Đừng Trốn, Lão Bà

Chương 7

Mễ Kỳ

13/03/2013

Sở Tiểu Tinh đi ra ngoài công ty, nhưng cô cũng không phải là ngoan ngoãn đi đến trước mặt Long Kình Vũ, mà là theo ban công đi đến giao lộ có tiệm điểm tâm, tránh gặp những nhân viên mình quen biết.

“Ai là lưu manh?” Long Kình Vũ đuổi theo cô, hai tay anh đút túi áo, bình tĩnh đưng ở cạnh cô.

“Đương nhiên là anh.” Cô liếc mắt nhìn anh một cái, chỉ thấy anh cười nhạt.

“Thật tốt quá, lên xe.” Anh giương mắt, cánh tay lặng lẽ đặt lên thắt lưng mảnh khảnh của cô, bắt cô hướng hồng chuyên mà đi.( hướng những viên gạch hồng mà đi)

“Anh. . . . . . Muốn làm cái gì? Không phải phải ăn điểm tâm sao không?” Cô bỗng nhiên thấy xe anh dừng ven đường, việc này rõ như ban ngày, anh sao có thể cố chấp mà đến? Cô mới không cần lên xe.

Cô mặt đỏ tai hồng, một cái phản xạ có điều kiện nghĩ muốn gạt tay anh ra, không ngờ cánh tay nhỏ bé ngược lại bị anh một phen chiêu trụ.(giữ lấy)

“Cùng lưu manh ở một chỗ phải nghe lưu manh, trước mắt đem bắt em đi rồi nói sau.” Anh nở nụ cười trầm thấp , tà ác nói nhỏ, nắm chặt tay cô, quấn chặt cái eo nhỏ bé mảnh mai của cô, mở cửa xe.

Cô cắn cắn môi, giận dữ nhắc đi nhắc lại. “Anh không thể muốn làm cái gì thì làm, cái đó. . . . . .”

Hắn cũng không nghe vào, đem cô mang lên xe, chính mình cũng lên xe, sau đó thật sự đem cô chở đi rồi.

“Anh rốt cuộc là muốn đưa tôi tới nơi nào?” Cô mắt thấy xe rời xa địa bàn của mình, bất an hỏi.

“Phía trước có tiệm gọi là quán ăn hạnh phúc chuyện phục vụ bữa sáng, không thấy sao?” Long Kình Vũ thảnh thơi lái xe, chỉ vào phía trước đường nói.

Sở Tiểu Tinh nhìn về phía anh chỉ , căn bản không có tên tiệm nào là quán ăn hạnh phúc cả.

“Anh đừng gạt tôi.” Cô nghĩ thầm, rằng anh nhất định là đang lừa cô.

“Anh không lừa em.” Long Kình Vũ đi về phía trước thật lâu, quẹo phải vào tầng hầm ngầm của một toà nhà cao ốc mà mọi người ít biết đến, dừng xe.

“Xuống xe.” Anh cởi bỏ dây đeo an toàn, xuống xe .

“Không cần, đây là làm sao?” Sở Tiểu Tinh đoán này cái toà nhà cao cấp này đúng là chỗ ở của anh đi! Anh đem cô đến nơi đây làm cái gì?

Cô có thể mở rộng lòng đối mặt với sự theo đuổi của anh, nhưng cô cũng chưa có chuẩn bị tâm lý, phải tiến dần từng bước a!

“Xuống xe chẳng phải sẽ biết .”

“Anh không có ý tốt.” Cô hoài nghi nhìn anh.

“Tuyệt đối là ý tốt.” Trên mặt anh lộ vẻ ôn nhu cười, không xấu xa dọa cô lần nữa, kỳ thật nhà của anh đúng là ở toà nhà hai mươi ba tầng này, phòng bếp của anh chính là tiệm ăn hạnh phúc, vì anh sẽ tự mình xuống bếp, chẳng lẽ không đủ thành tâm thành ý sao?

“Nơi này mà có cái gì tiệm hạnh phúc mới là lạ.”

“Nếu có thì sao?” Anh thực khẳng định.

Cô thở dài, không lay chuyển được anh, nếu đều đã đến đây, vậy phải đi xuống xe nhìn xem, anh rốt cuộc muốn làm cái gì, dù sao thì cương quyết ở trên xe cũng không phải là biện pháp.

“Anh dẫn đường đi!” Cô xuống xe.

Anh cũng không đi xe, dẫn cô đi hướng thang máy, lên lầu đến chõ ở của anh ở tầng hai mươi ba trong khu nhà cao cấp.

Anh mở cửa nhà, khẽ đẩy cô đi vào.

Cô đảo mắt một cái thấy một chỗ có bồn hoa màu đen với hoa lan hồng nhạt đang nở rộ, rồi xem ở bên trong, phòng khách cũng có hoa lan.

“Đây là nhà anh nha!” Quả nhiên là muốn đem cô dụ vào nhà của anh.

“Thông minh.” Long Kình Vũ đóng cửa lại, thay dép trong nhà, lôi kéo cô cùng đi vào phòng khách.

“Em chờ một chút, bữa sáng rất nhanh sẽ.”

Anh tự tin nói, sau đó đi vào phòng bếp.

Cô ở lại phòng khách, nhìn thấy khí phái mười phần, tràn ngập thiết kế gây cảm giác của người đàn ông độc thân trong khu nhà cấp cao, các góc đều có sự mới mẻ của hoa lan điểm xuyết, xa hoa nhưng lại có thứ gì đó không nói nên lời, bầu không khí tao nhã, nhìn ra được anh có khiếu thưởng thức không tầm thường.

Cô không ngồi xuống, mà đi vào phòng bếp, nhìn xem anh rốt cuộc muốn biến hoá ra cái gì? Thực ngoài ý muốn, cô nhìn đến cử phòng bếp, lại thấy một tấm biển bằng gỗ được điêu khắc, dùng những kí tự hình tròn khắc thật sâu hai chữ “Hạnh phúc”.

Lông mày co nhướng lên, bỗng nhiên nở nụ cười cười, anh đúng là không nói bậy, anh có cái phòng bếp hạnh phúc.

Nhìn dáng người cao ráo đẹp trai của anh đứng trước bàn bếp xử lí mọi việc, trên người đeo tạp dề xuống bếp, nói cũng kỳ quái, cô thế nhưng cảm thấy có phần kỳ dị ấm áp nhộn nhạo dưới đáy lòng.

Đó là đã lâu lắm không có được cảm giác hạnh phúc này, trước kia tiểu Quản cũng vì cô xuống bếp. . . . . . Chính là trước mắt giờ đây này là Long Kình Vũ, vì cái gì anh cũng có thể làm cho cô cảm thấy hạnh phúc như vậy?

Là bị sự thành tâm của anh đả động đi! Có lẽ anh biểu hiện thật sự bá đạo, luôn theo ý mình, nhưng cô cảm nhận được anh hoàn toàn là có ý tốt, anh đã làm điểm tâm cho cô.

Có người vì mình nấu cơm là hạnh phúc .

Mà chỉ cần cô đón nhận, phúc phần hạnh phúc này liền thuộc về cô.

Cô chủ động đi đến bàn nấu ăn, bắt tay rửa, hỏi anh: “Anh có cần hỗ trợ không?”

“Nếu em sẽ không dũ giúp dũ vội(nói suông).” Long Kình Vũ gọn gàng đánh trứng, đảo qua đảo lại trên chảo rán, vui vẻ cho cô cùng tham gia.

” Anh quá coi thường em.” Sở Tiểu Tinh cầm phòng bếp khăn tay lau khô tay.

“Vậy ra tủ lạnh lấy chà bông, như thế này phụ trách đem thêm chà bông đến, anh chiên bánh trứng này là được rồi.” Long Kình Vũ giao một nhiệm vụ đơn giản cho cô.

“Được thôi!.” Cô đi đến hai bên cánh cửa của cái tủ lạnh thật lớn, mở ra tìm hộp chà bông.

Long Kình Vũ thuần thục đem bánh nướng áp chảo đặt trên trứng , phân thần ngắm Sở Tiểu Tinh , có sự tham gia của cô, khiến cho không khí cả phòng bếp cũng không giống nhau, dường như thêm vào đó rất nhiều cảm giác ngọt ngào.

Nhìn trộm bộ dáng cô đứng ở trước tủ lạnh lấy đồ vật này nọ, trông thật giống một nữ chủ nhân, hoàn toàn không có bộ dáng bất thình lình hay không hợp nhau, điều này đem lại cho lòng anh tràn ngập những cảm giác vui sướng khó có ngôn từ nào có thể diễn tả được .

Tuy rằng trên cửa phòng bếp anh có treo bảng đề hai chữ “Hạnh phúc”, nhưng anh cho tới bây giờ đều không có cảm thụ ý nghĩa thực chất của nó, kia bất quá chỉ là tiện tay mà khắc ra hai chữ, thẳng đến giờ phút này anh mới biết hàm nghĩa chân chính của hai chữ kia.

Cô chính là khát vọng được đến hạnh phúc của anh, có sự tồn tại của cô, kia hai chữ mới có ý nghĩa.

“Tiểu hoa lan, nếu em muốn thêm Bồi Căn cũng có thể, anh đặt ở trên kệ thứ hai, nhanh lấy cho anh ly nước, còn có tương liêu ở ngăn tủ, em nghĩ muốn thêm hương vị gì cứ tự do lấy ra dùng.”

Anh ôn nhu nói với cô.

“Được.” Sở Tiểu Tinh theo lời anh nói, cầm Bồi Căn cùng tương liêu.

Cô cũng nghe thấy nick name mà anh đặt cho mình, cảm giác đã không hề là bài xích, mà là tiếp nhận, cô không có đặc biệt thanh minh, khi cô nguyện ý đi vào phạm vi của anh, để cho anh dùng hạnh phúc vây quanh mình, thì khi ấy đáy lòng cô đã tiếp nhận anh rồi.

Cô không hề đóng băng chính mình nữa, cô đối chính mình thừa nhận, cô chính là một người phụ nữ bình thường, cô cần tình yêu, cũng có thể dũng cảm đi yêu người khác.

Long Kình Vũ tim đập mãnh liệt, anh nói cái gì cô cũng nghe theo, không hề lạnh như băng, khiến anh có được sự cổ vũ rất lớn.

“Bồi Căn đến đây, bỏ vào nồi lẩu!” Sở Tiểu Tinh đi đến bên cạnh anh.

Anh phối hợp rất khá, trước đem hai phần bánh nướng áp chảo xúc qua hai bên, để cho cô đem Bồi Căn đặt trên nồi.

Anh thực thuận tay trở miếng Bồi Căn, chiên mặt trước, mặt sau, lập tức mùi thơm lan ra bốn phía.

“Chén đĩa.” Anh nói.

“Đây” Cô đem hai cái đĩa tròn màu trắng anh đã chuẩn bị ở để trên bàn đến.

Anh đem thêm bánh nướng áp chảo trứng chim đặt trên chén đĩa, lại thêm một phần Bồi Căn.

“Thơm quá à! Giống như bộ đáng ăn lắm, nhìn không ra đến anh có thể nấu bếp nha!” Cô ngửi mùi vị phong phú, đem chén đĩa bưng đến bàn ăn, phân biệt đặt ở hai đầu bàn dài .

Long Kình Vũ tắt đi lò vi ba, tháo tạp dề, nhìn thấy cô đem hai cái đĩa thức ăn đặt ở hai đầu của bàn dài , không vừa lòng mà đi tới, đem một đĩa bưng đến một chỗ bên cạnh bàn. (PịD: khúc này hơi khó hiểu, có thể cho là Long ca muốn ngồi kế Tinh tỷ đi -.-.)

Mặt cô một trận nhiệt xông tới, vuốt ve tay hắn.

Ạnh thu tay về, cũng không cho cô vỗ.

“Em nghĩ xem muốn uống cái gì?” Anh nhếch miệng cười, hỏi cô.

“Nước đá.” Cô ngồi vào ghế, cố ý lấy tư thái của bậc nữ vương nói, cũng không làm nũng với anh.

“Không cho phép em uống nước đá, anh pha sữa lắc cho em, Hokkaido tới đây, rất thơm.” Long Kình Vũ nói xong tự lấy hai tách sữa bọt có kem bưng tới, ngồi vào chỗ rẽ bên cạnh cô, đem một ly đưa cho cô.

“Có thể ngồi xích ra không?” Cô hỏi.

“Ngồi đây anh có thể đút cho em.” Anh khoái trá mà nói. (PịD: Anh sến súa quá! =..=)

“Anh có thể nói một câu đứng đắn hay không?” Cô mạc khả nề hà hỏi. (không biết làm thế nào)

“Anh không có một câu nào là không đứng đắn .” Anh quay về với ánh mắt nóng cháy

Hai người bốn mắt ‘giao tiếp’, không tiếng động nổi lên pháo hoa, anh nhìn chằm chằm trên mặt cô đã đở ửng say lòng người, cô nhìn bộ dáng nghẹn cười của anh, yên lặng mà cũng cười, cô lúc này dù có như ngu dốt cũng đều có thể cảm nhận được tâm ý của anh .

Trước kia cô thấy anh liền một đường muốn chạy trốn, nghĩ biện pháp xem nhẹ, lơ anh đi thật là tốt, chưa bao giờ cảm thấy được có lúc lại đi quý trọng anh, hiện tại mới biết cô thiếu chút nữa bỏ qua sự quan tâm của anh.

“Anh thật sự là một. . . . . .Tên vô lại, em đói bụng, không để ý tới anh.” Cô trong lòng tràn đầy ngọt ngào, miệng lẩm bẩm, cúi đầu, đổ sốt cà chua lên Bồi Căn bánh nướng áp chảo, dùng đũa bắt đầu ăn.

Anh nhận thấy được một phần chân thực không quá giống nhau lưu chuyển ở trong mắt cô, anh thật khinh ngạc cùng vui mừng nói không nên lời, hôm nay là ngày lành gì vậy? Phản ứng của cô tiến bộ thật lớn, làm cho tâm tình anh như bay lên chin tầng mây, nhưng anh không nói ra, hỏi nàng: “Vô lại làm điểm tâm hợp với khẩu vị ăn uống của em không?”

“Có nha!” Cô nhịn không được mà vừa cười , anh vậy mà vẫn xưng là vô lại.

“Ăn ngon vừa buồn cười không?” Tâm tình anh thật tốt mà đối với cô nháy mắt mấy cái, lấy bánh nướng áp chảo rải lên chà bông, cũng ăn một ngụm.

“Không được đùa em.” cô nghẹn cười.

“Anh không đùa em thì ai đùa em?” Anh muốn cô càng buông lỏng chính mình, cùng anh vui vẻ cười to.

Cô không để ý tới anh nữa.

Anh lại bắt đầu nói giỡn. “LUCKY trở mình thành đài ngữ là cái gì ý tứ?” (PịD: hai người đang nói cái zề thế???)

“Thai ngữ quốc ngữ đều không kêu may mắn?”

“Sai, bát quái tin tức cũng chưa đang nhìn, tân hãy thai ngữ kêu ‘ còi lưỡi ’.”

“Ừ! Thật chán ghét.” Cô nở nụ cười.

Anh cắn một miếng to bánh nướng áp chảo, nhìn chằm chằm khuôn mặt đang cười ngọt ngào củ cô, hai mắt long lanh như nước cũng vì tươi cười mà trán xinh đẹp dao động, anh chân thật nhìn thấy cô cười a!

“HAPPY nghĩa là gì?” Anh lại hỏi cô.

Cô trước hết nghĩ nghĩ xem anh lại bày trò gì? Lại không nghĩ ra được.

Cô quan sát vẻ mặt của anh, xem có phải hay không trong đó có đánh lừa? Trên mặt anh chỉ có nụ cười mê người, hại cô hô hấp dồn dập.

“Vui vẻ.” Đây là đáp án, cô nghĩ chắc là đúng.

“Tốt lắm, ‘ tôi rất vui vẻ ’ tiếng Anh nói như thế nào?” Anh hỏi, đi từng bước một mà dụ dỗ cô.

“I am happy.” Câu này thật đơn giản.

“Me too!” Anh ha ha cười.

Sở Tiểu Tinh hậu tri hậu giác, lúc này mới phát hiện chính mình rơi vào bẫy của anh, cô trề cái miệng nhỏ nhắn, nhịn không được cũng cười to, cô thật sự cảm thấy khoái hoạt, cô thích có anh làm bạn, giống như có thể chạm đến được đến hạnh phúc.

Long Kình Vũ trong lòng cười vui, anh từ từ cảm giác được cô bây giờ vào trước kia không quá giống nhau , dường như đã không hề đối với anh có địch ý cùng phòng bị, mà là rộng mở cánh cửa trái tim đợi anh.

Lúc này mới phát hiện kẻ khác phấn chấn, anh thừa cơ truy vấn: “Buổi tối có muốn lại đến phòng bếp hạnh phúc ăn cơm hay không?”

“Anh muốn làm cơm?” Cô trưng ra bộ mặt không dậy nổi một nụ cười, khoái hoạt còn ở trong lòng tự động chạy đi mất

“Kỳ thật anh chỉ muốn nấu cơm ở nhà.” Anh dùng ánh mắt khóa lại đôi mắt mĩ lệ của cô nói.

“Đó là thuận tiện nấu một phần cho em sao?” Cô phát hiện anh nhìn chăm chú, sắc mặt lấp ló một tầng đỏ ửng.

“Là đặc biệt nấu, không phải thuận tiện nấu, được không?” Anh nhịn không được đưa tay nựng khuông mặt của cô.

Cô chụp lấy tay anh, nhưng lại không chụp được, động tác của anh rất nhanh mà thu tay lại, cô trừng mắt lên nhìn anh, anh liền cười to, cái trò chơi nhỏ này thật sự thú vị.

“Em không muốn ăn mà không phải trả tiền.”

“Vậy em liền phụ trách hỗ trợ nấu thôi! Phân công hợp tác, ưu đãi em ăn đến thật no miễn phí.” Cô chưa nói cô không đến, điều này làm cho anh sự trông mong rất lớn.

“Em sẽ suy nghĩ.” Cô ra vẻ rụt rè.

“Không cần lo lắng, như thế này anh đưa em đi đến công ty, chờ em tan tầm anh lại đi đón em, vậy nhé.” Anh tự mình quyết định.

“Không cần, tan tầm em có thể tự mình đến. . . . . .” Oa oa. . . . . . Sở Tiểu Tinh cắn cắn môi, cô nói cái gì gì đó? Ý tứ của cô là cô rất độc lập, luôn luôn tự mình tan tầm, cũng không cần ai đưa đón, nhưng lời này vừa nói ra, chợt nghe vậy nhưng lại thành thực có ý tứ chủ động muốn tới nhà anh .

“Anh chờ em.” Long Kình Vũ tiếp cận thực dễ dàng, phản ứng của cô làm cho anh cảm thấy nhân sinh tràn ngập hy vọng, hạnh phúc cách anh càng lúc càng gần.

“Cụng ly.” Anh cầm lấy tách sữa

“Vì cái gì phải cụng ly?” Cô nghi hoặc mà cầm lấy tách sữa, hỏi anh.

“Tỏ vẻ em thực vừa lòng với phòng bếp hạnh phúc của anh.” Anh đắc ý nói.

“Được rồi, quan hệ hữu nghị thành công.” Cô sảng khoái cụng ly với anh.

“Gì?” Anh kinh hỉ, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô, cẩn thận hỏi: “Ý của em là quyết định cùng với lưu manh, vô lại làm. . . . . . Bạn bè ?”

“Em cũng không nói như vậy!” Cô nho nhỏ mà làm khó dễ anh.

“Tốt lắm, quyết định vậy đi .” Anh cũng không bị làm khó dễ, đổi lại anh càng có ý tưởng trực tiếp.

“Quyết định cái gì?” Cô tò mò .

“Không làm bạn bè, em trực tiếp làm bà xã của anh.” Anh đem khuôn mặt tuấn tú sát lại gần cô.

“Gì?” Cô giật mình, mặt đỏ hồng.

“Không thể đổi ý, quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy.”

“Em không phải quân tử, em là phụ nữ.”

“Anh cũng không phải GAY, cũng chỉ có phụ nữ có thể làm bà xã của anh.”

“Anh . . . . .”

“Uống nhanh, sữa lạnh uống không tốt.” Anh lấy tốc độ cực nhanh, hôn cái miệng nhỏ nhắn của cô, rồi ừng ực ừng ực uống hết sữa.

Sở Tiểu Tinh mới nâng lên ngón tay phải tính chắn môi anh, cũng đã không còn kịp rồi, cô luôn nói không thắng hắn, biện luận chẳng thắng được anh, suy nghĩ của anh so với cô lại nhanh lẹ, phản ứng cũng so với cô nhanh nốt.

Cô thưởng thức anh, thích anh, cũng có thể tiếp nhận anh, chỉ là. . . . . . Cô còn không có phải bà xã của anh nha! Trên cơ bản cô chính là nghĩ muốn bảo thủ duy trì ở giai đoạn quan hệ hữu nghị. . . . . . Nhưng là, cánh cửa tâm hồn một khi mở ra, ngay cả chính cô đều không thể lường sự phát triển của tương lai .

Cô cần gì phải tự mình thiết lập giới hạn? Cô có thể đóng gói anh thật là tốt, toàn bộ thu lại trong lòng, mà anh hình như cũng cho phép cô làm như vậy, chỉ chờ cô có điều đáp lại mà thôi.

Cô phải về trả lời sao đây?

Cô chậm rãi uống hết ly sữa trên tay, đứng dậy dọn đi bàn ăn trống không đem tới bồn nước để rửa.

“Bà xã, chén đĩa để ở đây là được rồi, anh có thời gian để rửa.” Long Kình Vũ không cần cô làm cái này.

“Không được, không vệ sinh. . . . . .” Sở Tiểu Tinh bất quá là xuất phát từ phản ứng mà trả lời, nhưng này nói giống ở thừa nhận danh hiệu “Bà xã” này?

Cô lập tức tự cho là thông minh, đổi lại nói: “Em không thói quen đem đồ ăn dùng rồi đặt ở bồn rửa chén. . . . .” Cô càng giải thích liền cảm thấy trường hợp càng hỗn loạn, đơn giản không nói nữa.

“Anh biết, anh lập tức rửa là được, bà xã đại nhân.” Long Kình Vũ cầm đĩa ăn chính mình đến bồn rửa.

“Em không muốn anh rửa. . . . . .” Ơ! Ông trời, cô thực khô khan đứng bên cạnh anh, giống như nói như thế nào đều giống với lời anh.

“Vậy em rửa là được rồi.” Anh nhìn ra được cô rất ngượng ngùng, nhưng anh cũng không thay cô giải vây, liền làm cho cô vẫn bị hãm ở vòng tròn anh tạo ra, muốn ra cũng không ra được.

Để cho anh gọi “Bà xã, bà xã” như vậy, không che đậy giúp cô ôn tập, cô tự nhiên sẽ nhớ rõ địa vị của cô ở trong lòng anh.

“Vâng. . . . . .” Cô cười khổ, không dám lên tiếng nữa, an phận rửa chén đĩa, sao biết. . . . . . Ngay lúc hai tay cô đều là bong bong xà phòng, chính cái thời điểm vội vàng ấy, anh từ phía sau người hôn lên mặt cô một cái.

“Có bà xã cảm giác thực hạnh phúc.”

Cô nín thở, đáy lòng cuộn lên sóng nhiệt, lập tức sẵng giọng: “Tránh ra đi! Ai là bà xã của anh?”

“Bà xã giận à?” Anh không đi, hai tay còn vòng bên hông của cô, vô cùng thân thiết mà dùng cằm vuốt ve nhè nhẹ cՠcô

“Im miệng cho em, sau đó lăn ra xa một chút.” Cô run rẩy, lên tiếng cảnh cáo anh, bộ dáng thật đúng là giống ngươi vợ đang giận dữ.

“Được rồi, vậy cái người này lăn đi vậy.” Long Kình Vũ mừng rỡ cười to, dùng sức hôn hai má của cô, rôi đi khỏi phòng bếp.

Cô thấy anh đi ra ngoài, chính mình nhưng lại khắc chế không được mà cũng cười, nhìn phòng bếp thật tinh xảo, cảm thấy kỳ diệu, cô thế nhưng lại đứng ở phòng bếp của Long Kình Vũ, vì anh mà rửa chén đĩa.

Việc này nhìn như công việc ở nhà bình thường, lại làm cho cô chạm vào hạnh phúc một cách rõ ràng hơn, bóng dáng nó không hề là xa xôi mà mơ hồ, nó đang lớn dần lên trong lòng của cô.

Cô mở vòi nước ra, để cho dòng nước gột đi xà phòng trên chén đĩa, nhìn thấy bàn ghế trơn bóng, trong lòng cô giống như cũng chia ra thành những tia sáng rực rỡ, cô không thể kết luận tương lai thế nào, cũng cô sẽ không thiết lập giới hạn với anh trong hiện tại, phải có tình yêu của anh, cô cũng còn phải thật sự . . . . . . Yêu anh.

Anh thích gọi cô là bà xã thì cứ gọi như vậy đi!

Mà cô làm như vậy có đúng không?

Đúng, cô không có vi phạm ai, cô đắm chìm trong hạnh phúc chính là cảm thụ, an tâm mà khoái hoạt.

Trong phòng khách, Long Kình Vũ cầm chìa khóa nhà, thoải mái ngồi ở trên sô pha, nghe phòng bếp truyền ra tiếng rửa chén, tưởng tượng đến ở bên trong chính là tiểu hoa lan của anh, anh nói không nên lời cái cảm giác thoả mãn hạnh phúc lúc này.

Anh mong mỏi cô thật có thể nhận thức tình yêu của anh, tất cả tình yêu anh đều muốn cho cô.

Bà xã cái này cũng không phải gọi giả, không biết cô có nguyện ý vĩnh viễn để cho anh ở bên mình hay không?

Anh bắt tay vào thưởng thức trên cái chìa khóa dành riêng, chờ mong cô có thể nhận lấy. Nếu cô nguyện ý nhận lấy, cái này tỏ vẻ anh hôm nay. . . . . . Tấn công thành công.

Cô đi ra khỏi phòng bếp .

“Đây là. . . . . .” Anh đứng lên, đi về phía cô, đứng ở trước mặt cô, lấy cái chìa khóa đưa cho cô.

“Là cái chìa khóa, không cần đoán em cũng biết.” Sở Tiểu Tinh nghĩ đến anh lại muốn nói cái gì nói đùa cô.

“Đây không phải cái chìa khóa bình thường.” Long Kình Vũ đứng đắn nói.

“Đừng đùa em , chở em trở về công ty.” Cô không có biện pháp cười lắc đầu.

Anh cầm tay cô, đem cái chìa khóa đặt vào trong. “Cho em, đây là chìa khóa nơi này, không cần trở về nơi cũ, em có thể tùy lúc tự do ra vào, được chứ?”

Tay cô nóng lên, trái tim cũng vậy, nâng hai mắt lên lườm anh, ánh mắt thâm thúy của anh, trong mắt còn có phần thật sự chờ mong.

“Không tốt.” Cái miệng nhỏ nhắn của cô e lệ mà thổ lộ, tim đập liên hồi.

“Vì sao?” Anh nắm chặt các ngón tay của cô, có điểm ngang ngược muốn cô cầm chắc cái chìa khóa, đừng trả lại cho anh.

“Em. . . . . . Tự do ra vào nhà anh làm cái gì?”

“Chúng ta có thể cùng nhau nấu cơm, cùng nhau nghe âm nhạc, cùng nhau. . . . . . Làm một chuyện gì.” Anh chế trụ tay cô, ôm lấy cô. “Cho anh một cơ hội, anh sẽ cho em hạnh phúc.”

“Hạnh. . . . . . Phúc. . . . . . Là cái gì?” Cô đã quên đây là lần thứ bao nhiêu nghe anh nói hai chữ như thế, nhưng lần này hắn lại thật sâu mà rung động cô, nội tâm mãnh liệt mà rung động .

“Hạnh phúc của em chính là anh, anh là máy chế tạo nên hạnh phúc của em.” Anh ôm chặt cô, cường lực truyền tình yêu của anh, nhìn chăm chú vào cô, cô không có biểu tình gì quá tồi.

“Eo, anh nói . . . . . Buồn nôn quá!” Cô e lệ mà kề sát anh, cũng không có phản đối anh ôm, trong ngực anh dày rộng mang đến sứcc mạnh kiên định cùng cảm giác an toàn, cũng khiến cô tin tưởng rất lớn, làm cho cô càng muốn có tình yêu của anh.

“Không được sao?” Người khác muốn còn cầu không được, anh chính là chỉ đối với một mình cô nói những lời buồn nôn như vậy.

“Anh xác định đem cái chìa khóa cho em sao?” Cô run rẩ lông mi, suy nghĩ một chút, hỏi anh.

“Đương nhiên.” Đây là khẳng định .

“Được rồi, ai muốn anh làm bữa sáng cho em ăn.” Tim cô đập nhanh bèn tìm cái lý do đáp ứng .

Anh nhìn chòng chọc như dán mắt vào cô, bộ dáng non nớt lại rụt rè của cô, cái miệng nhỏ nhắn của cô mặc dù nói như vậy, nhưng lòng của cô rốt cục có thể hướng về anh.

Đây là sự đột phá trong tính chất của thời khắc, đáy lòng anh bùng nổ sự vui sướng, khuôn mặt tuấn tú của anh cúi xuống tấn công cái miệng phấn nộn nhỏ nhắn của cô, quặc trụ đôi môi thơm tho của cô, nhiệt tình in lại dấu ấn của mình. . . . . Cô nắm trong tay chìa khóa nhà hắn, tinh tế đáp lại nụ hôn của anh, phiêu đãng đã lâu, trái tim mới chậm rãi an tĩnh lại, cô nghĩ muốn liền như vậy đắm chìm ở sức sống trong ngực anh, mãi không buông tay.

Đáy lòng cô chỉ có một phần ôn nhu kia. . . . . . Là anh.

Anh cũng là của cô, anh ở trong lòng cô, cô rốt cục cũng dũng cảm đối với chính mình thừa nhận.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Đừng Trốn, Lão Bà

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook