Đừng Thích Em Như Vậy

Chương 35: Nuốt lời

Tiễn Ngã Mân Côi

04/09/2020

Editor: Candy

**

Thương gân động cốt một trăm ngày, trên người Sở Mông mang theo vết thương hơn nữa lần trước vừa mới cùng tên tiểu nhân Tưởng Lập Hàn chấm dứt quan hệ, nhưng mà sau khi vòng đi vòng lại một vòng, lại trở về Tưởng gia, bây giờ Sở Mông cảm thấy đoạn cảm tình này của mình với thiếu gia rốt cuộc nghênh đón nghịch chuyển lớn.

Hừ hừ hừ.

Không phải Tưởng Lập Hàn phúc hắc có năng lực khống chế mạnh mẽ tính dục tràn đầy của mình sao? Không thể ôm ấp hôn hít nâng lên cao, a không đúng gạch bỏ, bạch bạch bạch, nhìn xem Tưởng cầm thú nhỏ nhà ngươi làm thế nào cho phải?

Thời điểm Sở Mông đi vào giấc ngủ, ánh trăng trong trẻo lạnh lùng ngoài cửa sổ rọi vào bên gối, rất là vui sướng, khóe miệng nửa cong lên thiếp đi.

Nào ngờ buổi tối ngày hôm sau, Sở Mông lại nuốt lời.

**

"Không ăn thêm chút nữa sao? Đây là canh xương hầm dì hầm riêng cho em." Tưởng Lập Xu đẩy canh xương đến trước mặt Sở Mông.

Sở Mông nhìn canh xương hầm trên bàn ăn thực sự là không ăn được nữa, từ khi nằm viện đến nay, mỗi ngày đều là canh xương hầm, đồ tốt đi nữa ăn mấy ngày cũng nuốt không trôi.

"Không ạ, cảm ơn." Sở Mông đứng dậy, đỡ eo đi lên lầu.

Tưởng Lập Hàn thấy Sở Mông đi không được tự nhiên, nhai mấy miếng cơm cũng nuốt không trôi, buông đũa xuống đi nhanh vài bước đỡ Sở Mông, tuy nói sau lưng còn có bố mẹ và chị của hắn, nhưng mà hắn vẫn bế Sở Mông đi về phòng.

Sắc mặt Sở Mông ửng đỏ, thật sự ngượng ngùng, người nhà hắn còn đang nhìn đấy, nhẹ nhàng lên tiếng, "Ai...Cậu thả tôi xuống, tôi có thể tự đi được."

Tưởng Lập Hàn nghe xong, chẳng qua là hơi nhướng mày, người hắn cao chân lại dài, lộc cộc vài bước liền lên lầu, hắn thuận tay mở cửa phòng Sở Mông ra, thả cô xuống, hỏi cô, "Còn đau không?"

"Có chút." Sở Mông nói xong, mu bàn tay xoa xoa khuôn mặt nhỏ đỏ ửng, vịn lên cánh cửa, "Tôi đóng cửa."

Đang muốn đóng cửa, đã bị Tưởng Lập Hàn duỗi tay ngăn cánh cửa lại, "Buổi chiều cậu muốn làm gì?"

Sau khi ăn xong Sở Mông mệt rã rời, định đứng một lúc cho tiêu thực sau đó đi ngủ trưa, nhưng mà ma xui quỷ khiến không nói lời này với Tưởng Lập Hàn, "Ách... Tôi xem sách cấp sáu, học kỳ sau thi rồi."

Lời vừa nói ra, Tưởng Lập Hàn kinh ngạc chớp chớp mắt, Sở Mông cảm thấy chột dạ, mở miệng nói trước, "Không được có bộ mặt nhìn thấy bộ dáng heo mẹ lên cây thì không tốt? Học tra cũng có một ngày yêu thích học tập."

Vừa dứt lời, Sở Mông đang muốn khép cánh cửa lại, đã bị Tưởng Lập Hàn chen vào, giọng hắn bình tĩnh, thuận tay gài nút khoá cửa, "Không phải muốn xem sách sao? Tôi giúp cậu."

Khoá cửa vang lên tiếng lách cách, Sở Mông nhất thời dâng lên cảnh giác, vị đại thiếu gia này không ít lần lấy danh nghĩa học tập để 'khi dễ' cô.

Thời điểm mùa hè trước đây hắn chơi đến quá đáng, hai người một chỗ, chỗ nào cũng không thể ngồi, chính là phải ngồi ở trên đùi Tưởng Lập Hàn, váy cô ở trong bóng tối, tiểu huyệt kiều nộn bị cự vật của thiếu gia cắm vào chặt chẽ, hai mảnh huyệt thịt gắt gao kẹp chặt côn thịt màu tím đen, cô không thể chạm đất, mũi chân xinh xắn căng chặt, bị hắn cắm đến mức cơ thể nhỏ bé lắc qua lắc lại, còn phải nắm bút nhìn vào đề bài.

Trong bộ đồng phục học sinh trắng tinh khiết của Sở Mông, nịt vú bị cởi bỏ, đôi ở bên hông, hai bầu vú lớn giống như thỏ trẳng nhảy ra, đầu vú nhô ra theo cơ thể cọ xát vào vải đồng phục học sinh.

Cuối cùng, Sở Mông thật sự nhịn không nổi, run rẩy nũng nịu lên tiếng cầu xin hắn mạnh hơn một chút, mới bị Tưởng Lập Hàn bế lên, vén đồng phục học sinh của cô lên, môi mỏng của hắn thay phiên nhau mút hai bên núm vú trắng như tuyết, bị hắn đè ở trên tường trong thư phòng mạnh mẽ làm.

Bây giờ nghĩ lại, Sở Mông cảm thấy không dám nhớ lại chuyện cũ, thuộc tính học tra như cô trước mắt rất khó bất hòa trước mối quan hệ với Tưởng Lập Hàn.

Rõ ràng là muốn ngủ trưa, hiện tại lại thành thời gian học tập của hai người.

Cho rằng thời gian hiện tại thuộc về 'thời kỳ thi cử' Tưởng Lập Hàn không dám làm bậy, Sở Mông yên tâm, từ cặp sách lấy ra đề bài thi thật để làm, một đôi mắt nhỏ thỉnh thoảng nhìn Tưởng Lập Hàn bên cạnh một cái, chọn một quyển sách từ vựng ở trên bàn, ngón tay dài lật trang sách, vẻ mặt chuyên chú.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, Sở Mông làm mấy bài đọc hiểu, liền bị đánh bại, như thế nào từng chữ cái một cô có thể hiểu được, tổ hợp lại liền xem không hiểu chứ?

Lúc này, thanh âm ung dung của Tưởng Lập Hàn truyền đến, "Có phải không hiểu không?"

Sở Mông âm thầm cho mình dũng khí, mình có thể không ăn không uống nhưng không thể không học tập, ngay sau đó mạnh miệng, "Nào có? Tôi hiểu hết."

Trong lúc Sở Mông cắn môi, thời điểm do do dự dự viết xuống chữ A trong dấu ngoặc, Tưởng Lập Hàn gấp cuốn sách lại, lại gần, "Tôi có thể dạy cho cậu."

Sở Mông liếc hắn một cái, không lên tiếng, tiếp tục xem đề thứ hai.

Người nào đó không biết xấu hổ tiếp tục hướng dẫn từng bước, ngón tay thon dài xoa xoa đầu cô, "Thật sự không cần sao? Phía sau đọc có chút khó khăn."

Sở Mông nghiến răng, "Điều kiện gì?"

Tưởng Lập Hàn dán ở lỗ tai Sở Mông, màu trắng hồng đáng yêu làm hắn muốn véo một cái, thanh âm giàu từ tính mang theo mê hoặc phảng phất, "Một đề bài cởi một bộ quần áo, tất chân và quần lót tính thành hai cái. Hiện tại đang là mùa đông, cậu mặc nhiều, không chịu thiệt."

Đúng như lời hắn nói, trời lạnh, Sở Mông mặc áo khoác nhỏ, trên người mặc hai cái áo lông, dưới thân mang váy ngắn màu da liền với tất chân, yêu kiều giống như là quả mọng có thể bóp ra nước.

Cái đồ đại sắc lang!

Sở Mông nắm chặt bút trong tay, tiện tay khép bài thi lại, bắt đầu đuổi khách, "Tưởng Lập Hàn, đi ra ngoài. Tôi muốn ngủ trưa, không viết, đi ra ngoài."

Cứ như vậy, Tưởng sắc quỷ đã đói khát thật lâu cầu hoan chưa thành, bị người chặn ở ngoài cửa.

Sở Mông không quên khóa cửa, nói mấy tiếng trong đầu thiếu gia đều chứa đồ vật sắc tình bẩn thỉu, thật là không biết xấu hổ, treo áo khoác nhỏ lên trên móc áo, nằm ở trên giường còn không quên buồn bực, tại sao tất chân và quần lót liền tính thành hai cái chứ?

**

Mông nhỏ còn đau, Sở Mông lại tham ngủ, cho đến khi ngoài cửa sổ mặt trời lặn trăng nhô lên, thời điểm ban ngày đổi thành ban đêm, mới bị một tiếng thở dốc dồn dập đánh thức.

Mùi đàn ông quen thuộc, dính sát vào sống lưng cô, tiếng thở dốc dán ở lỗ tai cô, bắp đùi thon dài cường tráng chặt chẽ quấn lấy chân cô còn có thể là ai?

Thật là sống sờ sờ hành hạ người chết.

Trở lại phòng ngủ của mình Tưởng Lập Hàn đi tới đi lui mấy vòng, phát hiện muốn cô đến đòi mạng, Sở Mông vừa mới khóa cửa lại, cái này ngược lại đơn giản, hắn lấy chìa khóa mở cửa liền ngênh ngang vào phòng.

Quả thật chính là nha đầu ngốc nghếch.

Một đôi chân mặc váy màu da liền với tất chân, thấy thế nào cũng gợi cảm, khi ngủ đôi mắt nhắm nghiền, lông mi run rẩy, má hồng nhạt, đôi môi đầy đặn nhìn rất mê người, thời điểm thỉnh thoảng trở mình, váy ngắn ô vuông bị tốc lên, quần lót nhỏ màu đen xuyên thấu qua tất chân lúc ẩn lúc hiện.

Vốn chỉ định là ôm nha đầu ngốc nghếch Mông Mông ngủ một giấc thật ngon vào buổi trưa, nhưng khi nhìn dáng vẻ Sở Mông ngủ, ôm cô Tưởng Lập Hàn vẫn là cảm giác quần căng chặc, nơi nào đó dần dần cứng rắn dựng lên.

Ngay sau đó Tưởng Lập Hàn ngửi mùi hương tinh tế bên cổ Sở Mông, duỗi tay cởi quần ra, nắm lấy 'người anh em' không thể miêu tả của hắn.

Nhận ra được cây gậy cứng rắn nóng rẫy dán vào mông nhỏ, Sở Mông biết hắn đang làm cái gì, cơ thể căng cứng, nhỏ giọng nhắc nhở Tưởng Lập Hàn, "Tôi đã nói, không thể... Không thể làm."

Tay Tưởng Lập Hàn cách áo lông vuốt ve hai luồng mềm mại trước ngực Sở Mông, thở hổn hển bên cổ trắng mịn của cô, lớn tiếng nói, "Nằm ngoan ngoãn, để cho tôi sờ một cái là được."

Sở Mông cắn môi, biết gần đây Tưởng Lập Hàn không dễ chịu, chiếu theo trước kia hắn buông thả dục vọng, bây giờ lại nhịn lâu như vậy, cũng kìm nén đến mức khó chịu, vì thế rầm rì vài tiếng, cũng không nói gì.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Đừng Thích Em Như Vậy

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook