào để ý tới, tâm tình trầm trọng.

Sở Tiểu Tinh nghe thấy tiếng mưa rơi, trong lúc ngủ mơ tỉnh lại, phát hiện TV không mở.

Cô hướng ra ngoài xem, đèn tắt, có thể thấy được Long Kình Vũ đã trở lại, anh tại sao không đánh thức cô?

“Kình Vũ. . . . . . Anh ở đâu vậy?” Cô gọi tên anh, nhìn quanh phòng ở, thấy anh đứng ở trên ban công.

Nàng cả kinh, chạy khỏi sô pha, chạy đến bên anh. “Bên ngoài mưa rất to, anh đứng ở chỗ này làm cái gì?”

Anh không nói gì, khuôn mặt tuấn tú lãnh đạm không có biểu tình.

“Có phải là không gặp được khách hay không?” Cô đoán.

“Không có.”

“Vậy là. . . . . . Có cái gì không hài lòng sao?”

Anh đáp không được, anh bị một người không còn tồn tại ảnh hưởng nghiêm trọng đến, anh không cam lòng ở tại vị trí thứ hai, dự bị, như bánh xe đề phòng . . . . . . Anh không hối hận vì đã yêu cô, anh hối hận chính là lúc trước đã nói quá lớn, quá đề cao sự cao thượng của bản thân.

“Anh rốt cuộc làm sao vậy? Là làm sao không thoải mái?” Cô khẩn trương kiễng mũi chân, thân thủ sờ sờ trán anh, lại sờ lên trán mình,so sánh, nói: “Độ ấm có điểm hơi cao, mau vào, để em đi lấy nước cho anh uống.”

“Không vội, anh muốn hỏi em. . . . . .” Anh chế trụ tay cô, không cho cô chạy trốn.

Cô kinh ngạc nhìn anh, vẻ mặt anh muốn nói lại thôi, không biết rốt cuộc làm sao vậy?

“Em vừa rồi có phải mơ thấy anh ta hay không?” Anh hy vọng cô đừng lừa dối anh, tốt nhất thành thực nói cho anh biết, anh đến tột cùng ở trong lòng cô có mọt ít trọng lượng nào hay không.

Sở Tiểu Tinh dần dần hiểu được ý tứ của anh, có thể là anh nghe được cô ở trong mộng gọi Quản Chí Viễn!

Cho nên tâm tình anh không tốt, cô làm cho anh không thể xác định tình cảm, anh sợ hãi. . . . . . Sợ cô không đem anh để ở trong lòng.

Cô nhẹ nhàng mà thở dài một hơi, sợ hãi vươn tay, ôm lấy anh.

“Em là nằm mơ thấy anh ấy . Trong mộng anh ấy có hơn hai cánh, bay vòng quanh em. . . . . Em phải gọi anh ấy dừng lại, nói cho anh ấy biết. . . . . . Em đang yêu .”

Long Kình Vũ lắng nghe, bất khả tư nghị (khó tin) mà cúi đầu nhìn chằm chằm cô, cô ôm chặt lấy anh, ôn nhu nói, làm chấn động tâm anh thật sâu

“Anh ấy nghe được câu nói của em, bèn nở nụ cười, toàn thân phát ra hào quang màu trắng, anh ấy nói, chúc phúc em và anh; còn nói, anh là người tốt, có thể cho em hắn hạnh phúc mà anh ấy không thể mang tới. Anh ấy nói xong, huy động cánh chim, bình thản bay đi . Đây là mộng tốt đi! Chúng ta chiếm được một phần chúc phúc.”

Cô nói cho anh cảnh trong mơ, cô không muốn anh hiểu lầm, cô để ý cảm thụ của anh, anh ở trong lòng cô cũng không phải là không có trọng lượng.

Long Kình Vũ dừng ở ý cười thê lương của cô, cùng với hai mắt long lanh sắp khóc, cô muốn chúc phúc, canh cũng muốn .

Anh còn có cái gì để nói?

Là anh đa nghi , không nên để nghi ngờ che mắt tâm.

Anh vươn tay, ôm cô thật chặt, cô ngay tại trong lòng ngực anh, lòng của cô có anh, anh nếu không biết quý trọng lập tức mới là kẻ ngốc.

“Thực xin lỗi, là anh nhất thời hồ đồ, anh không phải là người hay giận vì việc nhỏ như vậy.” Anh thừa nhận chính mình có chướng ngại.

Cô lắc đầu, nhẹ giọng nói với anh: “Em biết anh yêu anh.”

“Em có biết?” Anh nheo lại đôi mắt ôn nhu thâm tình , yên lặng nhìn cô.

“Anh đã nói a!” Môi cô nở nụ cười mềm mại, mặt hướng trong lồng ngực anh dụi dụi.

Anh cũng đang cười, tâm cũng cười.

“Không phải đã nói mà thôi, anh muốn nói được làm được.”

Anh lập tức ôm lấy cô, cước bộ đi đến phòng ngủ.

Cô khanh khách cười, cũng nhanh ôm anh, phải dùng tất cả tình yêu của anh, gắt gao , kỹ càng vây quanh cô.

Lòng của cô là của anh, người là của anh, cô cũng yêu anh. . . . . .

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Đừng Trốn, Lão Bà

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook