Dục Vọng Chiếm Hữu Của Tiểu Chó Săn

Chương 49: Văn Sâm, chúng ta chia tay đi

Tiểu Mật Đào

09/09/2020

Edit: DiTi

Beta:Đậu Xanh

"Mọi người, đem những gì các bạn đã học được hôm nay viết thành một bài báo cáo thực tiễn, thứ hai sẽ nộp lên, bây giờ mọi người theo thứ tự...."

Trước một viện bảo tàng cách đại học A không xa, giáo sư Lý đang chỉ huy một nhóm nghiên cứu sinh lên xe, ánh mắt thình lình thấy được một thân ảnh xinh đẹp màu xanh biếc chạy đến.

Cô Ngôn?

Cô gái bụm mặt, bởi vì chạy quá nhanh, làn váy nhẹ nhàng tung bay, thân hình giống như một con bướm nhẹ nhàng uyển chuyển.

Chạy tới gần, giáo sư Lý nhìn thấy cô khóc, nước mắt đầy mặt chọc người thương tiếc, anh phân phó thật nhanh mọi người lên xe, trực tiếp chạy đến chỗ cô.

"Cô Ngôn, cô Ngôn ~".

" Cô làm sao vậy?".

Giáo sư Lý giữ cô lại.

Ngôn Hi nước mắt đầy mặt, thấy không rõ cảnh vật xung quanh, càng thấy không rõ người phía trước.

Giáo sư Lý đã nhận chức nhiều năm, cũng âm thầm quan sát Ngôn Hi hai ba năm nay, chưa bao giờ thấy được cô cười, càng không nói đến bộ dáng khóc thất thố này của cô, trong lúc nhất thời cũng luống cuống, tri kỷ mà lấy khăn tay đưa cho cô.

"Chị Ngôn Hi!".

Cùng với một thanh âm dễ nghe của thiếu niên truyền đến, Văn Sâm cũng đã chạy đến.

Bước chân lại bị cảnh tượng trước mặt bức ngừng lại.

Ngôn Hi nghe được thanh âm của Văn Sâm, khóc càng lợi hại.

Giáo sư Lý một tay lôi kéo Ngôn Hi, một tay kia giúp cô xoa khóe mắt.

Lại là anh ta!

Ánh mắt Văn Sâm căng thẳng, có chút khó coi, đi tới đẩy giáo sư Lý ra, " Tránh ra!".

Khi cậu nhìn đến khuôn mặt ướt đẫm nước mắt của Ngôn Hi lập tức bị dọa cho ngây ngẩn cả người.

"Chị Ngôn Hi, chị....".

Trên mặt của nam sinh tràn đầy kinh ngạc, lo lắng cùng đau lòng, nhưng trong mắt của Ngôn Hi chỉ có dối trá khiến cô cảm thấy đáng sợ.

Cô đã từng đem cậu thích trộm ở trong lòng, nhìn một cái cũng cảm thấy thật xa xỉ, thế nhưng từ đầu đến cuối cậu chỉ xem cô như một món đồ chơi.

Cô mở rộng lòng mình, lần đầu tiên chủ động tiếp nhận một người, thế nhưng lại là ác ma ngụy trang dưới ánh mặt trời.

Trước kia mỗi khi cô nhìn thấy cậu có bao nhiêu vui mừng, giờ phút này liền có bao nhiêu thống hận.

Văn Sâm sửng sốt một giây liền qua đi, đôi tay đỡ vai cô, nhíu mày, "Chị Ngôn Hi, chị làm sao vậy? Nói cho em biết, là ai ức hiếp chị? Có phải là anh ta...".

" Cậu cút ngay!"

Cậu còn chưa nói xong, Ngôn Hi đã đẩy cậu ra, giống như bị đồ vật ghê tởm đụng phải, " Đừng chạm vào tôi!"

Cô chưa bao giờ có ngữ khí như vậy để nói chuyện với cậu, cũng chưa từng đối đãi với cậu bằng thái độ này.

Ánh mắt thống hận, biểu tình căm ghét, phảng phất như cậu là một thứ cực kì dơ bẩn.

Văn Sâm có chút luống cuống, biểu tình lo lắng đã bị thay thế bằng vô tội cùng nghi hoặc.

"Chị Ngôn Hi, chị rốt cuộc làm sao vậy?".

Ngôn Hi cắn môi, nước mắt giống như mưa mà chảy xuống, Văn Sâm đau lòng đem cô ôm vào lòng, " Đừng khóc, rốt cuộc làm sao vậy? Nói cho em biết đi!".

Hương vị bạc hà quen thuộc từ trên người cậu tuyền đến, lực đạo kinh người mà ôm lấy cô, thật ấm áp giống như trước đây, nhưng tâm của Ngôn Hi lúc này lại lạnh như băng.

Vài phút trước, cậu còn ở nơi đó ôm lấy một nữ sinh lưu luyến không muốn chia lìa, còn chờ cô xuất hiện, làm cô xấu hổ trước mặt mọi người.

" Văn Sâm, cậu hôm nay bắt tôi phải đến đó, một hai phải chứng minh rằng mình thắng, mới bỏ qua cho tôi?".

Tiếng nói cô hơi khàn, thanh âm nứt nở đứt quãng, Văn Sâm chỉ nghe được đại khái, trong đầu toàn là sương mù mù mịt.

" Cái gì?".

Ngôn Hi đẩy cậu ra, " Kỹ thuật diễn của cậu thật tốt!".

Văn Sâm nhăn chặt mày, tựa hồ đã ý thức được cô có chút không thích hợp, lại không nghĩ rằng cô sẽ đẩy cậu ra, dùng ánh mắt quyến liệt nhìn cậu, " Đừng lại đến tìm tôi".

Ngôn Hi nói xong, xoay người liền rời đi.

" Ngôn Hi!".

Văn Sâm sao có thể cho phép cô cứ như vậy rời đi, nhưng giáo sư Lý chứng kiến toàn bộ sự việc từ nãy giờ đã thoáng hiểu được chuyện gì.

Lúc trước ở nhà ăn của trường học, anh đã cảm thấy quan hệ của hai người họ rất thân thiết, hiện tại xem ra không còn nữa?

Văn Sâm vừa muốn đuổi theo, giáo sư Lý liền tiến đến ngăn cản cậu, " Bạn học à, nếu Ngôn Hi cô ấy....".

" Cút ngay!".

Văn Sâm đẩy anh ta ra, giáo sư Lý tự biết mình không thể ngăn được cậu, liền cho đám nghiên cứu sinh một ánh mắt, cả đám thức thời xông lên cản người.

Một đám người ngăn trở thân ảnh của Ngôn Hi, lòng Văn Sâm nóng như lửa đốt, trong mắt đã có chút đỏ, " Các người muốn chết có đúng không?".

Một đám sợ hãi nhìn bộ dáng hung dữ của Văn Sâm, nhưng lại ỷ vào người đông thế mạnh, tiếp tục cản trở cậu.

Nam sinh không lưu tình chút nào mà động tay, một đám học sinh la to, kinh động mấy cảnh sát ven đường, chờ cảnh sát lại đây giải tán đám đông, Ngôn Hi đã đi mất.

Ngôn Hi ngồi trên một chiếc xe taxi, lang thang không có mục tiêu mà chạy xung quanh, dọc đường đi đôi mắt đã sưng lên vì khóc quá nhiều.

Di động không ngừng reo lên, có vài người gọi đến, ai xung quanh cũng lo lắng, quan tâm cô, nhưng trong lòng cô một mảnh trống rỗng, đều bị người kia cọ rửa sạch sẽ.

Bác tài xế chở cô đi lòng vòng mấy tiếng đồng hồ, cũng chứng kiến cô khóc vài tiếng đồng hồ, cuối cùng sợ cô khóc đến ngất xỉu, liền tìm cớ mà đưa cô xuống trước một khách sạn.

Ngôn Hi mơ mơ màng màng đi vào, cảnh tượng trong đầu không ngừng xoay chuyển, có khi bọn họ mới gặp nhau, ở chung, yêu nhau, từng khoảnh khắc khi hai người sinh hoạt, cuối cùng là những lời mà mẹ cô ngày đó đã tận tình khuyên bảo.

' Tướng mạo của cậu ấy rất đẹp, gia thế hiển hách, tính tình lại tốt, mẹ như thế nào lại không hài lòng? Chỉ là đầu năm nay những tên phú nhị đại đi tìm kích thích, chuyện gì đều có thể làm ra, mẹ chỉ sợ cậu ấy đối với con....không phải thiệt tình'.

Cô nhớ đến, khi đó cô tự tin rằng Văn Sâm sẽ không như thế, hiện tại mặt bị vả đến đau đớn.

Đúng vậy, mọi phương diện cậu đều ưu tú như vậy, như thế nào sẽ thích loại như cô?

Có lẽ từ đầu đến cuối chỉ có cô mơ mộng, cô vốn dĩ không xứng có được những điều đó.

Nhưng vì cái gì, tim cô bây giờ lại đau như vậy, không cam lòng như vậy....

Tối muộn, Ngôn Hi ngồi ở khách sạn mà nhìn di động đã kêu lên được nửa ngày, cuối cùng Văn Sâm cũng không gọi nữa, chỉ có ba mẹ cô là còn gọi.

Cô thẩn thờ mà cầm di động, sau đó nở nụ cười mà bước ra khỏi khách sạn.

" Vừa rồi khách phòng 703 muốn hồ nước ấm, đừng quên đó...".

Mới vừa ra khỏi thang máy, cô liền đụng phải thân mình của một người đàn ông.

Người đó xoay người nhìn cô, đôi mắt nhất thời sáng ngời.

" Ngôn Hi?".

Ngôn Hi phảng phất như không nghe thấy có người nói chuyện, cũng không phát hiện là có người, tiếp tục đần độn mà đi ra ngoài, nhưng Trần Từ Thuật lại nhìn ra cô khác thường.

Đôi mắt sưng đỏ, sắc mặt tái nhợt, thân mình suy yếu có chút run rẩy.

" Ngôn Hi, cô có phải đã xảy ra chuyện gì không?".

Trần Từ Thuật kéo cô lại, Ngôn Hi khóc một ngày sớm đã không còn sức lực, bị hắn đột nhiên lôi kéo, cả người mềm mại ngã vào trong ngực hắn.

" Này...".

Mỹ nhân trong ngực, Trần Từ Thuật có bao nhiêu cao hứng, nhưng cao hứng chưa được một giây, đã bị một thanh âm đánh gãy.

" Ngôn Hi!".

Văn Sâm từ cục cảnh sát ra tới, gọi một chiếc xe theo Ngôn Hi, cuối cùng theo định vị mà chạy đến khách sạn này, nơi nào nghĩ được, vừa vào đã nhìn thấy cảnh tượng này.

" Chị đang làm gì!".

Biểu tình cậu chấn động, ánh mắt hung bạo mà nhìn Trần Từ Thuật đang ôm Ngôn Hi, cả người đều giống như một con chó sói tức giận.

Trần Từ Thuật đã bị cậu dọa, " Đây đều là hiểu lầm, anh chỉ là ngẫu nhiên...".

Ngôn Hi vốn đã khóc đến đờ người, nhưng nghe được thanh âm của Văn Sâm, cả người giống như được tái sinh, đáy mắt một lần nữa sáng rọi, cô nỗ lực đứng vững thân mình, đánh gãy lời nói của Trần Từ Thuật, " Chúng tôi đang làm gì, cậu còn không thấy sao?".

Văn Sâm cả ngày lo lắng cho cô, bị câu nói này của cô làm cho lạnh thấu tim.

Cô có ý gì?

Biểu tình nam sinh thay đổi, Trần Từ Thuật cũng có chút phát ngốc.

Này...Là tình huống như thế nào?

Không biết vì sao, Ngôn Hi nhìn biểu tình không thể tưởng tượng được của Văn Sâm lúc này lại cảm thấy thực thoải mái, dù cho cô biết cậu đang giả vờ.

" Phanh!".

Giây tiếp theo, thời gian cho Trần Từ Thuật phản ứng đều không có, đã bị Văn Sâm một quyền đánh tới.

Ngôn Hi bị cậu mạnh mẽ kéo vào trong lòng ngực, hung hăng mà đè ở trên tường.

" Chị nói cái gì? Lại nói một lần nữa!".

Khuôn mặt nam sinh hung ác, ngữ khí như muốn ăn thịt người, nghiễm nhiên là đã nổi giận.

Trước đây dưới loại tình huống này, Ngôn Hi chỉ biết yếu thế mà quy phục, nhưng việc đã đến nước này, Ngôn Hi chỉ hi vọng mình thật sắc bén, rạch nát cái khuôn mặt dối trá của cậu.

" Tôi nói tôi cùng anh ta đã ở bên nhau, cậu về sau đừng lại đến tìm tôi...Ô...".

Ngôn Hi còn chưa nói xong, đã bị Văn Sâm hung hăng chặn môi lại.

Nam sinh hôn như che trời lắp đất, môi lưỡi nóng bỏng mà chặn đi ngôn ngữ của cô, hàm răng sắc bén cắn môi cô để trả thù.

"Ô ô ô...Cậu cút...".

Ngôn Hi liều mạng phản kháng, nhưng lại bị nam sinh kiềm chế mạnh mẽ, " Hi Hi, Hi Hi, em rốt cuộc đã làm gì sai, chị nói đi, em sửa, cái gì em cũng sửa, đừng cáu kỉnh...".

Trần Từ Thuật bị cậu đánh đến nhe răng trợn mắt, lại nhìn thấy cậu ức hiếp Ngôn Hi, gọi mấy người bảo vệ đến kéo cậu ra.

" Cút ngay!".

" Văn Sâm, em bình tĩnh một chút!".

Trần Từ Thuật vừa phẫn nộ vừa sợ hãi nhìn Văn Sâm, môi Ngôn Hi bị cậu gặm cắn đến sưng lên, khuôn mặt lại thấm đẫm nước mắt.

" Vì cái gì, rốt cuộc vì cái gì...".

Chẳng lẽ thắng một ván này đối với cậu quan trọng như vậy sao? Cậu rốt cuộc xem tình cảm của cô là gì?

" Văn Sâm , cậu buông tha tôi đi, tôi không muốn chơi cùng cậu nữa".

" Chơi?".

Văn Sâm nghe thấy từ này, cảm giác trái tim như bị cô bóp nát, " Chị đang nói cái gì? Ai mẹ nó cùng chị chơi!".

Việc đã đến nước này, cậu còn giả vờ, nếu cậu thích giả vờ như vậy, cô liền cùng cậu tiếp tục.

" Được, là tôi chơi cùng cậu, tôi hiện tại không muốn chơi nữa được không?".

" Chị nói cái gì?".

Động tác giãy giụa của Văn Sâm dừng lại, không hề chớp mắt nhìn cô, ánh mắt cũng dần ảm đạm xuống.

Không biết là sợ hãi, hay là thứ gì khác.

" Tôi nói, chúng ta chia tay, tôi chưa từng yêu cậu, cho tới nay chỉ muốn chơi cùng cậu mà thôi".

Cô khàn giọng hô to trước mặt cậu, nhìn chằm chằm ánh mắt của nam sinh mà nở nụ cười, nụ cười phá lệ thê lương.

" Thật không? Cô Ngôn thích chơi như vậy sao? Thế hiện tại vì cái gì lại không muốn nữa?".

" Bởi vì tôi chơi chán rồi".

Ngôn Hi tươi cười nhìn cậu, cho rằng cậu muốn gở mặt nạ dối trá xuống.

Cả người cô bắt đầu run rẩy, từ đáy lòng không cách nào chấp nhận được vẻ mặt bị đả kích đó của cậu, cơ hồ theo phản xạ mà kéo người bên cạnh lại.

Lúc này cô không có lí trí, cái gì đều không có.

" Tôi chuẩn bị đổi khẩu vị".

" Chết tiệt!".

Nam sinh như bị chọc giận đến cực điểm, cậu đẩy năm sáu người đang giữ mình lại, lập tức nhằm vào cánh tay đang kéo Trần Từ Thuật kia của cô.

Ngôn Hi bị bộ dạng này của cậu dọa sợ, theo bản năng buông ra, Trần Từ Thuật cũng nghiêng người sang một bên, mấy người bảo vệ ở phía sau xông lên giữ chặt cậu, bởi vì quán tính, thân mình nam sinh lui lại một chút, đầu liền đụng vào thang máy cứng rắn bằng đá cẩm thạch.

" Văn Sâm!".

Con người Ngôn Hi trừng lớn, trong mắt toàn là lo lắng.

"Chị Ngôn Hi, chị...".

Văn Sâm duỗi tay muốn kéo cô, nhưng bị đập vào phía sau đầu, thần chí mơ hồ, cảnh vật trước mắt đều mơ màng, thực nhanh liền ngất đi.

" Mau đưa đến bệnh viện".

Bệnh viện Trung ương Giang Thành, trong phòng bệnh 309.

Văn Nguyệt cùng ba mẹ đang ngồi nhìn cậu vẫn hôn mê, cúi đầu gọt quả táo.

" Nguyệt Nguyệt, chuyện rốt cuộc như thế nào?".

" Người tên Ngôn Hi chắc là con biết phải không? Con bé đó khi nào lại trở thành bạn gái của em trai con? Bọn họ....".

" Được rồi, ba mẹ à, hai người đừng nói nữa, đừng làm ồn Tiểu Sâm".

" Cụ thể con cũng không biết, bọn họ ngày hôm qua khi gọi điện thoại vẫn còn rất tình cảm, ai biết hôm nay liền tan rồi, kế hoạch đem Ngôn Hi giới thiệu cho đám bạn tốt của nó...".

" Ngôn Hi!".

Văn Nguyệt nói được một nửa, Văn Sâm bỗng nhiên tĩnh lại.

" Ai, con trai bảo bối à, con rốt cuộc cũng tỉnh...".

" Con hù chết mẹ cùng ba con rồi".

Ba mẹ Văn vội vàng chạy đến bên cạnh cậu hỏi han, Văn Sâm giống như là không nghe thấy, cầm lấy điện thoại gọi cho cô.

" Ngôn Hi đâu?"

" Cuộc gọi bạn đang gọi...".

Điện thoại, Wechat, mọi phương thức liên lạc đều bị kéo đen, chỉ có một tin nhắn được gửi vào hai giờ trước.

---------Văn Sâm, chúng ta chia tay.

" Ha!".

Văn Sâm nhìn mấy chữ kia, bỗng dưng nở nụ cười, môi bị cậu cắn đến chảy máu cùng đôi mắt đỏ bừng.

Chia tay...

Được a.

Nhưng đó là nếu cậu chết.

" Con trai? Con trai?".

Mẹ Văn thấy bộ dạng này của cậu, có chút bị dọa sợ, con trai của bà lúc này cười lên thật sự rất giống ma quỷ...

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Dục Vọng Chiếm Hữu Của Tiểu Chó Săn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook