Đừng Nhìn, Anh Đầu Hàng

Chương 58: Ngoại truyện 2

Thường Đông

21/03/2020

Edit: kaisateam

Sắc trời dần tối, cả thành phố chìm trong bóng đêm, ánh đèn đường đan vào cảnh đêm, đèn xe nhấp nháy, phồn hoa náo nhiệt vô cùng.

Trong không khí nóng bức nặng nề, gió đêm thổi qua cũng chỉ giảm bớt được chút nhiệt độ bên ngoài, cả thân mình đều như bị rang khô. Mà trong một căn hộ đang mở điều hòa, bầu không khí vẫn cực kỳ nóng.

Tiếu Chỉ Hàn nói muốn xem Trì Ý mặc món đồ kia vào ban đêm, không đợi Trì Ý trả lời đã lùi về ngồi trên giường, thuận thế ôm Trì Ý lên, muốn động tay giúp cô thay quần áo.

Trì Ý cấp tốc phản ứng lại, đưa tay nắm lấy góc áo kéo xuống, không muốn cho Tiếu Chỉ Hàn thực hiện ý đồ.

Hiện tại trời vẫn chưa hoàn toàn tối đâu, anh muốn cô thay quần áo, nói chỉ muốn xem cô mặc ra sao, lừa gạt đến ma cũng không tin!

Nhưng sức lực của nam nữ trời sinh đã khác biệt, Tiếu Chỉ Hàn kéo hai cánh tay của Trì Ý lại, dễ dàng đẩy qua trán.

Một tay anh giữ đôi tay đang giãy giụa của cô, một tay lại muốn vén áo cô lên. Trì Ý sao có thể để anh toại nguyện, rụt thân thể về sau, muốn tránh khỏi bàn tay anh.

Cô ngồi trên đùi anh, vòng eo học vũ đạo mấy năm mềm mại không thể tưởng tượng nổi, luôn luôn chuẩn xác tránh khỏi bàn tay anh.

Tóc dài xõa tung sau vai đảo qua đảo lại theo động tác vặn eo của cô, chạm vào cánh tay và đùi Tiếu Chỉ Hàn, hơi ngứa.

Tiếu Chỉ Hàn nhíu mày, cười như không cười nhìn cô, chẳng nói gì, cùng cô chơi trò tránh né này mấy phút.

Nếu không phải anh vui lòng mặc kệ kết quả thì khi Trì Ý tránh thoát anh lần đầu tiên, Tiếu Chỉ Hàn đã sớm ném người lên giường.

Nhưng mà trò chơi tình lữ vẫn phải có, không thể quá trực tiếp, Tiếu Chỉ Hàn nghĩ.

Mặc dù vậy anh vẫn âm thầm tính thời gian, thời điểm vừa chín liền dùng thủ đoạn cứng rắn, cũng không biết Trì Ý cự tuyệt hay là chấp nhận.

Bởi vì có một số việc, bạn trai nên cứng thì phải cứng, không thể chút cha chút chít như gà con được.

Tiếu Chỉ Hàn đã nghĩ xong, thậm chí còn tưởng tượng đến cảnh lát nữa làm sao để đòi lại lợi tức từ chỗ Trì Ý, nhưng anh tính sai một việc.

Biết người ngồi phía trên thân mình là ai, thân thể xảy ra phản ứng tự nhiên.

Quần áo mùa hè vốn mỏng manh, huống chi Trì Ý mặc váy. Chiếc váy đã sớm cọ đi cọ lại, từ cách một lớp vải mềm thành da thịt chạm da thịt.

Bởi vậy Trì Ý cảm nhận được sự biến đổi của Tiếu Chỉ Hàn.

Cô dừng lại, ngẩng đầy, hơi giật mình đối mặt với anh.

Tiếu Chỉ Hàn ánh mắt đen tối, chứa đựng cảm xúc Trì Ý không hiểu được. Anh nhìn cô chằm chằm, chậm rãi mở miệng, "Sao lại không tiếp tục động?"

Ngữ khí xem ra còn rất tiếc nuối. Huống chi lời này giống như đang ám chỉ cô làm chuyện gì đó khó nói.

Cũng không thể trách Trì Ý suy nghĩ lung tung. Chỉ là có một lần cô và Tiếu Chỉ Hàn tản bộ trong trường của anh, lúc đến khu vườn sau trường thì vô tình phá vỡ chuyện tốt của người khác.

Nữ sinh đeo thắt lưng, bên dưới là một chiếc váy ngắn, ngồi trên đùi nam sinh. Nam sinh vịn eo nữ sinh, tùy ý cô lắc tới lắc lui trên người mình.

Lần đầu tiên Trì Ý hận thị lực của mình tại sao lại tốt như vậy, thấy thật rõ ràng. Hai người kia còn chẳng ý thức được có người ngoài xuất hiện, đắm chìm trong cuộc vui của mình. Cô đỏ mặt quay đầu liếc Tiếu Chỉ Hàn, đụng phải ánh mắt đen nhánh của anh.

Nghĩ lại lúc đó, rồi nhìn cô và Tiếu Chỉ Hàn hiện tại, nháy mắt mặt Trì Ý nóng bừng.

Bộ dạng bọn họ hiện giờ cũng chẳng kém đôi nam nữ kia là bao nhiêu.

Trì Ý run lên, Tiếu Chỉ Hàn vẫn nhìn cô chằm chằm, cũng không có động tác gì. Cô nghĩ nghĩ, vừa muốn tụt khỏi người anh, cánh tay liền bị kéo một cái.

Trời đất quay cuồng, chờ khi Trì Ý lấy lại tinh thần thì phát hiện mình đã nằm trên giường, mà Tiếu Chỉ Hàn chống tay vây cô lại, đè ép phía trên cô.

Chiếc áo trên tay anh đã sớm bay đi đâu mất.

"Anh có chút đói bụng." Tiếu Chỉ Hàn nhìn cô, đột nhiên nói một câu.

Trì Ý mặt đầy vẻ khó hiểu nghe câu nói không đầu không đuôi của anh, vừa muốn đứng dậy nói đói thì nấu cơm. Ai biết cô vừa động thì Tiếu Chỉ Hàn đã ép xuống.

Nụ hôn dồn dập rơi xuống, hơi thở chỉ thuộc về mình anh, từ răng môi đến cằm, dần dần hướng xuống.

Hô hấp của Trì Ý hoàn toàn hỗn loạn.

Tiếu Chỉ Hàn vừa hôn vừa đưa tay dò xét trong áo Trì Ý.

Trì Ý hơi co rúm lại, nhưng không ngăn cản anh. Tay cô ôm cổ anh, kéo anh xuống hôn.

Hô hấp của anh dần nặng nề.

Cũng không tiếp tục bị khống chế, không chậm rãi nữa, anh gia tăng sức lực bóp mấy cái ở chỗ mềm mại của cô, sau đó vươn tay bao lấy.

Tiếu Chỉ Hàn vừa cảm nhận xúc cảm tinh tế trong tay vừa nhìn chằm chằm khuôn mặt của Trì Ý, phảng phất muốn ghi tạc trong đầu tất cả phản ứng của cô lúc này.

Trì Ý vươn một tay che mắt, xuyên qua khe hở vụng trộm nhìn anh, chỉ cảm thấy mặt nóng vô cùng.

Trên chiếc giường king size, ngẩng đầu liền đối diện với ánh đèn sáng chói mắt, Trì Ý hoảng hốt còn thấy rõ cả hoa văn, dĩ nhiên càng thấy rõ Tiếu Chỉ Hàn.

Tiếu Chỉ Hàn sờ góc áo mình, theo động tác của anh, cơ bụng tráng kiện và thân thể mê người chậm rãi lộ ra. Dù đã thấy nhiều lần, cũng từng sờ qua, nhưng Trì Ý vẫn khẽ giật mình trong vô thức.

Đợi đến khi quần áo hoàn toàn cởi xuống, thiếu niên, hoặc nên nói là người đàn ông hoàn toàn bại lộ thân thể cường tráng, lộ ra từng thớ cơ bắp rắn chắc.

Hô hấp của Trì Ý ngừng lại, ánh mắt chạm vào anh.

Tiếu Chỉ Hàn nhìn Trì Ý chăm chăm, dưới ánh đèn, mái tóc dài đen nhánh của cô xõa tung ra trên gối, trong ánh sáng dịu nhẹ ga giường màu đen càng tôn lên nước da trắng hồng của cô, hình thành tương phản mãnh liệt, đẹp đến nín thở.

Anh tiện tay kéo chăn phủ lên lưng mình, sau đó đè xuống Trì Ý.

Trên chiếc giường màu đen có thể thấy bóng người chập trùng rõ ràng. Một cái đầu từ trên chậm rãi hạ xuống.

Âm thanh từ miệng Trì Ý tràn ra ngoài, hô hấp cũng dồn dập hơn.

Tiếu Chỉ Hàn cấp tốc cường thế công thành chiếm đất, ăn Trì Ý sạch sẽ.

*

Trì Ý không biết chuyện ấy kết thúc lúc nào, cô mệt mỏi cực kỳ, mơ màng ngủ thiếp đi.

Cuối cùng cô bị cái bụng trống rỗng đánh thức. Lúc tỉnh lại trong phòng chỉ còn ánh đèn mờ ảo, bốn phía yên tĩnh giống như không còn ai khác ngoài cô.

Trì Ý ôm mình ngồi xuống, chiếc chăn lạnh khoác trên người cô trượt xuống, để lộ đầu vai đầy những vết cắn và dấu răng nhàn nhạt, còn có cả dấu hôn hiện rõ, có thể thấy khi nãy Tiếu Chỉ Hàn mạnh bạo thế nào.

Cô đưa tay xoa nhẹ mi tâm, nặng nề thở ra một hơi.

Khóe mắt thấy chiếc áo thun được xếp chỉnh tề ở một bên, chính là chiếc áo khi nãy cô và Tiếu Chỉ Hàn tranh chấp.

Trì Ý thở dài một hơi, nhận mệnh cầm lấy áo mặc vào người.

Vừa nãy tranh giành với Tiếu Chỉ Hàn là vì không muốn lăn lên giường, ai ngờ mơ mơ hồ hồ lại lăn lên giường mất rồi. Cô mặc hay không mặc cũng chẳng quan trọng nữa.

Huống hồ tủ quần áo đang mở rộng kia cũng không hề có quần áo của cô, chẳng biết Tiếu Chỉ Hàn đã để ở đâu rồi.

Trì Ý đeo dép chậm rãi ra khỏi phòng, lập tức nghe được mùi thức ăn trong không khí.

Cô theo mùi hương chậm chạp tới gần nhà bếp. Tiếu Chỉ Hàn đang đứng đưa lưng về phía cô, tự tay làm món ăn.

Trì Ý biết Tiếu Chỉ Hàn sẽ không xào rau, anh gọi quán mang tới, mình hâm nóng lại.

Tiếu Chỉ Hàn bưng mâm cơm quay người đi ra, liếc mắt thấy Trì Ý đứng ở cửa phòng bếp.

Cô mặc chiếc áo của anh, mái tóc búi tròn nhẹ nhàng, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn, khẽ ngước mặt nhìn anh.

Anh đặt mâm cơm xuống bàn, xoa tay đi tới, đứng trước mặt cô, "Sao lại ra đây làm gì?"

Khi nãy anh còn định bê cơm vào phòng ngủ cho Trì Ý ăn cơ.

Nghe Tiếu Chỉ Hàn nói, Trì Ý nghi hoặc nhìn anh, mở miệng, "Tới ăn cơm mà."

Trong lúc vô tình cô liếc trúng đôi môi nhạt màu của Tiếu Chỉ Hàn, có chút mất tự nhiên dời mắt đi.

Bất thình lình nghĩ đến cái hôn triền miên nóng bỏng trong phòng ngủ.

Tiếu Chỉ Hàn tự nhiên sờ khuôn mặt Trì Ý, trơn bóng, mềm mềm, tựa như muốn câu dẫn lửa nóng trong người anh một lần nữa.

Thế nhưng Trì Ý hẳn đang rất mệt mỏi. Dù sao vừa mới bắt đầu, hai người bọn họ cũng nhẹ nhàng vui vẻ nhập cuộc.

Anh đè xuống ngọn lửa trong lòng, tay đặt lên vai Trì Ý, đẩy cô xoay người về phía bàn ăn, kéo ghế để cô ngồi xuống.

"Em ngồi trước đi, anh đi bê đồ ra."

Trì Ý không nói gì, ngoan ngoãn ngồi chờ cho ăn.

Cô liếc nhìn đồng hồ phát hiện thế mà đã hơn hai giờ, khó trách bụng cô cảm thấy đói, sâu trong thân thể còn có cảm giác mệt mỏi.

Bởi vì nguyên nhân này mà Trì Ý vui mừng hưởng thụ sự phục vụ của Tiếu Chỉ Hàn.

Sau khi cơm nước xong, Trì Ý và Tiếu Chỉ Hàn ngồi trên ghế salon. Trên tivi đang chiếu tình tiết máu chó 'cô yêu anh anh yêu tôi tôi yêu anh ấy', Trì Ý nằm trên đùi Tiếu Chỉ Hàn, không nhịn được bật cười phì một cái.

Tiếu Chỉ Hàn cúi đầu nhìn cô, xoa tóc cô, hơi nghi hoặc hỏi, "Em cười cái gì?"

Trì Ý chỉ cảnh trong TV, "Diễn có chút buồn cười."

Cuộc sống lấy đâu ra nhiều chuyện cẩu huyết như vậy, đơn giản chính là không chiếm được hình mẫu lí tưởng thì ở chung một chỗ với hình mẫu thích hợp, mỗi người đều là một cá thể, ai sẽ phát điên nếu không có được kết quả như ý chứ?

Nhưng cô vẫn may mắn bởi vì được ở cùng với hình mẫu lý tưởng.

Tiếu Chỉ Hàn nhìn TV nhưng tâm tư lại không ở TV, trong lòng đều ngập tràn hình bóng Trì Ý, nghe cô nói như vật cũng chỉ giương mắt thuận theo ngón tay cô nhìn sang.

Trời xui đất khiến, trên TV chiếu đến đoạn nam chính không đợi được vị hôn thê, ngược lại lên giường với nữ chính.

Anh miễn cưỡng hé mắt, hững hờ à một tiếng.

Trì Ý quay đầu nhìn anh, nhéo mặt anh, "Anh à cái gì, chế giễu người ta lớn lên đẹp trai hơn anh?"

Tiếu Chỉ Hàn bắt lấy tay cô, đặt lên đùi mình, yên lặng ngắm cô, "Nếu thật sự thích một người thì sẽ chỉ cứng được với người ấy."

Anh cũng không biết mình đang nói nam chính trong phim thay đổi thất thường hay thuận tiện khen mình.

"Lại nói," Tiếu Chỉ Hàn hôn trán cô, giọng trầm xuống, "Bạn trai em cũng không khó coi như hắn."

"... Xấu điên."

Trì Ý dùng giọng điệu như ghét bỏ nhưng độ cong nơi khóe môi lại chẳng thể hạ xuống.

"Sống chung thật tốt." Tiếu Chỉ Hàn đột nhiên cảm thán.

Nếu như trước kia vào lúc này, đừng nói anh có thể làm chuyện ấy ngoài ý muốn kia với Trì Ý, đoán chừng ở bên nhau chưa đến vài tiếng đồng hồ lại phải đưa Trì Ý về ký túc xá, huống chi là ngồi với cô xem TV.

Những điều này đối với anh đều vô nghĩa, nhưng bởi vì người bên cạnh là cô nên đều trở thành có ý nghĩa.

"Tạm thời thôi." Trì ý nghe anh cảm thán, lông mày khẽ động, vừa định nói gì đó thì nhận ra động tác của anh, không nhịn được vỗ xuống bàn tay anh.

Áo vốn rộng, huống hồ là size của Tiếu Chỉ Hàn, Trì Ý mặc lên giống như đứa trẻ trộm mặc đồ của người lớn, lỏng lẻo thùng thình treo trên người.

Tiếu Chỉ Hàn dễ như trở bàn tay vươn móng vuốt vào trong áo cô, không nặng không nhẹ vuốt ve vài cái.

Ở chung lâu như vậy Tiếu Chỉ Hàn dĩ nhiên biết điểm mẫn cảm của Trì Ý, hơn nữa anh vốn có ý đồ xấu, dĩ nhiên muốn khiêu khích cô.

Trì Ý khó nhịn lẩm bẩm vài tiếng, cắn môi nhìn Tiếu Chỉ Hàn, "Vừa nãy không phải mới..."

"Nếu bạn trai em dễ dàng thỏa mãn như vậy em mới nên khóc."

Thấy cô buông lỏng, Tiếu Chỉ Hàn cầm điều khiển tắt Tv đi, một tay bế Trì Ý lên hướng về phía phòng ngủ.

Nhìn cái bộ dáng này của Tiếu Chỉ Hàn, Trì Ý nghĩ có phải mình không nên đồng ý ở chung với Tiếu Chỉ Hàn không.

Cứ tiếp tục với tần suất thế này, Trì Ý cảm giác mình đại khái sẽ trở thành 'nữ sinh đầu tiên trong lịch sử bị bạn trai ép chết', ngẫm lại cũng có chút cay mắt.

Đương nhiên sau đó Trì Ý không còn thời gian nghĩ thêm, thân thể của cô cực kỳ mệt mỏi, cơ hồ không chờ Tiếu Chỉ Hàn kết thúc trận đấu thì đã ngủ miên man.

*

Hôm sau, ánh mắt sớm xuyên qua rèm mỏng có chút chói mắt, Trì Ý chậm rãi mở mắt ra, thấy trần nhà xa lạ còn có chút mơ màng.

Cô run lên mấy giây mới nhớ chuyện phát sinh tối qua, hình như mình đã cùng với Tiếu Chỉ Hàn ở chung một chỗ.

Trì Ý chuyển động thân thể, không nhịn được rên lên thành tiếng.

Toàn thân đều có cảm giác không ổn, huống hồ sau lưng còn bị thân hình cao lớn đè ép, trên lưng còn có cánh tay của anh vắt qua, ôm cô vào trong ngực.

Vả lại, Trì Ý nhớ rõ tối qua sau khi từ phòng tắm trở lại cô bắt Tiếu Chỉ Hàn mặc áo ngủ vào cho mình, nhưng bây giờ cô chỉ đắp một chiếc chăn mỏng, quần áo chẳng biết đã rơi đi đâu.

Thói quen khi ngủ của cô luôn rất tốt, trước giờ cũng chưa từng xảy ra chuyện đột nhiên quần áo ngủ bay mất.

Trì Ý khẽ cựa, Tiếu Chỉ hàn dường như nhận thấy, đột nhiên mở mắt ra, nhìn thẳng về phía cô.

Đương lúc cô chưa kịp phản ứng, Tiếu Chỉ Hàn đã lại gần ôm mặt hôn lên môi cô.

Cũng không biết qua bao lâu, Trì Ý bị anh hôn đến mức không thở nổi nhưng tinh thần vẫn tỉnh táo. Chờ khi Tiếu Chỉ Hàn buông ta, Trì Ý vỗ vai anh, ghét bỏ mở miệng, "Còn chưa đánh răng đâu."

"Không sao," Tiếu Chỉ Hàn thờ ơ xoa tóc cô, thấy cô thẹn thùng thì mở miệng an ủi, "Anh không chê em."

Trì Ý ha ha hai tiếng, không chút lưu tình, "Là em ghét bỏ anh."

Nói rồi dường như cô mới phản ứng lại, lườm Tiếu Chỉ Hàn, "Anh còn dám ghét bỏ em."

Nếu anh thực sự có can đảm ghét bỏ cô, Trì Ý sẽ lập tức chuyển về ký túc xá, nhưng mà trước đó cô sẽ đánh nhau với Tiếu Chỉ Hàn một trận.

Đương nhiên không phải đánh nhau trên giường, là đàng hoàng đánh nhau một trận, tốt nhất là đánh đến mức răng rơi đầy đất, ai bảo anh dám ghét bỏ cô.

Tiếu Chỉ Hàn không nói gì chỉ nhìn chằm chằm Trì Ý, chậm rãi xích lại gần cô, sau đó lại hôn lên môi cô mấy lần.

Dùng hành động chứng minh anh không hề chê Trì Ý chút nào.

Chờ hôn đủ rồi, anh xuống giường đi đến bên bế Trì Ý lên.

"Giờ ôm em đi đánh răng."

Đi đến nửa đường, Trì Ý không nhịn được nhìn anh, mở miệng, "Sao lại có cảm giác anh ôm đứa trẻ đi tiểu vậy?"

Tư thế anh ôm cô hiện tại, còn cả giọng nói nữa, thật sự coi cô như đứa trẻ lớn sao?

Tiếu Chỉ Hàn nhìn cô, nhẹ nhàng chiếm chút tiện nghi, "Anh không ngại em gọi anh là daddy đâu." Anh nói, còn động tay nâng cằm cô lên, nhìn vào mắt cô thấp giọng dụ dỗ, "Ngoan, gọi daddy."

Trì Ý không nhịn được, véo eo anh, mắng, "Em gọi anh mẹ nó daddy."

Ở chung lâu với Tiếu Chỉ Hàn, cô cũng bị nhiễm không ít ngôn ngữ.

"Con gái ngoan." Tiếu Chỉ Hàn ung dung đáp lời.

Trì Ý đang mắng anh, nhưng dù sao cũng đã gọi một tiếng daddy.

"Bệnh tâm thần." Trì Ý đảo mắt.

Tiếu Chỉ Hàn cũng không so đo, đặt Trì Ý lên trên bồn rửa mặt, tự mình lấy kem đánh răng rồi đưa cho cô.

Trì Ý đứng lên chiếc ghế nhỏ, soi gương đánh răng, quẹt qua quẹt lại không nhịn được liền nhìn người đứng sau lưng mình.

Chiếc ghế không cao lắm, nên cho dù đứng trên ghế nhưng Tiếu Chỉ Hàn vẫn cao hơn cô ước chừng một cái đầu. Chỉ cần anh tiến lên trước một bước liền có thể dễ dàng đặt cằm lên đỉnh đầu cô.

Suy nghĩ của Trì Ý không tự giác bay xa, hai người cùng soi chung một tấm gương đánh răng, có cảm giác giống như đã ở chung rất lâu, năm tháng tĩnh lặng tốt đẹp.

Ánh mắt của Tiếu Chỉ Hàn gặp cô trong gương.

Trì Ý chưa kịp xoay sang hướng khác thì anh đã vươn tay cưỡng chế khuôn mặt của cô, khi miệng hai người còn đang đầy bong bóng thì đã hôn lên.

Kem đánh răng vị bạc hà, nhẹ nhàng khoan khoái không nói lên lời.

Trong đó còn chút vị ngọt khi hơi thở giao nhau.

Khi phát hiện Tiếu Chỉ Hàn muốn thả mình ra, Trì Ý tranh trước, đẩy cái miệng đầy bọt của anh lăn về sau, nhanh nhẹn cầm đồ rửa mặt chạy biến vào phòng tắm.

Tiếu Chỉ Hàn nhìn theo hình dáng cô, đợi khi thân ảnh cô biến mất trong đáy mắt thì mới quay lại.

Anh quay đầu nhìn mình trong gương, khi thấy vết tích màu trắng trên cằm mình, khóe môi anh giương lên.

Để cho cô đắc ý trước đã, đêm nay trừng phạt sau!

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Đừng Nhìn, Anh Đầu Hàng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook