Đừng Trốn, Lão Bà

Chương 6

Mễ Kỳ

13/03/2013

Cô thật cẩn thận đến bên cạnh anh, hít sâu một hơi, quỳ gối ngồi xổm bên anh, vươn ngón trỏ chọc chọc cánh tay anh.

Không có phản ứng.

Chọc thêm lần nữa, không tự chủ được đột nhiên gọi tên anh “Long Kình Vũ. . . . . .”

Anh không nhúc nhích , làm cô có chút bất lực.

Long Kình Vũ kỳ thật căn bản không ngủ, anh nghe thấy được tiếng có người mở cửa , nhưng không nghĩ người đó chính là Sở Tiểu Tinh.

Anh nghĩ cô sẽ cử người tới cùng anh thảo luận, nhưng cô lại vượt xa hơn so với trí tưởng tượng của anh, chẳng những chính mình tiến vào, lại còn dùng ngón tay đánh thức anh.

Kho hàng này chính là phòng nghỉ tư nhân của anh, hiện tại là giờ nghỉ trưa, cô chưa được cho phép đã tự tiện đi vào, anh phải cho cô một lễ gặp mặt thật đặc biệt mới được.

Anh mở hé mắt, trộm nhìn ngón tay cô lại muốn chọc anh lần nữa, anh muốn đùa cô một chút, ngay lập tức ngồi dậy muốn dọa cô. . . . . .

“A!” Sở Tiểu Tinh quả thực bị hoảng sợ, theo bản năng lui ra sau, ngã xuống đất, đụng vào đống cỏ khô phía sau, trong lúc nhất thời đống cỏ cao tới tận trần nhà liền rơi xuống,trên đầu của cô, trên người cô tất cả đều là cỏ khô. . . . . . Long Kình Vũ mải miết nhìn bộ dáng chật vật của cô, không nghĩ cô lại nhát gan như vậy, càng không nghĩ tới sẽ trở thành như vậy, anh lập tức đứng dậy, ngồi xổm trước mặt cô,dùng tay thay cô trút xuống một đống cỏ khô.

“Em dùng nước hoa hoặc làm tóc có chứa thành phần hóa học sao?” Anh hỏi.

“Không có.” Cô cũng vội vàng đẩy những cọng cỏ trên người mình cùng cả tay anh ra. . . . . . Sự nhiệt tình của ânhlàm hại lòng cô không ngừng rung động, toàn thân nóng lên, ánh mắt nóng bỏng của anh cũng làm cô không được tự nhiên.

“Em nên thành thực trả lời.” Anh nhanh chóng gạt tay của cô, mười phần nhiệt tình gạt đi những cọng cỏ trên vai cô.

“Anh hỏi việc này làm gì?” Vấn đề của anh cùng việc té ngã của cô một chút cũng không liên quan.

“Anh không hy vọng đống cỏ khô nuôi cấy hoa lan này đã bị ô nhiễm.”

“Ô nhiễm?”

Thật sự là hiểu lầm lớn, cô biết ngay anh không hề tốt như vậy mà! Thì ra là để bảo vệ nguyên liệu phát tài của anh không thể để cô làm cho ô nhiễm.

“Những đống cỏ này bình thường phải giữ ở nơi khô ráo và phải được làm sạch.”

“Tôi không biết thì ra là. . . . . .” Cô cũng không hiểu việc này.

“Đừng nhúc nhích.” Anh đột nhiên ra lệnh.

Cô trừng lớn hai mắt, nhìn thấy anh nghiêng người tiến sát gần cô, một đôi mắt thực chăm chú dò xét cô, như muốn hôn cô. . . . . . Tim cô đập thật mạnh, hơi nóng bay loạn, toàn thân đột nhiên cảm thấy căng thẳng, bối rối bắt đầu nắm chặt tay, nếu anh có ý đồ gây rối, thừa cơ ăn hiếp cô, cô sẽ ngay lập tức liền thưởng cho anh một quyền.

Chú ý theo dõi anh từng chút từng chút tiếp cận mình, cô cơ hồ có thể cảm nhận được hơi thở của anh, không khí xung quanh hai người từ từ nóng rực. . . . . . Cô hoa mắt choáng váng một trận, không khách khí nắm tay hung hăng hướng tới bụng anh. . . . . . Đau!

Cô vội vàng vung tay, cơ bụng anh thật rắn chắc, so với nắm tay của cô còn cứng hơn, như là sắt thép vậy

Long kình Vũ rùng mình, lấy đi ngọn cỏ trên đầu cô, không thể tưởng tượng quay ra nhìn cô, nheo lại mắt hỏi: “Em đánh lén anh?”

Sở Tiểu Tinh nhìn thấy cọng cỏ trên tay anh, thầm nghĩ xong đời, cô làm chuyện bé xé ra to, anh chỉ là giúp cô lấy cọng cỏ trên đầu kia, thế nhưng cô khẩn trương đánh anh, vẻ mặt của anh dường như rất tức giận .

“Thật xin lỗi.”

Long Kình Vũ nhìn cô chằm chằm, hai mắt lóe sáng như sao, cô cảm thấy hối hận, hẳn là biết chính mình đã làm sai.

Kỳ thật trong lòng anh căn bản không hề tức giận, nhưng cũng không nghĩ sẽ dễ dàng tha thứ cho cô, anh làm sao có thể bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này? Anh phải trêu nàng, hỏi xem trong lòng cô cho rằng anh là người như thế nào?

Khuôn mặt tuấn tú của anh tiến gần tới cô, lạnh lùng nói: “Không cần phải nói xin lỗi, cho dù hận anh cũng không cần động thủ như vậy.”

“Tôi không có hận anh.” Sở Tiểu Tinh khẽ lùi lại, âm thầm kéo dài khoảng cách của hai người, không chút suy nghĩ nói.

“Còn dám nói không có, rõ ràng chính là quan báo tư thù.”(lợi dụng việc chung trả thù riêng)

“. . . . . . Không có.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ lên, cô biết rõ anh nói “Thù riêng” là cái gì, nhưng từ đầu tới anh chỉ trách tội cô chứ không hề trách anh a!

“Thực không có sao?” Anh tiếp tục tiến sát gần cô, hoài nghi hỏi.

“Thật sự.” Cô không thở thở được, hai người chỉ cách nhau 5cm, nhiệt độ trên người anh mơ hồ trong lúc đó đã khuếch tán giữa hai người, hơi thở nam tính ma quái này làm cho đầu cô choáng váng, cô cũng không biết chính mình đang e lệ cái gì, cô nên đẩy anh ra, nhanh chóng rời khỏi nơi này, nhưng ngay cả sức đứng lên cô cũng không có. . . . . . “Chính là em nói sao?”

“Tôi nói .”

“Vậy là tốt rồi.” Anh cười .

“Tôi kỳ thật. . . . . . Thực cảm ơn anh, may mắn ngày đó gặp anh.” Nàng khó khăn biểu đạt sự cảm kích chồng chất trong lòng của mình.

“Ngày nào cơ?” Anh cố ý nhếch khóe môi, không cười hỏi.

“Là lần ở trong quan rượu nhỏ đó.” Cô sợ anh, vẻ mặt của anh dường như muốn ăn tươi nuốt sống cô.

“Em còn nhớ rõ ngày đó?” Giọng nói nhẹ nhàng, ánh mắt thật sâu nhìn cô chăm chú.

“Vâng!” Cô cần phải quên đi, nhưng cô quả thật vẫn nhớ rõ ngày đó.

“Em nhớ rõ ngày đó em muốn đi sao?” Anh cẩn thận hỏi.

Cô lắc đầu, trong lòng ngổn ngang tâm sự, vấn đề của anh cũng thật nhiều.

“Trả lời anh một vấn đề nữa là được, ngày đó em thực cảm thấy vui chứ?” Anh cúi thấp đầu hỏi, chờ mong đáp án của cô.

Cô rất vui vẻ.

Đó là cảm giác khi ngồi chung cùng anh, có thể cô không nói, nhưng cô hiểu được anh muốn thăm dò lòng của cô, có thể lưu lại bóng dáng của anh không, nhưng cô sao có thể cho anh biết?

“Vì sao không nói gì?” Long Kình Vũ nhìn thẳng đôi mắt mơ màng của cô.

“Anh tránh ra, tôi phải đi.” Nơi này không thể ở lâu, cô phải lập tức rời đi mới được.

“Em đang sợ cái gì? Sợ không chịu nổi hấp dẫn của anh sao?” Anh nâng ngón tay, ôn nhu khẽ vuốt mặt cô.

“Đừng tự cho mình là đúng.” Lòng cô nóng bừng, ngược lại sắc mặt rất lạnh lùng.

“Vậy đừng trốn tránh, trả lời câu hỏi của anh.” Tay anh nhẹ nhàng vuốt hai má mềm mại của cô.

“Không.” Cô tuyệt đối không nói, Cô thầm nghĩ yêu cầu anh thu hồi vấn đề của mình, hành động nhu tình của anh đang quấy nhiễu cô.

Thân thể mình đã từng một lần bị anh câu dẫn, cô không thể lại để như vậy một lần nữa, không muốn lại hối hận không kịp, tốt nhất hiện tại dừng lại như vậy, từ nay về sau bọn họ đừng gặp lại nhau nữa.

Bàn tay nhỏ bé của cô run lên, đẩy tay anh ra, biểu tình hờ hững nói: “Tôi phải đi, tôi sẽ phân công Tiểu Thạch của công tỷ tôi đến đàm phán vấn đề công việc với anh.”

“Không được.” Anh không đồng ý.

“Tôi cũng mặc kệ.” Cô nóng vội nói, hai tay đẩy anh ra.

Cô sao biết lần này anh khốn có phòng bị, bị cô đẩy, tay đụng vào vụn gỗ, làm cho vụn gỗ như luyến bay từ trên bàn xuống, phủ đầy một thân anh.

“Úc! Thật là cô gái cố chấp.” Anh thấp giọng mắng một tiếng.

Cô ngây ngốc nhìn anh, cô không nên dùng sức đẩy ảnh như vậy , mắt thấy anh cả người đầy vụn gỗ, tâm cô co lại một chút, không chút suy nghĩ đến mọi chuyện vừa phát sinh, hai tay run lên giúp anh phủi bụi, thanh âm nhẹ nhàng:

“Thực xin lỗi, thực xin lỗi. . . . . . Tôi không phải cố ý .”

Long Kình Vũ dùng sức lắc lắc đầu, hất ra đầy đầu vụn gỗ, hai, ba chế trụ bàn tay nhỏ bé đang kích động phủi bụi gỗ trên người mình, ngăn cản đôi tay nhỏ bé ấy vô tình châm tên dục hoả trong người anh.

“Nếu là tên họ Quản bị như vậy, em sẽ thực đau lòng! Ngay cả từ bỏ anh ta cũng luyến tiếc đúng không?” Đáy mắt ảnh hiện lên đầy bi thương thống khổ, liên tiếp hỏi cô.

Sở Tiểu Tinh đột nhiên chấn động, anh làm sao lại biết Chí Viễn họ Quản? Trong đầu cô rối tung lên tìm đáp án, rốt cục là ảnh đã biết những gì?

“Đừng nghĩ bịa ra chuyện xưa gạt anh, em tốt nhất là nên nói thật với anh.” Anh thành khẩn thỉnh cầu cô.

Cô trừng lớn mắt nhìn hắn, anh vẫn luôn thử cô sao, thực ra anh vẫn biết cô độc thân?

“Anh đã biết hết tất cả?” Cô cũng thử hỏi.

“Đúng vậy.”

“Anh hỏi chị tôi?”

“Đúng.” Thật đơn giản ăn khớp, anh thông mình nên đã sớm nghĩ đến.

Sở Tiểu Tinh hiểu được , hắn nếu đã hỏi chị cô, như vậy cũng chỉ biết cô lúc trước toàn bộ là nói dối, Anh biết có cùng Quản Chí Viễn không có hôn ước, nhưng là mặc dù như thế, cô cũng không tiếp nhận anh.

Cô vội vàng thối lui, nhanh chóng muốn rời đi.

“Đừng đi. . . . . .” Anh giữ chặt lấy cô, xoay người một cái đem cô đè xuống trên mặt cỏ.

“Tránh ra. . . . . .” Cô lấy hai tay chống ở trong bờ ngực kiên cố của anh, không cho anh tới gần.

“Mơ tưởng.” Cô so với cô đương nhiên cường ngạnh hơn, thân mình cường tráng rắn chắc chặt chẽ dán lên người cô, anh cũng không phải phải phục tùng cô, mà là phải cho cô hiểu được tình yêu của anh là tuyệt đối chân thành, mong cô cho anh một cơ hội.

“Em không cần quên anh ta, em cũng không có lỗi với ảnh ta, nếu anh ta yêu em, cũng không đồng ý để em cô đơn một mình, không có một chỗ dựa ấm áp để em có thể dựa vào.”

“Tôi không nghe. . . . . .” Cô đưa tay lên bịt chặt hai tai.

Anh gỡ tay cô ra. “Em phải nghe, không cần cảm thấy bị anh ô nhục, thân thể của em vẫn luôn luôn thành khiết không nhiễm chút bẩn nào như vậy, anh muốn em mở ra lòng của mình, tình yêu của anh khó có thể được em tiếp nhật như vậy sao ? Cõ lẽ em sẽ phát hiện ra, tiếp nhận tình yêu của anh so với trốn tránh nó càng dễ dàng hơn nhiều.”

“Anh cho là tôi không thể tự chiếu cố bản thân được sao ? Ai cần tình yêu của anh? Tôi không cần tình yêu của người khác, nhất là anh.” Mặt cô hồng lên, hốc mắt cũng hồng , lớn tiếng bác bỏ, nói cái gì cũng không ở trước mặt anh biểu lộ ra tâm tình của mình.

“Chanh tinh, đừng tùy hứng, có lẽ miệng em nói không cần yêu, chính là em còn không lừa được chính mình, em rõ ràng là sợ yêu thương anh sẽ là cỗ lỗi với anh ta.” Long Kình Vũ đem vấn đề mấu chốt nói ra.

Sở Tiểu Tinh lo sợ không yên địa cứng đờ, anh cư nhiên có thể nhìn thấu tâm sự của lòng cô.

Cô trừng lớn hai mắt nhìn anh, vẻ mặt của anh không nhìn ra một chút vui đùa hoặc chế nhạo nào, mà chính là chân thành khẩn thiết, không biết là vì cái gì, bộ dáng của anh như vậy lại làm cho cô khổ sở rơi lệ như mưa đổ xuống.

“Đừng như vậy. . . . . .” Anh vừa thấy cô khóc, cũng cảm thấy khổ sở theo, khuôn mặt cũng đỏ bừng lên, lần thứ hai thổ lộ lập trường của chính mình.

“Em vĩnh viễn đều có thể đặt anh ta ở chỗ sâu nhẩt trong lòng, chỉ cần giành ra một khoảng không gian, lưa lại mọt vị trí cho anh . . . . . Thỉnh cầu này không tính quá phận.”

Cô sâu kín nhắm lại hai mắt, rất sợ nhìn thấy anh mắt ôn nhu cùng thâm tình tràn đầy đến tân chân mày của anh, tâm đã triền thành một đoàn, lung tung tới cực điểm.

“Anh tránh ra, thả tôi đi.” Cô lãnh đạm nói.

“Nếu anh không thả thì sao?” Cả đời này anh cũng không nghĩ muốn buông cô ra.

Cô nhíu mi, bi thống không nói, cô cần không gian một mình, tự tôn của cô không cho phép trái tim của mình sẽ bị anh mở ra khám phá, cô không cần không hề giữ lại mà đem chính mình lộ ra ngoài ở trước mặt anh.

Trên thực tế nội tâm cô là thống khổ hơn bất kì cái gì!

Cê không trách chị cô nói với anh chuyện cũ của cô và Chí Viễn, cô cũng không trách anh đến hỏi, bình thường dưới tình huống nào đi nữa, anh đều là một người đàn ông thông mình, khả năng bị cô lừa gạt thực không có, huống chi anh còn là ngươờ nhạy cảm, anh thậm chí đã sớm nhận ra cô chỉ muốn nhanh thoát khỏi anh.

Cô tự trách mình, lòng của cô đã mất đi phương hướng rồi, không phải bởi vì bị anh mê hoặc, mà là chính cô không thể khống chế trong lòng, trong ngực mình có hình bóng anh.

Anh thực ra đã sớm thành công, anh đã khảm vào trong tâm cô bóng dáng của mình…. Đây chính là đáp án thực mà cô không dán đối mặt.

Trong lòng cô có anh.

Long Kình Vũ nhìn cô, không biết cô đang suy nghĩ cái gì, có hay không là bởi vậy mà hận anh

Cô tình nguyện không tiếng động khóc cũng không nguyện nói thêm câu nữa, làm hại anh nhìn cô khóc mà cũng đau lòng.

Nhưng anh không rút lui, quyết tâm phải tiến vào lòng của cô, thẳng đến khi cô vì anh m mở cửa trái tim, rồi tiếp nhận anh.

“Trở về đi! Tiểu hoa lan, không cần lại khóc .” Anh thối lui, đứng lên, cũng kéo cô đứng dậy, chỉnh sửa quần áo giúp cô.

Hai chân cô đứng không vững phát run, hai mắt đẫm lệ bất đắc dĩ nhìn anh, trên mặt anh hiện lên một nụ cười ôn như nhưng nhợt nhạt, nghiêng người chỉnh quần áo cho cô, lấy hết cỏ trên người cô ra, không tiếp tục gây khó dễ nữa mà thả cô đi.

“Nhớ kỹ, anh chỉ là cho em một chút thời gian để suy nghĩ cho kĩ lời nói của anh, muốn chạy trốn khỏi anh không dễ dàng như vậy đâu, đi đi!” Anh gạt đi giọt lệ trong mắt cô.

Cô trong khoảng thời gian ngắn đã quên cả việc cho anh một cái tát, để cảnh cáo anh đừng ngả ngớn.

“Làm sao vậy? Có phải là luyến tiếc anh không muốn đi hay không?” Anh mìm cười, con thình lình cho cô…. một cái hôn khẽ.

“Mới là lạ.” Cô hung hăng làm mặt quỷ với anh, lau đi độ ấm của môi anh trên môi của mình, xoay người đi hướng cửa gỗ, đẩy cửa ra, vội vàng chạy thoát thân.

Long Kình Vũ trên mặt là nét cười ảm đạm, nghe tiếng bước chân của cô đi xa, tâm anh cũng theo đó mà đi rồi.

Anh ngồi xuống trên mặt đất, chống tay xuống dưới, có chút bất đắc dĩ.

Anh luôn luôn rất có tự tin đối với chính mình, nhưng giờ phút này anh phát hiện, kia có lẽ con kêu mình cảm giác tốt bụng.

Sau khi đem tất cả lời nói trong lòng nói cho cô, anh cư nhiên không có cảm giác nắm chắc cố thể theo đuổi được cô.

Cô vẫn lãnh đạm mà chống đỡ, như là dội một gáo nước lạnh lên sự tự tin của anh.

Anh nên làm thế nào mới có thể làm cho mình tốt hơn trong lòng cô?

Kỳ thật anh vừa mới rồi còn muốn nói một việc nữa cho cô. . . . . . Anh từng tự mình đến mộ viên của Quản Chí Viễ, anh đặt hoa lan lên trước mộ, im lăng truy điệu.

Anh không nói là sợ cô kích động, dù sao anh không có tư cách tham gia vào quá khứ của cô, anh còn chờ mong tương lai cô sẽ có anh làm bạn cả đời, cô không cần cô đơn một mình như vậy nữa.

Thỉnh cầu như vậy có phải là rất tự nguyện hay không? Nhưng đối với tâm ý của anh, cô dường như không chút cảm kích.

“Ai. . . . . .” Anh thở dài, cầm lấy bút điện, đi ra khỏi kho hàng trở lại nhà ấm.

Anh còn phải tự tạo cho mình nhiều cơ hội nữa, cũng không tin cô sẽ không bị ảnh làm cho cảm động.

Những đám mây tím rực rỡ, chiếu rọi honàg hôn tại khu nghĩa trang.

Sở Tiểu Tinh bước đi có phần nặng nề theo con đương tĩnh lặng đi đến trước ngôi mộ của Quản Chí Viễn, sau khi cô rời khỏi Lan viên cũng không trở về công ty, mà là đến nơi này.

Cô bỗng giật mình, hai bên tấm bia đá nhưng lại có hai bồn hoa lan tươi đẹp với vài con bướm màu vàng, một gốc cây có những bông hoa lan nhỏ nở rộ.

Có người đã tới.

Chẳng lẽ. . . . . . Chính là Long Kình Vũ?

Cô nhìn hoa lan này, người duy nhất có thể nghĩ đến cũng chỉ có anh

Trong lòng cô không khỏi có một nỗi khiếp sợ, anh xâm nhập vào lòng cô còn chưa đủ, nay còn cả Chí Viễn cũng nhất định thu mua .

Cô thất thần ngồi vào một bên ghế đá, tự hỏi: “Nên làm cái gì bây giờ?”

Không có gì thanh âm trả lời cô, mấy năm nay đều chỉ có mình cô đến thăm mộ của Chí Viễn rồi tự lầm bầm lầu bầu, cô cùng anh chia sẽ bị thương của mình, buồn rầu của mình, tình yêu của mình. . . . . . Nhưng anh cũng không trả lời cô.

Bởi vì anh đã hóa thành thiên sứ đến bầu trời, anh đã sớm không còn ở bên người cô, cô thậm chí ngay cả trong mộng cũng không tim thấy bóng dáng của anh

Cái mà cô khổ tâm gìn giữ chính là một hồi mộng đẹp trong quá khứ, cô không muốn bước ra khỏi ấc mơ đó, cô sợ sau khi tình dậy sẽ phát hiện chỉ còn lại mình cô cô đơn một mình.

Cô nhìn ra phía đám mây xanh tím trên không trung, hai hàng nước mắt cứ thể rơi xuống hai má, rốt cục không thể không chế chính mình mà thứa nhận, cô quả thật là cô độc

Có một người đàn ông tên Long Kình Vũ, đã nhiệt tình lại trực tiếp mạnh me xông vào nội tâm vốn được bảo vệ bởi một bức tường rốt yếu ớt của cô, anh như đem cô từ quá khứ trở về hiện thực, làm cho cô nhìn thấy rõ ràng trái tim cô đơn của mình, nguyên tưởng rằng không bao giờ có thể…… yêu thêm một người nào nữa, nhưng cô sai lầm rồi.

Cô đã đối với Long Kình Vũ nảy sinh tình cảm.

Anh là một người đàn ông tốt. . . . . . Anh nói. . . . . . Cô có thể để Quản Chí Viễn ở trong đáy lòng, chỉ cần để lại một vị trí nhỏ cho anh. . . . . . Hai tay cô gắt gao ôm lấy bản thân, trái tim đau đớn không thôi, nếu anh không phải là nói với cô như vậy, cô kì thật có biết bao cảm động cùng cảm tạ đối với anh, anh thế nhưng lại vì cô mà đem chính mình xuống vị trí thứ hai..

Lấy điều kiện của Long Kình Vũ có thể đem tình yêu trao cho bất kì cô gái nào tốt hơn cô, nhưng anh lại yêu thương cô.

Cô phải xem nhẹ anh, hay là tiếp nhận anh? Mà chỉ cần cô chịu buông tha quá khứ, là có thể giữ lại tình yêu, giữ lại khát vọng hạnh phúc của mình. . . . . . Cô lặng im nghĩ muốn, ngồi đó hồi lâu, thẳng đến khi đám mây tím cũng dần tối đi, cô đã nghĩ thông suốt, nên để cho tất cả thuận theo tự nhiên, tình yêu trong quá khứ vẫn sẽ ở trong lòng cô, mà cô cũng sẽ không tự gian giầm chính mình nữa, cũng sẽ không lại làm cho Long Kình Vũ khó xử nữa.

Cô có thể để ra một vị trí để cất chưa anh. . . . . . Có lẽ cô sẽ phát hiện ra mình còn có năng lực yêu, cũng có thể an tâm được yêu.

Cô đi đến trước mộ của Quản Chí Viễn, hai tay tạo thành chữ thập, yên lặng nói lời từ biệt, chỉ mong anh ở trên trời có thể nhìn thấy hết thảy, cũng có thể ủng hộ cô.

Cô chậm rãi xoay người, theo đường mòn rời đi, tâm không hề mờ ảo không chừng.

Hôm sau, Sở Tiểu Tinh đã muộn mới đến công ty.

“Tiểu Tinh a, tập đoàn Long thị đưa thiệp mời đến a!” Tiểu Phương đem thư thu để lên bàn Sở Tiểu Tinh, vưa thấy cô đến, lập tức nói cho cô biết.

“Thiệp mời gì vậy?” Sở Tiểu Tinh đi đến vị trí của mình, buông túi xách, rồi ngồi xuống ghế, xem xét một tập thư tín để trên bàn, trong đó thiệp mời của Long thị để trên đầu.

Mặt cô không chút thay đổi mở ra đến xem, trái tim cũng không có đập loạn, cô đang tự đoán rằng, thiệp này có phải là Long Kình Vũ gửi hay không?

Vừa thấy nội dung quả thật là Long Kình Vũ, anh mở một hoạt động bán hoa lan từ thiện, ngày tổ chức là 2 ngày nữa.

Cô nhìn dòng chữ đỏ nổi bật là tự tay anh kí tên, thực rõ ràng anh chính là tạo cơ hội để gặp lại cô.

Cô không phải đã quyết định thử tiếp nhận anh hay sao? Đây là một cơ hội, cô chỉ cần đi lên phía trướ từng bước từng bước một, là có thể quên đi quá khứ.

Cô mới nghĩ đến đấy, điện thoại trên bàn bỗng đổ chuông.

“Em đã nhận được thiệp mời chưa?” Long Kình Vũ hỏi.

“Rồi ạ.” Cô cúi đầu lên tiếng.

“Có tới hay không?” Anh nóng bỏng hỏi.

“Có thể phái người đại diện tham gia được hay không?” Cô thực ra còn rụt rè, chưa có quyết định.

“Trừ em ra, còn có ai có thể thay thế em?”

Cô trầm mặc một hồi lâu, anh nói cũng không sai.

“Không có lời nào để nói sao? Để tay lên trán là đang nghĩ cái gì ? Long Kình Vũ lại hỏi.

“Có cái gì đâu?” Anh làm sao có thể biết cô đang để tay lên trán? Thực là xảo quyệt đi ? Cô buồn bực nghĩ.

“Em lạnh lùng đối với sự đùa giỠcủa anh cũng cô ích thôi, nhiệt tình của em. . . . . . Chỉ có anh mới có thể thấy được.” Giọng nói hấp dẫn của anh lại vang lên.

“Anh. . . . . . Thật là xấu. . . . . . Sáng sớm lại nói những chuyện vô bổ như vậy.” Cô hạ giọng cảnh báo anh, không để nhân viên nghe thấy lời nói của mình.

“Em đến muộn, còn dám nói sáng sớm?”

“Anh làm sao lại biết?”

“Nhìn ra bên ngoài đi.”

Cô giương mắt nhìn ra phía bên ngoài cánh cửa thuỷ tinh, liền nhìn thấy anh đang đứng bên ngoài, thanh thản nói điện thoại, đứng bên ngoài cánh cửa nhìn cô.

“Chẳng lẽ. . . . . . Thiệp mời này là anh tự mang tới?” Sở Tiểu Tinh trố mắt, lúc này mới phát hiện anh hẳn là có dự tính từ trước .

“Hẳn là đủ thành ý đúng không! Anh đợi em đã nửa tiếng mới thấy em đi vào công ty.” Long Kình Vũ hiên ngang nâng cằm cười.

Cô lúc này mới lại biết, thì ra anh đã chờ cô từ rất sớm.

Một dòng nước ấm chảy qua lòng cô, nhưng cái miệng nhỏ nhắn của cô vẫn có giữ ngữ khí lãnh đạm nói:

“Anh đừng uổng phí tâm cơ .”

“Em tốt nhất nên đáp ứng nhanh một chút, bằng không chờ tính nhẫn nại của anh dùng hết, sẽ trực tiếp đi vào mời em.” Anh không có hảo ý nói.

Trong lòng cô ai oán kêu, mới không cần anh làm trò trước mặt nhân viên uy hiếp cô.

“Không. . . . . . Tôi sẽ đi. . . . . . Ngày kia, đã nhớ kỹ.” Cô thỏa hiệp .

“Tốt lắm, em ra đây đi!”

“Cái gì? Hiện tại?” Không phải đáp ứng rồi sẽ không có việc gì sao?

“Đương nhiên là hiện tại, anh còn chưa ăn sáng, đợi em nửa tiếng rồi, tốt xấu gì em cũng phải theo anh xong bữa sáng.”

“Anh. . . . . . Tự mình đi ăn là được rồi.” Mặt cô hồng đến tận trên lông mi .

“Anh thấy, anh đi vào công ty là đượce rồi thì đúng hơn, tự mình tìm em.” Anh nói xong, thật sự đi vào cửa công ty.

“Không không. . . . . . Anh. . . . . . Ở bên ngoài chờ tôi. . . . . . Lưu manh.” Cô ngăn cản anh tiến dần từng bước, vội vã ngắt điện thoạt, cầm lấy ví, xấu hổ đi ra khỏi công ty.

Long Kình Vũ khanh khách cười, đóng di động, dù bận nhưng vẫn ung dung ở ngoài cửa chờ cô, nhìn thấy cô không tình nguyện đi về phía anh, trong lòng anh thực thoải mái, tâm tình quả thực chính là tốt nến nói không nên lời.

Anh cũng không tin anh mềm dẻo không được, mạnh bạo cũng không được, tóm lại điểm xuất phát của anh đều là vì muốn tiếp cận cô.

Anh đang chờ đợi cô giao trái tim cô đơn của mình ra, để lại cho anh một vị trí trong lòng.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Đừng Trốn, Lão Bà

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook