Trang Chủ
Ngôn Tình
Đừng Nhìn, Anh Đầu Hàng
Chương 6

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Edit: Kai’Sa Team

Kiểm tra tiếng Anh là bài kiểm tra hàng tuần tiến hành kiểm tra đồng thời cả năm học trước kỳ nghỉ Quốc Khánh, bao gồm nghe viết, tất cả đều tiến hành dựa trên tiêu chuẩn thi đại học.

“Excuse me, can you tell me how much the shirt is?

- Yes, it’s nine fifteen.”

Miss Lâm điều chỉnh tần số và bài nghe, phát nghe thử một đoạn ngắn rồi tạm dừng “Lần này bài thi mỗi người tôi đều xem đại khái một lần, bài nghe chủ yếu xuất hiện ở câu hỏi nhỏ thứ ba tiết năm, bây giờ mọi người nghe lại cẩn thận một lần nữa, cũng đọc chậm theo luôn.”

Tốc độ nói mấy đoạn trước không phải quá nhanh, những câu ngắn dài kia qua tai khoảng một hai giây, đầu Trì Ý liền tự động ra câu tiếng Trung.

Ban đầu tiếng đọc bên dưới thưa thớt, về sau dần đều đặn, thấy tình hình dần ổn định, Miss Lâm thả bài thi trong tay ra, giả vờ đi dạo một vòng quanh phòng học, sau đó đứng bên cạnh bàn Tiếu Chỉ Hàn.

Chỉ coi là giáo viên đang đi tuần tra lớp ở phía trước, căn bản không chú ý tình huống phía sau, nhìn thấy Miss Lâm đứng lại không di chuyển, kéo cuống họng đọc mấy từ tiếng anh sứt sẹo theo bản năng, sau đó thấy giáo viên chỉ nhìn chằm chằm Tiếu Chỉ Hàn, sau khi thở dài một hơi ánh mắt không khống chế được nghiêng mắt nhìn loạn.

“Bài thi của em đâu?” Nhìn một bàn trống không bài thi của Tiếu Chỉ Hàn, Miss Lâm nén giận hỏi.

Mặc dù thành tích của Tiếu Chỉ Hàn khiến giáo viên các môn rất đau đầu nhưng bình thường ít khi gây chuyện, vẫn là có thể làm được việc cơ bản như không đến muộn không về sớm, không gây ra tiếng ồn trên lớp, các giáo viên đối với những hành động khác của cậu cũng mở một mắt nhắm một nhắm.

Chỉ là không hiểu sao bài kiểm tra tiếng anh hàng tuần, ngay cả chép lại rập khuông bình thường cũng không làm, trực tiếp viết mấy chữ trên bài thi rồi nộp một tờ giấy trắng.

Tiếu Chỉ Hàn giả vờ tìm kiếm trong ngăn kéo lộn xộn, kéo ra mấy lần không tìm được bài thi ngược lại là mấy bao thuốc.

Miss Lâm đứng một bên sắc mặt ngày càng khó coi, thấy bài nghe đã đến đoạn cuối, bất đắc dĩ nén giận rời đi.

Miss Lâm vừa đi mấy bước, Phương Vũ Thành và Lạc Gia Thiện ngồi cùng bàn phía trước quay đầu lại, mặt mũi Phương Vũ Thành toàn là không thể tin nổi “Hôm nay Đại Lâm uống lộn thuốc sao? Vậy mà không nổi giận với cậu?”

Nhất Trung có ba vị giáo viên tiếng anh nổi tiếng, trùng hợp đều họ Lâm, để cho tiện học sinh bí mật đặt danh hiệu phân biệt ‘Tiểu Lâm – Đại Lâm – Lão Lâm.”

Tiếu Chỉ Hàn nghe vậy nhíu mày “Cmn cậu muốn nhìn tớ bị chửi vậy sao?”

“Đây không phải là thái độ bình thường sao? Hơn nữa.” Phương Vũ Thành cười hì hì nở nụ cười “Viết ‘lão tử không biết’ trên giấy làm bài, thái độ này quá phách lối, là tớ tớ cũng muốn mắng người.”

“À” Tiếu Chỉ Hàn mặt không biểu cảm nhìn cậu ta một cái ‘Cậu mắng thử xem nào.”

“Cậu là Tiếu Chỉ Hàn?”

Phương Vũ Thành còn chưa trả lời, Trì Ý ngồi bên cạnh vẫn luôn giừ im lặng đột nhiên mở miệng.

Không khí yên lặng mấy giây, Tiếu Chỉ Hàn quay đầu, như có điều suy nghĩ nhìn Trì Ý “Làm sao?”

“Được đấy anh Hàn.” Phương Vũ Thành vẫn còn nói chuyện “Đại danh truyền xa đến cả bạn học mới cũng biết.” Cậu ta thậm chí còn trêu chọc Trì Ý “Không phải là đặc biệt đến đây vì anh Hàn chúng ta chứ?”

Một câu, Trì Ý xác định được người mình muốn tìm là bạn cùng bàn của mình.

“Xin lỗi đi.” Trì Ý không phản ứng lại lời nói đùa của Phương Vũ Thành, nhìn thẳng vào mắt Tiếu Chỉ Hàn.

Nghe lời này Tiếu Chỉ Hàn lập tức bật cười.

Bạn cùng bạn của anh đầu óc không có bệnh gì chứ, bảo anh xin lỗi. Anh làm ra chuyện tội ác tày trời gì với cô ta?

Trì Ý bỗng nhiên lấy bài thi trong túi ra, trực tiếp mở ra đặt ở giữa, chính là tờ bài thi viết ‘lão tử không biết’ kia của Tiếu Chỉ Hàn.

Chữ viết rồng bay phượng múa, hào phóng không bị trói buộc, gần như chiếm hết tờ giấy.

“Mẹ nó, còn nói không hứng thú với anh Hàn chúng ta, biến thái đến mức ngay cả bài thi không điểm cũng cất giấu.”

Gióng nói Phương Vũ Thành không lớn nhưng mấy con mắt xung quanh đều dừng ở nơi này, tất nhiên cũng nghe thấy đại khái.

Không ngờ người xinh đẹp như bạn học mới cũng không phải ngoại lệ, không chỉ thích Tiếu Chỉ Hàn mà còn biến thái đến mức giấu bài thi.

Vừa nghĩ như vậy ánh mắt nhìn Trì Ý lập tức thay đổi.

“Bài thi của tôi sao lại ở chỗ cậu?”

Tiếu Chỉ Hàn không nghĩ như Phương Vũ Thành, trước tiên hỏi vấn đề mấu chốt.

“Máy bay giấy là do cậu gấp đấy.” Nếu như người khác thì không chắc nhưng nếu như là của Tiếu Chỉ Hàn thì ngoại trừ cậu ta hẳn là không ai dám cầm bài thi cậu ta đi gấp máy bay.

Đầu tiên Tiếu Chỉ Hàn nhíu mày, mấy giây sau mới nhớ vì hôm qua anh mất ngủ nên hôm nay đến lớp sớm ngủ bù, hình như là tiện tay gấp một cái máy bay giấy.

Thấy Tiếu Chỉ Hàn không nói gì, Trì Ý đã hiểu rõ chuyện này tám chín mười phần, không chớp mắt nhìn Tiếu Chỉ Hàn, trần thuật rành mạch rõ ràng.

“Sáng hôm nay gần bảy giờ, có lẽ là lúc sáu giờ năm mươi phút, ở phía dưới lầu dạy học, máy bay cậu gấp va vào tôi, thậm chí suýt nữa xượt qua mắt tôi.”

Nhìn thấy dáng dấp nghiêm túc của Trì Ý, trước đó Tiếu Chỉ Hàn còn tưởng là chuyện lớn gì, vừa nghe cô nói như vậy chống cằm nghiêng đầu nhìn cô, cười hững hờ.

“Chỉ là một tờ giấy mà thôi, cậu dán kim cương sao quý giá như vậy?”

“Quý giá hơn cậu.”

Nghe thấy trào phòng trong lời nói của Tiếu Chỉ Hàn, Trì Ý phản kích không chút do dự.

Ánh mắt cô rơi xuống bài thi bên trên vẽ trứng vịt cực lớn kia, giọng nói tỉnh táo.

“Bài thi của cậu nếu như không muốn thì làm phiền cậu trực tiếp ném vào thùng rác, tôi nghĩ trừ giáo viên thì không có ai cảm thấy hứng thú với bài thi của cậu đâu. Mặt khác bài thi của cậu xếp thành máy bay giấy, không có gì ngoài hai kết quả, một va vào người khác, hai rơi xuống mặt đất biến thành một tờ giấy loại rác rưởi.”

Phương Vũ Thành và Lạc Gia Thiện ở phía trước trực tiếp xem đến ngây người, Phương Vũ Thành căn bản không ngờ tình huống này không giống như cậu ta nghĩ.

Bạn học mới này ban đầu đùa giỡn cậu ta ở trung tâm trò chơi coi như xong, vậy mà đối với Tiếu Chỉ Hàn cũng là bộ dáng này.

Chẳng lẽ cậu ta không biết một khi Tiếu Chỉ Hàn đánh người không phân biệt nam nữ sao. Thật đúng là người không biết thì không sợ.

Mặc dù tới bây giờ cậu ta cũng chưa từng thấy cậu ấy đánh con gái,

“Nếu như cậu thật sự muốn người ta biết mình thi được không điểm như vậy.” Ngữ khí Trì Ý đè nặng vài phần vào hai chữ cuối cùng “Vậy thì tôi đề nghị cậu có thể trực tiếp đến trạm phát thanh của trường đặt tuyên truyền đi, chắc là một tệ thôi nhỉ?”

“À.” Lần này Tiếu Chỉ Hàn thật sự bật cười, nghĩ tên của cô một lát “...Trì...Ý?”

Vừa nãy lúc cô đứng trên bục giảng giới thiệu Tiếu Chỉ Hàn căn bản không nghe, khí thế ban đầu vì chần chờ trong nháy mắt này mà giảm đi không ít.

“Không có lần sau.”

Miss Lâm đã bắt đầu giảng xong bài điền vào chỗ trống, Trì Ý không muốn tốn thời gian với Th, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc đoạn hội thoại này.

“Này, Trì Ý...”

Nụ cười trên mặt Tiếu Chỉ Hàn vụt tắt hoàn toàn, giọng nói cũng trở nên lạnh nhạt hờ hững như ban đầu.

“Tiếu Chỉ Hàn.”

Không đợi Tiếu Chỉ Hàn nói thêm vài câu, Miss Lâm vẫn luôn chú ý động tĩnh bên nay trực tiếp gọi người dậy “Không làm bài thi, giảng bài cũng không nghe, biết hết rồi sao, em dịch đoạn thứ ba chút đi.”

Dường như không ngờ giáo viên sẽ gọi mình, Tiếu Chỉ Hàn thấp giọng mắng câu mẹ nó, sắc mặt khó coi lề mà lề mề đứng lên.

Chân ghế ma sát với sàn nhà phát ra tiếng chói tai, động tác anh đứng dậy đẩy cái ghế về sau một chút, liên đới Trì Ý cũng di chuyển về sau theo.

Bên cạnh có người nhỏ giọng nhắc Tiếu Chỉ Hàn đề cụ thể, còn có người cầm điện thoại lên lén dịch, tiếng ma sát xột xoạt.

Miss Lâm có lòng mở miệng nhắc lại “Đoạn nhỏ thứ ba đã điền vào chỗ trống xong em dịch lại một chút. Những người khác tôi không hỏi thì đừng nói, hay là các cậu ai muốn trả lời thay Tiếu Chỉ Hàn.”

Thấy cậu ta đứng đấy không nói gì, Miss Lâm cũng biết trình độ gà mờ của cậu “Không nói được thì đứng đó một tiết.”

Khuôn mặt Tiếu Chỉ Hàn vẻ mặt không sao cả sau khi nghe thấy câu này sửng sốt một lát, sau đó Trì Ý phát hiện ánh mắt cậu ta rơi xuống trên người mình.

Ánh mắt rõ ràng mang theo ác ý.

Trì Ý không sợ chút nào đối diện với ánh mắt cậu ta, thân thể lại hơi căng cứng theo bản năng.

Tiếu Chỉ Hàn nhìn chằm chằm Trì Ý, cong môi “Cô giáo, em muốn bạn cùng bàn của mình trợ giúp trả lời câu hỏi.”

Trì Ý: “?”

Lớp có quy tắc bất thành văn, nếu như giáo viên đặt câu hỏi không trả lời được có thể để bạn cùng bàn giúp đỡ.

Trì Ý không biết đáp án đúng với ý muốn của Tiếu Chỉ Hàn, phỏng chừng cô giáo sẽ để cho hai bọn họ cùng bị phạt đứng, nếu Trì Ý biết thì càng tốt hơn.

Trước đó Tiếu Chỉ Hàn không có bạn cùng bàn, dường như Miss Lâm cũng không ngờ Tiếu Chỉ Hàn sẽ để bạn cùng bàn trả lời, sửng sốt một lát, ngược lại nhìn về phía Trì Ý, ngữ khí nhu hòa hơn không ít.

“Vẫn là câu hỏi vừa rồi, dịch đoạn thứ ba một chút.”

Trì Ý không có bài thi, chỉ có thể ngẩng đầu nhìn màn hình, nhanh chóng nhìn lướt qua.

Phiên dịch không phải là vấn đề khó đối với Trì Ý, nhìn vào một đoạn năm sáu dòng trên màn hình dịch từ tiếng anh sang tiếng trung.

Cô không phải là dịch từng câu từng chữ đơn giản nhất mà quét qua nét chính trên dưới một lần, sau đó tóm tắt chính xác bằng lời nói của mình.

Không biết là Miss Lâm không muốn buông tha cho Tiếu Chỉ Hàn dễ dàng như vậy hay là sao, lại mở miệng hỏi một câu.

“Vậy em giải thích một chút, vì sao câu bốn mươi hai chọn C.”

“Lie nghĩ là nằm ở, nằm trong, từ này làm vị ngữ cho learning...”

Trì Ý gần như không suy nghĩ, giống như là bản năng, đại não nhanh chóng phản ứng, mở miệng giải thích.

Mỗi một câu cô nói những tầm mắt sùng bái phía sau càng nhiều hơn.

Miss Lâm hiển nhiên rất hài lòng Trì Ý giải thích gần ngang với giáo viên, đưa tay vẫy tay xuống ra hiệu cô có thể ngồi xuống, lại nhìn về phía Tiếu Chỉ Hàn đứng đấy, ngữ khí liền không tốt lắm “Em cũng ngồi xuống đi.”

Lúc ngồi xuống Trì Ý lườm Tiếu Chỉ Hàn một cái.

Cũng không biết có phải là ảo giác hay không, Tiếu Chỉ Hàn cảm thấy cái nhìn kia của Trì Ý bao hàm ý nghĩ sâu xa.

Giống như tầng cao nhất chuỗi thức ăn nhìn xuống tầng thấp nhất, ánh mắt tràn ngập ‘Tiểu tử cậu làm gì được tôi’ ‘Chỉ cần tôi muốn vài phút là có thể diệt cậu nha’.

Đm.

Tiếu Chỉ Hàn thấp giọng mắng câu.

Quả thật là có bệnh.

Cậu không phải là tầng chót chuỗi thức ăn gì đó.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Đừng Nhìn, Anh Đầu Hàng

BÌNH LUẬN FACEBOOK