Danh Sách Chương:

  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
“Lão đại! Cha và mẹ la hét nói, vì sao anh kết hôn, bọn họ lại không biết? Em cảm thấy anh hơi quá, để theo đuổi bà xã, suýt chút nữa là anh đã huy động cả nhà. Kết quả là… hiện tại anh lại đem giấu chị dâu trên đảo của anh, em nói người ta Kim ốc tàng kiều, anh lại lợi hại hơn, quả là kim đảo giấu kiều…”

Tin nhắn thoại truyền tới giọng nói của một cậu em trai Hắc gia tính tình vui vẻ, nói mãi không dừng, Nguyễn Yến Hi giống như nghe trộm được lời nhắn thoại không nên nghe, khuôn mặt nho nhỏ tái nhợt, hai tay nắm chặt một chỗ.

Ở trên đảo, nếu Hắc Thứ Khoan không ở cùng cô, cô cũng chỉ tìm những việc dễ dàng mà làm, như học làm món ăn mới, hoặc trồng đủ các loại hoa, ngẫu nhiên cô sẽ ra sức bày trí lại đồ đạc, nhưng hôm qua, Hắc Thứ Khoan vẻ mặt nghiêm túc cấm cô không được làm như vậy nữa, cô cũng không nghĩ nhiều, dù sao thì không thể làm việc này, cô tìm việc khác làm, thế mà cô đã quên, cô đã ngăn cách với thế giới bên ngòai vài tháng? Cô nhớ tới là bởi vì cô không cẩn thận nghe thấy lời nhắn thoại, làm lòng của cô trầm xuống.

Không có gì. Cô tự nói với chính mình, nhưng mà không có cách nào không nghĩ tới tin nhắn thoại kia, cô gả cho Hắc Thứ Khoan, nhưng không có trưởng bối Hắc gia chúc phúc, cẩn thận ngẫm lại, tại hôn lễ ngày đó Hắc gia chỉ tới một vị.

Một thành viên mới nhưng không có sự chúc phúc cùng tán thành của trưởng bối, thì làm sao đây?

Cô quả thật là người phụ nữ được anh giấu trên đảo sao?

Nhưng mà… Em trai và em gái của anh đều tới tham gia hôn lễ. Nguyễn Yến Hi nghĩ đi nghĩ lại, một cảm giác mệt mỏi đánh úp lại, cô chỉ có thể túm lấy cái bàn.

“Yến Yến…” Hắc Thứ Khoan đi vào thư phòng, tận mắt chứng kiến, biến sắc, xông lên ôm lấy vợ.

“Làm sao vậy?” Anh bế lấy Nguyễn Yến Hi, bước đi quay về phòng ngủ của bọn họ.

“Mời bác sĩ tới.” Vừa ra khỏi thư phòng, anh mệnh lênh cho một người hầu đang lau cửa sổ thủy tinh.

Nguyễn Yến Hi mất đi tiêu cự, dần dần tỉnh táo hơn. “Em không sao.” Cô gối đầu lên vai chồng, nhìn thấy sắc mặt anh trầm trọng, mi tâm đều nhăn hết lại, nhịn không được muốn đưa tay vuốt vuốt. “Chỉ váng đầu một chút thôi, phụ nữ thỉnh thoảng có chút đau nhức vặt, không cần mời bác sĩ tới đâu.”

“Anh nên sớm mời bác sĩ tới, kéo dài tới bây giờ là đã đáng chết rồi.” Hắc Thứ Khoan bình tĩnh nói, nhưng sâu trong thâm tâm, như có một ngọn lửa muốn bùng nổ, tức giận với chính mình, chỉ nghĩ muốn chiếm đoạt cô làm của riêng, nghĩ tới cần mang cô rời khỏi đảo làm một cuộc kiểm tra phụ sản.

“Em không sao mà.” Cô vẫn trấn an anh.

Bắc sĩ trên đảo làm một cuộc kiểm tra cho cô. Trung tâm chữa bệnh và chăm sóc trên đảo có những thiết bị chữa bệnh bằng một bệnh viện tầm trung, nhưng so với một bệnh viện lớn ở trung tâm thì vẫn chưa được coi là đầy đủ, Hắc Thứ Khoan không hề kéo dài một c hút thời gian nào cả, cho người chuẩn bị máy bay, đưa vợ trải qua hành trình hai mươi phút tới bệnh viện lớn kiểm tra phụ sản.

Có lẽ lên sắp xếp một vài bác sĩ cùng hộ lý, lúc nào cũng có thể chăm sóc Yến Yến… Anh đang nghĩ như vậy, Nguyễn Yến Hi vươn bàn tay nhỏ bé lên xoa xoa mi tâm của anh.

“Bác sĩ đều nói là không sao, sao vẻ mặt anh vẫn nghiêm túc như vậy?” Cô không hy vọng anh phiền lòng chuyện gì.

Hắc Thứ Khoan nhìn vợ, cầm lấy tay của cô.

“Sao em không ở trong phòng

nghỉ ngơi cho tốt?” Anh cố gắng đè nén giọng nói để không giống lời trách cứ, bởi vì tất cà lỗi này, chỉ nghĩ tới cô có thể đột nhiên té xỉu ở một góc nào đó của nhà lớn, mà phòng thì lớn như vậy, nếu không phải anh vừa vặn phát hiện, chỉ sợ…

“Mỗi ngày em đều nghỉ ngơi mà.” Thanh âm của Nguyễn Yến Hi có chút ủy khuất, “Em nghe nói anh ở thư phòng, Mã Lệ Á đang mang cà phê cho anh, em liền thay cô ấy đưa tới.” Kết quả, không nghĩ tới anh lại không ở thư phòng, thật không cẩn thận là cô lại nghe được lời nhắn thoại.

“Mã Lệ Á?” Hắc Thứ Khoan suy nghĩ, cho tới bây giờ, anh cũng không có một chút ấn tượng với cái tên này. “Đó là công việc của cô ấy, người không làm tốt công việc thì không cần giữ lại.”

Nguyễn Yến Hi khẩn trương lên, từ trên giường ngồi dậy, hai tay cầm lấy ống tay áo của anh, “Là em bắt cô ấy phải đem cà phê đưa cho em, anh không thể khai trừ cô ấy nha.”

Cô vợ nhỏ kích động như thế, Hắc Thứ Khoan sao dám làm trái ý cô. “Anh không nói sẽ khai trừ cô ấy, em ngoan ngoãn nằm xuống đi, ngoan?” Trái tim anh chịu không nổi việc cô bị té xỉu.

Cô khó hiểu nhìn anh, liền mở miệng: “Bác sĩ đều nói em không sao. Anh thật sự không thể khai trừ Mã Lệ Á, nếu không em… em…” Cô có thể uy hiếp anh cái gì đây? Nguyễn Yến Hi có chút hao tâm tổn trí, chồng của cô hình như không có nhược điểm gì.

“Em chỉ cần ngoan ngoãn nghỉ ngơi, không cần vội vàng kích động, ai anh cũng sẽ không khai trừ.” Hắc Thứ Khoan nhanh chóng bắt lấy nhược điểm của cô, lấy ra uy hiếp.

“Em không sinh bệnh mà.” Cô đáng thương ngập ngừng nói, nhưng vẫn ngoan ngoãn quay về nằm trên giường.

Hắc Thứ Khoan thở dài một hơi, vỗ về khuôn mặt cô, cúi người xuống hôn hôn môi cô.

“Yến Yến, em là phụ nữ, sao lại chậm chạp như vậy, anh nên làm thế nào với em đây?” Anh hôn hôn đôi môi đỏ mọng của cô, vừa tức giận vừa đau lòng nói.

Cô trừng mắt nhìn, một lúc lâu sau mới hồi tỉnh lại, kinh ngạc tới mức cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch lên.

“Anh… em…” Cô phủ hai tay lên bụng mình.

“Rốt cục phát hiện ra sao?” Anh cười cười điểm chóp mũi cô.

Hai má Nguyễn Yến Hi phớt hồng, hai mắt hưng phấn sáng rỡ.

Khó trách gần đây cô thấy chính mình ham ăn, lại ham ngủ, cô còn nghĩ chính mình sẽ biến béo phì, lên liều mình tìm việc gì làm. Hơn nữa, cô không có thói quen nhớ kỳ sinh lý, ở trên đảo bị ngăn cách cũng là một nguyên nhân, nếu không xem lịch cùng TV, cô sẽ không biết ngày nào vào ngày nào, không biết một tháng,hai tháng, ba tháng cứ như vậy trôi qua.

Nhưng mà cô thật sự sơ ý, Hắc Thứ Khoan chưa bao giờ dùng biện pháp phòng hộ khi làm tình, mà số lần bọn họ ân ái thường xuyên như vậy, cô sớm nên chú ý mới đúng.

“Đã biết sao? Ngoan ngoãn nghỉ ngơi, đợi lát nữa máy bay được chuẩn bị tốt, anh đưa em đi kiểm tra phụ sản.” Hắc Thứ Khoan lại dùng thanh âm yêu chiều nói.

Nguyễn Yến Hi thuận theo gật gật đầu, ôm lấy vai anh cọ cọ làm nũng, HắcThứ Khoan cười, cũng nằm xuống bên cô, ôm cô vợ nhỏ vào trong lòng.

Cô có đứa nhỏ của anh. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Nguyễn Yến Hi dán tại ngực anh, một tay phủ lên bụng, Hắc Thứ Khoan đưa một bàn tay ra phủ lên bàn tay của cô, dán lên bụng, nắm chặt lấy bàn tay cô.

Nguyễn Yến Hi nở nụ cười ngọt ngào, một khắc này tất cả sầu lo dường như tan biến hết, cô chỉ cảm thấy mình là một người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới.

***

Quả nhiên là Hắc Thứ Khoan đã mời những bác sĩ chuyên nghiệp chữa bênh và những nhân viên chăm sóc chuyên nghiệp tới nhà lớn của anh, và tìm bảo mẫu chăm sóc Nguyễn Yến Hi 24/24.

Tuy rất hạnh phúc vì có bé cưng, nhưng đôi khi Nguyễn Yến Hi nhịn không được mà kháng nghị.

Cô là phụ nữ có thai, không phải một baby a. Những người này, trừ không múc cơm cho cô ăn, không bế cô lúc đi đường, chuyện gì cũng không cho cô làm. Về việc tắm rửa, chồng cô sẽ vui vẻ ra tay giúp cô.

Được rồi, ít nhất thì cô có thể đan áo len,xem người làm trồng cây, đọc sách, đi dạo, nghe nhạc… cái khác đều không thể, mỗi ngày đều lặp lại như vậy, việc làm vườn mà cô yêu thích nhất , giờ chỉ có thể nhìn người làm vườn làm giúp cô, bởi vì Hắc Thứ Khoan không cho cô dùng xẻng và kéo, cũng không cho phép cô ngồi xổm lâu, và cho rằng tiếp xúc nhiều với phân hóa học sẽ không tốt, về phần làm đồ ăn, dùng dao để thái – không được, không cho đứng gần lửa, khói dầu rất nguy hiểm,… Những việc mà cô hứng thú yêu thích đều bị tước đoạt hết.

“Em khống muốn ăn.” Bụng càng lớn, tính tình của cô lại càng không tốt, có khi cô tự trách mình thật quá đáng, Hắc Thứ Khoan lại chỉ biết dung túng cô.

“Ăn thêm một chút thôi, ăn cùng với anh, ngoan?” Anh dỗ dành cô, xúc thìa cơm với cá đưa đến miệng cô.

Nguyễn Yến Hi trừng mắt nhìn một bàn đồ ăn đầy dinh dưỡng kia, khiến người ta chán ngán: “Sao mỗi bữa cơm em đều phải ăn những thứ này”

Hắc Thứ Khoan chần chờ hai giây, nhân tiện nói: “Bởi vì đây là những đồ ăn anh thích.”

“Thật vậy sao?” Mắt cô sáng rực lên.

“Là thật…” Thật mới là lạ, vì dỗ cho cô ăn đồ ăn dinh dưỡng, Hắc Thứ Khoan liền ăn cùng cô, cô ăn một miếng, anh cũng ăn một miếng. Anh quyết định, đợi lát nữa, phải thương lượng với đầu bếp, nhát định phải làm nhiều món ăn đa dạng.

Khó trách Yến Yến ăn không vào.

Cuối cùng Nguyễn Yến Hi cũng ngoan ngõan ăn luôn cả miếng cá kia, lúc này đang chuyên tâm nghiên cứu cách chế biến một món cá, thân là một đầu bếp, vẫn phải nghiên cứu sách dạy nấu ăn, cô nhất định phải tìm ra cách phối hợp các loại thực vât.

“Em muốn ăn cái kia.” Quả nhiên, cô bắt đầu ngoan ngoan ăn mỗi món đồ ăn, ăn tới khi tìm ra cách nấu ngon thì mới thôi.

Sau đó, cô liền đi lấy bút ký dạy nấu ăn của cô, viết cảm tưởng của cô vào đấy.

Trong lòng Hắc Thứ Khoan dở khóc dở cười, có lẽ từ lời nói dối này, về sau chắc sẽ phải trả giá rất nhiều.

Bụng của cô càng ngày càng lớn, Hắc Thứ Khoan càng ngày càng lo lắng hơn.

Dù sao cũng là lãnh đạo của một tập đoàn lớn, lâu lắm rồi không xuất hiện ở công ty, có người đục nước thả câu, nhân cơ hội này bắt đầu hành động. Hắc Thứ Khoan là một con hùng sư (sư tử mạnh mẽ), mọi chuyện tạm thời giao cho Lão Ngũ xử lý, bởi vì hiện giờ anh có chuyện không thể phân tâm.

Nhưng Lão Ngũ vẫn còn quá non, Lão Thất lại chỉ biết gây chuyện, không bao lâu, vấn đề ngày càng nghiêm trong, anh phải tự thân xuất mã giải quyết, cho nên mỗi ngày anh phải đi tới đi lui giữa đảo và công ty.

Lão Ngũ đề nghị với anh, mang Nguyễn Yến Hi tới Manhattan để tiện chăm sóc, nhưng Hắc Thứ Khoan không muốn trong lúc anh bôn ma mệt nhọc, đưa vợ lại đây, nhưng anh lại không muôn đưa Yến Hi rời khỏi phạm vị mà anh có thể an tâm, để cô có thể sinh con trên đảo, anh đã chuẩn bị chu tòan, cô chỉ cần ở đó là tốt rồi.

Dần dần, hầu như Nguyễn Yến Hi không nhìn thấy Hắc Thứ Khoan, mãi đêm khuya anh mới quay về đảo, cho dù cô đã cố gắng chống đỡ không ngủ sớm, nhưng lại không thể không nghĩ tới cục cưng, mà sáng sớm khi tỉnh lại, Hắc Thứ Khoan đã ra khỏi cửa từ sớm rồi.

Cô đau lòng cho anh, nhưng rồi một nỗi sầu lo khác lại hiện lên.

Vì sao anh tình nguyện bôn ba hai nơi, không cho cô rời khỏi đảo? Anh có thể không cần vất vả như thế.

Cô bắt đầu trở lên mẫn cảm, hôm nay, lúc Hắc Thứ Khoan dậy chuẩn bị rời đi, cô gặp ác mộng mà tỉnh lại, mở mắt ra, bắt lấy tay anh.

Hắc Thứ Khoan nâng mi lên, tay to lớn cầm lại tay của cô.

“Đánh thức em à?” Anh cúi người xuống, hôn lên trán cô. “Ngủ tiếp đi.”.

Nguyễn Yến Hi sao có thể ngủ tiếp nữa? Cô nói với chính mình, phải nghĩ cho anh, không được phát cáu, anh như vậy là đã rất sủng cô rồi.

“Anh như vậy quá mệt mỏi, nếu quá muộn, anh cứ nghỉ ngơi tại New York đi, như vậy anh có thể ngủ thêm nhiều một chút.”

Cô có thể ở một mình, ít nhất là cô sẽ học nhẫn nại, cho dù cô chỉ là người phụ nữ mà anh giấu ở đảo cũng không sao cả, cô không muốn anh vất vả như thế.

“Anh vẫn tốt mà, đừng lo lắng cho anh, em cứ nghỉ ngơi thật tốt.” Anh cười nói, hôn cô một cái thật sâu, mới đứng dậy rời đi.

(muanhobaybay: muanho mà có một người yêu mình sủng mình như anh Hắc Thứ Khoan , thì hạnh phúc không để đâu hết mất.)

***

Cuộc sống mà quá mức nhàn rỗi, sẽ chỉ làm người ta càng suy nghĩ linh tinh thôi, Nguyễn Yến Hi ở trên đảo không có việc gì làm, thừa dịp khoảng thời gian “cai ngục” của cô thay ca, cô trộm đi sửa sang lại thư phòng. Ngẫm nghĩ lại thấy buồn cười, nhớ lại ngày trước còn đi học, ở trên lớp vụng trộm xem truyện tranh, lúc đó thật vui vẻ, lại thật cẩn thận, sợ bị phát hiện.

Phòng ngủ không có gì phải sửa sang lại, những người hầu đều đã dọn dẹp không nhiễm một hạt bụi rồi, cô đành phải suy nghĩ thật lâu, mới nghĩ tới thư phòng, nơi mà Hắc Thứ Khoan không cho người hầu lui tới.

Cô ưỡn thẳng cái bụng to, bên này tìm kiếm, bên kia mò mẫm, người ta tranh thủ lúc rảnh rỗi, cô là trộm lúc rảnh rỗi trong bận rộn, đột nhiên, cô nhìn thấy một hộp nhung màu lam trong ngăn kéo, lòng hiếu kỳ, làm cho cô tiến tới cầm cái hộp lên.

Dù biết trộm xem đồ của người khác là không đúng. Nhưng nghĩ muốn, cô chỉ là nhìn một chút xem bên trong là cái gì thôi, chắc không sao đâu? Hơn nữa đây là đồ của chồng cô, Hắc Thứ Khoan từng nói với cô, từng góc trên đảo này, cả thư phòng của anh, đều là của cô, cô có thể tới bất cứ lúc nào, không bị hạn chế, bởi vì cô là nữ vương của cái đảo này.

Nguyễn Yến Hi tự thuyết phục chính mình xong, sau đó tò mò mở ra hộp nhung, bởi vì cô nhìn thấy rất quen mắt, cô cảm thấy hình như cô đã thấy qua ở đâu đó rồi.

Trong hộp là một chiếc nhẫn của nam, Nguyễn Yến Hi nhớ tới. Đây là nhẫn kết hôn của Hắc Thứ Khoan,chính tay cô đã đeo lên cho anh, trên tay cô là chiếc nhẫn của nữ.

Gập lại chiếc hộp nhung, đem nó để lại ngăn kéo, mặt cô không chút thay đổi ngồi ở trước cái bàn, nhớ tới ngày đó nghe được tin nhắn thoại.

Người ta là Kim ốc tàng kiều, còn cô lợi hại hơn, quả là kim đảo giấu kiều…

Nếu là bình thường, tin tức như vậy đối với nam giới không có vấn đề gì, nhưng mà Nguyễn Yến Hi chợt thấy hoảng hốt, chồng cô đã lâu ngày không ở bên người, ngày lâm bồn cũng sắp tới rồi, trong lòng có vô hạn phiền muộn, cô bắt đầu sinh ra nghi ngờ.

Từ khi nào Hắc Thứ Khoan lại cất nhẫn đi? Cô nhớ rõ mới trước đây anh vẫn còn đeo nó. Vì sao tự dưng lại cất đi? Chẵng lẽ là sau khi quay về công ty đi làm lại? Có phải anh không muốn cho người khác biết là anh đã kết hôn? Dù sao cả ba mẹ anh, ông bà của cô, cũng không biết anh có một người vợ là cô.

Vì sao anh lại không mang cô cùng quay về New York? Nếu như vậy anh sẽ không phải bôn ba qua lại.

Có rất nhiều rất nhiều nghi vấn, làm cho Nguyễn Yến Hi thất hồn lạc phách (thất thần), càng thêm sầu lo nhạy cảm.

Cô rất muốn rời khỏi đảo, nhưng mọi người trên đảo đều nói với cô, không có sự cho phép của Hắc Thứ Khoan, bọn họ không dám để cô rời đi, hóa ra là cô bị nhốt ở trên đảo.

Hắc Thứ Khoan nói, cô là nữ vưỡng của đảo, kỳ thật, cái đảo này cũng là nhà giam của cô, làm gì cũng không thóat đi được, chỉ có thể si ngốc chờ đợi, rốt cuộc cô cũng chờ được chồng cô quay trở về bên người cô.

Sau mấy ngày Hắc Thứ Khoan không trở lại đảo, cô thấy mình như người phụ nữ bị chồng ruồng bỏ, mỗi ngày đứng ở bờ biển nhìn biển rộng, chờ mong chồng trở về.

(muanhobaybay: hai… ở trong cái sướng mà không biết sướng đây.)

Một người phụ nữ mỗi ngày đều không có việc gì làm, lại cô đơn lủi thủi, sao có thể không miên man suy nghĩ đây? Trong phòng, tiếng người hầu nói cô nghe lại không hiểu được, chỉ có thể dựa vào vài câu tiếng Anh nói chuyện với họ.

Đêm nay, cô trộm khóc, thẳng tới khi mệt quá ngủ thiếp đi, mơ mơ hồ hồ cảm giác có người tiến vào bên giường, cô được cẩn thận tiến vào một cái ôm quen thuộc.

Gần đây cô ngủ không ngon, thỉnh thoảng lại tỉnh giấc, khi tỉnh lại, vị trí bên người luôn lạnh băng như trước.

“Yến Yến.” Thanh âm quen thuộc trầm thấp ôn nhu, giống trong trí nhớ gọi tên cô, cô còn cảm nhận được một đôi môi đang hôn lên giọt nước mắt bên khóe mắt mình, còn có cái gì đó lởm chởm chà chà lên má cô.

Đây không phải cảnh trong mơ. Nguyễn Yến Hi mở mắt ra, nhìn chằm chằm ngực người đàn ông đang ôm cô, không dám chớp mắt, sợ chỉ cần nháy mắt một cái thôi, ảo giác liền biến mất.

Hắc Thứ Khoan cố gắng động tác thật nhẹ nhàng, sợ đánh thức vợ yêu, nhưng mà xem ra, không cạo râu trên máy bay là thất sách..

“Đánh thức em sao?” Tay anh yêu thương sờ sờ gò má cô, cảm giác cô gầy đi.

Vì sao khi ngủ cô lại rơi lệ Giọt lệ kia nóng bỏng tựa dung nham, tích tụ ở trong lòng anh, anh giật mình phát hiện, kỳ thật anh cũng chỉ là một người phàm, cũng là da là thịt, cũng biết đau biết xót.

Nguyễn Yến Hi hấp hấp cái mũi, hốc mắt nóng lên, khiến tầm mắt trở lên mơ hồ. Thật sự không phải mộng. Cô ngửi được mùi hương quen thuộc trên người anh, chân thật cảm giác được cái ôm chặt chẽ của anh, nhưng lại làm cho tâm cô từng trận ẩn ẩn đau đớn, trong trí nhớ anh luôn luôn là một người chồng hăng hái, giờ đây lại có chút tiều tuy, chồng cô luôn luôn chú trọng dung nhan, thế nhưng giờ đây ngay cả râu cũng lâu chưa cạo.

Còn cô thì sao? Cả ngày ngồi trên đảo suy nghĩ vẩn vơ, không thể chia sẻ với anh cái gì cả.

“Đừng khóc.” Hắc Thứ Khoan vội lau hàng nước mắt tự nhiên không đình chỉ được của cô, “Thực xin lỗi, anh không nên lâu như vậy mới trở về.” Anh đau lòng ôm chặt cô, tiểu Yến nhi của anh chưa

bao giờ khóc trước mặt anh. Anh luôn luôn làm cô vui vẻ, hiện giờ anh mới phát hiện ra, nước mắt của cô, khiến anh không thể chống đỡ.

Nguyễn Yến Hi lắc đầu, nghẹn ngào nói không ra tiếng.

Anh không nên nói xin lỗi, người phải nói xin lỗi là cô mới đúng.

Vì sao cô lại là một phụ nữ yếu đuối như vậy? Vì sao cô không thể trợ giúp anh, một người vợ mạnh mẽ? Thậm chí lúc anh mệt mỏi, cô cũng không thể chăm sóc anh.

“Đừng khóc.” Giờ phút này Hắc Thứ Khoan thực hận

Nguyễn Yến Hi cố gắng ngăn dòng nước mắt, không thể để sự yếu đuối của mình trở thành gánh nặng của anh, chỉ là không ngăn được tiếng nấc nghẹn ngào, liều mình tiến sâu vào trong cái ôm ấm áp của anh.

Hắc Thứ Khoan ôm cô, chắc chắn và chặt chẽ, giống như dỗ một đứa nhỏ đang khóc, dần dần, trong gian phòng chỉ còn tiếng tim đập của hai người.

Cô lẳng lặng cảm thụ có anh làm bạn, quyết tâm đem khoảnh khắc này nhớ sâu tận đáy lòng, nếu sau này, cho dù cô chỉ có một mình, cảm thấy cô đơn, cũng muốn nhớ lại khoảnh khắc này, cứ như vậy, lần sau anh mà mệt mỏi trở lại bên người cô, cô mới có thể ôm anh một cái ôm ôn nhu nhất.

“Thứ Khoan.” Cô nhịn không được mà gọi tên anh, bởi vì vừa khóc lên thanh âm hơi khàn khàn.

“Ừ?”

Nguyễn Yến Hi đem hai má dán vào ngực anh, thật hi vọng, vì anh, cô có thể trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ.

“Em yêu anh.” Tha thứ cho sự yếu đuối hiện tại của cô, cô lại càng cố gắng: đưa đôi môi lên cướp đi hô hấp của anh, ngực Hắc Thứ Khoan cứng lại, đau đớn trong lòng tràn ra hốc mắt của anh, rốt cuộc anh phát hiện ra, anh đã bị lưới tình bủa vây trói chặt, ngay cả con đường lui cuối cùng cũng bị phong kín. Giờ khắc này, một cỗ lực lượng xuyên phá u mê tiến tới, cho anh biết rõ sự thật, nhận ra cảm tình chân thật ở đáy lòng anh.

Không có song gió nguy nan, không cần tốn nhiều công sức, cô chỉ cần nói một câu mềm nhẹ, đã đem tình yêu bắn thủng biển sâu, từ nay về sau chỗ kia trời long đất lở.

Ai chăng võng tình bắt ai? Ai muốn ai trả giá hết thảy? Đã không phát hiện ra chính mình trở thành tù binh trước, lá bài mấu chốt còn nằm trên tay thần tình yêu, cứ truy đuổi , mọi người lại tự cho là mình đã nhìn rõ đáp án.

Thẳng tới giờ khắc này, anh mới phát hiện ra, anh cũng không thắng, nhưng lại lộ ra nụ cười thỏa mãn.

Cô vợ nhỏ được anh dỗ dành đã chìm vào giấc ngủ, anh ở bên tai cô nhẹ nhàng nỉ non:

“Anh cũng yêu em, Yến Yến.”

Danh Sách Chương:

truyện full
Bạn đang đọc truyện trên website WebTruyen.Com

Nhận xét của đọc giả về truyện Dục Vọng Độc Chiếm Của Ma Vương

BÌNH LUẬN FACEBOOK