Đừng Thích Em Như Vậy

Chương 2: Hừ hừ hừ. Tức giận (caoHHHH)

Tiễn Ngã Mân Côi

03/09/2020

Editor: Candy

************

Sở Mông giương cái miệng nhỏ nhắn tinh tế dày đặc thở dốc, chóp mũi hồng hồng một chút, cho dù hai chân bị Tưởng Lập Hàn chế trụ, cô vẫn động đậy vài cái, giãy giụa, "Đừng...thiếu gia...Cậu đừng chạm vào tôi..."

Dưới chiếc váy xếp li, chiếc quần lót nhỏ của cô có màu xanh đậm, siết có chút chặt, hình dạng hai mảnh hoa môi thật dày ở trong mắt người đàn ông lộ ra không chút bỏ sót, giữa quần lót loáng thoáng chút ẩm ướt.

Tưởng Lập Hàn thực vừa lòng khóe môi nhẹ cong, lòng bàn tay cọ xát vào chỗ vệt nước ẩm ướt, cô rầm rì kêu, lòng bàn tay dính phải có chút sền sệt, "Thật dâm đãng. Còn chưa làm gì cậu đâu, dâm thủy lại càng chảy càng nhiều."

Khóe mắt rưng rưng, đùi của Sở Mông bị Tưởng Lập Hàn cưỡng chế mở ra, giãy giụa không được, dưới váy cảnh xuân nhìn một cái không sót gì.

Trước đây, lần đầu tiên nghe thấy hắn nói lời thô tục, Sở Mông cũng giật mình một phen.

Như thế nào một người tuấn tú lại cao quý sẽ nói ra những lời này chứ?

Chính là, Tưởng Lập Hàn nhiều lần nói như vậy, Sở Mông cũng dần dần bớt kinh ngạc.

Cô chẳng qua là thầm suy nghĩ, các người là không biết thiếu gia Tưởng gia trong truyền thuyết lại là một người lưu manh như vậy blah blah.

Nghĩ đến đây, Sở Mông cam chịu số phận tay nhỏ bé dần dần đi xuống, dưới bụng hắn bị chiếc khăn lông che dấu quái vật khổng lồ, tuy nói không tình nguyện, nhưng cũng không còn cách nào khác, tay nhỏ run lẩy bẩy, "Thiếu gia...Tôi, tôi có thể giúp cậu..."

Cô bắt gặp ánh mắt của Tưởng Lập Hàn, tròng mắt đen bình tĩnh dửng dưng không một gợn sóng, làm người ta đoán không ra hắn đang suy nghĩ cái gì.

Sở Mông nhất thời cảm thấy có chút ủy khuất, cô đói đến mức ngực dán vào lưng, còn phải "hầu hạ" hắn.

Trời mới biết giúp hắn khẩu giao một hồi, cái miệng nhỏ nhắn của cô mỏi nhừ.

Tưởng Lập Hàn không phản ứng nhiều, dưới thân gắt gao đè nặng con mồi nhỏ của mình, ngón tay hắn vuốt ve gò má cô, giọng điệu khí định thần nhàn, "Hiện tại không nghĩ cho tôi chạm vào, là muốn thủ thân cho người đàn ông khác?"

(*) Khí định thần nhàn: tâm trạng bình tĩnh.

Hắn quả nhiên vẫn là vì chuyện buổi chiều mà lòng dạ hẹp hòi.

Sở Mông vươn tay ôm cổ Tưởng Lập Hàn, sau khi tắm trên cơ thể hắn có một mùi thơm nhẹ, không biết có phải là mùi hormone hay không, rất là dễ ngửi, lại hợp với vóc người cường tráng của hắn, quả thực chính là thuốc kích thích tình dục trong nhân gian.

Cô chân chó làm bộ đáng thương, "Tôi đói bụng...Tôi còn chưa ăn cơm nữa."

Tưởng Lập Hàn sáp đến gần, vồ lấy môi của cô, tươi như hoa đào, một cái tay khác của hắn nắm lấy một bên ngực của cô, liền có thể cảm giác được, cách vải dệt hơi mỏng, đầu vú cô cứng rắn, giọng điệu hắn tà ác, "Nên đem cậu nhốt ở trong nhà."

Sở Mông bị hắn trêu chọc lợi hại, quần lót lại ướt vài phần, ngẩng đầu lên đáp lại nụ hôn của hắn, dụ dỗ triền miên đến say lòng người, cô quả thực mềm thành một bãi xuân thủy ở dưới thân Tưởng Lập Hàn.

Tay Tưởng Lập Hàn chạm vào quần lót nhỏ của Sở Mông, đẩy quần lót cô ra, kiều huyệt non mềm, huyệt thịt ẩm ướt mềm mại, giống như một cái miệng nhỏ.

Ngã xuống giường Sở Mông bị hôn đến ý loạn tình mê, thắt lưng bị giữ chặt, vòng eo hẹp của người đàn ông ưỡn thẳng, tiểu huyệt mềm mại yêu kiều liền bị hung hãn xỏ xuyên qua!

"A...Cậu...Thật lớn...A...Thật sự rất lớn..." Sở Mông kêu một tiếng, nắm lấy tấm chăn mỏng ở dưới thân, thừa nhận Tưởng Lập Hàn ở trong cơ thể cô nhàn nhạt luật động thật sâu.

"Nhịn một chút." Môi mỏng của Tưởng Lập Hàn dán ở cổ Sở Mông, ái muội liếm hôn, dưới thân lại dùng sức mà thảo phạt kiều huyệt của cô, ra sức thọc vào rút ra.

Hai tay của hắn xoa nắn núm vú trắng như tuyết của cô, giống như là thỏ trắng nhảy lên, hắn nhìn đến đỏ mắt, "Lại không phải là lần đầu tiên bị tôi thao, thả lỏng một chút."

Lại không phải là lần đầu tiên.

Nhưng Sở Mông vẫn cảm thấy rất trướng, giống như là huyệt nhỏ bị căng ra tràn đầy, trong cơ thể là Tưởng Lập Hàn có cảm giác tồn tại khó có thể dùng lời để diễn tả, "A...A ha...Thật sự rất lớn...Muốn chết..."

Khi nói chuyện, chân Sở Mông giãy giụa vài cái, dưới thân khăn trải giường đã ướt đến rối tinh rối mù.

Tưởng Lập Hàn sáp lại gần cô, khuôn mặt hắn mỉm cười, đôi mắt rất sáng, có cảm giác ngây thơ như một đứa trẻ, "Dâm thủy vẫn còn lưu lại. Cậu có muốn nhìn một chút hay không cậu chảy bao nhiêu nước?"

Tay hắn ở chỗ hai người giao hợp cọ một cái, đưa ra cho Sở Mông nhìn, cô cảm thấy thẹn đỏ mặt.

Dưới thân Sở Mông, côn thịt hắn chặt chẽ chiếm lấy hoa huyệt non mềm, miệng huyệt khó mà hình dung bị căng lớn một vòng, bọc lấy côn thịt thô tráng, xuân thủy chảy liên tục.

Lực độ cắm vào của Tưởng Lập Hàn đều đáng kinh người.

Sở Mông rên rỉ đem mặt chôn trong cánh tay, bị hắn lăn lộn thành nhiều tư thế, trước ngực vú tuyết trắng nảy lên không dứt, bị ngón tay hắn che kín, tùy ý xoa nắn thành các loại hình dáng ái muội.

Không tới mười lăm phút, Sở Mông đã cao trào vài lần, cổ họng kêu to, Tưởng Lập Hàn lại càng chiến càng hăng, không có một chút mỏi mệt.

"Hoa huyệt lại kẹp chặt một chút, tôi liền bắn ra." Tưởng lập Hàn vỗ nhẹ vào mông nhỏ của cô, giọng nói căng chặt, bí mật mang theo nồng đậm sắc dục.

Sở Mông nghe lời mấp máy huyệt thịt, vách trong co rút lại, bọc lấy côn thịt cắm trong tiểu huyệt căng đầy chặt chẽ, "Ô ô ô...Chịu đựng không nổi...A...Muốn chết..."

Tay nhỏ mềm mại không xương bám lên cổ hắn, Sở Mông liếm cổ hắn, sau tai Tưởng Lập Hàn có một nốt ruồi đen nhỏ, thanh âm khàn khàn, "Thiếu gia cắm huyệt nhỏ dâm đãng thật là thoải mái, lại muốn nữa"

Tinh dịch trắng đục tưới vào chỗ sâu nhất trong tử cung, tinh dịch dồi dào nóng hổi đổ đến hoa hồ phình lên.

Bầu vú Sở Mông run rẩy, cả người biểu tình tan rã ân ân a a kêu vài tiếng, cả người co rút, bị làm đến sảng khoái.

Tưởng Lập Hàn bế Sở Mông lên, đặt một chiếc gối lót trên đầu cô, thuận tiện lau khô chất lỏng sền sệt dưới hạ thể, lại đắp chăn lên thân thể trần trụi của cô, vỗ vỗ đầu cô, đáy mắt một mảnh ôn nhu, "Cậu ngủ một lát trước, tôi đi tìm chút gì đó cho cậu ăn."

Hạ thân loáng thoáng trướng đau, không cần nghĩ cũng biết hoa môi bị thao nhất định đều chưa khép lại được, nhất thời tức giận, Sở Mông quay đầu đi, ủy khuất đến yên ổn.

Tưởng Lập Hàn cảm thấy có chút buồn cười, cùng cô ở bên nhau, nhúc nhích một chút đều không muốn, hắn vuốt ve mái tóc dài của cô, ở trên mặt thành kính in một nụ hôn, "Chờ chúng ta tốt nghiệp, tôi liền cưới cậu. Đừng cả ngày nhìn nam nhân khác đến chảy nước dãi, có thể đem cậu cắm đến cao trào sao?"

Sở Mông quay đầu lại trừng mắt nhìn hắn một cái, lại bắt gặp ánh mắt của Tưởng Lập Hàn, đôi mắt hắn như là của mẹ(?), lông mi cong lên, đôi mắt trong vắt, sâu không thấy đáy, sâu sắc thần bí.

Kỳ thật, cô còn đang tức giận.

"Cậu về sau đừng như vậy..." Sở Mông nhỏ giọng.

Tưởng Lập Hàn biết rõ còn cố hỏi, "Tôi thế nào?"

Hắn!

Hắn!

Hắn còn nói mà không biết xấu hổ?!

Tháng trước Tưởng Lập Hàn muốn đến nước Mỹ để thi đấu, lòng hắn quả thực rất xấu, xấu đến hư hỏng!

Bắp đùi của cô bị đẩy ra, trứng rung được nhét vào huyệt nhỏ của cô, ấn đến tần suất cao nhất, hắn còn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, "Tôi phải đi nửa tháng, tiểu huyệt hư hỏng trống rỗng chảy ròng nước làm sao bây giờ? Trước tiên cho hoa huyệt giảm bớt ngứa ngáy."

Người này thật là chẳng biết xấu hổ mà!



Lời của tác giả: Ta sửa lại chương 2

Đây là một quyển điềm văn a ô ô ô

(*/ω\*) vẫn là viết đến trứng rung, cảm thấy thật là ngượng ngùng.

Ô ô ô.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Đừng Thích Em Như Vậy

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook