Trang Chủ
Ngôn Tình
Đừng Nhìn, Anh Đầu Hàng
Chương 18

Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
Edit: Kai’Sa Team

Cuối tuần luôn trôi qua rất nhanh, đối với hầu hết mọi người, đó chỉ là hai ngày nghỉ ngắn ngủi bình thường,

Trước khi bắt đầu tiết tự học mười phút, trong lớp gần như trống một nửa, chỉ có mấy người đến sớm, đa số đều đang cố gắng miệt mài làm bài tập về nhà.

Trì Ý kéo ra một túi rác trong ngăn kéo, trong đó đã bỏ không ít khăn giấy dùng rồi.

Hôm đó bị giội nước lạnh, cho dù kịp thời thay quần áo, nhưng vẫn bị lạnh, đã cảm hai ngày rồi, uống thuốc cũng không bớt, ngược lại càng có xu hướng trở nên nghiêm trọng.

Cổ họng cô bị ho lâu có hơi có chịu, mũi cũng bị nghẹt, he hé môi, chậm rãi hô hấp giống như con cá trích nhỏ.

Buổi sáng vừa uống thuốc xong, lúc này bởi vì tác dụng phụ của thuốc, Trì Ý có chút buồn ngủ chống cằm.

Tiêu Chỉ Hàn bước vào lớp học.

Ngay khi bước vào lớp, anh liếc mắt đã thấy bạn cùng bàn “Núi Thái Sơn có sập mặt cũng không đổi sắc” gục đầu xuống bàn nhắm mắt ngủ, quay mặt về phía mình.

Sắc mặt và màu môi trắng bệch, cái mũi đỏ bừng, xem ra nghỉ ngơi không đủ.

Tiêu Chỉ Hàn không được tự nhiên ngồi xuống, cơ thể lười biếng chậm rãi ngồi thẳng dậy, thấy bên ngoài thầy chủ nhiệm và thầy Nhâm cùng Khoa đang đi tuần, lần đầu có ý tốt đưa tay đẩy đẩy Trì Ý.

Trì Ý á một tiếng, trợn tròn mắt mê mang nhìn sách giáo khoa trước mặt hồi lâu mới chẩm rãi ngồi ngay ngắn lại.

Đôi mắt cô hỗn loạn, rõ ràng cơ thể còn chưa tỉnh táo, nửa bên mặt bị tư thế nằm áp lên bàn đỏ lên, có vài sợi tóc rủ xuống.

Đây là lần đầu tiên Tiêu Chỉ Hàn thấy bộ dạng nhếch nhác của Trì Ý, vô thức nhìn nhiều hơn.

Trì Ý hít mũi một cái, không phát ra âm thanh gì, cô có hơi khó chịu rút khăn giấy mang theo từ ký túc xá ra, hung hăng xì nước mũi mấy cái.

Sau khi dùng mấy tờ khăn giấy, cả người cảm thấy thoải mái hơn không ít.

Lúc cô bỏ khăn giấy trên bàn vào túi rác, ánh mắt thuận tiện liếc thấy cánh tay Tiêu Chỉ Hàn đặt trên bàn học.

Trì Ý tạm ngừng lại, đầu ngón tay tinh tế trắng nõn chạm vào anh.

Lúc Tiêu Chỉ Hàn quay đầu nhìn lại, cô chỉ chỉ túi rác đươc buộc giữa bàn, chống tay vào cạnh bàn, nhỏ giọng nói: “Buổi sáng tôi vừa treo túi rác, nếu cậu cần thì coi như chúng ta dùng chung.”

“Tôi bị cảm.” Giọng nói của cô khàn khàn, mang theo theo giác kỳ lạ, ồm ồm giọng mũi, giống như một con mèo con.

Nghe vào tai, giống như bị tủi thân đang làm nũng với chủ nhân.

Ngay khi ý nghĩ này xuất hiện, mí mắt Tiêu Chỉ Hàn giật dữ dội.

Giọng nói này, mẹ nó ai có thể chịu được.

Anh nhớ đêm đó sau khi thêm bạn, anh mất ngủ nhìn tài khoản của Trì Ý một đêm.

So với vòng bạn bè của mình còn sạch sẽ hơn.

Anh tốt xấu gì thỉnh thoảng còn chia sẻ mấy hoạt động của game, Trì Ý là hoàn toàn không có động tĩnh gì.

Không giống một nữ sinh cấp ba mà giống như một người nguyên thủy sống trên núi.

“Nếu cậu không muốn tôi có thể gỡ xuống, tôi để chỗ khác cũng được.”

Nhưng hết thảy đã chững minh Tiêu Chỉ Hàn nghĩ nhiều, Trì Ý chỉ giải thích về sự tồn tại của túi rác với anh mà thôi.

“Không chỉ là khăn giấy lau mũi, cậu muốn bỏ thứ gì cũng có thể vứt vào, đợi đầy thì đi đổ hoặc là đổi túi khác.”

Thấy anh vẫn không nói gì, Trì Ý cũng không bởi vì chuyện thêm bạn tối hôm đó, thậm chí trêu đùa làm kim chủ của Tiêu Chỉ Hàn mà tự nhận là quan hệ giữa mình và cậu ta trở nên tốt hơn, nghĩ là cậu ta không muốn, liền giơ tay dỡ bỏ túi rác.

“…Để đó đi.” Giật mình vài giây, Tiêu Chỉ Hàn sờ mũi, nói một câu mơ hồ không rõ.

Trì Ý à một tiếng, chống đầu nhỏ giọng đọc thuộc tiếng Anh.

Tiêu Chỉ Hàn thất thần nghe.

Mềm mại, giống như tiếng mèo con cào vào lòng người.

Phát âm rất chuẩn, âm điệu cũng không giống lúc bình thường.

Lúc anh hồi phục lại tinh thần, cúi đầu chỉ thấy trò chơi vừa mở trên màn hình điện thoại hiện chữ “Game Over”.

Anh quay đầu nhìn Trì Ý.

Cô cúi đầu, đường nét góc nghiêng nhìn rất mềm mại, lông mi dài theo động tác chớp mắt của cô rung rung hai cái, song mũi thẳng, đôi môi khép khép mở mở, liên tục phát ra tiếng Anh.

Cảm nhận được Tiêu Chỉ Hàn đang nhìn mình chăm chú, Trì Ý ngừng lại, quay đầu nhìn anh, khó hiểu mở miệng: “Tôi đọc làm ồn cậu à?”

Thấy anh không nói gì, Trì Ý tự hỏi tự đáp: “Tôi sẽ nhỏ giọng một chút.”

Cô lật trang, lúc đọc tiếp giọng nói quả nhiên nhỏ hơn trước rất nhiều.

Tiêu Chỉ Hàn cố hết sức nén cơn bực bội trong lòng, đeo tai nghe lên, khởi động lại trò chơi.

Khi giao diện trò chơi nhảy ra dòng chữ qua cửa, trong lòng anh mới cảm thấy dễ chịu hơn.

Trì Ý mơ màng trôi qua một tiết, cũng không nghe lọt được mấy câu.

Vất vả đợi đến lúc tan học, cô uống vài ngụm nước ấm để cổ họng dễ chịu hơn chút ít, nhanh chóng gục xuống bàn tiếp tục ngủ.

“Hàn ca…”

Phương Vũ Thành quay đầu hét to, đôi mắt anh tối sầm lại, một quyển sách đập thẳng vào mặt cậu ta với sức lực không thể tránh né.

Cậu ta nhanh tay lẹ mắt bắt được quyển sách giáo khoa, tránh được một kiếp nạn, ngẩng đầu vừa định lên án Tiêu Chỉ Hàn độc ác, lơ đãng liền thấy Trì Ý gục xuống bàn ngủ.

“Đây là sao vậy?”

Phương Vũ Thành thấp giọng, chỉ chỉ Trì Ý nằm sấp trên bàn hỏi.

Người như Trì Ý, trong ấn tượng của cậu, dường như vĩnh viễn không dùng hết tinh lực, đi học nghe giảng, tan học làm bài, không lãng phí từng giây từng phút.

“Trong người không thoải mái.” Tiêu Chỉ Hàn trả lời ngắn gọn.

“Sao lại không thoải mái?” Cậu ta suy nghĩ một chút, “Không phải tại hôm đó cảm động chứ? Không đúng, tối hôm đó không phải vẫn khỏe sao, hơn nữa bây giờ không phải cũng đã qua hai ba ngày rồi.”

Tiêu Chỉ Hàn cau mày, đương nhiên cũng nghĩ đến nguyên nhân kia.

Nhưng đáp án chính xác, ngoài Trì Ý ra không ai có thể trả lời được. Phương Vũ Thành hết hy vọng, lại nhớ tới chuyện vừa rồi Tiêu Chỉ Hàn cầm sách giáo khoa ném mình, vuốt cằm, vẻ mặt đứng đắn.

“Hàn bảo, biết là anh ghen tị với vẻ đẹp trai của em, nhưng anh cũng không thể làm vậy…”

Tiêu Chỉ Hàn trao cho cậu một cái nhìn vô cảm, đôi môi di chuyển: “Đồ ngu ngốc.”

Phương Vũ Thành bị chửi là ngu ngốc vẻ mặt sung sướng.

Hàn bảo không bác bỏ, chính là trong lòng anh ta cũng nghĩ rằng mình đẹp trai hơn anh ta.

Phương Vũ Thành cảm thấy mình đã tìm được chân tướng, đứng bên cạnh dùng ánh mắt thông cảm nhìn Tiêu Chỉ Hàn.

Tiêu Chỉ Hàn không muốn để ý tên ngốc này, cúi đầu chơi game trên điện thoại.

Nhưng vẫn chú ý động tĩnh của người bên cạnh.

Cả người Trì Ý vùi vào trong cánh tay, đầu óc choáng váng, hô hấp khó khăn, vô thức thò tay lấy khăn giấy trong ngăn kéo.

Cảm thấy trống rỗng.

Ngừng động tác lại, Trì Ý hơi mê man cúi đầu, thấy mình dùng hết khăn giấy rồi, cô sửng sờ một hai giây, ngẩng đầu muốn hỏi người xung quanh có khăn giấy hay không.

Đầu tiên, cô nhìn về Tiêu Chỉ Hàn bên cạnh.

Chỉ là mượn khăn giấy mà thôi, chắc anh sẽ không từ chối.

“Bạn cùng bàn.”

Tiêu Chỉ Hàn giật mình vài giây mới nhận ra Trì Ý đang gọi mình, nhướng mày nghi ngờ.

“Cậu có khăn giấy không?”

Trì Ý vừa định nói có thể cho tôi mượn vài tờ khăn giấy rồi trả lại sau, trong nháy mắt mũi giống như bị người ta bóp lại, có hơi ngứa, nhanh chóng đưa tay che mũi, không khống chế nổi hắt hơi một cái.

Tiêu Chỉ Hàn liếc xuống ngăn kéo của cô, thấy cô nhìn anh giống như muốn xin giúp đỡ, còn có gì không hiểu.

Theo lý đúng ra lúc này anh nên hung hăng từ chối yêu cầu của cô, thuận tiện cười nhạo cô một phen, nhưng cậu không có suy nghĩ đấy, Tiêu Chỉ Hàn vô thức mở túi và ngăn kéo của mình, lại lục lọi túi của Lạc Gia Thiện và Phương Vũ Thành, rốt cuộc cũng tìm thấy một gói khăn giấy.

Lập tức xem như vật quý đưa cho Trì Ý.

Thấy Trì Ý lấy hai tay bịt mũi, căn bản không còn tay để tự rút khăn giấy, gần như là tự nhiên, Tiêu Chỉ Hàn rút một tờ đưa tới trước mặt Trì Ý.

Trì Ý một tay bụm mũi, cúi đầu tránh bị Tiêu Chỉ Hàn thấy bộ dạng của mình lúc này, một tay nhận khăn giấy, khàn khàn giọng nói cảm ơn.

Bạn cùng bàn của cô, mặc dù bề ngoài nhìn qua không đáng tin cậy, nhưng vào lúc quan trọng, hành động vẫn rất có năng lực.

Trì Ý dùng hai ba tờ khăn giấy mới cảm thấy dễ chịu, mắt thấy đã đầy túi rác, buộc phải xé giấy gói khăn giấy đã dùng qua, đẩy vào góc bàn.

Tiêu Chỉ Hàn thấy động tác của cô, lúc đứng dạy, bước chân bỗng nhiên dừng lại, hai tay tự giác cởi bỏ túi rác, cầm lên.

Sau khi chuông vào học vang lên, Trì Ý mới chậm rãi đứng lên, nhìn thoáng qua bục giảng, thấy giáo viên còn chưa chưa vào, định đi bỏ rác, không ngờ vừa cúi đầu đã thấy túi rác trống không.

Ngoài ra rác bọc trong giấy nháp trong góc bàn cũng biến mất.

Có thể làm chuyện này…

Trì Ý sửng sốt một chút, không chút suy nghĩ ngẩng đầu nhìn Tiêu Chỉ Hàn đang dựa vào tường: “Cái đó…”

Tiêu Chỉ Hàn quay đầu nhìn cô, vẫn là lần đầu tiên thấy bộ dạng ấp úng này của cô, mới lạ, có hơi khó hiểu nhíu mày.

Trì Ý chỉ chỉ túi rác: “Rác là do cậu đổ sao?”

“Tiện tay.”

Tiêu Chỉ Hàn suy nghĩ, chọn lấy dáp án hài lòng nhất.

Có lẽ là sợ Trì Ý tự mình đa tình, anh lại bổ sung: “Dù sao tôi cũng muốn dùng túi rác.”

Mặc dù hiện giờ anh cũng không có đồ gì cần bỏ.

Đối với Trì Ý mà nói, tiện tay hay không không quan trọng, cho dù là anh tiện tay, thật sự cũng đã giúp cô.

Có lẽ là khi ốm người dễ trở nên yếu đuối, tính tình cũng thay đổi.

Đối mặt với Tiêu Chỉ Hàn, Trì Ý đột nhiên có vài phần xấu hổ, giọng nói vì vậy mà trở nên nhỏ hơn: “Cảm ơn.”

Dường như cảm thấy hai từ cảm ơn quá tầm thường, không đủ thể hiện lòng biết ơn chân thành của cô, Trì Ý nhìn chằm vào mắt anh ta.

Biểu hiện và giọng điệu vô cùng đứng đắn nghiêm túc.

“Bạn cùng bạn, tôi sai rồi, tôi xin lỗi vì những suy nghĩ trước đây của tôi, bây giờ tôi cảm thấy cậu thật sự là một người tốt."

Tiêu Chỉ Hàn vô duyên vô cớ bị gắn thẻ người tốt: “…”

Ha ha.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Đừng Nhìn, Anh Đầu Hàng

BÌNH LUẬN FACEBOOK