Dục Vọng Chiếm Hữu Của Tiểu Chó Săn

Chương 50: Giam cầm trong phòng tối

Tiểu Mật Đào

09/09/2020

Edit: DiTi

Beta: Đậu Xanh

Màn đêm buông xuống, bầu trời như một tấm lưới đen khổng lồ, toàn bộ mặt đất đều bị che kín, mọi nơi đều là một mảnh yên tĩnh, thậm chí tiếng côn trùng kêu cũng không có.

" Ưm...".

Trong phòng đen như mực, cô gái ở giữa giường lớn chậm rãi tỉnh lại, lông mi cô run rẩy, hơi hơi mở mắt, trước mắt là một mảnh đen nhánh, cái gì cũng không nhìn thấy.

Ngôn Hi nhíu mày, vừa định ngồi dậy thì phát hiện tứ chi của mình như có thứ gì đó trói buộc, căn bản không thể động đậy.

Sao lại thế này?

Trong lòng cô hoảng hốt, nỗ lực vặn vẹo thân mình, nhưng cô như con cá nằm trên thớt, giãy giụa như thế nào cũng trốn thoát không được, ngay cả miệng muốn nói chuyện cũng chỉ phát ra những âm thanh 'ô ô ô'.

Miệng đã bị chặn.

Đây rốt cuộc là chuyện gì?

Ý thức còn sót lại ở một giây cuối cùng, Ngôn Hi nhớ rõ ràng là ba mẹ cô không đành lòng nhìn cô tiếp tục suy sụp, một hai cùng kéo cô ra ngoài chợ mua thức ăn, nhưng bởi vì quá đông người, cô bị tách ra khỏi bọn họ, cô đi vào một góc, trước mắt liền đen...

Không lẽ là giống như lần trước, gặp phải người xấu...

Trong nháy mắt, thân thể của Ngôn Hi căng chặt.

"Ô ô ô....".

Biệt thự to như vậy, bốn phía đều im ắng, trừ bỏ tiếng kêu giãy giụa của cô, còn có một âm thanh không nhanh không chậm, tiếng bước chân chậm rãi đến gần.

Giống như một con báo cực kì có kiên nhẫn, từng bước tiến về con mồi đã rơi vào bẫy.

Lỗ tai Ngôn Hi nhanh nhạy nghe được tiếng bước chân, khi thanh âm kia đến gần, thân thể cô lại càng khẩn trương, càng sợ hãi.

Dần dần, tiếng bước chân giống như đã đến trước mắt.

Ngôn Hi hoảng sợ kêu to, " Ưm...ô!!!!".

"Chị Ngôn Hi, đừng sợ, là em".

Một bóng dáng cao lớn cúi xuống, đưa tay kéo khăn bịt mắt và miệng của cô ra.

Trong phòng không bật đèn, cho dù là đã gỡ bịt mắt xuống, cô cũng không thấy rõ người trước mặt, nhưng cái xưng hô này, cô có chết cũng không thể quên.

Cậu...Cậu như thế nào tới? Cậu đã làm gì cô?

Cô còn chưa kịp suy nghĩ, Văn Sâm liền cúi đầu, rơi xuống một nụ hôn ở giữa trán cô, " Đã mấy ngày không thấy chị Ngôn Hi, em thật sự rất nhớ chị, nhớ đến trái tim rất đau".

Giọng cậu trầm thấp rõ ràng, mang theo một tia ủy khuất làm người khác không thể cự tuyệt, ôn nhu làm người say mê.

Nếu đổi lại là trước đây, Ngôn Hi nghe được lời ngon tiếng ngọt của cậu sẽ có bao nhiêu vui vẻ, nhưng hiện tại chỉ cảm thấy cậu vô cùng dối trá.

Cậu lại muốn hôn cô, Ngôn Hi nghiêng đầu qua, " Văn Sâm, tại sao cậu lại ở chỗ này? Đây là chỗ nào? Cậu muốn làm gì?".

Động tác quay mặt đi của cô chẳng khác nào một cái tát vào mặt cậu, độ cong nơi khóe miệng của Văn Sâm dần dần thu lại, lòng bàn tay chậm rãi vuốt ve khuôn mặt cô.

" Không làm gì cả, nơi này là nhà của chúng ta, chúng ta cùng nhau ở đây không phải rất bình thường sao?".

Ngôn Hi cơ hồ có chút hoài nghi lỗ tai chính mình.

Cậu đang nói cái gì?

Cậu có biết chính mình đang làm cái gì hay không?

Rốt cuộc muốn diễn kịch đến khi nào?

" Văn Sâm, cậu đừng chơi nữa, tôi cầu xin cậu đừng chơi nữa có được không?".

Ngôn Hi mang theo tiếng khóc nức nở cầu xin cậu, ngữ khí của Văn Sâm trong chớp mắt mất khống chế, " Ai đang chơi!".

"Chị Ngôn Hi, em không thích nghe cái từ kia, chị không nói nữa được không?".

Như là áp chế mạnh mẽ táo bạo, nam sinh cúi đầu, hô hấp ấm áp rơi vào khuôn mặt của cô, bày tay nhẹ nhàng vỗ về đầu cô, nhưng Ngôn Hi lại quay mặt đi, ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào mặt cô, " Văn Sâm, tôi nói rồi, chúng ta chia tay".

Cho tới nay, Ngôn Hi rất rõ tính tình của chính mình, cô có thể bao dung vô hạn, có thể yêu vô điều kiện, nhưng cô không muốn vứt bỏ tự tôn trước mặt cậu.

Cho dù biết cậu là lừa gạt cô, nhưng cô không muốn mình lưu lại hình ảnh thiếu tự trọng cùng dễ dàng để người khác trêu đùa trong lòng cậu.

Cô nói xong, bàn tay đang vỗ đầu cô dừng lại.

Ngôn Hi thậm chí không thể cảm nhận được hô hấp cực nóng của cậu, Văn Sâm chậm rãi đứng lên, im lặng vài giây trong bóng đêm, cuối cùng lại làm như cái gì cũng đều không nghe thấy, "Chị Ngôn Hi có đói bụng không? Muốn ăn cái gì? Em đi làm cho chị".

" Văn Sâm!".

" Em không cho phép chị lại nói đến nó nữa, nói nữa chị sẽ hối hận!".

Ngữ khí nam sinh chợt hung ác, giống như sói xé đi lớp da cừu, lộ ra răng nanh sắc nhọn.

Nhưng Ngôn Hi một chút cũng không sợ, " Hối hận? Tôi vì cái gì phải hối hận, tôi lại không thích cậu, còn ước gì chia tay sớm một chút!".

" A...". Văn Sâm bị cô chọc giận đến bật cười, đưa tay nắm lấy cằm cô, "Chị Ngôn Hi, nhìn vào mắt em, chị nghĩ nói lời này em sẽ tin sao?".

" Tại sao lại không tin?".

" Nếu không thích em, chị Ngôn Hi sẽ cho em vào nhà, sẽ nấu cơm cho em ăn, sẽ tùy ý để em làm xằng làm bậy, sẽ ngay từ đầu mà mở chân ra với em...".

Cậu càng nói càng có tính vũ nhục, trong đầu Ngôn Hi liền hiện lên cảnh tượng ngày hôm đó, cơ hồ là thẹn quá hóa giận mà đánh gãy lời nói của cậu, " Tại sao lại không? Trừ bỏ những cái đó, tôi đã nói với cậu tôi bị bệnh? Thật ra tôi đã khá hơn, chỉ là bác sĩ kêu tôi thử một biện pháp, có thể yêu đương, vừa vặn lúc ấy cậu xuất hiện mà thôi!".

" Trẻ tuổi lại giàu có, lại tự đưa tới cửa, tôi vì cái gì lại cự tuyệt? Tôi chẳng qua chỉ muốn chơi đùa với cậu thôi, cậu còn tin là thật!".

Ngôn Hi gần như là rít gào, hô to.

Nam sinh trước mặt cô ngây ngẩn cả người, sắc mặt trắng bệch, như là không thể tiếp thu được sự thật này.

Có bệnh, tự đưa tới cửa, chơi đùa mà thôi...

Ngôn Hi tưởng rằng khi nói những lời này, cô sẽ có được khoái cảm của trả thù, nhưng không có, không chỉ không có, mà cô so với trước càng khó chịu hơn.

"Chị Ngôn Hi nói cái gì?".

Bầu không khí giằng co đã lâu, Văn Sâm mới mở miệng, thanh âm tuy rằng rất nhỏ, không thể nghe thấy, Ngôn Hi lại cảm nhận được lúc này cậu thật sự nguy hiểm.

Cậu...

" Nói cái gì!"

Quả nhiên, nghe xong lời cô nói, đã đem lớp ngụy trang bình tĩnh của cậu hoàn toàn đánh tan.

Văn Sâm mấy ngày nay rất dày vò khó chịu, giống như một con sư tử bị chọc giận, đỏ mắt chất vấn cô.

"Những lời chị nói với em, tất cả đều là giả!".

" Văn Sâm, cậu đừng lừa mình dối người...".

" Lừa mình dối người? A...".Cậu cười lạnh một tiếng, " Em là rất lừa mình dối người!".

" Xoẹt!!!!".

Thanh âm thứ gì đó bị xé rách truyền đến, Ngôn Hi còn chưa kịp phản ứng, trước ngực đột nhiên lạnh lẽo.

Trong nháy mắt khiến Ngôn Hi hoảng sợ.

" Văn Sâm, cậu...".

Văn Sâm xé rách áo trên của cô, trong bóng đêm, hai bầu vú no đủ như hai con thỏ con tranh nhau nhảy khỏi áo ngực.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Dục Vọng Chiếm Hữu Của Tiểu Chó Săn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook