Đừng Nhìn, Anh Đầu Hàng

Chương 52

Thường Đông

21/03/2020

Edit: Kai’sa team

Chờ đến lúc tuyên bố trận thi đấu kết thúc, không đợi Trì Ý đi xuống dưới, Tiếu Chỉ Hàn ba bước gộp thành hai bước đi lên khán đài.

Thấy động tác của Tiếu Chỉ Hàn, người quen đều có chút không nhịn được cong khóe môi, bọn họ là lần đầu tiên nhìn thấy bộ dạng gấp gáp như vậy của Tiếu Chỉ Hàn, một giây một phút cũng không chờ được chạy đến bên cạnh bạn gái.

Không ít người trên khán đài thấy thi đấu kết thúc, lại thấy hình như bạn gái chính thức của Tiếu Chỉ Hàn xuất hiện, tự biết mình không có cơ hội, rối rít đứng dậy rời sân, nhưng vẫn có một phần nhỏ ở lại chờ xem cuộc vui.

Nhìn bộ dáng sốt ruột này của Tiếu Chỉ Hàn, ai biết đây là bạn gái thật sự hay anh chỉ đang tranh thủ trao đổi phương thức liên lạc với cô gái này trước khi bạn gái đến.

Trong lòng mỗi người đều có ít nhiều tò mò thích nghe tin đồn bát quái, đặc biệt là bát quái vừa nảy sinh trong lòng, lửa tò mò đang rừng rực cháy. Lập tức ánh mắt hướng về phía sau lưng Tiếu Chỉ Hàn, nhìn nữ sinh bên cạnh anh.

Ánh mắt nhìn thấy bóng người của Tiếu Chỉ Hàn, Trì Ý chỉ vừa quay đầu nhìn một cái, đi mấy bước về phía một nữ sinh đứng cách đó không xa, đem cái kèn cầm trong tay đưa trả lại cho cô ấy.

Tiếu Chỉ Hàn theo sau, đứng vững bên cạnh Trì Ý.

Nữ sinh kia trùng hợp là bạn cùng lớp của Tiếu Chỉ Hàn, bình thường thấy Tiếu Chỉ Hàn đối với nữ sinh mặt không đổi sắc, lúc này chỉ còn kém không hái một đóa hoa cúc đặt bên cạnh để so sánh với mặt anh. Cô đối với tình huống này có chút bị dọa sợ.

Trì Ý theo tầm mắt nữ sinh kia thấy được biểu cảm của Tiếu Chỉ Hàn, tự nhiên cũng hiểu được ánh mắt khó tin cùng một lời khó nói của cô ấy, hướng về phía nữ sinh giơ tay chỉ về Tiếu Chỉ Hàn, lại chỉ đầu mình, “Bạn trai tớ hôm nay ra đường quên uống thuốc.”

Nghe Trì Ý nói, nữ sinh bày đỏ đã hiểu.

Tiếu Chỉ Hàn lại thấy không vui, khóe môi rũ xuống, có chút ủy khuất nhìn về phía Trì Ý.

Ở trước mặt người ngoài chê bai hạ bệ anh, không phải bởi vì đối với anh sùng bái vô hạn không có điểm dừng sao!

Nhưng vừa rồi anh không có nhìn lầm, mặt Trì Ý đỏ rần.

Mấy nữ sinh dựng thẳng lỗ tai nghe lén tất nhiên cũng không bỏ lỡ lời Trì Ý vừa nói.

Nhìn người ta cái đi, bạn gái chính thức cũng lên tiếng rồi. Cũng không biết các cô tự dưng bị ma quỷ xui khiến hay sao, lại cảm thấy người ta không phải bạn trai bạn gái. Nếu không phải đang yêu đương, Tiếu Chỉ Hàn sẽ nói chuyện tương tác cùng người khác sao!

Nghĩ như vậy, vốn một nửa khán đài đang nán lại cũng thấy vô ích.

Chờ sau khi nữ sinh rời đi, Trì Ý nhìn mồ hôi chảy xuống dọc theo đường cong gương mặt Tiếu Chỉ Hàn, đem nước suối vẫn cầm trong tay đưa cho anh, vô cùng tự giác lấy khăn giấy trong túi xách cầm tay rút ra một tấm lau mồ hôi cho anh.

Tiếu Chỉ Hàn uống nước, có chút cảm giác được yêu thương mà sợ hãi.

Anh vốn là đang uống nước Trì Ý đưa, chỉ cảm thấy ngọt ngào không nói nên lời. Ai biết, một giây kế tiếp Trì Ý lại đưa tay lau mồ hôi cho anh.

Thật giống như cả người đang trôi nổi rong ruổi ngoài đại dương, cả người đều có chút nhộn nhạo.

Dáng dấp Tiếu Chỉ Hàn lớn lên cao ráo, Trì Ý phải hơi nhón chân mới lau tới trên trán anh.

Thấy được tình huống này, Tiếu Chỉ Hàn vừa uống nước, vừa tự nhiên hơi cúi người xuống, phối hợp với động tác của cô.

Trì Ý nhìn chằm chằm mặt anh, hơi thở hơi nóng xuyên qua không khí gần kề, dán lên mặt Tiếu Chỉ Hàn.

Tiếu Chỉ Hàn ực ực uống hết nửa chai nước, hầu kết lên xuống, có chút miệng khô lưỡi khô mà nhìn Trì Ý.

Sau khi phản ứng lại, cô có chút khó khăn dời ánh mắt đi. Lơ đãng nhìn chằm chằm vào chai nước của Tiếu Chỉ Hàn.

Môi mỏng, càng lúng túng.

Trong lúc nhất thời, cô duy trì động tác trên tay, nhưng ánh mắt lại không biết nên đặt vào đâu.

Tiếu Chỉ Hàn uống nước xong, ánh mắt rủ xuống, nhìn về sắc mặt có chút đỏ của Trì Ý.

Anh nhìn xung quanh một cái, có chút vô hình mở miệng, “Rất nóng sao, Trì Ý, mặt cậu thật là đỏ.”

Anh nói chuyện bằng giọng điệu rất bình thường, hết lần này tới lần khác do trong lòng Trì Ý có quỷ, kiên quyết lý giải thành anh đang dương dương đắc ý mà nói chuyện, “A a Trì Ý, nhìn tớ đến đỏ mặt.”

“Uống nước của cậu đi!” Cô liếc mắt một cái nhìn chai nước suối Tiếu Chỉ Hàn đang cầm trong tay, động tác trên tay cũng dùng lực mạnh hơn. Dù sao Tiếu Chỉ Hàn da thô thịt dày, cũng không đau, không chừng còn không có cảm thấy sức lực mà Trì Ý dùng để lau mồ hôi cho anh có thay đổi.

Trì Ý hết sức tận tụy với công việc, không chỉ lau mặt cho Tiếu Chỉ Hàn, còn lau cổ cho anh nữa.

Trong tay cô đã cầm mấy tấm khăn giấy đã dùng qua ướt tí tách, cũng không thấy cô ghét bỏ, ngược lại còn nắm trong tay.

Tiếu Chỉ Hàn nhìn cô, đột nhiên cười một cái, sờ sờ mặt cô, “Chậm Chạp, tớ thật đúng là càng ngày càng thích cậu.”

Trì Ý nghe, tim đập nhanh hơn.

Bình thường những lời như vậy Tiếu Chỉ Hàn nói không ít lần, anh vốn cho là Trì Ý cũng sẽ thấy bình thường như vậy, ai biết cô đột nhiên dừng động tác trong tay, yên lặng nhìn anh một cái, mở miệng nói.

“Nếu bây giờ tớ hôn cậu một chút, có phải cậu càng thích tớ hay không?”

Tiếu Chỉ Hàn hơi sửng sốt.

Có loại cảm giác bị bà xã chọc ghẹo ngược lại.

“Vậy bây giờ tớ sẽ hôn cậu một chút.”

Nhưng mà Trì Ý căn bản không chờ anh trả lời, nghiêng người qua hôn một cái lên gò má anh.

Sau khi hôn xong, mặt Trì Ý vẫn còn đỏ, cô đem gói khăn giấy vẫn còn mấy tờ trong tay mình ném cho Tiếu Chỉ Hàn, sau đó rút ra một tấm, mở miệng, “Cậu tự lau đi.”

Cô nói xong, dùng khăn giấy sạch lau sạch tay, đi tới thùng rác cách đó không xa.

Chờ lúc Trì Ý ném rác xong quay lại, Tiếu Chỉ Hàn vẫn còn chút kinh ngạc, giống như một người mất hồn vậy, máy móc lau mồ hôi trên mặt mình.

Trì Ý bình thường cũng từng chủ động hôn anh, nhưng lại hôn anh khi vừa nói xong mấy câu như vậy, cái này cảm giác so với bình thường không giống nhau đâu.

“Thật ngốc.”

Trì Ý nhìn bộ dáng kia của anh, đột nhiên lên tiếng, sau đó nhận lấy nước suối anh đang cầm trong tay.

Tiếu Chỉ Hàn cho là cô muốn lấy nước đó để rửa tay hoặc là làm gì đó, tự động thả tay đang cầm nước suối.

Trì Ý vặn mở nắp chai, vô cùng tự nhiên đem miệng chai kề sát miệng mình, cái miệng nhỏ uống mấy ngụm nước.

Tiếu Chỉ Hàn vẫn nhìn chằm chằm vào Trì Ý, tất nhiên cũng nhìn thấy động tác của cô. Trì Ý tối nay, thật sự làm cho anh giật mình đủ chuyện.

Nhắc tới chuyện làm ra loại hôn gián tiếp này, chỉ có anh có thể làm ra, ai biết Trì Ý cư nhiên làm còn trôi chảy hơn so với anh.

Thật ra Trì Ý cũng chỉ là nhất thời xúc động.

Cô quên mất mình nhìn thấy thủ đoạn chọc ghẹo đàn ông ở đâu, chỉ mơ hồ một cái đã lấy chai nước người kia đã uống, ngay trước mặt anh mà uống nước. Bản thân Trì Ý cũng không có bệnh sạch sẽ nghiêm trọng, cộng thêm việc Tiếu Chỉ Hàn đã từng uống cùng cô, cho nên trong lòng Trì Ý cũng không có nhiều kháng cự, nghĩ tới là làm được.

Đến khi thật sự đã làm xong, lại phát hiện ánh mắt nóng bỏng của Tiếu Chỉ Hàn rơi vào trên nguòi cô, mặt Trì Ý nháy mắt đỏ hơn.

Cô nhìn thoáng qua xung quanh sân vận động, chỉ còn lại những người vừa chơi bóng trong sân với Tiếu Chỉ Hàn còn đang đứng phía dưới nhìn bọn họ, không nhiều lắm, chỉ hai ba người, có thể là bạn cùng phòng tương đối gần gũi, còn có vài người còn ở lại trên khán đài, cô giơ tay đẩy Tiếu Chỉ Hàn một cái, “Phía dưới là bạn cùng phòng của cậu sao, đang đợi cậu kìa.”

Nghe được Trì Ý nhắc tới, lúc này Tiếu Chỉ Hàn mới nhớ tới những người khác còn ở trong sân bị anh bỏ quên.

Anh xoay người, đem giấy đã dùng qua gói lại kỹ càng, lấy một tư thế ném rổ nhẹ nhàng ném một cái, vừa vặn ném vào thùng rác.

Sau đó dắt tay Trì Ý đi xuống khỏi khán đài, chẳng qua là ở chỗ này, anh còn bưng mặt Trì Ý hôn một cái.

“Giới thiệu một chút, Trì Ý là bạn gái tớ.”

Tiếu Chỉ Hàn vừa nói, rồi hướng về phía Trì Ý giới thiệu cho cô mấy thành viên khác của phòng anh.

Trần Bách là người vừa gặp đã thân quen, mở miệng lập tức kêu chị dâu, còn không quên cảm thán nói, “Ngưỡng mộ đã lâu a.”

Trì Ý nghe mặt đầy sương mù nhìn về phía Tiếu Chỉ Hàn, muốn anh giải thích.

Biết là bạn cùng phòng của Tiếu Chỉ Hàn đối với cô có chút tò mò, nhưng dùng ngữ khí ngưỡng mộ đã lâu như vậy là chuyện gì chứ.

Tiếu Chỉ Hàn không giải thích, Trần Bách đẩy đẩy mấy người khác, mở miệng, “Chúng tớ đi trước đây.”

Vốn là bọn họ định đấu xong trận thi đấu này sẽ tùy tiện tìm một chỗ tụ tập, chỉ là do bạn gái Tiếu Chỉ Hàn tới, vậy khẳng định là phải đi cùng bạn gái, bọn họ cũng không phải người không thức thời như vậy.

Tiếu Chỉ Hàn chỉ gật đầu một cái, mở miệng, “Được, hôm khác tớ mời khách.”

Sau khi từ sân vận động đi ra ngoài, gió đêm se lạnh thổi vào người, Trì Ý hơi lạnh co rút, không tự chủ kéo khép cổ áo lông lại.

Tiếu Chỉ Hàn nhìn cô một cái, giơ tay lên đem người ôm vào trong ngực mình, dán chặt cô vào mình, đem nhiệt độ cơ thể của mình ủ ấm cho Trì Ý.

Trì Ý mặtc áo lông có mũ trùm đầu, trên cái mũ còn treo hai quả cái cục lông nhỏ, Tiếu Chỉ Hàn nắm lên một cái, đem một cái để lên mặt Trì Ý, ở trên mặt cô lăn qua lăn lại.

Cảm giác ngứa ngứa trên mặt làm cho Trì Ý đang cúi đầu xem điện thoại di động làm phiền, cô cất điện thoại di động, giơ tay vỗ lên mu bàn tay của Tiếu Chỉ Hàn, “Làm gì?”

Tiếu Chỉ Hàn không lên tiếng, chỉ im lặng nhìn cô, sau đó buông quả cầu lông xù trên áo lông của Trì Ý ra, cúi đầu hôn mấy hớp lên mặt cô, làm mặt Trì Ý dính đầy nước bọt.

Thật sự thấy sao đáng yêu quá đi, muốn hôn hôn.

Dưới đèn đường, anh ngước mắt, đáy mắt có mấy phần dương dương tự đắc đối mặt với Trì Ý.

Trì Ý cũng không đoán ra anh lại điên cái gì, nhưng mà, bị anh hôn mấy cái như vậy, lại còn hành động nhìn Trì Ý như vậy, rơi vào mắt Trì Ý làm sao cũng giống như là một loại khiêu khích.

Đối mặt với khiêu khích, Trì Ý luôn không ngại so đo, cô không chút suy nghĩ, như Tiếu Chỉ Hàn vừa mới làm với cô, hôn lại một cái trên mặt của anh.

Sau khi mặt Tiếu Chỉ Hàn gần như là để Trì Ý hôn cái nữa, cô giơ tay lên chống trên ngực anh, duy trì mặt đối mặt, cũng là một bộ dáng không chịu thua, “Tớ hôn trả lại.”

Ý của lời này, là cậu vừa mới hôn tớ, tớ cũng hôn lại cậu, chúng tay ai cũng không chiếm tiện nghi của ai.

Tiếu Chỉ Hàn dừng bước lại, cúi đầu nhìn Trì Ý mấy giây, đột nhiên cười một tiếng.

Theo bản năng, Trì Ý có loại dự cảm xấu.

Đúng như dự đoán, một giây kế tiếp, Tiếu Chỉ Hàn buông tay đang ôm cô ra, khom người xít lại gần, mở miệng nói, “Cậu hình như còn quên một chỗ.”

Trì Ý kinh ngạc, nhìn anh đưa tay, nâng mặt cô lên, cúi đầu sát lại gần.

Trong nháy mắt đến gần, hô hấp hòa vào nhau, kèm theo còn có một cái hôn khẽ rơi trên môi cô.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Đừng Nhìn, Anh Đầu Hàng

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook