Dục Vọng Chiếm Hữu Của Tiểu Chó Săn

Chương 35: Bị bắt đọc truyện người lớn

Tiểu Mật Đào

09/09/2020

Edit: DiTi

Beta: Đậu Xanh

" Hi Hi, nói nhanh lên, hôm nay con thấy giáo sư Lý thế nào?".

Ngôn Hi vừa vào cửa, mẹ Ngôn liền chạy đến, chờ mong mà nhìn cô.

Ngôn Hi không có biểu tình gì, chỉ lắc lắc đầu rồi đổi giày.

" Lắc đầu là có ý gì?. Không có cảm giác gì sao?".

" Không có.....".

Ngôn Hi trên đường trở về nhà đã tính toán, nói như thế nào để mẹ Ngôn từ bỏ ý định ghép đôi cô với giáo sư Lý.

Nghĩ tới nghĩ lui, mẹ cô ghét nhất là người không lễ phép.

" Không có, anh ta vừa thấy con đã động tay động chân...".

Ngôn Hi rũ mắt nói dối.

Mẹ Ngôn nghe được, mặt quả nhiên trong nháy mắt liền đen xuống.

" Cái gì?. Đường đường là một giáo sư thế mà lại làm ra loại việc này?".

"......".

" Quả thật là cầm thú!".

" Dì con cũng thật là, loại người như thế này cũng giới thiệu cho con gái của mẹ, đây là ý gì?".

Mẹ Ngôn không hỏi tiến triển của bọn họ, lại hướng đến ba Ngôn mà phàn nàn về giáo sư Lý.

Ngôn Hi nhân cơ hội này đi vào phòng, cô bị Văn Sâm làm một ngày, trên người dính nhớp, vào nhà tắm tắm rửa một chút, lúc đi ra phát hiện trên di động có một tin nhắn.

[ Văn Nguyệt]: Hi Hi, ngày mai 10 giờ tại nhà hàng Phú Hoa, tớ muốn gặp cậu, đừng nói cho Tiểu Sâm biết.

Di động trong tay bị cô nắm chặt.

Không cần nói cho Tiểu Sâm, đã thực rõ ràng, khẳng định là muốn hỏi về cô và Văn Sâm.

Ngôn Hi đang lo lắng thì Văn Sâm gọi điện tới.

"Chị Ngôn Hi, chị ngủ rồi sao?".

" Tôi chưa ngủ".

" Gọi video được không?".

Ngôn Hi cúi đầu nhìn thoáng qua thân thể mới vừa tắm rửa xong của cô, lời lẽ nghiêm khắc cự tuyệt.

" Không được, tôi...lập tức đi ngủ, ngày mai còn có tiết".

" Ngày mai có tiết?".

Văn Sâm chần chờ một chút, trong giọng nói mang theo một tia nghi ngờ, " Thật không?. Chị Ngôn Hi lại không gạt em chứ?"

" Đương, đương nhiên".

" Vậy chị Ngôn Hi ngủ sớm một chút".

Ngôn Hi thở dài nhẹ nhõm một hơi.

" Được".

Cô còn chưa nói xong, giọng nói Văn Sâm vang lên mang theo ủy khuất nồng đậm.

"Chị Ngôn Hi ngủ đi, dù sao em cũng ngủ không được, bất quá chị chắc cũng không quan tâm em có ngủ được hay không!".

Ngôn Hi: "......Tại sao cậu ngủ không được?".

Tinh thần Văn Sâm tức khắc tỉnh táo, " Bởi vì tiểu huynh đệ của em ngủ không được, nó muốn chị đến đau, sưng rất to, chị muốn an ủi nó sao?".

".......".

Cậu luôn có thể nghiêm túc nói những lời không biết xấu hổ, làm Ngôn Hi nhịn không được đỏ mặt.

" Cậu sẽ không lại muốn giống lần trước chứ?".

Gọi video kêu cô sờ vú cho cậu xem.

" Có thể chứ?".

" Không thể!".

Lần trước là do cô sai, còn lần này thì không, hơn nữa sờ một lát....cô lại khó chịu.

" À". Văn Sâm thấp giọng lên tiếng, giống như một con thú nhỏ bị ngược đãi, chỉ cần nghe được âm thanh của cậu liền làm cho người khác thương tiếc.

" Vậy chị Ngôn Hi ngủ đi, em tiếp tục nhớ đến chị, nhớ đến sáng liền có thể gặp chị Ngôn Hi".

Được người mình thích thổ lộ, Ngôn Hi không động tâm là không có khả năng.

Vì thế, tiểu bạch thỏ ngây thơ lại rơi vào bẫy của sói xám gian xảo.

" Trừ gọi video....Cậu còn có biện pháp nào khác để ngủ không?. Xem phim không được sao?".

" Xem phim?. Chị Ngôn Hi nghĩ em có thể bắn ra khi nhìn người phụ nữ khác sao?".

Ngôn Hi: "......".

" Em không muốn xem phim, nếu không muốn cho em xem chị, thì có thể cho em nghe giọng nói được không?".

" Nghe giọng nói của tôi?. Cậu hiện tại không phải đang nghe sao?".

" Em gửi chị đoạn văn, chị đọc nó được không?".

".....Đoạn văn gì?".

" Chị đồng ý với em trước".

Ngôn Hi ngây thơ mà gật đầu ' ừm' một tiếng.

Không nghĩ, giây tiếp theo cậu gửi cho cô bài văn khiến cô cay đôi mắt, hoàn toàn là.....truyện ngắn về chủ đề người lớn.

" Chị nhận được chưa?. Đem tên nhân vật đổi thành tên em là được".

" Bắt đầu đi chị, em đã mang tai nghe, chỉnh đến âm thanh lớn nhất".

".....Tôi có thể không đọc được không?".

Truyện ngắn này, chỉ liếc mắt một cái cô cũng không muốn.

" Không được". Văn Sâm giống như sói xám xé nát mặt nạ cừu non, lạnh lùng cự tuyệt, " Chị nói không giữ lời sao?".

" Không phải....".

" Không phải thì chị đọc đi".

Ngôn Hi cầm điện thoại, vô cùng ảo não, sợ cha mẹ nghe được nên cô trộm tiến vào trong ổ chăn, trong không gian đen như mực, cô nhỏ giọng mở miệng.

" Văn Sâm, lần đầu tiên nhìn thấy cậu tôi đã yêu cậu sâu đậm, mỗi một ngày, tôi đều nhớ đến khuôn mặt anh tuấn mê người cùng dáng người cao lớn quyến rũ của cậu, tôi tưởng tượng...Tôi cởi hết quần áo, thành kính quỳ gối dưới háng cậu, nhìn cậu giống như nhìn thần linh vô cùng tôn quý, tôi sẽ cởi ra khóa kéo của chiếc quần, giải phóng thứ kia.....".

Ngôn Hi không đọc nổi nữa, dừng lại.

Văn Sâm lại đang rơi vào cảnh đẹp, nghe được thứ mình muốn, trên mặt lộ ra biểu tình yêu thích.

" Tiếp tục, chị, đừng làm em muốn tới nhà làm chị."

Ngôn Hi nghe ra ngữ khí uy hiếp trong câu nói của cậu, căng da đầu tiếp tục đọc.

" Giải phóng cho thứ bị che lấp bởi gân xanh dữ tợn...Dương vật, nó vừa dài vừa thô to như vậy, đáng sợ như vậy, tôi gấp không chờ nỗi mà dùng miệng bao lấy nó, hầu hạ nó, hưởng thụ nó ở trong miệng, nó vô cùng hung ác đè ép lưỡi, giống như bị lăng nhục, nó thậm chí muốn chui vào yết hầu của tôi....".

" A~....Chủ nhân nắm lấy tóc tôi, không cho tôi ngẩng đầu, không cho tôi nhúc nhích, phảng phất như muốn đem miệng tôi trở thành âm hộ, hung hang mà thao...".

" A....".

Bên đầu bên kia, Văn Sâm chậm rãi nhắm hai mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh cô dâm đãng đến câu dẫn cậu, khoái cảm trí mạng đánh úp tới, đưa tay nắm lấy côn thịt, suýt nữa bóp nát, trong cổ họng phát ra tiếng rên rỉ trầm thấp mà dễ nghe, giống như chịu không nổi hình ảnh đó.

Thanh âm cô thật sự quá mê hoặc, cơ hồ có thể chảy ra nước, từng câu từng chữ phát ra giống như yêu tinh câu hồn người, Văn Sâm nghe được xương cốt đều mềm nhũn.

Chính giữa có một đoạn tiếng rên của cô gái trên giường, Ngôn Hi muốn bỏ qua, nhưng lại bị Văn Sâm phát hiện.

" Chị, đọc nó, đừng để em nói lại lần hai".

" Ô ưm a a a ~ chủ nhân thật nóng a, chủ nhân thật lớn, thật thô....".

" Văn Sâm tôi yêu cậu muốn chết, a a a, lại mạnh một chút, lại nhanh một chút, ô ô, quá sướng.....".

" Chủ nhân mau thao tiểu âm hộ, chân đã tách ra a, a a a không cần a, chủ nhân quá dài, sắp cắm đến trong bụng tôi, quá sâu a a a tha mạng a, chủ nhân tha cho tôi đi ~".

" A a a a ô ô ô, không cần a, chủ nhân không cần nắm vú tôi, quá sướng, quá nhanh, sắp bị thao bay.....".

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com

Nhận xét của độc giả về truyện Dục Vọng Chiếm Hữu Của Tiểu Chó Săn

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook